Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy
Chương 40: Ngoại Truyện
Tham gia thi đấu
Bạch Lộ làm việc gì cũng rất nghiêm túc, đặc biệt là với lĩnh vực mà cậu có hứng thú, một khi đã chuyên tâm thì khó mà kéo ra nổi.
Nửa năm trước khi thi, cậu gần như ngày nào cũng ở lì trong phòng làm việc, thỉnh thoảng còn luyện tập đến tận đêm khuya.
Chỉ có hai ngày cuối tuần, cậu mới gặp Jean để trò chuyện và nghỉ ngơi đôi chút.
Hai người họ hiện đã định cư ở trung tâm thành phố New York, mua hẳn một căn hộ rộng 500 mét vuông làm tổ ấm tình yêu. Nực cười là, họ lại chẳng có bao nhiêu thời gian để thực sự ở nhà.
Giáo viên hướng dẫn của Bạch Lộ rất nghiêm khắc, thậm chí còn treo đồng hồ đếm ngược cuộc thi ngay trong phòng làm việc, nhắc cậu còn bao lâu nữa là đến thời khắc quyết định.
Bầu không khí căng thẳng chẳng khác nào đêm trước kỳ thi đại học.
Bạch Lộ xắn tay áo lên, tràn đầy quyết tâm.
Cậu có sức chịu áp lực cực tốt, từ trước đến nay vẫn luôn là kiểu người càng gặp khó càng tiến lên.
Trước ngày bay sang Pháp, giáo viên hướng dẫn cuối cùng cũng dịu nét mặt, vỗ vai cậu, giọng đầy chân thành: “Em là người có thiên phú và cũng chăm chỉ nhất mà tôi từng gặp.”
“Hãy cố gắng hết mình, mang giải nhất về nhé!”
Bạch Lộ chỉ mỉm cười, ngỡ thầy chỉ đang nói đôi lời khích lệ.
Không ngờ lời nói ấy lại ứng nghiệm, cậu không chỉ nổi bật trong vòng sơ loại, mà còn vượt qua mọi chông gai, tiến thẳng vào vòng chung kết!
Đêm công bố kết quả được phát sóng trực tiếp toàn mạng. Bạch Lộ cùng hai thí sinh khác đứng cạnh nhau, lắng nghe lời nhận xét của ban giám khảo và kết quả bình chọn từ khán giả.
Khi vị giám khảo ngôi sao tràn đầy khí thế đọc to tên của Bạch Lộ, trong khoảnh khắc ấy, tất cả ánh đèn sân khấu đều tập trung chiếu rọi lên cậu.
Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay và những dải lụa màu rực rỡ tung bay từ những quả cầu giấy trên cao.
Bạch Lộ mím môi rồi bất chợt chạy thẳng xuống khán đài, ôm chầm lấy Jean đang ngồi ở hàng ghế đầu tiên.
“Anh biết ngay mà! Em là tuyệt nhất!”
Jean nước mắt giàn giụa, vừa khóc vừa cười nức nở.
Vị giám khảo ngôi sao tò mò, cầm micro tiến đến, mỉm cười hỏi Jean có phải là anh trai của Bạch Lộ không.
“Không, là người yêu.” Bạch Lộ lau nước mắt, giơ cao bàn tay họ đang nắm lấy nhau, chiếc nhẫn trên ngón áp út khẽ ánh lên lấp lánh.
Suốt nửa năm qua, Jean đã không biết bao lần an ủi, động viên cậu.
Trong mỗi đêm không ngủ, chỉ cần gửi một tin nhắn đi là lập tức nhận được hồi âm.
Jean không nỡ làm phiền, chỉ im lặng đồng hành sau màn hình điện thoại, mang cơm cho cậu, làm tất cả công việc hậu cần có thể.
Anh là chỗ dựa tinh thần của cậu.
Là người yêu đã đồng hành cùng cậu chiến đấu đến tận hôm nay.
Khai trương
Một năm sau, nhà hàng của Jean cuối cùng cũng sắp khai trương.
Nhà hàng nằm ở tầng 92 của tòa nhà Astra, diện tích khoảng 3.530 mét vuông.
Điểm đặc sắc là mô hình “nhà hàng trên không”, thực khách không chỉ có thể dùng bữa mà còn phóng tầm mắt ngắm trọn khung cảnh New York.
Ngay khi nghe tin, ông chủ cũ của Jean lập tức bắt tay với những ông lớn khác trong ngành ẩm thực để tẩy chay anh.
Bạch Lộ hoàn toàn không để mấy kẻ vô dụng đó vào mắt.
Phải biết rằng, việc Jean từng dũng cảm phơi bày mặt tối trong giới đã đủ để anh đứng vững mà đối đầu.
Thế là Bạch Lộ bắt đầu ra tay.
Cậu vốn rất giỏi trong việc điều hướng dư luận, ứng phó linh hoạt với đủ loại đòn công kích công khai hay ngấm ngầm.
Nói về độ sắc bén và tâm cơ, Bạch Lộ chưa từng ngán bất cứ bố con thằng nào.
Dưới sự sắp xếp của cậu, Jean với tay nghề xuất sắc và tinh thần không ngừng sáng tạo, một lần nữa trở lại tầm nhìn của công chúng.
Chuyện cũ được khơi lại, cư dân mạng bàn tán xôn xao, ai nấy đều cảm thán trước những gì Jean từng trải qua, đồng thời kêu gọi anh trở lại giới ẩm thực, nhất quyết không để thị trường rơi vào tay bọn gian thương.
Ngày khai trương, cả New York đều chấn động.
Số khách đến dự lễ cắt băng còn đông hơn dự kiến, phần lớn là các đầu bếp muốn ủng hộ Jean, cùng nhau tạo nên một làn sóng mới đối đầu với phe cũ trong giới.
Truyền thông tranh nhau đưa tin, đèn flash lóe sáng không ngừng. Jean mặc đồng phục đầu bếp, trò chuyện cùng ai cũng ngẩng cao đầu đầy kiêu hãnh.
Đảm bảo rằng mọi người đều có thể nhìn thấy chiếc ghim nhỏ trước ngực.
Vừa nói chuyện được vài câu, Jean đã lập tức lái chủ đề sang hướng khác.
“À, anh nói cái này à? Đây là món quà người yêu tôi tặng sáng nay đấy, chính tay cậu ấy làm đó!”
“Haha, đặc biệt lắm đúng không? Người yêu tôi là Bạch Lộ, nhà thiết kế rất nổi gần đây, từng đoạt giải nhất trong cuộc thi trang sức tại Pháp!”
“Anh nhìn xem, trên đầu con chó lớn này còn có một chiếc mũ đầu bếp nhỏ xíu! Là người yêu tôi thêm vào riêng cho tôi đó, dễ thương chưa! Còn con chim nhỏ bên cạnh nữa, nhìn từ xa đi, hai con gần như sắp chạm mỏ rồi kìa!”
“À, xin lỗi nhé, cái này không sản xuất hàng loạt đâu, là người yêu tôi tặng riêng đấy~”
Không xa đó, Bạch Lộ đang đối phó với phóng viên, chỉ muốn túm lấy miệng “con chó vàng” kia mà bịt lại.
Đừng khoe nữa.
Làm ơn đấy.
Cậu xấu hổ đến mức khuôn mặt đỏ bừng, gần như không giấu nổi.
Về vấn đề chăm sóc bản thân của “Golden Retriever”
Một ngày nọ, Bạch Lộ tình cờ phát hiện một tấm thẻ làm đẹp ở nhà.
Cậu cầm lên xem, phát hiện đó còn là thẻ hội viên theo gói năm.
Thật lạ, Jean chưa bao giờ nhắc đến chuyện này.
Thì ra “con chó vàng” nhà mình lại là người tinh tế như vậy à? Còn biết chăm sóc da nữa cơ!
Bạch Lộ càng nghĩ càng buồn cười, đợi Jean đi làm về liền giơ thẻ lên trêu.
“Á!” Jean lập tức hoảng hốt, như thể bí mật đáng xấu hổ nào đó bị vạch trần.
“Anh thường làm những dịch vụ gì thế? Nói em nghe với, lần sau mình đi cùng nhé?” Bạch Lộ vừa hỏi vừa tưởng tượng cảnh Jean đắp mặt nạ, trong đầu lập tức bật ra ý định phải quay đủ video 3 gigabyte.
Jean nắm chặt tấm thẻ, anh muốn giật lại mà không dám mạnh tay, đành đứng cứng đờ tại chỗ, mặt đỏ bừng như cà chua.
Sau một hồi ấp úng, anh mới lúng túng nói thật:
“Là… Đi tẩy lông bằng sáp mật ong.”
“Hả?”
Bạch Lộ chớp mắt, nghi ngờ chính tai mình.
Tẩy lông á?
Cậu cứ nghĩ Jean có làn da trơn mịn là do trong người có dòng máu lai châu Á, không ngờ lại là do chịu đựng kiểu “tra tấn” này!
Mà tẩy lông bằng sáp mật ong thì… Đau lắm đấy!
“Anh làm mấy thứ này để làm gì?”
“Khụ… Trước đây anh có nhờ người tìm hiểu sở thích của em, biết em không thích người nhiều lông, nên…”
Jean ngại ngùng kể lại kế hoạch “cưa cẩm” nho nhỏ của mình.
Thật ra, từ khi còn ở trấn nhỏ, anh đã kiên trì tẩy lông mỗi tuần.
Ban đầu đúng là đau không chịu nổi, nhưng dần dần cũng quen.
Bạch Lộ nắm lấy cánh tay anh, nhìn kỹ một lát, trong lòng bỗng chua xót.
“Rắc!” Tấm thẻ làm đẹp bị bẻ gãy ngay tại chỗ.
Có lông thì sao chứ?
Chó vàng có lông chẳng phải rất bình thường à!
Không ai được phép làm đau anh, kể cả sáp mật ong cũng không được!
Một tuần sau, trên tay và chân Jean bắt đầu mọc lại một lớp lông tơ màu vàng óng.
Bạch Lộ sờ thử, thấy cảm giác thật mềm.
Ừm… Hình như còn đáng yêu hơn trước.
Đồ chơi
Vào ngày Giáng sinh, Neil, người bạn thân từ thuở nhỏ ở nước ngoài đã gửi tặng Jean một món quà.
Người bạn này trước giờ vốn không đứng đắn, ngay cả món đồ của hắn ta cũng toát ra một mùi vị khó tả.
“Mở ra nhé?” Bạch Lộ cầm hộp quà lắc lắc, bên trong phát ra tiếng lạch cạch.
“Mở đi… Khả năng cao là đồ chơi khăm nào đó thôi.” Jean đeo găng tay chống nóng, lấy gà tây ra khỏi lò nướng.
Trong đĩa có rất nhiều thứ, cả khoai tây nướng và táo nướng, hương thơm ngào ngạt, k*ch th*ch vị giác.
Bạch Lộ lấy kéo, mở ra, không khỏi sững người.
Bên trong là một món đồ chơi điện tử t*nh d*c màu da thịt, mô phỏng chân thật và có hạt nổi.
Bên cạnh còn có sách hướng dẫn sử dụng, đèn màu nhỏ trong hộp quà, cùng lời nhắn của người anh em tốt nào đó: Điện năng bền bỉ, tận hưởng vui vẻ nhé~
Bạch Lộ dở khóc dở cười, cầm lên cân nhắc một chút, cảm thấy cảm giác chạm vào không tệ.
Cậu thực ra không phản đối việc dùng những thứ này để thêm hứng thú, chỉ cần có thể tăng thêm niềm vui, chơi đùa một chút cũng không sao.
Ai ngờ Jean nhìn thấy liền biến sắc, ném đồ vật và hộp quà vào thùng rác.
Bạch Lộ không ngờ anh lại phản ứng dữ dội như vậy, thầm nghĩ có lẽ Jean chưa từng dùng qua.
Thế là, trong bữa ăn, Bạch Lộ vừa ăn vừa phổ cập kiến thức cho Jean, nói rằng đây là thú vui t*nh d*c bình thường giữa những người yêu nhau, thậm chí còn có thể khám phá thêm những cách thức mới.
Jean nghe càng lúc mặt càng sa sầm, mới ăn được nửa chừng đã vác cậu về phòng.
Sau đó Bạch Lộ mới hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.
Tên này lại đi ghen với một món đồ chơi.
So với những thứ lạnh lẽo kia, Jean tin chắc chỉ có bản thân mới có thể mang lại niềm vui lớn nhất cho Bạch Lộ.
Haha, được thôi.
Dù sao thì, quả thực chú Golden Retriever này đã làm được.
Tết Trung thu
Tết Trung thu năm đó, hai người họ đón Tết ở Trung Quốc.
Bố mẹ Bạch Lộ vẫn còn bất hòa, chưa có ý định chấp nhận Jean trong thời gian ngắn.
Nhưng điều này cũng không phải vấn đề lớn. Ngoài việc chu cấp đầy đủ tiền phụng dưỡng, Bạch Lộ gần như không xuất hiện trước mặt họ nữa.
Cậu có một căn biệt thự khác ở thủ đô, đã sai quản gia bài trí cẩn thận, đủ để cảm nhận không khí lễ hội.
Dù có lang thang ở nước ngoài bao lâu, thì tình cảm sâu thẳm trong xương cốt cũng sẽ dẫn dắt cậu trở về quê hương.
Bạch Lộ nắm tay Jean, dẫn anh đi trải nghiệm những hương vị đặc trưng của Trung Quốc.
Mua rượu hoa quế, ăn bánh trung thu, đến tối còn có thể ngắm trăng xem đèn lồng.
Jean trước đây ở lại Trung Quốc không lâu, hoàn toàn không có cơ hội cảm nhận những điều này, nên ngay lập tức bị mê hoặc.
Anh thích uống rượu hoa quế, dễ dàng chấp nhận mọi loại hương vị bánh trung thu, đến cả vị sầu riêng và sô cô la cũng có thể vui vẻ thưởng thức.
Bạch Lộ là người theo phái bảo thủ trong khoản này, cậu cho rằng những thứ đó là “tà đạo”, phải là nhân thập cẩm mới đúng vị.
Tuy nhiên, dưới sự nhiệt tình giới thiệu của Jean, cậu cũng nể mặt cắn một miếng nhỏ mỗi loại.
Kỳ cục.
Nhân thập cẩm là thơm nhất!
Buổi tối đi ngắm đèn lồng, Jean lại bị mê hoặc bởi đèn lồng hình con thỏ đến mức không đi nổi, lắc tay Bạch Lộ, nhất quyết nói gì cũng muốn có một cái.
Tên này rất hăng hái trong việc nộp lương, mỗi tháng đều chuyển doanh thu của nhà hàng vào thẻ của Bạch Lộ rồi vui vẻ nhận tiền tiêu vặt từ cậu.
Khi đi dạo phố, anh càng thích nài nỉ Bạch Lộ mua cho mình những món đồ nhỏ.
Sở thích có phần đặc biệt, nhưng Bạch Lộ rất cưng chiều.
Cậu vung tay, mua một đôi, mỗi người một cái, vừa đi vừa đung đưa trên phố.
“Sao đèn lồng hình thỏ nhiều thế nhỉ?” Jean tò mò.
“Ừm… Anh có biết câu chuyện ‘Hằng Nga bay lên cung trăng’ không?” Bạch Lộ nghiêng đầu nhìn anh.
Jean lắc lắc đầu.
Chưa nghe bao giờ.
Được rồi, vậy thì để cậu sẽ từ từ kể cho anh nghe.
Bánh mì Pháp dài (Baguette)
Vào ngày sinh nhật của Jean, Bạch Lộ quyết định một lần nữa thử thách giới hạn của bản thân.
Món bánh mì Pháp dài của tên này quá dài, Bạch Lộ cũng đã thử ăn, nhưng lần nào cũng không thể kiên trì đến cuối.
Lòng có muốn nhưng lực bất tòng tâm, khóe miệng cậu thực sự quá mỏi.
Nhưng Bạch Lộ là người không chịu thua, cậu nghĩ rằng sẽ có một ngày mình có thể thích ứng với kích cỡ của chiếc bánh mì này.
Thế là, nhân dịp sinh nhật, Bạch Lộ lấy hết can đảm, quyết tâm nhịn đau bằng mọi giá.
Chiếc bánh mì rất dài, không thể nuốt trọn một miếng, cậu buộc phải mở họng ra mới được.
Bạch Lộ hít sâu, không ngừng tự ám thị bản thân.
Việc Jean làm được, không có lý do gì cậu lại không làm được.
Cậu cũng muốn Jean được tận hưởng niềm vui này.
Đáng tiếc, ý trời không chiều lòng người.
Mười lăm phút sau, Bạch Lộ ho sặc sụa, không thể tiếp tục được nữa.
Jean lau đi nước mắt nơi khóe mắt cậu, đau lòng hôn lên đó, sau đó bế cậu lên đùi, dịu dàng chăm sóc.
Quả nhiên, ăn bánh mì Pháp khô kiểu này thì thôi đi.
Chi bằng bỏ nó vào cái bát nhỏ, chờ ngâm sữa cho mềm.
“Lần sau, lần sau em nhất định…”
Bạch Lộ cắn môi, không thể nói thêm gì nữa.
Tốt tốt tốt, sao cũng được.
Jean mê man, tăng tốc độ nghiền nát.
Thật ra Bạch Lộ không biết.
Anh đã sớm đủ hạnh phúc rồi.
HẾT TRUYỆN
Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy
Đánh giá:
Truyện Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy
Story
Chương 40: Ngoại Truyện
10.0/10 từ 49 lượt.
