Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy

Chương 36: Su Kem


Làm món ăn ở ngay cửa sẽ rất ồn ào, dễ làm phiền người qua đường.


Bạch Lộ cũng không biết họ đã di chuyển từ phía chiếc bàn kia sang đây bằng cách nào.


Tốc độ khuấy mì của đôi đũa quá nhanh, khiến cậu cảm thấy tê dại nhưng lại không thể dừng lại.


Bạch Lộ chống một tay vào cánh cửa, tay kia vòng ra sau nắm lấy cánh tay dưới của Jean, cảm nhận biên độ thao tác của đối phương.


Món ăn riêng tư ngoài giờ kinh doanh, cậu nên cố gắng hết sức giữ yên lặng.


Bạch Lộ nghĩ rằng mình có thể làm được.


“Tiểu Lộ.” Jean tạm dừng, phát ra tiếng thở dài thỏa mãn: “Em thật chặt.”


Lời khen ngợi này quá đỗi xấu hổ, Bạch Lộ chỉ cảm thấy như có kiến bò qua cột sống, dọc theo gáy mà đi lên.


Kỹ thuật làm món ăn rõ ràng là do cậu truyền dạy, bây giờ lại bị học sinh khen ngợi.


Đúng là phản khách thành chủ.


Bạch Lộ há miệng, vừa định nói gì đó thì bị Jean nhắm đúng thời cơ, cố tình thúc vào một cú.


Âm nhạc tuyệt vời kia liền không hề bị ngăn cản mà tuôn trào ra.


Tên này thật là xấu tính!


Bạch Lộ cắn chặt môi, không cho đối phương cơ hội đắc ý lần thứ hai.


Jean cười khẽ, dù rằng đang cười nhưng hoàn toàn khác biệt với vẻ ngoài sáng láng thường ngày.


Đó là Jean chỉ xuất hiện khi làm “món ăn riêng tư”.


Một chú Golden Retriever hư hỏng, khiến cậu muốn cắn một miếng.


Món ăn bước vào giai đoạn cuối cùng, cần khuấy trộn với tốc độ cao hơn để k*ch th*ch tiềm năng của nguyên liệu.


Bạch Lộ không còn sức lực để bận tâm đến chuyện khác.


Cậu chống hai tay lên cửa, vô thức nín thở, chờ đợi khoảnh khắc hoàn thành đến.


“Tiểu Lộ?”


Bên ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng gọi khẽ khàng, khàn đục.


Thật gần cậu, gần như chỉ trong gang tấc.


Bạch Lộ giật mình, siết chặt đến mức gân xanh trên trán Jean nổi lên, suýt chút nữa thì thất bại.


Tiếng đập cửa phanh phanh vang lên, làm lòng bàn tay Bạch Lộ run rẩy.


Cậu lùi lại đột ngột như bị bò cạp đốt, dựa vào lòng ngực Jean.


Mồ hôi nhễ nhại, hơi thở chưa kịp ổn định.


Bên ngoài là… Nam Nghiên Chu?



Đầu óc Bạch Lộ trống rỗng, suýt nữa tưởng mình đang mơ.


“Tiểu Lộ! Anh biết em đang ở trong đó!” Tiếng đập cửa dần lớn hơn rồi chuyển sang giận dữ: “Mở cửa! Em đang làm cái quái gì vậy!”


Không gian riêng tư lãng mạn cứ thế bị xâm phạm một cách tàn nhẫn, tiểu Bạch Lộ ngây người giữa chừng dần có xu hướng muốn trốn đi.


Trên đời này không có âm thanh nào tồi tệ hơn tiếng người yêu cũ đập cửa.


Sau phút chốc kinh ngạc ngắn ngủi là sự giận dữ vì bị gián đoạn đột ngột thay thế.


Bạch Lộ đẩy Jean ra.


Cậu muốn xông ra ngoài, đấm cho tên khốn không biết xấu hổ kia một cú nữa!


“Ngôi nhà ấm áp” sắp biến mất, thấy tiểu Jean sắp sửa rời đi hoàn toàn, Jean dùng sức kéo mạnh, khóa Bạch Lộ trở lại trong vòng tay mình.


“Anh…” Bạch Lộ ngạc nhiên, ngay sau đó, giọng nói vỡ vụn.


Jean dường như đột nhiên bị điếc, không nghe thấy gì cả, tiếp tục như không có ai ở đó.


“Khoan đã!” Bạch Lộ khẽ kêu.


Cậu cố gắng ngăn cản, nhưng nhận ra mình hoàn toàn không còn sức lực.


Tình yêu cuồng loạn được bộc lộ một cách tùy tiện, mỗi lần cộng hưởng đều va chạm khiến Bạch Lộ run rẩy.


Jean luôn giữ im lặng, vừa bá đạo lại vừa không nói lý lẽ.


Bạch Lộ nhắm mắt lại, bên tai không còn nghe thấy tạp âm nào nữa.


Nhịp tim, nhịp tim.


Tần số của hai người truyền qua làn da, hợp làm một khi lò lửa bùng lên mạnh nhất.


Tiểu Bạch Lộ ngẩng đầu lên, ngoan ngoãn dâng hiến sữa bò được Jean giữ trong lòng bàn tay.


Bạch Lộ cảm thấy mình biến thành một chiếc bánh su kem.


Chiếc bánh su kem vừa ra lò, nóng hổi, mềm xốp.


Bị cái tên ở phía sau dùng kem ngọt ngào rót đầy hoàn toàn.


Nam Nghiên Chu không rõ đã ngừng đập cửa từ lúc nào.


Hắn ngơ ngác đứng sững tại chỗ, không thể tin vào tai mình.


Món ăn bên trong vẫn tiếp tục.


Thậm chí còn trở nên cuồng nhiệt hơn.


Rõ ràng đó là giọng của Bạch Lộ, nhưng lại rất khác so với người trong ký ức của hắn.


Bạch Lộ vốn luôn kiềm chế, hiếm khi có những khoảnh khắc buông thả.


Trong sáu năm thực sự bên nhau, hai người đã ân ái vô số lần, hắn luôn nghĩ rằng mình có thể mang lại trải nghiệm tốt nhất cho đối phương.


Nhưng vừa rồi, niềm khoái lạc đang tuôn trào trên người Bạch Lộ dường như là thứ hắn chưa từng trao tặng.



Nam Nghiên Chu lảo đảo lùi lại, theo bản năng phủ nhận mọi thứ đang diễn ra trong quán ăn này.


Có lẽ tài xế đã nhìn nhầm rồi.


Người đang làm loạn bên trong không phải là Bạch Lộ mà là một người châu Á có giọng nói tương tự đang buông thả một cách trác táng.


Nam Nghiên Chu có ý muốn quay đầu bỏ đi.


Hắn nên canh giữ trước căn nhà thuê của Bạch Lộ, kiên nhẫn chờ đối phương trở về.


Bước chân do dự vừa định nhấc lên, phía sau chợt truyền đến tiếng xoay khóa.


Cửa quán ăn kẽo kẹt mở ra, giống như một khẩu súng đã lên đạn ép người muốn trốn chạy phải dừng lại.


Nam Nghiên Chu cứng đờ quay người, nhìn thấy mái tóc vàng rối bù, chướng mắt.


Một người đàn ông rất cao cúi đầu bước ra, cánh tay trái anh chống lên khung cửa, cơ bắp căng cứng, lộ rõ đường nét săn chắc, vai rộng tựa như một ngọn núi nhỏ che chắn kín mít bên trong quán.


Rốt cuộc là cao bao nhiêu?


Một mét chín? Hai mét?


Hơi nóng chưa tan hết và mùi g*** h**n nồng đậm xộc thẳng vào mặt, Jean ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh biếc sâu thẳm, ánh lên nét d*c v*ng nguy hiểm.


Khác hẳn với hình ảnh mà Nam Nghiên Chu nhận được trong các bức ảnh.


Áp lực mạnh mẽ đến thế này, liệu có đúng là tên ngoại quốc tóc vàng ngốc nghếch, chỉ biết cười ngây ngô với Bạch Lộ kia không?


“Không thấy tấm biển đang tạm nghỉ kinh doanh sao? Đập cửa lung tung rất là vô lễ đó, ông chú à.”


Giọng Jean có vẻ trêu chọc nhưng trên mặt lại không hề có ý cười.


Ánh chiều tà dần phai nhạt, khiến khuôn mặt anh càng thêm chìm trong bóng tối.


Nam Nghiên Chu chưa từng thấy sự đối lập mạnh mẽ đến vậy trên một người.


Nắm đấm của đối phương buông thõng lỏng lẻo bên hông, nhưng dường như chứa đựng năng lượng khủng khiếp có thể đấm nát đầu hắn bất cứ lúc nào.


Sự kinh ngạc nhanh chóng đạt đến đỉnh điểm nhưng lại tan biến trong chớp mắt.


Nam Nghiên Chu ổn định tâm trí, bình tĩnh đánh giá tình hình hiện tại.


Loại côn đồ này rất dễ bị kích động, nếu anh thực sự ra tay đánh mình, đó sẽ là một cơ hội tuyệt vời để xoay chuyển tình thế.


Hắn có thể đường đường chính chính đưa tên này vào đồn cảnh sát và đuổi anh ra khỏi cạnh Bạch Lộ.


Số ngày bị giam giữ không quan trọng, chỉ cần vài giờ, hắn sẽ có cách khiến Bạch Lộ quay lại với mình.


“Thật sao?” Nam Nghiên Chu cố gắng kiểm soát nét mặt, cười khiêu khích: “Nhưng người yêu của tôi đang ở trong đó, làm ơn tránh ra, đừng đứng chắn ở đây chướng mắt.”


Quả nhiên, ngay khi nghe thấy hai từ “người yêu”, vẻ mặt Jean lập tức thay đổi, cả cơ thể anh như dây cung đã lên hết cỡ, sẵn sàng bộc phát.


“Mày là trai bao được Tiểu Lộ gọi đến à? Mỗi lần bao nhiêu tiền?” Nam Nghiên Chu móc ra một xấp tiền mặt từ trong ngực áo, lắc nhẹ trước mắt anh: “Làm xong việc thì cút nhanh đi? Hửm?”


Ánh mắt Jean lướt qua xấp tiền, chăm chú nhìn chằm chằm vào mặt Nam Nghiên Chu.


“Chê chưa đủ à?” Nam Nghiên Chu ném tiền vào mặt anh, sau đó lại móc ra một xấp nữa từ trong ngực áo: “Loại trai bao kém chất lượng như mày mà còn tham lam thế, không sợ sau này không có việc làm sao?”



Nam Nghiên Chu thúc giục trong lòng, cố gắng hết sức kìm nén bản năng muốn lùi bước.


Nếu đối phương đấm thẳng vào mặt hắn, sống mũi hắn rất có thể sẽ gãy.


Nam Nghiên Chu không muốn bị thương quá nặng.


Hắn đến vội vàng, không thuê vệ sĩ tại địa phương, tài xế cũng là người tạm thời tìm được, làm việc vì tiền, sẽ không giúp hắn trong lúc nguy cấp.


Nam Nghiên Chu không định đánh trả, như vậy tội của đối phương sẽ nặng hơn, hơn nữa còn có thể kiếm được sự đồng cảm của Bạch Lộ.


Nhưng hắn phải tìm cách kiểm soát vết thương trong phạm vi an toàn.


Nếu hắn bị hủy hoại dung nhan, mọi chuyện sẽ trở nên nan giải hơn.


Bạch Lộ không phải là người coi trọng vẻ ngoài, nhưng chuyện tương lai ai mà nói trước được.


Nam Nghiên Chu không muốn tăng thêm khủng hoảng hôn nhân vô hình.


Có lẽ hắn nên nghiêng đầu cùng lúc đối phương vung nắm đấm, như vậy có thể bảo vệ được ngũ quan…


Cơ thể hắn run rẩy không thể kiềm chế.


Nam Nghiên Chu ưỡn thẳng lưng, ném xấp tiền thứ hai qua.


Chỉ là lần này, tiền của hắn dịch xuống một chút, nhắm vào ngực đối phương.


Nam Nghiên Chu nghiến chặt răng hàm, cảm thấy tức giận vì sự sợ hãi đang âm thầm bộc lộ của chính mình.


Hắn hiếm khi phải đối mặt với nguy hiểm như thế này.


Trước đây ở thủ đô, bất kể là dịp nào, xung quanh hắn luôn có một đám đông người vây quanh.


Ngay cả khi đã học võ tự vệ cùng Bạch Lộ, hắn cũng không có cơ hội áp dụng trong thực chiến.


Trong thương trường chỉ cần lật tay cái đã làm mưa làm gió trong giới, dựa vào đầu óc chứ không phải sức mạnh.


Nam Nghiên Chu chưa bao giờ cảm thấy nhục nhã đến vậy.


Người có thân phận như hắn không nên rơi vào tình cảnh này.


May mắn thay, hắn nhanh chóng nhận ra đối phương cũng không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài.


Ngọn lửa giận dữ tích tụ nhanh chóng bằng mắt thường, hai bên đứng gần nhau đến mức, hắn thậm chí có thể nghe thấy tiếng xương khớp nghiến vào nhau rắc rắc rợn người khi nắm đấm siết chặt lại.


Đến đây, ra tay đi.


Nam Nghiên Chu lại cố ý mân mê bó hoa đó ngay trước mặt đối phương.


Loại người to con thế này, về cơ bản đều là đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển.


Đặc biệt là họ vừa mới quấn quýt nhau, đang là lúc d*c v*ng chiếm hữu bùng nổ.


Nam Nghiên Chu không tin đối phương có thể nhịn được.


Con súc vật bị x*m ph*m l*nh th*, tuyệt đối không thể giữ được bình tĩnh…


“Jean.” Một đôi tay bất ngờ từ phía sau xuất hiện, ôm lấy eo Jean: “Tránh ra đi.”



Đồng tử Jean co rút mạnh, sự chú ý của anh lập tức chuyển khỏi Nam Nghiên Chu đang đứng trước mặt.


So với việc đánh tên này một trận, anh càng muốn khóa Bạch Lộ trở lại trong nhà hơn.


Giấu đi thật kỹ lưỡng, tuyệt đối, tuyệt đối không cho người khác nhìn thấy một chút nào.


Nam Nghiên Chu nhìn chằm chằm vào đôi tay đó, hơi thở nghẹn lại.


Người yêu khiến hắn ngày đêm tơ tưởng cuối cùng cũng lộ ra một phần cơ thể, nhưng lại keo kiệt đến mức không cho hắn thấy toàn bộ.


Ông trời ơi.


Hắn chỉ muốn nhìn tận mắt khuôn mặt của Bạch Lộ.


Tại sao một chuyện từng rất đỗi là bình thường trong quá khứ giờ lại trở nên khó khăn đến vậy?


Nam Nghiên Chu đau như cắt nhưng không thể rời mắt.


Mặc dù đôi tay ấy đang ôm chặt lấy eo của một người đàn ông khác.


“Ngoan nào, để em nói chuyện với hắn ta.”


Đôi tay đó nhẹ nhàng v**t v* phần bụng dưới của Jean hệt như người huấn luyện thú thuần thục dỗ dành con mãnh thú sắp sổ lồng quay trở về.


Jean th* d*c, bướng bỉnh một lúc, cuối cùng vẫn thở một hơi thật dài.


Sau đó, anh đè lên tay Bạch Lộ như một sự thỏa hiệp


Chú chó ngoan ngoãn có thể nhận được phần thưởng.


Cảm nhận một nụ hôn đặt lên gáy, Jean thoải mái rụt vai lại.


“Tiểu Lộ~”


“Nhột không?”


“Haha, đừng, đừng nghịch.”


“Lề mề gì thế? Để em ra ngoài.”


“Không có lề mề.”


“Nhanh lên.”


“A~ Chân anh~ Đứng tê rồi, không nhúc nhích được~ Ấy ấy, đau đau đau~”


Bạch Lộ véo tai “con chó vàng” to lớn, khó khăn dời bức tường này đi.


Chuyện cần đối mặt sớm muộn gì cũng phải đối mặt, đối phương đã tìm đến tận nơi thì không có lý do gì để trốn tránh.


Thực ra cậu nên ra ngoài sớm hơn, nhưng vì bị rót quá nhiều “kem” nên phải mất một lúc mới dọn dẹp xong.


Mặc dù dùng áo mưa nhỏ có thể tránh được rất nhiều rắc rối, nhưng Bạch Lộ vẫn thích cách này hơn.


Cậu thích món quà của Jean, thích cảm giác còn sót lại.


Tác giả có lời muốn nói:


Thằng tra nam chó má:… [thằng hề] [thằng hề] [thằng hề]


Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy Truyện Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy Story Chương 36: Su Kem
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...