Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy
Chương 33: Chó Hư
Bạch Lộ không ngờ Jean sẽ bất ngờ tham gia, cậu luống cuống rút ra, hai tay chống lên tường gạch men trơn trượt, chăm chú nhìn một giọt nước được hơi nóng tích tụ dần dần.
Đến một khoảnh khắc, giọt nước ấy lặng lẽ trượt xuống.
Khoảnh khắc ấy rất đột ngột, nằm ngoài dự đoán của cả hai người.
Động tác của Jean hơi khựng lại, một lát sau, anh lại tiếp tục dò xét.
Giọt nước lớn hơn lăn xuống, bị ngón tay móc lên của Bạch Lộ miết thành một vệt dài.
Jean như khám phá ra lục địa mới, hứng thú dâng trào, thậm chí còn tạm quên cảm giác của tiểu Jean.
Bạch Lộ trước nay chưa từng lộ ra dáng vẻ như vậy trước mặt anh.
Lửa đun nóng lò từ một khúc củi tăng lên thành hai, rồi lại thêm khúc thứ ba.
Ngọn lửa thiêu đốt khúc củi khô nổ tí tách, nướng nóng gáy và vành tai Bạch Lộ đến đỏ ửng.
Tiểu Bạch Lộ đã ở nơi lạnh lẽo quá lâu, nay cuối cùng cũng cảm nhận được hơi ấm dễ chịu, không nhịn nổi nhảy nhót.
Jean nhận ra tâm tư của cậu nhóc ấy. Nhân lúc còn rảnh ra một bàn tay, anh dịu dàng dỗ dành cảm xúc cho nó.
Ban đầu Bạch Lộ vẫn vô thức cắn môi, cố sức kiềm chế.
Nhưng rất nhanh, cậu nhận ra mình hoàn toàn chẳng cần phải kìm nén.
Cậu là người tự do, đây là phòng của cậu, phía sau là người cậu yêu.
Quang minh chính đại, không cần rụt rè nơi văn phòng nữa, cũng chẳng phải cắn răng nhịn khi đối phương bất ngờ nhận điện thoại công việc.
Cậu có đủ tư cách thảnh thơi tận hưởng tất cả.
Bạch Lộ nhắm mắt lại, hoàn toàn thả lỏng bản thân.
Khoảnh khắc sữa bò ập tới còn sớm hơn cậu tưởng, cậu dựa trán lên tường gạch lạnh buốt, rồi khẽ nghiêng đầu, áp gò má ửng nóng lên.
Cảm giác hạ nhiệt vô cùng thoải mái, nếu lúc này có thể uống ngụm nước thì tốt biết bao.
Một bàn tay to dịu dàng xoay mặt cậu lại, ánh mắt Bạch Lộ mông lung, trong mơ hồ mà hôn lên người mình yêu.
Tiểu Jean nắm đúng thời cơ, chậm rãi, từng chút từng chút tiến vào.
Hiệu quả thả lỏng rất tốt, Jean làm mọi thứ hoàn hảo, nhưng đến khi thật sự tiếp nhận thì vẫn có phần gượng ép.
Tiểu Jean thực sự quá khoa trương.
Bạch Lộ thậm chí cảm thấy còn đau hơn lần đầu tiên của mình.
Thấy quả thực hơi khó khăn, lưng Jean đã rịn một tầng mồ hôi mỏng, thỉnh thoảng lại ngừng lại, đợi Bạch Lộ thích ứng rồi mới tiếp tục.
Bạch Lộ biết rằng kéo dài dày vò thế này chỉ khiến chiến tuyến càng lê thê.
Có lúc, vẫn nên một hơi xông thẳng thì tốt hơn.
Jean quá để tâm đến cậu, không nỡ để cậu chịu một chút đau đớn nào.
“Không… Không sao.” Bạch Lộ cố khiến giọng điệu nghe có vẻ tự nhiên: “Em thích như vậy.”
Câu này không chỉ là để an ủi Jean.
Bạch Lộ quả thực say mê cảm giác hơi chút mất kiểm soát ấy.
“…Thật sao?” Giọng Jean khản đặc đến đáng sợ, như thể đã nhẫn nhịn rất lâu, đang đứng bên bờ lý trí sụp đổ.
Bạch Lộ nghe mà sởn cả da đầu, hai cánh tay nổi hẳn một tầng da gà.
Theo bản năng, cậu thoáng hối hận, sợ rằng mình vừa cho phép một chuyện kinh khủng nào đó xảy ra nhưng đồng thời, tiểu Bạch Lộ lại hưng phấn mà ngẩng đầu lên lần nữa.
Jean trầm thấp khẽ rên một tiếng, chính xác không thể nghi ngờ mà cảm nhận được biến hóa cảm xúc của Bạch Lộ.
Là thật.
Cậu sẽ cho phép anh làm những chuyện quá trớn hơn.
Bạch Lộ bỗng chốc mở to mắt.
Cậu quên cả hít thở, ngẩng đầu thật cao, nhìn lên trần nhà phủ mờ hơi nước.
Khoảnh khắc thất thần qua đi, thế giới bắt đầu rung chuyển.
Jean thực sự không có kinh nghiệm, hoàn toàn hành động dựa trên bản năng.
Nhưng chính thứ nhiệt tình nguyên thủy ấy lại khiến Bạch Lộ cảm nhận được tình yêu mãnh liệt cuộn trào.
Jean luôn ghì chặt cậu trong ngực, gần như đóng đinh cậu lên bức tường kia.
Giọng nói của Bạch Lộ vỡ vụn, không thể nói ra câu nào trọn vẹn, những thứ hoàn toàn khác biệt trước đây dữ dội tràn ngập toàn thân cậu.
Cách thức xa lạ, tiết tấu xa lạ.
Bạch Lộ không thể thong thả xoay xở như trong lĩnh vực quen thuộc, mọi thứ đều khác với dự tính của cậu.
Đặc trưng của Jean rõ ràng đến mức độc nhất vô nhị.
“Tiểu Lộ, anh phải làm sao đây?”
Nửa tiếng sau, Jean giữ chặt lấy vai cậu, gấp gáp hỏi bên tai.
Ngưỡng cuối sắp tới, anh không biết nên xử trí thế nào.
“Cứ thế, để trong đó luôn.” Âm giọng cuối của Bạch Lộ run lên.
Jean phát ra tiếng gầm trầm thấp như dã thú, cắn mạnh lên gáy cậu.
Hào quang trắng lóe lên, dư vị dây dưa thật lâu.
Viễn cảnh từng tưởng tượng vô số lần cuối cùng hoàn toàn trở thành hiện thực, mãi đến giây phút này, anh mới biết khoảng cách giữa mộng tưởng và hiện thực lớn đến nhường nào.
Sau lần trải nghiệm này, anh sẽ không thể nào như trước, chỉ dựa vào khăn tắm cũ hay quần áo đã mặc của Bạch Lộ mà thấy thỏa mãn nữa.
Jean hít sâu, đem toàn bộ hormone thuộc về cả hai trong không khí nuốt trọn vào đáy phổi.
Thứ này còn mê hoặc hơn cả khói thuốc.
Đầu Bạch Lộ tựa lên cánh tay, chịu không nổi mà khẽ cọ cọ, cố xua đi luồng điện đang chạy loạn lên vỏ não.
Mệt mỏi sau trận hỗn chiến nơi con hẻm chẳng rõ đã biến mất từ lúc nào, đến khi thử rồi cậu mới biết, thể lực mình hóa ra tốt đến vậy.
Chẳng hề buồn ngủ, ngược lại càng lúc càng tỉnh táo.
Bạch Lộ như người vừa bơi được vào bờ, cuối cùng cũng có thể thảnh thơi điều chỉnh nhịp thở.
Tiểu Jean vẫn chưa ra ngoài, vẫn còn ở bên trong, như thể đã hòa vào làm một với cậu.
Bạch Lộ đưa tay, tắt van nước.
Cậu chẳng phân định nổi bây giờ rốt cuộc là đã tắm sạch sẽ hay càng trở nên bẩn hơn.
Nhưng có một điều cậu biết, vận động kết hợp tắm nước nóng khiến cậu khó mà lấy nổi không khí.
Khoảng nghỉ ngắn ngủi rất nhanh kết thúc, tiểu Jean trong nhà Bạch Lộ thoải mái vươn vai một cái, rồi lại tiếp tục khởi hành.
Lần này, có sữa bò bọc quanh, trò chơi trôi chảy hơn nhiều.
Bạch Lộ đã buông lỏng hai lần, việc đứng lâu khiến cậu khó lòng trụ vững.
Có lẽ cảm nhận được cậu đang gắng gượng, Jean từ phía sau nhấc một chân cậu lên, thay cậu gánh phần lớn trọng lượng.
“Không sao đâu, anh có thể đỡ em.”
Jean vừa nói lời trấn an, trong tiếng kêu khẽ của Bạch Lộ liền xoay chuyển cơ thể cậu, để cả hai chân hoàn toàn rời khỏi mặt đất, quấn lên hai bên hông.
Bạch Lộ chưa từng dạy anh chiêu này.
Tên này, có thiên phú thật.
Những ngón chân không còn điểm tựa khẽ đong đưa, Bạch Lộ ôm lấy cổ “con chó vàng” to xác, nghiêng đầu tựa lên bờ vai rắn chắc của anh.
Rung rung đung đưa, rung rung đung đưa.
Bạch Lộ chìm đắm trong đầm lầy hạnh phúc ấy, không muốn dừng lại.
Cậu thật sự là một kẻ tham lam đến vậy sao?
Không biết, cũng chẳng muốn nghĩ.
Hai chân Bạch Lộ siết chặt, eo chủ động chuyển động.
…
Vị trợ lý này rất biết quan sát, nhìn ra ông chủ cần nghỉ ngơi đầy đủ nên cố gắng ém mọi chuyện lại, không lập tức quấy rầy.
Đám côn đồ bị bắt sau khi thẩm vấn sơ bộ vẫn phải tiếp tục tạm giam.
Giai đoạn này sẽ không vượt quá hai tháng.
Được biết, băng nhóm đó phạm rất nhiều tội có liên quan đến súng ống, buôn m* t**, bắt cóc, bạo lực, uy h**p cùng nhiều tội danh khác, trong số đó còn có vài người là dân nhập cư trái phép.
Cảnh sát muốn nhổ tận gốc khối u độc này nên đã quyết định điều tra toàn diện, bảo đảm làm rõ sự thật và có chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh.
Đợi đến khi điều tra kết thúc, vụ án sẽ được chuyển sang cơ quan kiểm sát để kiểm tra xem xét.
Nếu viện kiểm sát cho rằng chứng cứ phạm tội đủ để buộc tội, sẽ đệ đơn khởi tố lên tòa án.
Chờ tòa án thụ lý mới có thể sắp xếp xét xử.
Quy trình này rất dài, cho dù đội ngũ luật sư có cố gắng thế nào cũng không thể khiến đám côn đồ bị phán quyết thi hành trong thời gian ngắn.
Tuy nhiên, đội luật sư có thể bảo đảm sẽ khiến thẩm phán tăng nặng hình phạt hết mức cho bọn chúng.
Ngoài ra, đến thời điểm hiện tại, tên cầm đầu băng nhóm vẫn chưa chịu thừa nhận rằng mình nhận lệnh từ Trung Quốc.
Bị hỏi đến ba chữ Nam Nghiên Chu, gã liên tục lắc đầu, bộ dạng như chưa từng nghe qua cái tên đó.
Thái độ vô cùng kiên quyết.
Đội luật sư đã từng thử đưa lợi ích, mong gã sớm nói thật.
Mike nhận sự ủy thác từ Bạch Lộ nên có quyền quyết định rất lớn, vì vậy con số họ đưa ra cực cao, đủ để một người bình thường sống đời giàu sang không lo cơm áo.
Tiếc là tên cầm đầu kia lại hoàn toàn không lay chuyển, mềm không ăn cứng không chịu.
Đủ thấy điều kiện mà kẻ đứng sau cho gã lớn đến mức nào.
Điều khiến đội luật sư lo lắng nhất chính là: họ cảm thấy sự việc đã bị làm tới mức này thì rõ ràng đã đánh rắn động cỏ.
Để đảm bảo an toàn, Nam Nghiên Chu rất có khả năng sẽ ở lại Trung Quốc, không cho họ bất cứ cơ hội nào tiếp cận.
Đây khó mà xem như tin tốt, vì vậy giọng Mike lúc báo cáo cũng hết sức thận trọng.
Cậu ấy hiểu rõ, so với việc xử lý đám côn đồ nhận tiền làm việc, ông chủ nhà mình càng muốn tống kẻ đứng sau vào trong song sắt hơn.
Giờ phút này, cách tốt nhất là rời khỏi thành phố này sớm, đến một đất nước khác sinh sống, mai danh ẩn tích sâu hơn nữa.
Chỉ như thế mới ngăn được Nam Nghiên Chu tiếp tục thuê sát thủ, làm ra hành vi cực đoan hơn.
Mike day day ấn đường, đoán rằng có lẽ ông chủ sẽ không dễ dàng lùi bước.
Tuy thời gian tiếp xúc chưa dài, song cậu ấy đã nắm được tính cách của ông chủ.
Quả nhiên, sau khi im lặng vài giây, Bạch Lộ không hề sắp xếp chuyện ra nước ngoài mà chỉ nhàn nhạt buông hai câu.
“Thằng khốn đó nhất định sẽ tự mò đến.”
Mike đẩy gọng kính, không truy hỏi thêm, lập tức đổi hướng, báo cáo phương án dự phòng đã chuẩn bị sẵn cho Bạch Lộ.
Nếu Nam Nghiên Chu thật sự không biết điều, tình nguyện lấy thân mạo hiểm, vậy bọn họ phải sẵn sàng ngay từ bây giờ.
Lần này, mệnh lệnh của Bạch Lộ vô cùng rõ ràng.
Phải khiến đối phương mà có đi mà không có không về.
…
Trước khi trả phòng, Bạch Lộ xem như đã tự mình nắm rõ mọi cấu trúc của căn phòng tổng thống xa hoa này.
Con chó Golden Retriever to đùng kia sau khi thoát khỏi dây trói thì hoàn toàn mất kiểm soát, nhào lộn tung tăng, quậy khắp từng góc nhỏ trong phòng.
Giường thì khỏi phải nói, bồn tắm, bàn ăn, sofa, thậm chí cả ô cửa sổ sát đất có thể nhìn xuống toàn cảnh đêm cũng không tha.
Bạch Lộ dạy giỏi, mà tên kia học cũng nhanh, đến cuối cùng còn biết suy một ra ba, mày mò ra đủ kiểu chẳng khác gì mấy bộ phim sét kia.
Lần cuối cùng, Bạch Lộ bị ôm đứng trước gương trong phòng tắm, xấu hổ đến mức cả người đỏ rực.
Đèn quá sáng, mọi chi tiết đều hiện rõ không sót gì.
Jean nhìn chằm chằm vào hai người trong gương, tăng tốc độ, khàn giọng gọi tên cậu.
“Tiểu Lộ… Tiểu Lộ.”
Mỗi lần gần đến cao trào, hai tiếng ấy đều được Jean đọc lên như một lời cầu nguyện.
Tràn đầy tình cảm, thành kính tột cùng.
Tấm gương sạch sẽ bị vấy bẩn, đó là thứ thuộc về Bạch Lộ.
Còn sữa mà Jean trao ra thì vĩnh viễn ở lại trong đó.
Bạch Lộ thở yếu ớt, cuối cùng cũng hiểu giá trị hàm lượng vàng của một tên to xác độc thân nhiều năm là như thế nào.
Hai ngày là cực hạn của cậu, nhưng còn cách xa cực hạn của Jean.
Thế này không ổn, không thể tiếp tục quấn lấy Jean trong khách sạn được nữa.
Ngày trả phòng đã đến, chuyến đi cũng kết thúc rồi, thế mà họ còn chưa dạo phố Esovia lần nào.
Thế thì đúng là nói không nổi.
Khi Jean lại dúi cái đầu lông xù kia tới, ngỏ ý muốn gia hạn phòng, Bạch Lộ lập tức nghiêm giọng từ chối, rồi một phát đá anh ra khỏi phòng tắm.
Chú hư! Chó hư!
Thu dọn hành lý, trả phòng!
Tác giả có lời muốn nói:
[đầu chó ngậm hoa hồng][rải hoa][rải hoa][chắp tay][chắp tay][chắp tay]
Thằng chóa tra nam sắp lên sàn, chuẩn bị đút bánh su kem thôi nhé [che mặt hé mắt]
Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy
Đánh giá:
Truyện Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy
Story
Chương 33: Chó Hư
10.0/10 từ 49 lượt.
