Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy
Chương 24: Dục Vọng Chiếm Hữu
Jean đến trước sân nhà Bạch Lộ lúc sáu giờ mười.
Anh đeo ba lô, xách theo hộp đồ ăn, nghĩ rằng Bạch Lộ có thể vẫn đang ngủ nên không gõ cửa, mà lặng lẽ lấy chìa khóa mở cửa bước vào thật khẽ.
“Chào buổi sáng.” Bạch Lộ vắt chân ngồi trên sofa, dáng vẻ lười nhác, tay cầm cốc nước mật ong nóng, ngẩng lên chào anh.
“Chào buổi sáng! Em dậy rồi à!” Jean lập tức từ chế độ im lặng chuyển sang chuông reo, xách hộp đồ ăn lắc lắc vui vẻ: “Anh làm soufflé nè, còn có xoài và cá hồi hun khói nữa… Trời ơi, hôm nay em đẹp trai quá… Không không, ý anh là, bình thường em cũng rất đẹp trai, chỉ là hôm nay đặc biệt… OMG…”
Jean tràn đầy kinh ngạc và phấn khích, nói năng lộn xộn chẳng thành câu.
Người trong lòng anh đang mặc một chiếc sơ mi ngắn tay màu trắng, chất vải mịn màng, cổ áo dựng lên ngay ngắn, quần short linen cạp cao ôm dáng, vừa gọn gàng vừa tôn đôi chân dài.
Trên cổ tay trái là chiếc đồng hồ vàng hồng, dưới chân mang đôi giày trắng ngà mờ nhạt, tóc cắt gọn, phồng nhẹ, có nếp và ánh sáng dịu.
Sạch sẽ, sáng rực, làn da trắng mịn như sứ quý, tưởng như chỉ nên đặt trong tủ kính để ngắm.
Jean ngẩn ngơ nhìn.
Người đẹp trai như thế này… Vậy mà lại đi hẹn hò với anh.
Cơ thể anh tự động chuyển động, Jean đặt đồ xuống, dang tay ôm chầm lấy người ta.
“Ê, nước kìa!” Bạch Lộ giơ cao cốc.
Jean giả vờ không nghe thấy, cọ cọ loạn trong lòng cậu, cứ như muốn để mùi của mình bám đầy lên người đối phương.
Của anh.
Là của anh.
Không bao giờ để ai khác chạm vào.
Là của anh, của anh, của anh, của anh!
Bạch Lộ bị cù đến nỗi né hết bên này đến bên kia, vừa cười vừa đẩy, suýt làm đổ cốc mật ong.
Phản ứng dữ dội thật…
Khụ, nhưng mà… Hơi vui thật.
Bạch Lộ nhận ra, hình như mình rất dễ mềm lòng với kiểu này.
Sau một hồi trêu đùa, cả hai đều cảm thấy đói.
Hai người đều bận rộn suốt đêm, chẳng ai nghỉ ngơi, giờ thì bụng trống rỗng cả rồi.
Jean mang đồ ra phòng ăn, thành thạo mở hộp, lấy đĩa ra, lần lượt bày biện.
“Uống gì nào?” Bạch Lộ hỏi.
“Cà phê đen hay hồng trà đều được… Không không, nước lọc thôi là được rồi.” Jean vội đổi lời.
Hai thứ kia đều giúp tỉnh táo, sẽ k*ch th*ch thần kinh.
Anh không biết Bạch Lộ tối qua làm việc đến mấy giờ, chỉ muốn để cậu ngủ bù trên xe.
Bạch Lộ hơi do dự, cuối cùng mang ra hai ly nước chanh.
Chanh là do Jean mua hôm trước, trong tủ lạnh của cậu giờ đầy ắp trái cây và rau tươi, nhìn qua chẳng khác nào chuyên gia ăn uống lành mạnh.
Nghĩ tới việc người nước ngoài thích uống đồ lạnh, Bạch Lộ mở ngăn đá, lấy ra túi đá viên trong siêu thị.
Jean liếc thấy liền vội vàng ngăn lại: “Không sao đâu, uống nước thường cũng được rồi.”
Vừa rồi cốc mật ong của Bạch Lộ còn khá nóng, nóng lạnh xen kẽ rất dễ đau dạ dày.
Vừa nói, anh vừa ấn cậu ngồi xuống ghế, tự tay đem đá cất lại.
Bạch Lộ “ừ” một tiếng, rồi bắt đầu ăn sáng.
Jean làm soufflé kiểu Pháp, ở trên rắc đường bột, điểm thêm vài lát hạnh nhân nướng.
Bạch Lộ nếm thử, chỉ cảm thấy như xúc một thìa mây, mềm đến mức vừa chạm vào đầu lưỡi đã muốn nuốt, trôi tuột đi mà chẳng cần nhai.
Bên cạnh đĩa là một thìa… sữa chua không đường.
Mịn màng, béo nhẹ, vừa khéo trung hòa vị ngọt.
Bạch Lộ vẫn chưa thấy đã, lại cầm chiếc bánh bagel kẹp cá hồi hun khói cỡ nhỏ cắn một miếng.
Sốt được cho rất ít, vị mặn thanh đối lập rõ với vị ngọt của soufflé, tạo nên “động cơ vĩnh cửu ngọt – mặn”.
Còn xoài thì được cắt thành khối đều đặn, mềm và mọng nước, ăn kèm càng tăng phần phong phú.
Cậu nghiêm túc nghĩ xem có nên vẽ thêm chiếc mũ đầu bếp lên con chó vàng trên chiếc trâm cài hay không.
Cái bụng của cậu hoàn toàn bị chinh phục rồi.
“Ngon chứ? Em thích không?” Jean tự tin hỏi, cầm bagel, mặt mày rạng rỡ, dường như phía sau còn có cái đuôi đang vẫy.
Khen anh đi.
Khen anh, khen anh, khen anh!
Bạch Lộ rảnh tay, đưa ra trước mặt anh, vỗ tay “bốp bốp”: “Mind-blowing!!! (Ngon đến phát nghiện!)”
Jean cười đến nheo mắt, vui như đứa trẻ.
“Cái mũ bóng chày đó của anh à?” Bạch Lộ chỉ lên đầu anh.
Đó là chiếc mũ màu xanh đậm, ở giữa là logo con chim ưng cánh xanh bụng trắng đang tung cánh, nền sau là vòng tròn sóng biển.
Bạch Lộ chẳng nghe qua cái tên nào cả.
Cậu ngắm nghía một hồi rồi thuận miệng hỏi: “Chỉ có một cái thôi à?”
“Còn nữa! Anh chuẩn bị cho em rồi, trong túi đó!” Jean phấn khích: “Em muốn cổ vũ đội nào?”
“Sao, anh có cả hai loại mũ à?” Bạch Lộ ngạc nhiên.
“Phải, ‘Mặt Trời’ là mũ đỏ, anh không biết em thích màu nào.” Jean vừa nói vừa lục trong túi, lấy ra hai chiếc xếp chồng.
Chiếc kia có logo mặt trời, ngọn lửa được làm rất đẹp, trông nổi bật hơn hẳn đội ‘Chim Ưng’.
Bạch Lộ cầm lên so sánh, hứng thú hỏi: “Em thật sự có thể chọn cái đỏ sao?”
“Tất nhiên rồi!”
“Ngồi cạnh anh vậy có bị đánh không?”
“Haha, chúng ta không ngồi khu ‘fan cuồng’, mọi người ngồi lẫn nhau, hòa bình lắm.”
“Vậy anh muốn em đội cái nào?”
“Cái nào cũng được… Nhưng anh thấy màu xanh hợp với em hơn này, nhìn xem họa tiết sóng biển này, sống động chưa, còn mắt chim ưng nữa, sáng rực, sắc bén lắm đó…”
Bạch Lộ nhịn cười, đưa chiếc mũ đỏ trả lại cho anh.
Thôi được thôi được.
Cậu sẽ tạm thời làm fan “đội Brooklyn Tide Falcons” một ngày vậy.
…
6 giờ 50, một chiếc Porsche dừng lại đúng giờ trước cửa nhà.
Đây là loại xe hai cửa hai chỗ, sơn đen lì hoàn toàn, đầu xe ngắn, thân rộng với vòm bánh mở rộng, cánh gió cố định to bản, ghế lái kiểu xe đua được tối ưu hóa trọng lượng, ôm sát cơ thể.
Chỉ cần đỗ ven đường thôi cũng đủ khiến người ta cảm nhận được cảm giác áp bách và xa xỉ.
Vài người hàng xóm dậy sớm đứng lại xem, cảm thán một hồi rồi rốt cuộc không nhịn được, đều lấy điện thoại ra chụp.
Mike bước ra khỏi ghế lái, không gõ cửa mà chỉ đứng cạnh xe, lặng lẽ chờ.
Một phút sau, cổng mở, Jean một tay xách ba lô đi ra trước, huýt sáo khen chiếc xe: “Nice car!”
Bạch Lộ ra chậm hơn, nhưng ánh mắt cậu không nhìn xe mà dừng lại trên lưng Jean.
Hôm nay anh mặc áo thun ngắn tay màu xám nhạt, cổ áo vuông nhỏ, chất liệu mỏng nhẹ, ôm khẽ lấy phần cơ nửa thân trên, khiến từng đường nét trên người anh đều hiện rõ.
Quần short kiểu công nhân màu kaki, dáng ống suông, nhiều túi, dài vừa đến dưới đầu gối, để lộ đôi bắp chân rắn chắc, trông vừa thực dụng vừa… Gợi cảm.
Phối thêm đôi boots Martin màu nâu nhạt, đồng hồ thể thao màu đen trên cổ tay, quả thật ăn mặc chỉn chu hơn thường ngày với áo phông rộng và quần jeans đã quá quen thuộc.
Lúc ăn sáng thì liếc cơ ngực, lúc thay giày thì nhìn cánh tay và bắp chân rắn chắc, giờ đây lại lén quan sát cả tấm lưng rộng ấy.
Chắc bình thường Jean hay tập tạ, lần trước đến nhà anh xem phim, phía sau rèm cửa còn thấy cả tạ tay.
Nặng vô cùng, cầm lên cũng khó khăn.
Đúng là một người đàn ông rất tự giác.
Bạch Lộ vừa nhìn vừa thầm cảm thán, trong lòng lại dấy lên ý định muốn luyện tập.
Không phải muốn thành kiểu vạm vỡ như Jean, nhưng ít nhất cơ bụng phải rõ hơn chút.
Hiện giờ chỉ là một lớp mỏng, phải nín thở mới thấy.
Cậu muốn lấy lại trạng thái khỏe mạnh.
Hay là tập lại tán thủ? Vừa luyện form, vừa có thể hình fitness.
Thương trường hiểm ác, chiêu trò gì cũng có, lúc trước Bạch Lộ ở thủ đô từng trải qua ba vụ bắt cóc, tuy có vệ sĩ đi cùng, nhưng lần nào cũng nguy hiểm thập tử nhất sinh.
Môn đó vốn để phòng thân, cậu và Nam… Cậu gần như mỗi tuần đều tranh thủ đi học, lâu dần cũng xem như học được một hai chiêu.
Tiếc là từ khi cậu luyện được xong thì Nam Dương Điền Sản lớn mạnh, thủ đô bị nhà họ Nam trấn áp, mọi thứ trở nên yên bình hẳn.
Cậu không còn gặp dịp nào cần ra tay, lâu dần cũng bỏ phế.
Ân oán quá khứ như chuồn chuồn chạm nhẹ mặt nước, gợn sóng nhạt đến mức gần như không nhìn thấy.
Bạch Lộ đưa tay đặt lên lưng Jean, ý bảo anh đi cùng qua chào Mike.
“Hi.” Lúc này Jean mới nhận ra Mike là người mình đã gặp hôm nọ, vị “bạn” thần bí cùng Bạch Lộ ăn set tình nhân kia.
Mike đáp lễ, thái độ chừng mực nhưng hơi lạnh nhạt.
Cậu ấy thích giải quyết công việc theo kiểu công việc, không phải dạng người sẽ dễ dàng kết bạn trong lúc làm nhiệm vụ.
Tuy nhiên, với ông chủ biết quan tâm nhân viên thì là chuyện khác.
Mike rất hài lòng với mức lương cao của mình, vì thế đã khéo léo thể hiện “sự hài lòng” ấy với Bạch Lộ, cậu ấy mỉm cười.
Jean thoáng khựng mặt lại, song trong khoảnh khắc Bạch Lộ nhìn sang, anh đã nhanh chóng điều chỉnh.
“Anh đi cất đồ.” Jean nói cười.
Biết Jean sẽ lái xe, Mike liếc nhìn xác nhận với Bạch Lộ trước khi đưa chìa khóa cho anh.
Bảng điều khiển mỗi loại xe đều khác nhau, ban đầu Mike định hướng dẫn, không ngờ Jean thuần thục vô cùng, chẳng hề giống người lần đầu tiếp xúc dòng xe xa xỉ này.
Chỉ trong vài giây, ngay cả bluetooth cũng đã kết nối xong.
Thấy Jean đang chỉnh ghế, Mike ghé sát Bạch Lộ, hạ giọng báo cáo tình hình đêm qua.
Mike vốn giàu kinh nghiệm xử lý các bậc trưởng bối khó nhằn, liền lập tức bố trí toàn nhân viên kiểu không biết sợ, mồm miệng linh hoạt, vòng vo tung hỏa mù, vừa chơi game vừa đôi co với hai vị kia.
Chiến sự kéo dài đến rạng sáng, hai người họ mới mệt mà chịu yên.
Còn phía Nam Nghiên Chu, sau khi nhận được danh sách tặng quà và thông báo sắp chuyển khoản, hắn vẫn hoàn toàn im lặng, thậm chí phía Mike không chặn được một cuộc gọi lạ nào từ Trung Quốc.
Bạch Lộ nhíu mày, vẻ nghiêm túc.
Sự im lặng của Nam Nghiên Chu rất không bình thường, giống như sự tĩnh lặng trước bão tố.
Chẳng lẽ việc công ty nhiều quá, khiến tên đó bận đến vậy?
Bạch Lộ trầm ngâm một chút, khẽ ngoắc tay bảo Mike cúi gần: “Trước khi tôi về, gắn camera kín toàn bộ xung quanh nhà tôi, nhà Jean và cửa tiệm. Ngoài ra thuê thêm 20 vệ sĩ, luôn trong trạng thái sẵn sàng hành động.”
Có lẽ là cậu nghĩ quá nhiều, nhưng đề phòng vẫn hơn.
Dù họ Nam kia định giở trò gì, bên này cũng phải chuẩn bị chu toàn.
Dặn dò xong, Bạch Lộ vỗ vai Mike, chuẩn bị lên xe.
Cửa ghế lái bật mở, Jean đang định xuống giúp mở cửa cho Bạch Lộ thì phát hiện Mike đã nhanh tay hơn.
Jean siết nhẹ tay đang vịn khung xe, rồi chậm rãi buông ra.
Cửa đóng lại, hai người ngồi yên vị, Jean cúi người, vươn tay giúp Bạch Lộ cài dây an toàn.
“Chuyện nhỏ này, để em tự làm.” Bạch Lộ ngả ra sau, nhường chỗ để Jean kéo dây qua.
Jean cúi đầu, tóc mái rũ xuống che mất ánh mắt, khiến người ta nhìn không ra biểu tình.
Đôi môi mấp máy, như đang lẩm bẩm.
“Xuống sớm tí là được rồi…”
“Đáng lẽ anh phải nhanh hơn…”
“Thằng nhóc này cứ ra vẻ lấy lòng…”
“Chướng mắt thật…”
“Lầu bầu gì đấy?” Bạch Lộ nâng mặt Jean lên, buộc anh nhìn thẳng mình.
Ánh mắt Jean u tối, khóe môi trĩu xuống, gương mặt sa sầm thấy rõ.
Bạch Lộ sững người, đồng tử rung mạnh.
Sao “con chó vàng” nhà mình… Lại tủi thân đến vậy!
Tác giả có lời muốn nói:
Chó vàng nhà ta lòng dạ hẹp hòi [chó đội mũ]
Cứ dỗ một chút là ngoan lại liền [chó ngậm hoa hồng][thả tim]
Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy
Đánh giá:
Truyện Bạn Trai Cũ Của Anh Thích Tôi Hơn Đấy
Story
Chương 24: Dục Vọng Chiếm Hữu
10.0/10 từ 49 lượt.
