Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến
Chương 14: Cậu cũng là một người hết sức hết sức quan trọng với tớ
“Trời quang, ngày 8 tháng 11 năm 2024
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Em là bạn Tiểu Miên tốt nhất.
___JY.”
…
Đó là một bức thư không đề tên ở cuối, cũng không có dấu chấm ngắt câu, thậm chí những từ “tớ” ở cuối cùng còn lem nhem vết nước.
Chắc ấy là nước mắt nhỉ?
Thời Khâm Miên thầm nghĩ, tay cô bỗng run lên, có cảm giác không dám lật sang trang tiếp theo.
Dù đã qua lâu như thế rồi, và giờ thì cô cũng chỉ đọc những dòng chữ như vậy thôi, nhưng cô vẫn có cảm giác hụt hẫng như rơi từ trên cao xuống.
Lòng miên man suy nghĩ, cô thở dài thườn thượt, cô chưa bao giờ quên cái ngày ấy.
Rõ ràng, buổi sáng hôm đó vẫn là trời nắng trong xanh, nhưng vừa đến chiều thì trời tối dần, hạt mưa lộp độp rơi.
Khi đó cô vẫn còn ngồi trong phòng anh, phối hợp với mẹ anh, canh giờ để gặp nhau dưới lầu.
Khi cô nhận được tin nhắn của mẹ cậu, nói khoảng hai mươi phút nữa sẽ xuống, cô bèn tắt điện thoại, lòng đã nghĩ đến vẻ mặt choáng ngợp bởi mừng rỡ và bất ngờ khi thấy được món quà bọn họ chuẩn bị cho anh.
Chỉ mới qua vài phút thôi, ngay khi Thời Khâm Miên sốt ruột cầm điện thoại xuống lầu, bỗng nhiên cô thấy anh nhíu mày, khẽ xuýt xoa “a” một tiếng, mặt trắng bệch cả đi.
Cô hoảng sợ: “Cậu sao thế?”
Anh cúi gằm: “Tớ không sao, chắc tối qua ngủ muộn quá nên tự dưng bây giờ tớ đau đầu…”
Thời Khâm Miên vội vàng đứng dậy, đóng cửa sổ lùa gió lạnh trước mặt anh, đẩy cốc nước về phía anh rồi chạm vào cánh tay anh.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn vẻ mặt tỉnh táo hơn nhưng ánh mắt vẫn còn mơ màng. Sau một lúc, anh mới bưng cốc nước lên uống, chầm chậm đè lên tim mình.
“Khá hơn chút nào không?” Thời Khâm Miên lo lắng hỏi.
“Ừ, đỡ hơn rồi.” Anh mỉm cười nhìn cô: “Chẳng phải cậu và mẹ tớ hẹn gặp dưới lầu sao? Sao cậu chưa đi nữa?”
“Á!” Thời Khâm Miên ngạc nhiên ngay: “Sao cậu biết vậy, tớ, cậu… tớ có nói với cậu đâu? Tớ nhớ là không có mà!”
“Ừ, cậu không nói.” Anh đáp.
“Vậy là dì…”
“Thế mà dì lại nói hết!” Thời Khâm Miên ngỡ ngàng.
Anh khẽ nhướng mày: “Bây giờ cậu lại gọi dì trước mặt tớ hả, không gọi là mẹ nuôi nữa sao?”
“…”
Cô lầm bầm: “Dù sao thì hôm nay cũng là sinh nhật của cậu, tớ nể mặt cậu vậy.”
“Được, nể mặt tớ.” Anh bật cười đáp: “Tớ cũng có thể nể mặt, giả vờ không biết âm mưu của hai người.”
“Ôi chao, hay cho một câu không biết!”
Nghe được sự ỉu xìu trong giọng cô, anh chọc vào lúm đồng tiền trên má cô.
Cô thấy nhột, bèn nghiêng đầu tránh bàn tay ác ma kia: “Thôi dẫu thế nào thì tớ cũng phải xuống trước, cậu cứ chờ ở đây nhé.”
“Ừ, tớ chờ hai người trong nhà.” Anh quay người, lấy ô ở gần đó: “Trời đang mưa, cậu cầm đi.”
Thời Khâm Miên cầm ô, đi giày, tung tăng chạy xuống lầu. Cô đi đến ngã tư mà hai người đã hẹn trước.
Hơn 20 phút trôi qua, cô nhìn quanh mà vẫn không thấy mẹ anh đâu. Rồi đợi thêm 20 phút, vẫn không ai cả.
Cổ ngẩng đến mỏi, cô lấy điện thoại nhắn tin cho mẹ anh, nhưng mãi không nhận được hồi âm, có gọi cũng chỉ được báo là mẹ anh không bắt máy.
Lòng Thời Khâm Miên có linh tính chẳng lành, nhưng vẫn an ủi bản thân, có thể mẹ anh bận việc đột xuất, cài điện thoại ở chế độ im lặng nên không hồi âm.
Cô ngước nhìn cửa hàng đồ ăn vặt ở đối diện, định mua chút đồ ăn giết thời gian.
Rồi khi mua xong trở ra, cô lại quay về đứng ở ngã tư. Đã gần hai tiếng đồng hồ trôi qua, cuối cùng điện thoại trong túi cũng reo vang, nhưng người gọi đến không phải là mẹ anh, mà là mẹ cô, mẹ lắp bắp nói nhanh, có phần bối rối.
Câu nói đó mãi không thể xóa nhòa khỏi đầu óc cô: “Tiểu Miên, khi mẹ thằng bé đi đón cha nó, đã gặp tai nạn bất ngờ, cả hai người đều… hiện giờ mẹ đang ở cục cảnh sát, cũng mới gặp thằng bé ở đó.”
Hiếm khi Thời Khâm Miên gặp được cha anh, có thể là qua mấy năm, cha anh mới về một lần, thời gian nán lại lâu nhất là một tuần.
Người họp phụ huynh cho anh hàng năm đều là mẹ anh. Đôi khi phải điền phiếu thông tin, cô lẳng lặng liếc nhìn, cũng chỉ phát hiện phần thông tin cha trong phiếu của anh đều trống không.
Lúc trước, cô từng hỏi anh mấy lần vì tò mò, anh chỉ nói đúng một câu: sau này có dịp, tớ sẽ nói cho cậu biết.
Dần dà, cô cũng không hỏi nữa.
Nỗi chua xót bỗng dâng tràn trong lồng ngực Thời Khâm Miên, cô hoàn toàn không còn chút can đảm nghĩ đến vẻ mặt của anh khi biết tình trạng của cha mẹ trong ngày sinh nhật của chính mình.
Cô lập tức chạy vội về phía nhà, nước mưa bắn tung tóe dưới chân như những đóa pháo hoa chưa kịp nở đã vụt tắt.
Rầm rầm rầm!
Cô ngơ ngác gõ cửa nhà đối diện, trong thoáng chốc mới sực tỉnh, nhớ ra anh cũng vừa ra ngoài.
Cô cúi đầu, dòng tin nhắn [con gái ngoan, bây giờ tạm thời con đừng đến đây, về nhà chờ mẹ] vẫn còn hiện rõ trên màn hình điện thoại. Cô nhắm mắt lại, trán kề lên cửa, vành mắt rưng rưng.
Màn hình điện thoại đã tối sầm đi, một giọt nước mắt rơi xuống, lại thắp sáng nó. Hình nền vẫn là bức ảnh bốn người hai nhà sau khi gói xong sủi cảo hôm qua, ai nấy tay dính bột mì, ghép thành một ngôi sao bốn cánh.
Sao lại ra nông nỗi này chứ?
Rõ ràng hôm qua, mọi thứ đều vẫn còn tốt đẹp, khó khăn lắm, cha anh mới dành ra được chút thời gian đến tham gia tiệc sinh nhật của anh, rõ ràng mấy tiếng trước, anh vẫn còn nói đùa với cô.
Nước mắt không cầm được mà rơi, Thời Khâm Miên khó nhọc lấy chìa khóa ra, mở cửa xong, cô dựa lưng vào sau cửa rồi trượt xuống.
Sống mũi cay cay, tiếng nghẹn ngào kìm nén đã lâu trong cổ họng bỗng bật ra thành tiếng.
Đến tối, mẹ cô về nói với cô, anh được cậu mợ đưa về, bảo cô đừng lo lắng.
Thời Khâm Miên ôm chặt mẹ mình, đôi mắt nhòe ướt nhìn chăm chú ra xa, Sự đồng cảm của một người từng mất đi người thân khiến cô càng thêm nhạy cảm.
Kể từ hôm đó, suốt cả kỳ nghỉ đông, cô không gặp lại anh thêm một lần nào nữa, tất cả những tin nhắn cô gửi cho anh đều bặt vô âm tín.
Mãi đến hai tuần sau khi khai giảng, cô đến văn phòng bê bài tập cho giáo viên mới thấy tình cờ nhìn thấy một tờ đơn xin nghỉ học bị kẹp dưới sổ. Không cần xem tên, cô cũng nhận ra của ai.
Đêm đó, Thời Khâm Miên xin nghỉ buổi tự học tối, về nhà sớm hơn. Như trong dự đoán, cô gặp được anh – anh đang về dọn dẹp đồ đạc ở cửa nhà.
Những lời chất vấn ồ ạt rằng tại sao anh lại im lìm suốt thời gian qua đã chực chờ sẵn trong đầu cô, nhưng rồi lại tan vỡ ngay khi cô nhìn thấy anh.
Ở góc rẽ cầu thang, Thời Khâm Miên run run gọi tên anh.
Anh khựng lại giây lát, quay người lại mà vẫn đứng yên tại chỗ, vẻ mặt hờ hững vô cùng, chẳng còn nét rạng ngời nơi đôi con ngươi đẹp đẽ.
Anh nhìn cô, cổ họng nhấp nhô vài lần, rồi khẽ mỉm cười nhẹ nhàng: “Vẫn bị cậu phát hiện nhỉ?”
Từng cơn đau đớn nhói lên như miếng thủy tinh sắc bén cắm thẳng vào lòng.
Thời Khâm Miên siết chặt tay trên lan can, không dám bước tới, sợ chỉ cần thêm một bước là anh sẽ chợt biến mất.
“Tớ không muốn cậu lo lắng.”
Mãi một lúc sau, bàn tay cầm chìa khóa buông xuống, anh mệt mỏi mở lời.
Thời Khâm Miên ngơ ngẩn ngước lên.
Ánh hoàng hôn chiếu rọi lên gương mặt anh, kéo bóng dáng in dài trên bức tường phía sau.
Anh thật sự đứng nơi đó.
Cô gắng nhịn giọt lệ tuôn rơi, bước về trước thêm vài bậc thang, mãi đến khi lọt vào phạm vi của tia sáng kia, cô cũng xuất hiện trên bức tường ấy.
Bóng của hai người chầm chậm gần sát.
“Cậu như bây giờ mới khiến tớ lo lắng!” Lần đầu tiên Thời Khâm Miên nói chuyện với anh như vậy. Dứt lời, cô mới nhận mình vừa mất bình tĩnh, vội lau nước mắt đi, ngẩng mặt nhìn thẳng vào anh: “Tớ xin lỗi, tớ không nên lớn tiếng thế này…”
“Nhưng, nhưng cậu đừng rời khỏi tớ được không?”
“Để tớ ở bên cạnh cậu, giống như trước kia cậu đã ở bên cạnh tớ, giúp tớ vượt qua nỗi đau. Tớ có thể kể chuyện cho cậu nghe, có thể nấu cơm cho cậu. Mẹ tớ cũng là mẹ cậu, cha tớ…”
Thời Khâm Miên im bặt, cô hít sâu một hơi.
Nước mắt lau mãi không khô, cô cứ mặc chúng lăn dài trên má.
“Chính cậu là người nói với tớ, phải hướng về phía trước, nếu không, bọn họ ở thế giới bên kia sẽ càng lo lắng.”
“Tớ biết, chắc chắn bây giờ cậu khó có thể chấp nhận được, vậy nên xin cậu để tớ ở bên cậu được không? Cậu là người quan trọng, rất rất rất quan trọng với tớ…”
Khi cô cảm thấy mình sắp không thở nổi vì nước mắt, hai bàn tay ấm áp ôm lấy gương mặt cô, lau đi dòng nước mắt cay xè nóng hổi.
Hai cái bóng hòa vào nhau.
Anh khẽ thở dài: “Cô nhỏ ơi, đừng khóc.”
Thời Khâm Miên ngậm miệng, chỉ còn sụt sịt mũi, chỉ còn gương mặt mếu máo chờ câu tiếp theo của anh.
“Cậu cũng là một người rất quan trọng với tớ.” Anh nói.
“Nhiều lúc tớ ngưỡng mộ cậu lắm, cậu thật sự có thể mạnh mẽ tiến về trước sau khi nhận được lời an ủi của tớ, nhưng đến lượt tớ thử an ủi mình bằng chính những cậu đó, tớ lại chọn lùi bước.”
“Tớ không đi đâu cả, chỉ về lấy giấy tờ của cha mẹ, rồi tới thăm cậu.” Anh xoa đầu cô: “Nhưng tớ nghĩ, có thể tớ cần chút thời gian bình tĩnh lại.”
“Vậy tờ đơn xin tạm nghỉ học kia là…” Thời Khâm Miên khẽ hỏi.
“Ừ, tớ viết đấy, tớ không chắc về khoảng thời gian này…”
“Vậy cậu, cậu…”
Anh đoán được cô định nói gì: “Tớ sẽ không âm thầm bỏ rơi cậu đâu.”
Vào cuối tuần – cũng là mấy hôm sau, anh giải quyết xong mọi chuyện, bèn gõ cửa nhà Thời Khâm Miên, đưa cho cô một chiếc chìa khóa mới.
Anh nói, cô có thể mở cửa tới tìm anh bất kỳ lúc nào, xem anh có ở nhà hay không, cũng có thể vào làm những gì cô thích. Như tìm lại được thứ đã mất, Thời Khâm Miên nhảy cẫng lên ôm chầm lấy anh, anh vẫn ôm cô vững vàng như trước.
Thời Khâm Miên nói rõ tình hình với giáo viên chủ nhiệm, xin thầy bỏ phần lớn giờ tự học buổi tối, mang theo bài tập và đồ ăn ngon đến bên cạnh anh.
Cô luôn ngồi im lặng làm bài tập ở một góc bàn, gặp bài khó thì sẽ sốt sắng hỏi bài, mà đa phần là cô không làm gì, chỉ ngồi yên ắng trầm tư với anh, hoặc chuyện trò cùng anh.
Trong khoảng thời gian ấy, điều vui nhất hằng ngày của Thời Khâm Miên là nhìn thấy anh cười. Cô cũng dần phân biệt được khi nào anh cười thật lòng, khi nào anh mỉm cười chống chế chỉ vì muốn cô vui.
Nhưng vẫn lần thấy nụ cười giả ấy, cô luôn đau lòng khó tả, rồi lặng lẽ gạch bỏ chủ đề vừa rồi, đợi đến đêm suy nghĩ ra một câu chuyện mới cho ngày mai.
…
Sau đó, hình như tất cả mọi thứ đều chầm chậm khá hơn.
Thời Khâm Miên vui vẻ mỉm cười nhớ lại, nước mắt nóng bỏng đã chực sẵn nơi khóe mi bỗng rơi lã chã, lại vô tình trượt nghịch qua kẽ ngón tay, làm ướt thêm một bức thư khác.
Có phải nó đang nhắc cô tiếp tục đọc nữa không?
Thời Khâm Miên vô thức khẽ cong khóe môi, nhưng chỉ nếm được chút đắng chát đầu môi.
“Trời quang, ngày 27 tháng 3 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Bây giờ đổi lại là cậu nói với tớ, phải dũng cảm nhìn về tương lai.
____Khương Vũ.”
“Trời mưa lâm râm, ngày 4 tháng 4 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Hãy tha lỗi cho tớ vì hôm nay tớ từ chối gặp cậu.
Tớ không muốn để cậu thấy sự sa sút của tớ.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 10 tháng 4 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Chiều nay có một hoàng hôn rất đẹp.
Tớ vừa xem xong thì cậu đã đến, mang theo một “hoàng hôn” còn đẹp hơn.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 15 tháng 4 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Tớ học theo cách của cậu, gác tay sau gáy, nằm trên bãi cỏ ngắm mặt trời và mây.
Hình như làm thế thật sự nắm giữ thời gian.
___Khương Vũ.”
“Mưa lâm râm, ngày 18 tháng 4 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Nếu chỉ cần nhớ là có thể gặp lại thì tốt rồi.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 30 tháng 4 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Tớ nhận ra được, dạo này cậu cố gắng nghĩ đến những chuyện có thể giúp tớ vui.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 8 tháng 5 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Mỗi tối gặp cậu rất vui, nhưng tớ rất muốn khóc.
___Khương Vũ.”
“Trời âm u, ngày 11 tháng 5 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Khi cậu mang bài kiểm tra mà nhét vào ngăn bàn của tớ đến, tớ thật sự giật mình.
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 19 tháng 5 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Tối nay tớ nấu món ăn, lỡ cho nhầm muối thay vì đường, cậu vẫn ăn mà không nói gì.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 22 tháng 5 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Cậu là mặt trời nhỏ.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 26 tháng 5 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Nghe playlist cậu gửi, đọc sách suốt cả ngày, như thể cậu vẫn luôn ở cạnh bên.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 1 tháng 6 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Hôm nay được làm một đứa trẻ vô tư không phải nghĩ gì.
Cảm ơn cậu đã xin nghỉ cả buổi chiều để đưa tớ chơi hết mấy trò mà cậu vốn sợ độ cao.
Cậu nói, chỉ cần cùng tớ giải tỏa thì không là gì cả.
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 17 tháng 6 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Tớ vẫn… vẫn rất nhớ, rất nhớ hai người ấy.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 30 tháng 6 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Ừm, chúng ta ngoéo tay rồi nhé.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 26 tháng 7 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Chỉ cần cậu vui vẻ, bình an hơn tớ, tớ sẽ càng vui hơn.
___Khương Vũ.”
Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến
Đánh giá:
Truyện Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến
Story
Chương 14: Cậu cũng là một người hết sức hết sức quan trọng với tớ
10.0/10 từ 36 lượt.
