Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Chương 8: Đánh đến nghiện rồi sao?
Trì Yến Đình lau nước mắt trên mặt Bạch Đường, dịu giọng dỗ dành: “Ngoan, đừng khóc nữa. Mắt mà sưng lên thì sẽ không xinh đâu.”
Bạch Đường quay mặt đi, giọng khẽ khàng: “Tôi không nghĩ là mình sẽ thích anh.”
Cậu khịt khịt mũi, thì thầm nói chuyện với 007 trong đầu:
“77, ghét rồi sao điểm chán ghét không tăng?”
Vừa nãy cưng nói không thích vai phản diện thì điểm chán ghét sẽ tăng 5 điểm mà, lần này sao không tăng vậy?
Bạch Đường còn đang thất thần thì đã bị Trì Yến Đình bóp cằm bắt ngẩng đầu lên:
“Không nghĩ thích tôi? Vậy em tưởng mình sẽ thích ai? Là cái tên Tô giả ngây thơ kia hả?”
Lại thất thần, lại thất thần!
Thích cái tên Tô trong sáng kia đến thế sao?!
“Tôi không thích hắn, cũng không thích anh, tôi ghét anh!”
Bạch Đường vùng vẫy, bất ngờ tát cho Trì Yến Đình một cái vào mặt.
Không khí thoáng chốc trở nên tĩnh lặng!
“77, tui vừa đánh vai phản diện… có chết không?”
Đừng hoảng loạn!
Bạch Đường hốt hoảng rụt tay lại, nhưng lại bị Trì Yến Đình nắm lấy, ép tay cậu lên bên má còn lại của hắn:
“Ngoan, hả giận chưa? Chưa hết thì cứ đánh thêm vài cái nữa.”
Tôi xỉu mất! Đường Đường, cưng đánh vai phản diện mà còn thấy sướng nữa! b**n th** vừa thôi! Mau tranh thủ lúc hắn cho đánh thì đánh thêm vài cái nữa cho hả giận!
“Còn giận tôi sao?”
Trì Yến Đình dùng lòng bàn tay lau đi giọt nước mắt vương trên hàng mi của Bạch Đường, nhìn vào đôi mắt ươn ướt kia mà dịu giọng nói:
“Đừng ghét tôi nữa… cho tôi một chút yêu thương, được không?”
Tính cách của Bạch Đường vốn mềm mỏng, chẳng thể nói ra lời nào quá tàn nhẫn. Dù có học theo lời thoại hệ thống dạy, thì giọng điệu nói ra cũng mềm nhũn, chẳng có chút sức sát thương nào.
“Một chút cũng không cho anh.”
Bạch Đường cau mày, cố chấp nhìn Trì Yến Đình, “Anh tổn thương bạn tôi, còn muốn tôi thích anh, dựa vào cái gì chứ?”
“Bởi vì tôi có thể giết em, hoặc giết bạn của em.”
Vẻ mặt dịu dàng của Trì Yến Đình chưa giữ được đến mười phút đã lộ rõ bản chất.
“Tôi nói rồi, chỉ cần em nghe lời, tôi sẽ cho em tất cả những gì em muốn. Em tưởng chỉ cần tôi diễn một chút thì em sẽ được phép lên mặt sao…”
Bạch Đường ngắt lời hắn, dùng câu thoại mà hệ thống dạy để hỏi lại:
“Anh muốn tôi yêu anh, vậy anh yêu tôi sao?”
“Đương nhiên yêu. Tôi yêu em nhất.”
007 đứng bên trong đầu nhìn cảnh vai phản diện không theo kịch bản mà phun ra một câu trợn trắng mắt:
Đồ tặng không ai cần này… nếu thật sự yêu Đường Đường thì cho nhà cho xe đi! Nếu không được thì ít nhất cũng tăng điểm chán ghét lên cho tôi đỡ tức!
Đường Đường! Chúng ta không thể thua kém vai phản diện! Muốn xe, muốn nhà, muốn tài nguyên!
“Nhưng 77 này, tui đâu có yêu hắn, tại sao lại phải đòi xe, đòi nhà, đòi tài nguyên chứ? Không phải cậu từng nói tui không nên dễ dàng nhận đồ của người khác sao?”
Đứa nhỏ ngốc này… bảo bối sao lại ngay thẳng như vậy chứ. Hắn đã đối xử quá đáng với cưng như vậy, còn ức h**p, tổn thương bạn bè của cưng, thì coi như cho cưng mấy thứ đó là tiền bồi thường tinh thần thôi!
“Được rồi…”
Bạch Đường lau nước mắt trên mặt, nhìn Trì Yến Đình như đang tính toán điều gì đó giữa hai người họ, cậu nói:
“Tôi không cần anh yêu, tôi chỉ muốn tiền.”
Trì Yến Đình bóp má Bạch Đường, đè nén h*m m**n trong lòng:
“Vậy thì không được. Tiền của tôi và tình cảm là một thể, em không thể chỉ nhận một thứ.”
Diễn trò kiểu ép mua ép bán này khiến Bạch Đường nhíu mày tới mức gần như nhăn thành một cục.
Hắn không phải rất muốn được người xấu yêu sao? Nhưng 77 từng nói với cậu rằng tình yêu là thứ phiền phức, không nên có, cũng không nên cho người khác.
Nhưng mà... hiện tại, cậu nên từ chối thế nào đây?
“Vậy thì tôi, tôi muốn...”
Còn chưa kịp nói hết câu, đã bị Trì Yến Đình ngắt lời:
“Anh biết mà, bảo bối yêu tôi.”
Bạch Đường vội vàng giải thích, vừa hé miệng đã bị chặn lại.
Trì Yến Đình cúi xuống cắn môi cậu, nửa híp mắt nhìn chằm chằm, trong ánh mắt là thứ tình cảm cuồng nhiệt khiến tim Bạch Đường run rẩy không ngừng.
Muốn từ chối, nhưng miệng lại không nói nổi lời nào.
Ước chừng mười phút sau, Bạch Đường mới được buông ra. Đôi mắt ươn ướt tựa lên ngực Trì Yến Đình, th* d*c từng hơi từng hơi.
Hai trái tim lúc này đập cùng một nhịp, mạnh mẽ đến mức chẳng phân nổi là ai đang đập nhanh hơn ai.
Phanh!
Bang bang!
Phanh phanh phanh!
Khóe mắt Bạch Đường nóng lên, giọng mềm nhũn, nhỏ nhẹ:
“Tôi sẽ không thích anh… anh lúc nào cũng ức h**p tôi.”
Trì Yến Đình nghe tiếng cậu thì thầm khe khẽ, nơi nào đó trong tim hắn mềm nhũn đến lạ.
“Tôi không ức h**p em nữa… tôi yêu em, được không?”
Con thỏ nhỏ này thật sự quá dễ dụ, khiến hắn không kìm được muốn ức h**p thêm một chút, mạnh hơn một chút!
"Không được làm tổn thương bạn tôi!" Bạch Đường nghiêm túc cảnh cáo.
Trì Yến Đình ngập ngừng vài giây, cuối cùng miễn cưỡng lên tiếng:
“Tôi sẽ suy nghĩ lại.”
Dứt lời, hắn bế Bạch Đường dậy đi vào phòng tắm. Đặt cậu xuống bồn, vừa giúp gội đầu vừa hỏi:
“Gần đây bảo bối có lịch trình gì không?”
Bạch Đường nhắm mắt lại để tránh bọt vào mắt, chậm rãi đáp:
“Tối nay có một vở kịch.”
Bạch Đường tham gia vở kịch tên 'Hắn' là một bộ phim truyền hình đề tài huyền nghi. Dù số phân cảnh không nhiều, nhưng nhân vật của cậu lại xuyên suốt cả bộ phim, một vai diễn trọng yếu.
Một thiếu niên xinh đẹp, bị bạo lực kéo vào vòng xoáy bi kịch.
“Chiều là đi rồi sao?”
Trì Yến Đình bắt đầu thấy khó chịu, dùng khăn tắm chà mạnh lên đầu Bạch Đường.
“Đừng đi nữa, để tôi nuôi em có được không?”
Bạch Đường giãy giụa chui ra khỏi đống khăn tắm, mái tóc rối bù, ngẩng đầu lên kháng nghị:
“Không được. Đây là công việc của tôi mà.”
Thấy thỏ con kiên quyết như vậy, Trì Yến Đình âm thầm nghiến răng trong lòng, chỉ là một vở kịch thôi mà.
Thỏ con thơm ngát sau khi được tắm sạch sẽ bước ra khỏi phòng tắm, lấy điện thoại ra chụp ảnh rồi đăng lên Weibo.
Dù Bạch Đường mới vào giới giải trí được hai năm, nhưng nhờ gương mặt trời cho mà đã thu hút được một lượng fan mê sắc đẹp cùng các “mẹ mẹ fan” vô cùng trung thành.
[ Bảo bối cuối cùng cũng ra buôn bán rồi, mẹ nhớ muốn chết luôn đó! ]
[ Aaaa!!! Kỹ thuật chụp ảnh của Đường Bảo thật ra toàn nhờ gương mặt đỉnh cao này thôi!! ]
[ Bảo bối dễ thương quá trời. ]
[ Mau lại gần mẹ một chút coi nào. ]
[ Đường Đường dọn nhà sao? ]
Không thể không nói, mắt fan vẫn rất tinh tường.
Bạch Đường trả lời bình luận của fan đoán mình chuyển nhà:
[ Vừa dọn về nhà mới thôi mà. ]
[ Aaaa!!! Bảo bối yêu em yêu em yêu em chết mất!!! ]
“Em đối xử với họ còn tốt hơn với tôi.”
Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Story
Chương 8: Đánh đến nghiện rồi sao?
10.0/10 từ 41 lượt.
