Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Chương 64: Tao mặc kệ mày có phải vai chính hay không
Nghe thấy nhiệm vụ, khuôn mặt Bạch Đường nhăn lại như bánh bao. Cậu vừa mới làm hòa với Trì Yến Đình xong.
Đường Đường, cậu lại do dự rồi. 007 thở dài. Thỏ cưng của nó thật dễ bị lừa, tên phản diện chỉ nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu là cậu đã mềm lòng, quên hết những tổn thương mà hắn gây ra. Không được! Mềm lòng quá sẽ bị tên phản diện ăn sạch.
007 định nói thêm vài câu thì đột nhiên cảm thấy mình bị r*t r* kh** c* th* Bạch Đường. Nó lơ lửng giữa không trung, nhìn Bạch Đường đang đờ đẫn. Nó lớn tiếng kêu, cố gắng quay lại, nhưng lại xuyên thẳng qua người cậu.
Cùng lúc đó, một giọng nói khác vang lên trong đầu Bạch Đường.
Bạch Đường, cậu mà mềm lòng nữa thì thật sự sẽ bị tên phản diện ăn thịt đấy. Cậu còn muốn bị người ta ăn thịt nữa sao?
Giọng nói này ngay lập tức kéo Bạch Đường về với ký ức đau khổ bị băm vằm và nấu chín. Bên tai là tiếng dao chặt vào xương, trước mắt là màu máu đỏ tươi.
“Tôi không muốn.” Sắc mặt Bạch Đường lập tức trắng bệch, cơ thể run lên không ngừng: “Không muốn bị ăn thịt nữa.”
Lần này thì biết nghe lời rồi đấy.
“Bạch Đường, cậu làm sao vậy?” Diệp Dương nhìn người trước mặt đột nhiên tái mét, có chút lo lắng: “Có phải tôi dọa cậu rồi không?”
“Không sao.” Bạch Đường lấy lại tinh thần, nhìn cái chân từng bị gãy của Diệp Dương: “Đau lắm phải không?”
“Không đau.” Diệp Dương đối diện với ánh mắt đầy đau lòng của Bạch Đường, mũi cay xè, hốc mắt đỏ hoe. Cậu ta không biết lợi dụng Bạch Đường để trốn thoát khỏi Sở Lâm Nam có phải là đúng không, nhưng cậu ta thật sự không còn cách nào khác. Cậu ta từng nghĩ trở về bên Sở Lâm Nam là để trả thù cho anh trai, nhưng mọi chuyện không đơn giản như cậu tưởng. Sở Lâm Nam đã đánh gãy chân cậu, giam lỏng cậu trong nhà họ Sở. Mỗi ngày, cậu bị ép uống thuốc, và dù cậu có đâm Sở Lâm Nam bao nhiêu lần, cậu cũng không thể rời đi.
"Xin lỗi."
“Tại sao lại xin lỗi?” Bạch Đường cầm lấy bình hoa cắm hoa ly. Cậu định cắn một miếng thì bị một bàn tay to che miệng lại.
Giọng Trì Yến Đình vang lên từ phía trên đầu: “Sao cái gì cũng cho vào miệng thế.”
Bạch Đường ngước mắt nhìn thẳng vào Trì Yến Đình. Cậu cong cong khóe mắt, dùng gáy cọ vào bụng hắn, cố tình trêu chọc: “Hai người nói chuyện xong rồi à?”
Ánh mắt Trì Yến Đình tối sầm lại trong giây lát. Bàn tay đang che miệng cậu chuyển sang bóp nhẹ, hắn cúi người cắn một miếng lên đôi môi mềm mại của cậu. Chú thỏ nhỏ này gan lớn thật, dám trêu chọc hắn ngay trước mặt người khác.
Ngoài cửa nhà kính, Sở Lâm Nam liếc mắt, nhìn hai người đang công khai ân ái, làm như mình không có vợ vậy. Anh ta ho nhẹ một tiếng: “Tiểu Dương, chúng ta về nhà thôi.”
Khi Sở Lâm Nam và Diệp Dương đã đi, Trì Yến Đình vòng tay ôm eo Bạch Đường, ấn cậu lên ghế sofa trong nhà kính: “Thỏ con, vừa rồi gan lớn lắm mà, sao không tiếp tục nữa?”
Nói rồi, tay hắn luồn vào vạt áo Bạch Đường, dừng lại ở chiếc rốn nhỏ nhắn và nhẹ nhàng xoa xoa. Kiểu v**t v* trêu chọc này khiến cả người chú thỏ nhỏ mềm nhũn. Cậu run rẩy, giọng nói nũng nịu: “Em... tại sao em phải tiếp tục?”
Nhìn đôi mắt chú thỏ nhỏ ửng hồng, Trì Yến Đình nghĩ đến những bông hồng kiều diễm. Ban ngày, chú thỏ nhỏ giống như hoa ly, thuần khiết và thanh nhã. Một khi bị hắn trêu chọc, cậu sẽ biến thành đóa hồng quyến rũ, câu dẫn người ta muốn hái xuống. Hắn đưa tay từ bình hoa, bẻ một bông hồng kiều diễm, cắn một cánh hoa rồi cài bông hồng lên tai cậu.
Giọng nói trầm thấp, đầy sức hút vang lên qua kẽ môi đang ngậm cánh hoa: “Đẹp quá.”
Hương hoa hồng nồng nặc quấn quýt giữa hai người. Chú thỏ nhỏ nhìn người đàn ông đang ngậm cánh hoa, trong đầu hiện lên bốn chữ: Thực dục, thực sắc.
Bàn tay đang đặt trên ngực hắn dần trượt xuống đùi săn chắc.
“Bảo bối thật biết cách quyến rũ anh.”
Trì Yến Đình ngậm cánh hoa, hôn lên môi chú thỏ nhỏ…
Những cánh hoa hồng vụn nát trên môi họ lan tỏa hương thơm vừa chát vừa ngọt…
Sau nụ hôn, Trì Yến Đình sửa lại mái tóc lòa xòa trên trán Bạch Đường, giọng khàn khàn: “Bảo bối nói chuyện gì với Diệp Dương vậy?”
Bạch Đường chớp mắt, nuốt xuống hương hoa hồng trong miệng: “Không có gì.”
Trì Yến Đình nhìn ánh mắt lảng tránh và vẻ mặt chột dạ của chú thỏ nhỏ trong lòng, đại khái đã đoán được điều gì đó. Hắn nói: “Diệp Dương bị bệnh tâm thần, những gì cậu ta nói không thể tin.”
Bạch Đường ngước mắt nhìn hắn: “Có ý gì?”
“Diệp Dương có tiền sử tâm thần phân liệt di truyền từ gia đình. Cậu ta đã tưởng tượng ra một người anh trai, rồi đột nhiên người anh trai đó biến mất. Diệp Dương cho rằng là Sở Lâm Nam đã giết người anh trai đó.”
“Mấy năm nay Sở Lâm Nam luôn giúp Diệp Dương điều trị, nhưng trong mắt Diệp Dương, hành động đó lại biến thành Sở Lâm Nam đang làm tổn thương cậu ta.”
Trì Yến Đình bóp má Bạch Đường, cảnh cáo: “Cho nên, em không được tin bất cứ lời nào của cậu ta.”
Bạch Đường ngoan ngoãn gật đầu: “Biết rồi.”
Nhưng cậu vẫn giữ sự hoài nghi về chuyện của Diệp Dương. Cậu hỏi 007 trong đầu: “77, bọn họ ai nói thật vậy?”
Giọng nói của "007" trở nên lạnh lùng và cứng rắn: Cậu chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, những thứ thật giả khác không liên quan đến cậu.
Bạch Đường nhíu mày. Giọng của 007 rất lạ, không phải 77 mà cậu quen thuộc.
Trì Yến Đình nhìn chú thỏ nhỏ đang ngây người, mày nhíu chặt. Ánh mắt đen kịt lóe lên vẻ tàn bạo. Chú thỏ nhỏ lại muốn hoàn thành nhiệm vụ gì? Lại là nhiệm vụ phải rời xa hắn sao? Cái nhiệm vụ chết tiệt đó bao giờ mới kết thúc!
Lúc này, 007 đang lơ lửng giữa không trung, lo lắng đến mức nhảy loạn xạ. Mẹ kiếp, chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao Đường Đường không nghe thấy giọng của mình!
Đường Đường, 77 đáng yêu của cậu ở đây này, nhìn tôi đi mà!
Một giọng nói khác, có thanh điệu tương tự nó, vang lên.
Đừng gào nữa, cậu ta không nghe thấy giọng của mày đâu.
007 giật mình, cảnh giác hỏi: Mày là ai?
Giọng nói kia mắng: Chính là vì có một tên ngu xuẩn như mày nên Trì Yến Đình mới sống mãi không chết được.
007: Mày là Phương Tín! Không đúng…
Phương Tín cười nhạo: Có gì không đúng? Là vai chính của thế giới này, không có chút bản lĩnh thì làm sao mà được.
007 nhảy loạn xạ bên cạnh Bạch Đường: Đường Đường, hệ thống trong đầu cậu không phải là tôi…
007 biết cốt truyện của thế giới này đã bị thiết lập lại và sụp đổ rất nhiều lần. Nhưng nó không ngờ rằng các nhân vật trong thế giới này lại có thể thức tỉnh. Điều này có nghĩa là thế giới này có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Không, có lẽ… thế giới này đã bắt đầu sụp đổ rồi.
Vậy thì chú thỏ nhỏ của nó cũng sẽ biến mất cùng thế giới này.
Điều này tuyệt đối không thể xảy ra!
007 nhìn về phía Trì Yến Đình. Khí vận của tên phản diện còn nồng đậm hơn cả khí vận của Phương Tín. Vai chính như Phương Tín còn có thể thức tỉnh, vậy thì tên phản diện thì sao?
007 lao về phía tên phản diện. Nó muốn nhập vào cơ thể hắn để báo cho Bạch Đường biết tất cả mọi chuyện, nhưng một luồng sức mạnh đã đẩy nó ra.
Ăn cháo đá bát, đồ ngu xuẩn. Hãy nhìn cho rõ ai mới là chủ nhân của mày.
007 mắng: Mẹ kiếp! Tao mặc kệ mày có phải vai chính hay không, tao chỉ nhận mỗi Đường Đường!
Nó vẫn nhớ rõ Phương Tín đã hành hạ động vật nhỏ đến chết như thế nào. Hình ảnh con thỏ trên thớt khi nó gắn kết với Đường Đường đến giờ vẫn còn in sâu. Một người như vậy không xứng làm vai chính, nó không công nhận!
Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Story
Chương 64: Tao mặc kệ mày có phải vai chính hay không
10.0/10 từ 41 lượt.
