Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất

Chương 61: Cũng là vợ của tôi


Trì Yến Đình thấy Bạch Đường vẫn còn run rẩy kêu đau, hắn nắm lấy tay Bạch Đường, đặt con dao lên cổ mình: “Có phải chỉ khi anh chết đi, bảo bối mới hết đau không?”


Ngay khoảnh khắc con dao sắp cứa vào cổ họng, Bạch Đường gạt tay Trì Yến Đình ra, ném con dao đi.


“Không được, không phải như vậy.” Bạch Đường cúi đầu nhìn vết thương đang chảy máu, nước mắt không ngừng rơi. Cậu đau khổ nói: “Trì Yến Đình, anh cho em rời đi được không? Chỉ có rời khỏi đây, em mới không đau nữa.”


Trì Yến Đình ôm mặt cậu, máu trên tay hắn dính đỏ nửa khuôn mặt Bạch Đường. Giọng hắn khàn khàn: “Chỉ có điều này là không được.”


Rời khỏi đây, bảo bối sẽ không bao giờ quay lại nữa. Chỉ có điều này là hắn không thể làm được.


“Em ghét anh, em phải rời khỏi đây.” Bạch Đường đau đớn khóc thét: “Trì Yến Đình, em hận anh, em hận anh!”


“Nếu không hoàn thành nhiệm vụ, em sẽ chết. Anh hãy thả em đi.”


Trì Yến Đình bất chấp cánh tay đang chảy máu, ôm chặt lấy Bạch Đường, giọng nói lạnh lùng: “Bảo bối có thể giết anh, nhưng tuyệt đối không được rời xa anh.”


Bạch Đường đau đến run rẩy, giọng nói yếu ớt: “Em hận anh, em hận anh, không muốn thích anh nữa.”


“Ghét Trì Yến Đình.”



Đôi mắt chú thỏ nhỏ trong lòng hắn trở nên ảm đạm, dường như mất đi sức sống, hơi thở mỏng manh. Cậu không còn giãy giụa, chỉ rơi nước mắt.


Trì Yến Đình hoàn toàn hoảng loạn: “Ngoan nào…”


Khoảnh khắc này, hắn cuối cùng cũng hiểu rằng không chỉ mình hắn có thể khống chế sinh mệnh của chú thỏ nhỏ, mà bất kỳ một chút sơ suất nào cũng có thể khiến cậu chết. Không phải cứ bảo vệ chú thỏ nhỏ thật tốt là cậu sẽ an toàn.


“Ngoan, đừng ngủ, anh đưa em rời khỏi đây.”


Trì Yến Đình ôm Bạch Đường đi đến chiếc du thuyền đậu phía sau biệt thự, lái thuyền rời khỏi Hòn Đảo Thỏ.


Bạch Đường hôn mê một ngày một đêm mới tỉnh lại, vừa mở mắt đã bị Trì Yến Đình đang túc trực bên cạnh ôm vào lòng.


“Bảo bối, em cuối cùng cũng tỉnh rồi.”


“Em ghét anh.” Giọng Bạch Đường khô khốc, khàn khàn: “Em không muốn nhìn thấy anh.”


Nỗi tủi thân dâng trào, nước mắt chảy ra từ khóe mắt. Người đàn ông này suýt nữa đã giết cậu hai lần. Cậu thật sự rất sợ liệu lần thứ ba cậu có bị hắn giết không.


Với bản tính hung bạo, thất thường, chỉ cần lỡ lời một câu là sẽ bị trừng phạt và giam cầm. Trong mối quan hệ bất thường này, cậu luôn ở thế yếu.


Trì Yến Đình nhìn ánh mắt thay đổi của Bạch Đường, trong lòng dâng lên bất an, hắn cảm thấy chú thỏ nhỏ muốn rời xa mình. Điều này không thể! Hắn không cho phép!



“Anh xin lỗi, xin lỗi, tất cả là lỗi của tanha.” Trì Yến Đình nói với giọng nghẹn ngào: “Bảo bối tha thứ cho anh được không? Đừng rời xa anh.”


“Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, em đánh anh, mắng anh, giết anh đều được, đừng bỏ rơi anh. Anh không còn gì cả.”


Giọng nói bên tai đầy nghẹn ngào, trên cổ dường như có giọt nước lướt qua. Trì Yến Đình đang khóc sao?


Cậu nâng mặt hắn lên, thấy người đàn ông luôn tự phụ, hung dữ lại có hàng mi ướt át. Một giọt nước mắt chảy từ khóe mắt hắn xuống, đọng trên mặt cậu.


Bạch Đường đã từng thấy hắn tức giận, thấy hắn cười, thậm chí còn thấy hắn dùng dao rạch tay mình. Nhưng đây là lần đầu tiên cậu thấy hắn khóc.


Người đàn ông tự phụ, uy nghiêm, nhíu mày, mắt đỏ hoe, đôi môi mỏng khẽ mấp máy: “Đừng, đừng bỏ rơi anh. Anh đã cho em tất cả gia sản rồi.”


“Nếu em không cần anh, anh sẽ lang thang đầu đường nhặt rác ăn, thậm chí sẽ bị kẻ thù trước đây g**t ch*t ngoài đường.”


Giọng hắn đầy bi thương, trông như một chú chó nhỏ đáng thương bị chủ nhân bỏ rơi.


Đối mặt với một Trì Yến Đình như vậy, Bạch Đường khó mà không mềm lòng. Với bản tính vốn đã mềm yếu, gần như ngay khi giọt nước mắt ấy rơi trên mặt mình, ý nghĩ rời đi trong lòng cậu đã lung lay.


“Đây là cơ hội cuối cùng của anh. Lần sau nếu còn bất chấp ý muốn của em hoặc ép buộc em làm những điều em không thích, em sẽ khiến anh mãi mãi không tìm thấy em.”


Cậu lau nước mắt trên mặt hắn, nói với vẻ hung dữ: “Sau này đừng làm tổn thương người khác và cũng đừng làm tổn thương bản thân, được không?”



"Bảo bối nói gì cũng đúng."


Trì Yến Đình vùi đầu vào cổ Bạch Đường, nhếch miệng cười. Nước mắt đúng là vũ khí lợi hại nhất của đàn ông. Bảo bối của hắn vẫn còn quá đơn thuần, chỉ cần hắn rơi vài giọt nước mắt, giả vờ đau lòng là có thể được tha thứ. Một chú thỏ mềm yếu như vậy, làm sao hắn có thể buông tay. Một bảo bối dễ mềm lòng sẽ bị kẻ xấu ăn đến không còn sót lại chút xương nào.


“Bảo bối, đừng bỏ rơi anh, anh sẽ chết mất.” Trì Yến Đình giả vờ mệt mỏi nằm lên người Bạch Đường, cọ vào mái tóc mềm mại của cậu. "Trên người còn đau không?"


Bạch Đường dùng ngón tay xoa mái tóc hắn như xoa một con chó, Trì Yến Đình có mái tóc vừa cứng lại vừa ngoan cố, giống hệt tính cách hắn.


“Không đau.” Bạch Đường chợt nhớ đến vết thương trên cánh tay Trì Yến Đình, lo lắng hỏi: “Vết thương trên tay anh đã xử lý chưa?”


“Đau chết mất.” Trì Yến Đình nằm nghiêng bên cạnh Bạch Đường, giơ cánh tay bị thương lên. "Em xem này, đau lắm, phải khâu mấy chục mũi."


Bạch Đường nhìn cánh tay được băng bó, lòng mềm nhũn: “Có đau không?”


“Chỉ cần bảo bối không sao thì anh không đau.” Trì Yến Đình nhìn vẻ mặt đau lòng của chú thỏ nhỏ, giả vờ nhăn mày, giọng yếu ớt hỏi: “Bảo bối, chuyện nhiệm vụ mà em nói trước đó là sao?”


Hàng mi Bạch Đường rung động, đôi môi hồng mím lại thành một đường. Cậu nhìn ánh mắt như cún con của Trì Yến Đình, mềm lòng nói: “Trước đây em không phải là thỏ sao. Khi biến thành người, em gắn kết với một hệ thống tên là 007. 77 sẽ thỉnh thoảng đưa ra nhiệm vụ, nếu không hoàn thành, em sẽ bị trừng phạt.”


Trì Yến Đình nhéo gáy Bạch Đường, giọng trầm thấp, cố tình nói những lời khiến cậu áy náy: “Bảo bối đâm anh ở bệnh viện cũng là do nhiệm vụ sao?”


Bạch Đường chợt thấy có lỗi: “Xin lỗi, lúc đó em đã cố gắng từ chối.”



“Không phải lỗi của bảo bối.” Trì Yến Đình hôn Bạch Đường, đáy mắt lóe lên tia lạnh lùng. “Là lỗi của anh, anh không nên cản trở bảo bối hoàn thành nhiệm vụ.”


Thái độ nhún nhường của Trì Yến Đình càng làm Bạch Đường áy náy hơn. Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo cọ cọ vào ngực hắn.


Đường Đường, cậu không nên nói những điều này với tên phản diện. Giọng 007 nghiêm túc: Hắn rất xảo trá, hắn sẽ lừa gạt, sẽ làm tổn thương cậu.


“Nhưng mà, tôi cũng đang làm tổn thương hắn mà.”


Đường Đường, chuyện này không giống nhau. Tên phản diện không tốt như cậu nghĩ đâu.


Trì Yến Đình nhìn người trong lòng đang xoắn tóc. Giọng nói kia lại một lần nữa xuất hiện, lần này hắn nghe rất rõ. Chính giọng nói này đang châm ngòi mối quan hệ của hắn và chú thỏ nhỏ. Trong mắt hắn lóe lên sự ghen tị. Dựa vào đâu mà thứ này có thể ở trong đầu chú thỏ nhỏ, ở trong cơ thể chú thỏ nhỏ mọi lúc mọi nơi?


“Bảo bối, em có đói không?” Trì Yến Đình ngắt lời cuộc đối thoại của Bạch Đường và 007: “Chúng ta đi ăn chút gì được không?”


Bạch Đường lấy lại tinh thần, gật đầu. Cậu được Trì Yến Đình ôm ra khỏi phòng ngủ, liền thấy một người đàn ông tóc vàng mắt xanh đang vẫy tay chào họ. Cậu có chút ngượng ngùng, định giãy khỏi lòng hắn, nhưng lại bị hắn ôm chặt hơn.


“Bảo bối, đây là bác sĩ William.” Trì Yến Đình đặt Bạch Đường lên ghế sofa, dặn người hầu chuẩn bị đồ ăn nhẹ. “Bảo bối ăn chút bánh kem trước đi, ông xã đi thay thuốc.”


Bác sĩ William nhìn Bạch Đường đang ăn bánh kem, cười nói với Trì Yến Đình: “Đây là người yêu mà anh trân trọng như báu vật sao?”


Trì Yến Đình đưa cánh tay ra để bác sĩ thay thuốc, vẻ mặt tràn đầy dịu dàng: “Cũng là vợ của tôi.”


Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Story Chương 61: Cũng là vợ của tôi
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...