Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Chương 58: Cổ họng bị cắt đứt, máu tươi tuôn trào
“Mất đi ký ức?” Bàn tay Bạch Đường đang c** q**n áo khựng lại trong giây lát: "Từ khi nào vậy?"
Không rõ. Khi tôi nhận ra thì ký ức đã xuất hiện rất nhiều đứt gãy.
Bạch Đường mở vòi sen. Cậu chợt nhớ ra câu hỏi trước đây mình từng hỏi 77, liệu cái chết của mình có liên quan đến Phương Tín không. Lúc đó, câu trả lời của 77 rất kỳ lạ.
“77, trước đây tôi từng hỏi cậu ai đã giết tôi, cậu còn nhớ không?”
007 im lặng vài giây rồi đáp: Tôi không có ký ức về khoảng thời gian đó.
Bạch Đường nhíu chặt mày: “77, chuyện ở bệnh viện trước đó cậu còn nhớ được bao nhiêu?”
007 cũng nhận ra vấn đề:Tôi chỉ nhớ cậu đang khóc, và tôi bảo cậu đâm vào vai phản diện.
“Thế còn nhiệm vụ mới sau đó?” Bạch Đường tắt vòi sen, lau khô người.
Sau đó còn có nhiệm vụ ư?! Giọng 007 đầy kinh ngạc: Xin lỗi Đường Đường, tôi không nhớ.
"Hệ thống của các cậu cũng bị tâm thần phân liệt sao?"
007 im lặng, nghiêm túc suy nghĩ vài giây rồi trả lời: Chúng tôi gọi đây là 'lỗi hệ thống'.
Đường Đường yên tâm, tôi sẽ xử lý chuyện này.
"Được rồi."
Bạch Đường tâm trạng nặng trĩu mặc quần áo ra khỏi phòng tắm thì thấy Trì Yến Đình với vẻ mặt u ám đang đứng ở cửa. Tim cậu đột nhiên giật mình, không hiểu sao người vừa rồi còn bình thường mà giờ lại thay đổi sắc mặt.
"Bảo bối lại đang nghĩ cách rời xa anh à?" Ánh mắt Trì Yến Đình u tối dán chặt vào đầu Bạch Đường. Tiếng nói kia lại xuất hiện. Nó lại muốn xúi giục bảo bối rời xa hắn. Khốn kiếp, rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể loại bỏ giọng nói đó ra khỏi đầu cậu?
“Em không định rời đi.” Bạch Đường trấn an người đàn ông đang thất thường. Cậu chuyển chủ đề: “Em đói quá, đi ăn cơm được không?”
Bạch Đường tiến lên ôm lấy hắn, mái tóc còn ướt cọ vào ngực Trì Yến Đình. Đôi mắt đẹp long lanh nhìn hắn trông như một chú thú nhỏ nhút nhát.
"Sao lại không sấy tóc?" Trì Yến Đình chú ý đến mái tóc ướt sũng của Bạch Đường, ôm cậu ngồi xuống giường, quay người lấy máy sấy.
“Em quên mất.” Bạch Đường nhìn vào ngực hắn nơi quần áo đã ướt vì bị cậu cọ vào: "Ngực anh ướt rồi kìa."
Chiếc áo sơ mi mỏng của Trì Yến Đình dính vào da thịt sau khi bị nước thấm, làm lộ ra những đường cơ bắp. Ngón tay thon dài của hắn luồn qua mái tóc ướt, luồng gió ấm từ máy sấy lướt nhẹ qua cổ cậu.
"Nhột."
Như cố ý, lần này không chỉ có gió ấm từ máy sấy, mà ngón tay hắn cũng cố tình trêu chọc cậu.
"Xong rồi."
Theo giọng nói của hắn, cơ thể đang căng thẳng của Bạch Đường thả lỏng. Ngay lúc cậu định đứng lên, gáy bỗng nhói lên.
“Lưu lại một dấu ấn.” Trì Yến Đình nhìn dấu răng mình để lại trên chiếc cổ trắng ngần, cảm thấy vẫn chưa đủ.
Lòng chiếm hữu giống như một vực sâu không đáy, không thể nào lấp đầy. Càng khao khát thì càng đau khổ. Càng hy vọng thì càng dễ mất đi. Thái độ lúc gần lúc xa của chú thỏ nhỏ khiến tim hắn lúc nào cũng như bị treo lơ lửng, nhưng dù vậy, hắn vẫn chìm đắm trong cậu.
Hắn bế Bạch Đường vào phòng khách: "Ngoan ngoãn ngồi đây, anh đi nấu cơm."
Bạch Đường mơ màng gật đầu, mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại. Cậu nghiêng đầu nhìn người đàn ông tự phụ và uy nghiêm trong bếp mở đang vén tay áo xử lý hải sản.
Những ngày ở trên đảo, miệng Bạch Đường đã bị Trì Yến Đình nuông chiều. Dù là nguyên liệu gì, qua tay hắn đều trở nên ngon lạ thường. Cậu nhìn hắn bưng thức ăn ra khỏi bếp, với bờ vai rộng, eo thon và đôi chân dài. Khi mặc quần áo, hắn trông cấm dục; khi cởi ra, hắn trông phóng túng. Lúc nào cũng tỏa ra sức hấp dẫn.
Trì Yến Đình đi đến bên cạnh Bạch Đường, ngón tay nhéo vào gò má mềm mại, ánh mắt vô thức dừng lại trên đôi môi còn vương hơi nước.
Khoảnh khắc đó, hắn nghĩ rằng chú thỏ nhỏ của hắn lại đang cố quyến rũ. Đúng là đồ phá hoại, cứ châm lửa vào một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Người đàn ông ôm chú thỏ nhỏ ngồi lên đùi, dùng ngón tay thon dài gỡ chân cua, tách thịt cua dính đầy sốt đưa vào miệng cậu. Từ góc nhìn của hắn, gò má trắng hồng của chú thỏ nhỏ phúng phính hẳn lên.
"Đáng yêu quá!"
Hắn đưa tay chọc chọc, hai má cậu phồng lên vì đầy ắp thức ăn chưa kịp nhai.
Đường Đường, tát hắn đi!
Bạch Đường miệng đang đầy thức ăn bỗng dừng nhai, giơ tay "chát" một tiếng tát vào mặt hắn . Đôi mắt hạnh mở to, cảnh cáo người đàn ông đừng làm phiền cậu ăn cơm.
Trì Yến Đình bật cười, tiếp tục gỡ thịt cua cho chú thỏ nhỏ. Gương mặt này không biết đã bị cậu tát bao nhiêu lần, nhưng lần nào hắn cũng thấy vui. Nếu là người khác, có lẽ đã chết không biết bao nhiêu mạng rồi.
"Tóc bảo bối dài quá rồi. Ngày mai anh giúp bảo bối cắt tóc nhé?"
"Được."
Ăn uống xong, Bạch Đường được Trì Yến Đình bế đi tắm rửa. Trước khi ngủ, Trì Yến Đình xoa tóc cậu hỏi: "Em có thích nơi này không?"
Bạch Đường rúc vào lồng ngực hắn, ngước mặt lên: "Nơi này thật xinh đẹp, nhưng... quá không chân thật."
Đây giống như một nhà tù xinh đẹp, Trì Yến Đình giam cầm cậu ở đây, không cho cậu tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Cuộc sống tách biệt khỏi thế giới làm cậu hoảng sợ.
"Em không thích nơi này. Bao giờ chúng ta về nhà?"
Cánh tay đang ôm eo cậu siết chặt lại. Trì Yến Đình đang tức giận.
"Bảo bối ngủ đi." Giọng hắn trầm thấp, mang theo khí thế không cho phép phản kháng.
Nói gì cũng không vừa lòng, thật khó chiều. May mà giá trị chán ghét sắp đầy rồi, không lâu nữa là có thể rời khỏi đây.
Người đàn ông đang nhắm mắt bỗng mở choàng. Lần này, hắn đã nghe rõ giọng nói trong đầu cậu.
...Rời đi...
Em định bỏ đi sao!
Chỉ cần g**t ch*t Phương Tín, sẽ không còn ai có thể cướp em khỏi anh.
"Bảo bối, anh đã tìm em lâu như vậy, làm sao có thể dễ dàng để em rời đi."
Trong mơ, Bạch Đường co rúm lại. Mọi vật trước mắt phóng đại lên nhiều lần. Cậu bị nhốt trong một chiếc lồng sắt, có người bước đến, mở lồng ra.
Là Phương Tín!
Một Phương Tín to lớn đến đáng sợ!
"Đồ nhỏ, ai bảo mày cứ cả ngày lảng vảng trước mặt tao..."
Tay Phương Tín vươn vào lồng sắt, túm lấy tai cậu lôi ra. Lúc này Bạch Đường mới nhận ra mình đã biến thành một con thỏ. Phương Tín dùng dây thép quấn chặt bốn chân cậu, dùng kéo cắt đi tai, xé rách bụng, lột đi lớp lông...
"Lớp lông đẹp thật đấy."
"Vẫn chưa chết à? Mạng cũng cứng thật. Nhìn cái gì mà nhìn!"
Đôi mắt bị chọc mù, máu tươi chảy theo lớp da đỏ hỏn xuống đất.
Đau quá, đau quá, đau quá, đau quá!!!...
Phương Tín!!! Tại sao!!!
Bạch Đường đau đớn gào thét!
"Ồn ào chết đi được!"
Cổ họng bị cắt đứt, máu tươi tuôn trào! Sẽ không có ai cứu một con thỏ tàn phế, hấp hối.
Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Story
Chương 58: Cổ họng bị cắt đứt, máu tươi tuôn trào
10.0/10 từ 41 lượt.
