Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất

Chương 56: Bảo bối, anh quên nói với em, chúng ta đã kết hôn rồi


Tiếng nói đó khiến Bạch Đường tái mặt. Cậu quay người lại, nhìn thấy ánh mắt hung dữ của Trì Yến Đình đang dán chặt vào Du Tông Bách, nỗi sợ hãi bao trùm toàn thân.


Những ánh mắt hiếu kỳ từ xung quanh đều đổ dồn về phía này. Cậu run rẩy, không thể ngừng lại. Cậu muốn chạy trốn, nhưng hai chân như bị đổ chì, không thể nhúc nhích.


Giọng nói lạnh buốt như băng vang lên.


“Bảo bối, đây là người mà em tốn công tốn sức để gặp sao? Thật tệ, hắn ta không xứng với em.”


“Anh nói cái gì vậy?” Du Tông Bách nhìn thẳng Trì Yến Đình. "Xứng hay không không phải do anh quyết định. Bạch Đường vừa mới đồng ý để tôi chăm sóc cậu ấy."


Ánh mắt Trì Yến Đình đầy áp lực, hướng thẳng về phía Bạch Đường. Khóe môi mỏng manh mang theo nụ cười tàn độc: “Bảo bối, hắn vừa nói muốn chăm sóc em, em nghĩ sao?”


Chú thỏ của hắn không chỉ lừa hắn mà còn muốn đi với người đàn ông khác. Cơn giận dữ tột độ dâng lên, khiến hắn chỉ muốn b*p ch*t gã đàn ông đang dụ dỗ chú thỏ của mình.


Đôi mắt Bạch Đường ửng đỏ, vẻ mặt hoảng sợ. Ngón tay trắng bệch nắm chặt lấy cánh tay Trì Yến Đình, run rẩy nói: “Về nhà, về nhà rồi em sẽ nói hết cho anh nghe, được không?”


Trì Yến Đình một tay ôm lấy mặt cậu, ngón cái đè lên môi cậu. Giọng nói mang theo sự vặn vẹo của một người đang kìm nén đến tột cùng: “Suỵt, bảo bối đừng lừa anh nữa, anh sẽ phát điên mất.”


Du Tông Bách thấy Bạch Đường sắp bỏ đi, trong lòng hoảng hốt, bất chợt tiến lên nắm lấy cổ tay cậu nói: “Cậu ấy sẽ không đi theo cái tên điên như anh đâu.”



Cú kéo mạnh đó làm chiếc mũ trên đầu Bạch Đường rơi xuống đất. Gương mặt xinh đẹp lộ ra trước mắt mọi người, ngay lập tức những tiếng kinh hô vang lên. Trì Yến Đình nhanh chóng ôm chặt Bạch Đường vào lòng, cởi áo khoác trùm kín mít cho cậu. Sau đó, hắn nhấc chân đá mạnh vào bụng Du Tông Bách.


"Muốn chết thì tao không ngại tiễn mày một đoạn đường."


Đồ dơ bẩn gì dám để bảo bối của hắn lộ diện trước mắt mọi người. Hắn giơ nắm đấm đánh bay mũ và khẩu trang của Du Tông Bách, gương mặt quen thuộc của ảnh đế nổi tiếng xuất hiện trước công chúng.


Tiếng la hét vang lên.


“Là Du Tông Bách!”


“Trời ơi, sao anh ấy lại ở đây?”


“Ảnh đế Du bị đánh giữa phố, đây đúng là một tin tức lớn!”


Theo tiếng bàn tán ngày càng nhiều, Du Tông Bách ôm mặt, lộ ra đôi mắt căm hận nhìn Trì Yến Đình.


"Khi mày giật mũ của em ấy, mày có nghĩ sẽ xảy ra chuyện này không? Không! Mày đến gần bảo bối chỉ là để thỏa mãn d*c v*ng dơ bẩn của bản thân." Trì Yến Đình khinh miệt nhìn con kiến đang nằm dưới đất.


Bị vạch trần suy nghĩ, Du Tông Bách cười khẩy: "Tao cũng chỉ giống như mày, muốn có được Bạch Đường thôi. Mày có tư cách gì mà nói tao!"


Trì Yến Đình đấm một cú vào miệng hắn: "Chỉ vì tao xứng đáng với bảo bối hơn mày. Rác rưởi thì nên ở trong bãi rác. Tao cao quý hơn mày nhiều." =))?



Cánh tay hắn giơ lên cao, sắp sửa giáng xuống cú đấm tiếp theo thì bị Bạch Đường giữ lại. Đôi mắt cậu lộ ra vẻ sợ hãi qua lớp áo khoác vest. Bạch Đường khẩn cầu: “Chúng ta về nhà được không...”


Du Tông Bách với đầu óc quay cuồng vì căm hận, nhìn hai người rời đi, trong mắt tràn đầy sự không cam lòng và ghen tị. Xung quanh người tụ tập ngày càng đông, anh ta không dám nán lại, ôm mặt bỏ chạy, trốn vào một con hẻm tối tăm.


“Mẹ kiếp!” Anh ta bực tức đá vào thùng rác.


“Thật thảm hại.”


“Ai!”


Du Tông Bách quay đầu lại, nhìn thấy Phương Tín đang mỉa mai nhìn mình. Anh ta lập tức xông đến, nắm cổ áo Phương Tín, đẩy mạnh vào tường.


“Không phải mày nói Bạch Đường sẽ đi theo tao sao?”


Phương Tín không tức giận mà ngược lại còn cười. Hắn nắm lấy cổ tay Du Tông Bách, nói: “Tao chỉ giúp mày đưa người ra ngoài, nhưng ai bảo mày không có bản lĩnh cướp đi chứ.”


Vừa ra khỏi quán cà phê, Bạch Đường đã bị Trì Yến Đình với vẻ mặt u ám nhét vào trong xe. Cậu định giải thích, nhưng lại bị hắn ta bóp mạnh cằm, ép uống hai ngụm nước.


Cậu sặc sụa, ho khan: “Em không muốn đi với hắn, là bởi vì, là bởi vì…”


Đang nói, Bạch Đường đột nhiên cảm thấy choáng váng, toàn thân không còn chút sức lực, cậu vô lực ngã vào người Trì Yến Đình: “Anh… anh đã bỏ thuốc vào nước…”



Mắt Bạch Đường tối sầm, hoàn toàn hôn mê.


Khi cậu mở mắt lần nữa, đã thấy mình trong một căn phòng xa lạ. Bên tai là tiếng sóng biển vỗ rì rào, ngoài cửa sổ kính là đại dương xanh thẳm mênh mông. Cậu muốn ngồi dậy nhưng cả người mềm nhũn, vô lực, ngay cả một ngón tay cũng không nhúc nhích được.


Căn phòng xa lạ, không một bóng người.


Bên tai chỉ có tiếng sóng biển, không còn âm thanh nào khác. Một cảm giác trống rỗng chưa từng có dâng lên trong lòng, cậu có cảm giác như bị cả thế giới bỏ rơi.


“77, sao tôi không cử động được?”


Cậu bị phản diện bỏ thuốc, đây là di chứng của thuốc.


“Đây là đâu vậy?”


Không biết.


Cánh cửa phòng mở ra, Trì Yến Đình bưng thức ăn bước vào.


"Bảo bối tỉnh rồi." Hắn đặt thức ăn lên bàn, cúi người bế chú thỏ nhỏ mềm nhũn lên. "Em đã ngủ hai ngày rồi, có đói không?"


“Đây là đâu? Tại sao em không cử động được?” Bạch Đường vội vàng hỏi dồn dập những thay đổi này. "Em còn phải đi thử vai, em phải về."



Giọng Trì Yến Đình lạnh nhạt lần lượt trả lời từng câu hỏi của cậu: "Chúng ta đang ở Hòn Đảo Thỏ. Thuốc trên người em chưa thải hết nên em không thể cử động được. Chúng ta đang ở nước ngoài, em không thể về được."


"Trên đảo bây giờ chỉ có hai chúng ta, sẽ không có ai đến làm phiền nữa."


Mắt Bạch Đường rưng rưng, giọng đầy nghẹn ngào: “Anh không thể như vậy…”


“Anh không thể như vậy ư!” Trì Yến Đình lạnh lùng ngắt lời cậu. "Tại sao anh lại không thể? Anh đã cho em cơ hội rồi, là em đã thất hứa trước."


Toàn thân Bạch Đường run rẩy, đôi mắt đẹp ngập tràn sợ hãi. Nước mắt như những chuỗi ngọc trai đứt rời, rơi từng hạt trên chiếc váy ngủ tạo thành một vệt ướt. Cánh môi mấp máy muốn biện bạch cho bản thân, nhưng khi mở miệng ra chỉ có tiếng nức nở.


Trái tim cậu đau như bị gai đâm. Chính tay cậu đã khiến mối quan hệ này đầy rẫy vết thương.


Ánh mắt nhòe đi vì nước mắt di chuyển theo hướng của Trì Yến Đình. Cậu nhìn thấy trong gương phòng tắm, chính mình đang mặc một chiếc váy ngủ kiểu châu Âu.


"Ngoan nào, há miệng."


Bạch Đường bị Trì Yến Đình ôm eo, giam chặt trong lòng, bị ép phải vệ sinh cá nhân. Cậu xuyên qua gương nhìn người đàn ông đang tràn ngập khí chất u ám. Mỗi khối cơ bắp dưới lớp áo đều cứng rắn đến lạ thường, hơi thở hormone nồng đậm bao trùm lấy cậu. Bạch Đường quay đầu lại kháng cự, nức nở nói: “Đừng như vậy, em sợ, em ghét anh như thế này.”


A Đình như thế này thật đáng sợ. Trì Yến Đình, người đã vứt bỏ mọi lo lắng, giống như một ác quỷ bò ra từ địa ngục. U ám, tàn nhẫn, toàn thân đầy sát khí.


Trì Yến Đình đặt cốc sữa xuống, kéo bàn tay vô lực của chú thỏ nhỏ, mười ngón tay đan chặt vào nhau: “Bảo bối, anh quên nói với em, chúng ta đã kết hôn rồi.”


Lúc này Bạch Đường mới nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út của bàn tay trái. Viên kim cương trên nhẫn lấp lánh rực rỡ, khiến mắt cậu đau nhói.


Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Story Chương 56: Bảo bối, anh quên nói với em, chúng ta đã kết hôn rồi
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...