Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất

Chương 52: Tất cả đều là của em, ngay cả anh cũng là của em


Trì Yến Đình nhìn đôi mắt sưng đỏ, cái mũi đỏ hoe vì khóc của chú thỏ. Bảo bối của hắn hôm nay cứ khóc mãi.


Tuy rằng chú thỏ khóc cũng rất đẹp.


“Bảo bối ngoan, sau này anh sẽ không để em đau nữa.” Trì Yến Đình dùng bàn tay to vỗ nhẹ vào mông nhỏ đang ngồi trên đùi mình, để chuyển hướng cảm xúc của chú thỏ. “Bác sĩ nói vết thương không được dính nước, bảo bối, em nói xem anh phải tắm thế nào đây?”


Bạch Đường luống cuống lau nước mắt trên mặt, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Em có thể giúp anh tắm.”


Người đàn ông nâng cằm chú thỏ lên, khóe môi nhếch lên đầy vẻ tinh quái: “Nhưng yêu cầu của anh khi tắm hơi nhiều đấy.”


Bạch Đường nắm lấy tay hắn đặt lên ngực mình: “Anh có yêu cầu gì em cũng sẽ đáp ứng.”


“Vậy chúng ta đi tắm thôi.” Nụ cười trên môi hắn càng lúc càng lớn. Hắn bế chú thỏ lên lầu. Sao lại dễ dỗ dành, dễ lừa đến vậy?


Khóc lóc như hoa lê dính hạt mưa nói muốn rời đi, nhưng nếu thật sự muốn đi, tại sao lại khóc, tại sao trong mắt lại toàn là sự không nỡ và đau khổ?


Em muốn anh ghét em đến thế sao?



Bảo bảo, trên người em còn có bí mật gì mà anh không biết?


“Em có thể tự đi, vết thương của anh sẽ đau.”


Cậu bị đánh vào mông một cái. Bên tai vang lên giọng nói trầm thấp, gấp gáp của người đàn ông: “Đừng động đậy. Cựa quậy nữa thì không chỉ là tắm rửa đâu.”


Tai Bạch Đường nóng bừng, không dám nhúc nhích nữa.


Hai người bước vào phòng tắm, Bạch Đường cẩn thận dùng băng chống thấm dán lên vết thương của người đàn ông.


Ngón tay Bạch Đường khẽ run, tim đập thình thịch.


Cậu nhút nhát muốn trốn khỏi phòng tắm. Rõ ràng đây không còn là một cuộc tắm rửa bình thường nữa.


“Bảo bối, em định bỏ chạy đấy à.” Bàn tay to lớn của người đàn ông nâng cằm chú thỏ lên.


Hốc mắt Bạch Đường đỏ hoe…




Trì Yến Đình cười trong mắt. Một chú thỏ sống động và đáng yêu như vậy cuối cùng đã trở lại.


Bảo bối thật đẹp, người cũng thơm nữa. Thảo nào lại có nhiều người muốn cướp em ấy khỏi tay mình đến vậy.


Thật ngoan.


Bắt nạt thế nào cũng không giận.


Bạch Đường nhón chân, dùng khăn ướt nhẹ nhàng lau mặt Trì Yến Đình, từ xương chân mày đến đôi mắt dài hẹp, rồi đến chiếc mũi cao thẳng, và cuối cùng là đôi môi mỏng đã hôn cậu vô số lần.


Dưới ánh mắt u ám của người đàn ông, chú thỏ ướt đẫm toàn thân, tim đập loạn xạ. Hàng mi dài của cậu rũ xuống, cố lờ đi ánh nhìn đầy chiếm hữu trên người mình.


Đây là lần đầu tiên cậu tắm cho người khác. Dù đã cẩn thận đến đâu, cậu vẫn làm Trì Yến Đình ướt sũng.


Những giọt bọt nước tinh khiết, trong suốt chảy xuống từ cơ ngực đến cơ bụng săn chắc của người đàn ông.


Trì Yến Đình như một con thú hoang dã chưa được thuần hóa, còn Bạch Đường là người huấn luyện nó.


Tắm rửa xong xuôi, Bạch Đường đang định mặc quần áo cho Trì Yến Đình thì nghe hắn nói: “Bảo bối, có qua có lại chứ.”



Vẻ mặt Trì Yến Đình chùng xuống: “Quả nhiên bảo bối ghét bỏ anh.”


Người đàn ông ở thế thượng phong nói ra lời tủi thân, nhưng bàn tay to lớn lại tham lam v**t v* xương quai xanh gầy guộc của chú thỏ.


Hơi nước trong phòng tắm tan đi, rồi lại tràn ngập.


Ánh mắt Bạch Đường từ ngước nhìn người đàn ông, dần dần thay đổi, cuối cùng là nhìn xuống.


Vị trí đã thay đổi, cậu trở thành người ở thế thượng phong.



“Sinh nhật bảo bối sắp đến rồi nhỉ.” Ngón tay người đàn ông v**t v* sợi tóc đen vừa mọc ra của chú thỏ. “Bảo bối muốn quà gì?”


Bạch Đường dụi dụi vào ngực hắn, ngáp một cái: “Muốn bánh kem dâu tây.”


Cuối cùng đợi được những mảng mờ biến mất, 007 tức giận nói: Muốn bánh kem gì chứ, Đường Đường, cưng phải đòi xe, đòi nhà, đòi tiền tiết kiệm. Đến lúc đó chúng ta rời đi cũng là người giàu có.


Bạch Đường suy nghĩ vài giây, rồi bổ sung: “Ngoài bánh kem dâu tây, em còn muốn xe, muốn nhà, và muốn tiền.”



Đường Đường, nhanh đồng ý đi!


“Được. Anh cho em rồi thì là của em, không được đòi lại đâu đấy.”


Người đàn ông cắn một miếng vào má cậu: “Tất cả đều là của em, ngay cả anh cũng là của em.”


Chú thỏ “ưm” một tiếng, gối đầu lên ngực hắn rồi lơ mơ ngủ.


Ngày hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện tồi tệ. Cảm xúc của chú thỏ đã sụp đổ nhiều lần, cơ thể cậu đã mệt mỏi rã rời.


Trì Yến Đình xoa tai cậu, đột nhiên nhớ đến tấm da thỏ và đôi tai thỏ trên ghế sofa. Tim hắn không ngừng run rẩy.


Sự phẫn nộ cháy rực trong lòng. g**t ch*t Phương Tín vẫn là quá dễ dàng.


Hắn muốn Phương Tín phải chịu gấp ngàn lần nỗi đau mà chú thỏ đã trải qua. Hắn muốn chặt đứt tay chân Phương Tín, lột da hắn ta, chọc mù mắt hắn ta…


Điện thoại trên tủ đầu giường sáng lên, rung nhẹ. Trì Yến Đình với tay lấy, thấy một tin nhắn.


[Ông chủ, Phương Tín lại biến mất rồi.]


Trì Yến Đình nhíu mày, ánh mắt âm u, hung tợn. Quả nhiên không hổ là nhân vật chính, giết sao cũng không chết được.


Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Story Chương 52: Tất cả đều là của em, ngay cả anh cũng là của em
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...