Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Chương 41: Bảo bối, em lại nói dối rồi. Anh nên trừng phạt em thế nào đây?
Trời ơi! Miệng lưỡi của mấy người trên mạng thật quá đáng!007 tức giận.
Lượng fan của Bạch Đường còn ít, hoàn toàn không thể chống lại những tài khoản marketing và các nhóm người chuyên bôi nhọ được thuê.
Nhưng những người hâm mộ này vẫn đang cố gắng bảo vệ Bạch Đường bằng cách riêng của họ.
[Bảo sao mà sân si dữ vậy, thì ra là fan của Trác Hoa. Gato khi thấy Bạch Đường nổi tiếng hơn thần tượng của các người à?]
[Fan Trác Hoa không có đạo đức à? Sao tôi lại nhớ rõ mọi chuyện vậy nhỉ? Tôi nhớ là Trác Hoa quấy rối người khác không thành rồi giận cá chém thớt, đi bôi nhọ người ta khắp nơi.]
[Internet thật sự không có trí nhớ sao? Cái vụ anh chàng kia bắt cá hai tay mới đây thôi mà đã quên rồi. Tôi nhớ là Trác Hoa quấy rối Bạch Đường trước…]
[Trời ạ! Cái tên đáng ghét đó dám làm ô uế idol của tôi.]
[Bạch Đường thì trong sạch, nhưng nói là không có ai chống lưng phía sau thì tôi không tin.]
007 nhìn thấy bình luận đó, tặc lưỡi: Cái này mà cũng bị nhìn ra được sao?
Đường Đường, đừng để ý đến những người xấu trên mạng. Cứ dùng thực lực để đánh thẳng vào mặt họ.
Sau vài giờ, những tin tức tiêu cực đó trên mạng đều biến mất. Bạch Đường không cần nghĩ cũng biết là do Trì Yến Đình đã can thiệp để xóa bỏ. Cậu đảo mắt quanh phòng, rồi hỏi 007: “77, ở đây có camera không?”
Vài giây sau, 007 đưa ra câu trả lời: Tên phản diện này thật sự có bệnh, camera trong trang viên còn tốt hơn gấp mấy lần ở biệt thự.
Có khi bây giờ tên phản diện đó đang xem cậu đấy.
Đúng như lời 007 nói, trong phòng làm việc, Trì Yến Đình đang ngồi trên sofa, nhìn vào màn hình camera. Góc máy được phóng to, vừa vặn chiếu thẳng vào mông của Bạch Đường. Chiếc áo ngủ lụa đen co lên theo từng cử động, để lộ đường cong hoàn hảo…
Thật khiến người ta phải xao động.
Đường Đường, kéo áo xuống đi.
Bạch Đường đỏ mặt. Cậu chợt nhớ ra người đàn ông đó đã không cho cậu mặc q**n l*t. Vậy có phải vừa nãy cậu đã bị nhìn thấy hết không?
“Đồ b**n th**, đồ khốn!”
“Đồ kiểm soát, đồ súc vật, đồ khốn nạn, đồ điên!”
Bạch Đường tuôn ra tất cả những lời chửi rủa mà cậu có thể nghĩ đến. Sau khi chửi xong, cậu khẽ hỏi 007: “77, tôi mắng như vậy, liệu tên phản diện có giận mà đánh tôi không?”
007 vỗ ngực cam đoan, cổ vũ Bạch Đường: Không đâu, bảo bối vừa nãy siêu hung luôn.
“Thỏ cưng à,” 007 thầm nghĩ, “với cái vẻ đáng yêu và giọng nói mềm mại của cưng, tôi sợ cưng mắng lại khiến tên phản diện sảng khoái hơn ấy.”
Cửa phòng ngủ mở ra, Trì Yến Đình lập tức bước đến bên giường, đôi mắt sáng và nóng bỏng: “Bảo bối đang làm gì vậy?”
Biết rõ còn hỏi, Bạch Đường trừng mắt, cố tỏ vẻ hung dữ: “Em đang mắng anh.”
“Anh buồn quá à.” Người đàn ông đặt tay lên mông nhỏ của Bạch Đường: “Mắng gì thế? Cho anh nghe thử nào.”
Chú thỏ ngồi chặt trên tay anh, mắt hạnh tròn xoe mắng: “Đồ khốn, đồ b**n th**, đồ khốn nạn.”
Giọng cậu vừa mềm vừa dịu. Dù đang mắng, người nghe cũng không cảm thấy bị xúc phạm, ngược lại còn thấy đáng yêu.
“Mắng hay đấy, mắng thêm vài câu nữa đi.” Ánh mắt người đàn ông trở nên tối tăm, sâu thẳm.
“Anh b**n th**!” Lần này là cậu thật lòng. Sao có thể vô liêm sỉ đến thế? Cậu cố chống cự nhưng không thể thắng nổi anh, ngược lại còn bị anh cắn một cái.
Trì Yến Đình nể tình cơ thể chú thỏ vừa hồi phục nên không dám quá trớn. Sau một lúc trêu chọc, anh thả lỏng: “Lần này tạm tha cho em.”
Bạch Đường rưng rưng nước mắt, che mông, quay lưng lại không thèm nhìn tên b**n th** này nữa.
Mẹ kiếp! Tên phản diện này muốn chết à!007 chửi ầm lên, Đường Đường, tát hắn đi!
Chú thỏ mắt đỏ hoe, giơ tay tát mạnh vào mặt người đàn ông.
Trì Yến Đình thấy chú thỏ giận thật, bật cười, ôm cậu vào lòng dỗ dành: “Tay có đau không? Không đau thì đánh thêm vài cái nữa đi.”
“Ghét anh!” Chú thỏ vùng vẫy một lúc rồi mệt mỏi cuộn tròn trong lòng anh, thở hổn hển: “Anh phiền chết đi được!”
Đường Đường, có nhiệm vụ mới!
Hoàn thành việc quay phim "Trai yêu lục", và trở thành bạn bè với Du Tông Bách.
Đường Đường, nhiệm vụ lần này rất đơn giản.
Nhiệm vụ thì đơn giản, nhưng làm thế nào để tên phản diện đồng ý đây?
Bạch Đường dụi đầu vào lồng ngực vạm vỡ của người đàn ông, giọng nói dính dính: “A Đình, vết thương của em đã lành rồi, cho em quay lại đoàn phim hoàn thành nốt được không?”
Cánh tay đang ôm eo cậu lập tức siết chặt, khiến cậu hơi đau. Tiếng hít thở trên đỉnh đầu trở nên nặng nề … đây là dấu hiệu của cơn giận.
“Bảo bối không được rời xa anh.”
Bạch Đường nhìn đôi mắt âm trầm, không vui của anh, giải thích: “Không phải rời xa anh, em chỉ muốn đi làm việc, em muốn kiếm tiền mua quà cho anh.”
Cậu đỏ mặt hôn lên người đàn ông đang nổi giận: “Cho em đi nhé? Anh muốn làm gì em cũng đồng ý.”
Lông mày kiếm của người đàn ông nhướng lên. Anh cắn vào tai Bạch Đường, thì thầm: “…Anh muốn thử tư thế đó…”
Gương mặt chú thỏ lập tức đỏ bừng, hàng mi run rẩy không ngừng. Cậu cắn răng, gật đầu đồng ý: “Được.”
Ngày hôm sau, Bạch Đường đến đoàn phim để quay những cảnh cuối cùng. Sau khi được dặm lại màu tóc, cậu chào hỏi các nhân viên trong đoàn.
Vừa kết thúc cảnh quay của mình, Du Tông Bách đã thấy Bạch Đường tỏa sáng trong đám đông, tim anh đập dồn dập. Anh đã nghĩ rằng sau một thời gian, tình cảm của mình dành cho Bạch Đường sẽ phai nhạt, nhưng rõ ràng là không.
Anh vội vã bước tới: “Sức khỏe của cậu thế nào rồi?”
Bạch Đường gật đầu, cười tinh nghịch: “Đã hoàn toàn bình phục.”
Trong lúc Bạch Đường còn đang nghĩ cách để Du Tông Bách có thể trở thành bạn bè với mình, thì anh ta đã lên tiếng: “Chúng ta thêm phương thức liên lạc đi, để tiện liên hệ sau này.”
“À, được.” Bạch Đường lấy điện thoại ra: “Vậy chúng ta cũng coi như là bạn bè rồi nhé.”
“Đúng là bạn bè.” Du Tông Bách cười khổ. Họ chỉ có thể là bạn bè mà thôi.
Sau khi trò chuyện vài câu, hai người bắt đầu tập thoại và diễn thử. Những cảnh quay sau của Bạch Đường đều là cảnh bi, đòi hỏi cảm xúc rất mạnh.
Sau khi quay xong cảnh tiểu hồ ly liều mình cứu chủ nhân rồi gần chết, Du Tông Bách vẫn chưa thoát vai. Anh ôm Bạch Đường khóc nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem.
Bạch Đường vừa dở khóc dở cười, vừa rút khăn giấy đưa cho anh ta.
“Xin lỗi, tôi đã thất thố rồi.” Du Tông Bách nhìn Bạch Đường với ánh mắt tràn ngập tình cảm: “Đây là lần đầu tiên tôi không thể thoát vai.”
Bạch Đường định nói gì đó để an ủi thì Hạ Điềm Điềm đi tới: “Anh Bạch ơi, điện thoại của anh reo ạ.”
Cậu cầm điện thoại áp vào tai: “A Đình, có chuyện gì vậy?”
Giọng nói của người đàn ông trong điện thoại lạnh lẽo: “Bảo bối, cách xa hắn ra một chút, nếu không anh sẽ không kiềm chế được mà muốn giết hắn.”
Lưng Bạch Đường lạnh toát, ánh mắt cậu dò tìm hướng người đàn ông có thể đang đứng trong đoàn phim: “Anh đang ở đâu?”
“Bảo bối, cách xa hắn ra một chút!”
Giọng nói lạnh lẽo, mang theo sự điên cuồng bị dồn nén đến tột cùng.
“Bảo bối, hắn và em có quan hệ gì? Đừng ép anh làm những việc tổn thương em!”
Ánh mắt từ nơi u tối nào đó như một bóng ma vô hình, bám lấy cậu không rời, theo dõi cậu từng giây từng phút. Tiếng điện thoại bên tai như một lời nguyền, Bạch Đường đổ mồ hôi lạnh, căng thẳng đến mức muốn nôn.
“Bảo bối…”
“Bảo bối…”
“Bảo bối…”
Toàn thân Bạch Đường run rẩy. Khoảng thời gian ở bên nhau đầy dịu dàng vừa qua đã khiến cậu quên đi bản chất tàn khốc, hung dữ của tên phản diện. Cậu cắn môi, đi đến một góc vắng vẻ để giải thích: "Bọn em không có bất kỳ quan hệ gì cả.”
“Bảo bối, em lại nói dối rồi. Anh nên trừng phạt em thế nào đây?”
Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Story
Chương 41: Bảo bối, em lại nói dối rồi. Anh nên trừng phạt em thế nào đây?
10.0/10 từ 41 lượt.
