Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất

Chương 27: Theo dõi


[Bảo bối, em hư rồi.]


Chỉ một câu ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến toàn thân Bạch Đường lạnh toát. Trì Yến Đình… đang nhìn cậu qua hệ thống theo dõi.


Bạch Đường cầm lấy điện thoại, ngón tay bị thương run nhẹ khi gõ từng chữ:


[Anh theo dõi tôi. Anh đã biết từ trước là tôi cố tình làm phiền anh, cũng đã biết Trì Cẩn Ngôn sẽ đến đây! Vậy tại sao… tại sao còn giả vờ trêu đùa tôi như thế?]


[Chính là… bảo bối à, mọi chuyện đều do em khơi mào trước. Tôi chỉ là chiều theo em mà chơi thôi.]


Tay Bạch Đường run đến mức không cầm chắc nổi điện thoại. Thì ra, ngay từ đầu, khi cậu nghĩ mình đang thông minh “quấy phá” vai ác để tăng giá trị chán ghét… thì đối phương đã sớm biết tất cả.


Từ đầu đến cuối… chỉ có cậu là con mồi.


Tin nhắn tiếp tục rung lên.


[Thật đáng yêu.]


[Bảo bối sao lại giận vậy?]


[Em đang run à? Vì sao vậy?]


[Em không thích việc tôi luôn dõi theo em sao?]


“Không thích! Tôi không thích!” Bạch Đường hét lên, giọng run rẩy.



Ánh mắt hoảng loạn quét quanh phòng ngủ,  tường, tủ đầu giường, ghế sofa, đèn ngủ…


Tất cả những thứ đó… đều có thể ẩn giấu camera.


Ăn, ngủ, tắm rửa…


Tất cả mọi hoạt động của cậu đều bị theo dõi toàn diện, không góc chết.


Quá kinh khủng.


Lông tơ dựng đứng, Bạch Đường co người lại, rúc mình vào chăn.


“77, mấy cái camera đó có phá được không?”


Xin lỗi Đường Đường… nếu can thiệp quá sâu vào hành động của vai ác, tôi sẽ bị phát hiện.


007 không nói ra một chuyện: kể từ lần trước nhiệm vụ bị kéo dài bất thường, mọi nhiệm vụ của nó đều bị sửa đổi.


Nhiệm vụ ban đầu vốn chỉ là để thỏ con "lén nhìn vai ác tắm", giờ lại thành "thỏ con phải luôn bên cạnh vai ác, phải nhẹ giọng nói chuyện, thậm chí phải thốt ra câu khiến vai ác bạo tẩu".


Cũng chính từ khi đó, 007 mới nhận ra nó không thể can thiệp vào nhiệm vụ của thỏ con nữa.


“77, tôi ngu quá… bị vai ác dắt mũi từ đầu đến cuối…” Bạch Đường rúc trong chăn, ấm ức mà nói lí nhí.


007 nhìn thỏ con mà mình vừa nuôi dạy mấy hôm đã bị tên vai ác giày vò đến đáng thương muốn rơi nước mắt, chỉ muốn chửi thề.


Đường Đường làm gì mà ngu ngốc, là do tên vai ác quá b**n th**! Mẹ nó, chắc kiếp trước hắn là… củ sen đấy! Tim với não lắm ngăn lắm tầng như vậy cơ mà!



Tôi nuôi thỏ con ngoan ngoãn đáng yêu thế này, làm gì có chuyện ngốc nghếch gì! Ở trước mặt 77, Đường Đường chỉ cần sống đúng với bản thân là đủ rồi.


Cuộn tròn trong chăn, đôi tai thỏ của Bạch Đường đỏ ửng lên, hơi ngượng ngùng.


“…Thích 77 nhất.”


Chỉ một câu thôi đã khiến cục dữ liệu 007 “tim đập thình thịch”, đáng yêu chết mất. Thỏ con mình nuôi thật sự đáng yêu quá thể!


Chỉ muốn nhào vào bụng mềm của thỏ con mà hít một hơi thật sâu!


Đáng tiếc nó không có thân thể. Một hệ thống không có hình dạng vật lý, được mệnh danh là thái giám kỹ thuật số.


Thỏ con ở trong lời dỗ ngọt của 007 bắt đầu buồn ngủ. Gần như sắp thiếp đi thì...


“Cạch.”


Có tiếng mở cửa vang lên.


Ngay sau đó, chăn trên người cậu bị vén lên. Trì Yến Đình cúi người xuống, nở nụ cười nhàn nhạt:


“Nhớ tôi à?”


Bạch Đường mở to mắt, chết lặng mất một nhịp rồi cuống quýt rụt người vào trong chăn.


Trì Yến Đình thấy phản ứng ấy thì nhíu mày, vẻ mặt trở nên khó chịu:


“Không muốn nhìn thấy tôi sao?”



Ai ngờ vừa dứt lời, cằm cậu đã bị bóp chặt, mặt bị ép quay về phía người đàn ông. Trong mắt thỏ con lấp lánh nước, vừa tủi thân vừa tức giận: “Ghét anh! Dựa vào đâu mà anh theo dõi tôi?!”


Trì Yến Đình khẽ cười: “Bởi vì tôi muốn lưu lại tất cả những khoảnh khắc được ở bên bảo bối.”


“Cả lúc tôi đi ngủ, vào nhà vệ sinh cũng phải ghi lại sao?” Bạch Đường cảm thấy nụ cười kia của hắn ta mang theo sự điên cuồng tà ác, “Tôi đang ở ngay bên cạnh anh mà. Tại sao còn cần nhiều camera như vậy?”


“Nhiêu đó vẫn chưa đủ.” Nụ cười trên mặt Trì Yến Đình dần biến mất, thay vào đó là h*m m**n chiếm hữu sâu không đáy, như thể không gì có thể lấp đầy:


“Không đủ đâu, bảo bối à. Có những lúc tôi thực sự muốn giết em… Chỉ có như vậy, em mới không thể rời xa tôi.”


Chỉ giữ bên người thôi là không đủ. Huống chi thỏ con này, trong miệng toàn là lời dối trá, trong đầu thì suốt ngày nghĩ đến việc rời bỏ hắn.


Trì Yến Đình biết… bản thân có bệnh.


Nhưng mà...


Thì sao chứ?


Hắn chưa từng cảm thấy tất cả những gì mình làm với thỏ con là sai trái. Thỏ con là của hắn. Ai dám cướp,  người đó phải chết!


“Anh muốn giết tôi thật sao?” Bạch Đường ngẩng cao chiếc cổ trắng nõn mảnh mai, “Anh nỡ giết tôi à?”


Trì Yến Đình nhìn bộ dáng cố ra vẻ cứng rắn, ương bướng của cậu, tim khẽ chấn động:“Trước khi tôi chết… giây cuối cùng… tôi sẽ tự tay giết em.”


Bạch Đường tim đập lỡ một nhịp. Cái cổ vừa ngẩng cao lại lập tức rụt về.


Đường Đường, dùng tay không thuận vả hắn một phát! Tên bệnh thần kinh này toàn nói mấy lời đáng bị đánh, không vả không được! 007 nổi giận đùng đùng.



“Hừ.” Bạch Đường hừ nhẹ một tiếng, giơ tay trái lên “Bốp!” một cái tát vang dội in rõ dấu năm ngón lên gò má lạnh lùng kia.


Cái tát này lại làm đôi mắt Trì Yến Đình sáng rực như được “sạc pin”:“Còn làm nũng nữa. Trên tay vẫn còn vết thương kìa.”


007 bĩu môi khinh bỉ:Tên này đúng là đầu óc có vấn đề, mỗi lần bị đánh lại hưng phấn như trúng thuốc…


Bạch Đường rút tay về, ánh mắt lướt xuống cái xích bạc nơi mắt cá chân:“Tôi không muốn đeo thứ này nữa.”


Người đàn ông đang ngồi bên mép giường, đưa tay cầm lấy cổ chân trắng muốt bị khoá lại bằng sợi xích bạc: “Tôi thích nhìn bảo bối đeo cái này. Rất đẹp.”


...


Bạch Đường chống tay lên tấm đệm mềm mại, người hơi ngửa ra sau. Chân phải bị nâng lên, đặt lên đùi người đàn ông đang quỳ nửa gối bên mép giường.


Từ góc nhìn của cậu, thấy hắn ta cúi đầu, vài sợi tóc rũ xuống, ánh mắt dưới hàng mi bạc ấy cho dù bị che khuất một phần… cũng không giấu được thứ cảm xúc điên cuồng bên trong.


“Bảo bối nhạy cảm thật đấy.” Trì Yến Đình khẽ nói.


Bạch Đường nghe xong liền giơ chân đá vào mặt hắn ta: “Đồ điên!”


Sau cái tát là thêm một cú đá, Trì Yến Đình chẳng những không giận, ngược lại còn ra chiều… rất hưởng thụ.


Cảm giác này giống như hồi hắn nuôi một con thỏ nhỏ. Mỗi lần trêu nó giận, nó sẽ dùng móng vuốt mềm mềm đập vào người hắn. Không đau, ngược lại còn thấy vui, còn muốn nhào đến bắt lấy mà chà đạp nó cho đã.


Hắn nhìn đôi mắt đỏ hoe, phồng phồng vì tức giận của thỏ con, ánh nhìn càng lúc càng sáng rực. Trong lòng ngứa ngáy, hàm răng cũng muốn cắn vào một cái cho thoả.


“Anh… muốn làm gì?”  Bạch Đường nhìn ánh mắt nguy hiểm dần của hắn. Đến lúc muốn chạy thì… đã muộn.


Bị hắn ta giữ lấy chân, ép nằm xuống giường, âm thanh xiềng xích vang lên lanh lảnh trong không khí. Người đàn ông đè gối lên đùi cậu, dùng một tay siết lấy cằm, bá đạo và nguy hiểm như cơn giông trước cơn bão.


Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Story Chương 27: Theo dõi
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...