Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Chương 23: Một cái tát đổi một quả táo ngọt
Bạch Đường hôn mê suốt một ngày một đêm mới tỉnh lại. Đôi tai thỏ cùng cái đuôi nhỏ đã sớm biến mất sau khi cậu hạ sốt. Mới mở mắt, cậu liền nhìn thấy gương mặt Trì Yến Đình ngay trước mắt.
Gần như phản xạ bản năng, Bạch Đường giật mình, kéo chăn trùm lên đầu, co người lại như muốn trốn đi, giọng nghẹn ngào: “Tránh ra! Tôi không muốn nhìn thấy anh!”
Trên chiếc giường lớn mềm mại, một nhúm nhỏ nổi lên như một cái bướu thỏ đang run rẩy.
Trì Yến Đình nhìn dáng vẻ sợ hãi né tránh của cậu, sắc mặt lập tức sa sầm.
“Bạch Đường, ra đây. Không muốn bị trừng phạt thì ngoan ngoãn nghe lời.”
Trong chăn, cơ thể Bạch Đường run lên bần bật, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt rỉ ra, cậu chậm rãi từng chút bò ra ngoài.
Gương mặt tái nhợt vẫn còn mang vẻ ốm yếu, môi khô nứt, ánh mắt nhìn Trì Yến Đình tràn ngập hoảng sợ.
“77... tôi không muốn tăng điểm chán ghét nữa...”
Đường Đường, từ chối nhiệm vụ sẽ bị hệ thống trừng phạt. 007 đau lòng, nhưng nếu không hoàn thành nhiệm vụ, thỏ con sẽ chết.
Thỏ Bảo, chúng ta nhẫn nhịn một chút, đối phó tên b**n th** này, chờ khi điểm chán ghét đạt đến 100 thì chúng ta có thể rời đi.
Trước tiên cứ dỗ ngọt hắn, đến lúc đâm cho tên phản diện một dao, điểm chán ghét sẽ tăng vù vù.
Lông mi Bạch Đường khẽ run, đôi tay siết chặt mép chăn, nước mắt rơi lã chã. Cậu nghẹn ngào:
“Tôi ghét anh... anh cứ bắt nạt tôi… đi đi...”
Trì Yến Đình im lặng một lúc, sau đó cúi người, bóp cằm cậu, giọng trầm thấp, nhìn từ trên cao xuống: “Em lúc nào cũng muốn rời xa tôi.”
“Không có mà...” Bạch Đường bật khóc, trong lòng vừa sợ vừa hoảng, “Là anh bắt nạt tôi trước, nên tôi mới không muốn thấy anh...”
Sợ bị trừng phạt, cậu chủ động nghiêng người lại gần Trì Yến Đình, giống như một con vật nhỏ bị giật mình, rõ ràng sợ đến phát run nhưng vẫn để lộ chiếc bụng mềm yếu.
“Tôi sai rồi...” Thỏ con rút người lại, giọng nhỏ như muỗi, “Tôi giấu chuyện của chúng ta... là vì tôi sợ có người cướp mất anh thôi…”
Trì Yến Đình trầm mặc nhìn cậu, ánh mắt đầy suy xét, như thể sớm đã đoán được cậu sẽ nói dối như thế.
Lại là một cái miệng ngọt ngào đầy lời dối trá.
“Là tôi khiến em không có cảm giác an toàn.” Hắn cười lạnh, tay ch*m r** v**t v* má cậu, “Nếu em sớm nói như vậy, tôi đã không cần phải trừng phạt em.”
Ánh mắt hắn sâu thẳm, mang theo khao khát rõ rệt. Nhưng nhớ đến lời bác sĩ dặn phải kiềm chế, cơn giận trong lòng hắn lại bùng lên lần nữa.
Mắt Bạch Đường đột nhiên mở to, mặt đang trắng bệch phút chốc đỏ bừng. Khi bị ép dán lên môi, cậu run rẩy nói không thành lời: “Tôi… tôi…”
Cậu hoàn toàn trống rỗng, mơ hồ, choáng váng và sợ hãi.
“Muốn tôi dạy em à?” Giọng Trì Yến Đình khàn đặc như tiếng thú hoang.
Bạch Đường không biết nên gật hay lắc, chỉ cảm thấy tim đập loạn, hơi thở dồn dập, lồng ngực đau như bị đè nén. “Tôi… tôi không biết…”
...
Sau khi uống xong nước mật ong ấm, Bạch Đường lảo đảo ngồi dậy, níu tay áo Trì Yến Đình, muốn nói gì đó nhưng cổ họng đau rát, một chữ cũng không thể thốt ra.
“Không sao đâu.” Trì Yến Đình dùng lòng bàn tay lau vệt nước ở khóe môi cậu, giọng dịu đi đôi chút: “Bác sĩ nói em quá yếu, cần phải dưỡng sức thật tốt.”
Nghe vậy, ánh mắt Bạch Đường thoáng hiện lên tia nhẹ nhõm, nhưng nỗi sợ đối với người đàn ông này vẫn còn hằn sâu trong cơ thể. Chút mừng thầm ấy ngay lập tức bị dập tắt.
Mẹ nó! Hắn có biết xấu hổ không?! Tất cả là do ai gây ra hả?! 007 nổi giận chửi rủa,
Dám mặt dày nói như thể không phải hắn khiến Thỏ Bảo của ta ra nông nỗi này.
Bạch · đồ ăn làm · Đường yếu ớt phản bác: “Tôi không phải đồ ăn làm...”
Đương nhiên cưng không phải! 007 kẹp giọng dịu lại,
Cưng là tiểu Thỏ Bảo đáng yêu nhất của ta!
Vai ác đáng giận, nhưng Thỏ Bảo lại quá đáng yêu.
Bạch Đường khẽ chớp mắt, hàng mi cong cong như cánh bướm. Cậu mỉm cười, vừa trò chuyện với 007 trong đầu: “77 cũng có thể yêu mà.”
Trì Yến Đình nhìn thấy gương mặt ánh lên nụ cười mềm mại ấy, không kiềm được đưa tay nhéo nhéo má cậu một cái: “Vui đến vậy sao?”
Bạch Đường nghe vậy, nụ cười trên mặt liền biến mất, bĩu môi nói nhỏ: “Không có đâu.”
Trì Yến Đình nhận ra thỏ con vẫn còn sợ mình, nên cúi người xuống, khẽ m*t lên cánh môi đã dịu đi nhờ nước mật ong: “Ngọt thật.”
Lông mi Bạch Đường khẽ run lên, đôi mắt đối diện nam nhân ở khoảng cách gần sát. Trong mắt người kia là bóng tối sâu hút như vực thẳm, khiến cậu có cảm giác như bị hút vào không lối thoát.
Tim đập dồn dập, cổ họng như bị cứa bởi lưỡi dao vô hình. Cậu vừa sợ vừa không dám tránh né, chỉ có thể gồng người đối mặt.
Cậu thấy bản thân bây giờ thật kỳ lạ....trong đầu thì khiếp đảm trước vai ác, nhưng cơ thể lại chẳng bài xích sự tiếp xúc. Ngược lại, còn có cảm giác... gần gũi lạ lùng.
Đôi mắt cụp xuống, ánh nhìn vô tình dừng lại nơi cổ áo của Trì Yến Đình. Cậu có thể thấy được cơ ngực săn chắc ẩn hiện. Dáng vẻ ấy, xúc cảm ấy, thậm chí cả hơi thở ấy... đều khiến cậu có một cảm giác quen thuộc khó hiểu.
Mỗi khi nhớ lại ký ức trước lúc chết, nỗi đau da thịt bị xẻ rách, linh hồn như bị l*t tr*n ấy lại ùa về. Dù nay đã là người, nỗi ám ảnh vẫn không tan.
Trì Yến Đình cúi đầu, mũi kề sát trán cậu. Cả mùi thơm trên người thỏ con cùng vị mật ong ngọt ngào quẩn quanh trong xoang mũi hắn. Hắn nhìn ánh mắt mê mang ấy, giọng khàn khàn: “Đừng nhìn tôi như vậy.”
Tôi sẽ không nhịn được mất.
Nam nhân ôm lấy cậu, vùi đầu ghì chặt. Hơi thở hỗn loạn dần bình ổn trong im lặng. Mãi đến khi điện thoại vang lên, hắn mới chịu buông tay.
Ngay lúc đó, trong đầu Bạch Đường vang lên giọng của 007:
Đường Đường, nhiệm vụ tiếp theo là: nói chuyện với Trì Cẩn Ngôn làm vai ác sinh ra hiểu lầm.
Cùng lúc, Trì Yến Đình nghe máy xong, giọng vẫn ôn tồn nhưng ẩn chứa uy h**p: “Tôi phải ra ngoài xử lý chút chuyện. Nếu em dám lén rời khỏi đây… thì tôi không đảm bảo mình sẽ làm ra chuyện gì đâu.”
Bạch Đường vội gật đầu: “Em biết rồi.”
Sau khi Trì Yến Đình rời đi không bao lâu, dưới lầu bỗng vang lên tiếng mắng chửi đầy giận dữ. Bạch Đường thay quần áo xong, mở cửa bước ra thì thấy một người đang ngồi vắt vẻo trên sofa....Trì Cẩn Ngôn.
“Ồ? Tiểu mỹ nhân còn chưa bị Trì Yến Đình ăn sạch à?” Tay gã bó bột trắng bóc, ánh mắt bẩn thỉu lướt qua cổ cậu, nơi vẫn còn lốm đốm vết đỏ, cười đểu: “Thật là... hấp dẫn quá đi mất.”
Bạch Đường nhíu mày, trong lòng rối loạn nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh. Cậu học theo biểu cảm lạnh lùng của Trì Yến Đình, liếc gã một cái: “Không sợ bị A Đình đánh gãy luôn tay còn lại à?”
Trì Cẩn Ngôn cười phá lên, ánh mắt điên cuồng: “Cậu lo cho bản thân trước đi thì hơn. Trì Yến Đình bị lão gia gọi về nhà cũ rồi. Chính hắn còn chưa chắc có thể thoát thân.”
Gã nhướng mày: “Không tin thì gọi điện thử xem. Xem hắn có bắt máy không?”
Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Story
Chương 23: Một cái tát đổi một quả táo ngọt
10.0/10 từ 41 lượt.
