Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Chương 18: Bắt cóc
Nhân loại đúng là sinh vật phức tạp.
Là một hệ thống từng nghiên cứu hàng vạn thế giới, 007 rất hiểu sự "xoắn xuýt" trong tính cách loài người. Đối với nó, thỏ con nếu muốn thực sự trở thành người... còn phải học rất nhiều điều.
“Nhưng mà… bọn họ đáng yêu thật mà.”
Thỏ con ... hay nói đúng hơn là Bạch Đường luôn bộc lộ cảm xúc rất trực tiếp. Thích là thích, ghét là ghét, không bao giờ giấu giếm. Mà chính vì vậy, 007 mới cảm thấy đau đầu…
Thỏ con… đơn thuần quá.
Đơn thuần đến mức chỉ cần một cái liếc mắt, cũng có thể bị vai ác ăn sạch không còn mảnh xương.
007 lại thở dài một hơi.
Thôi thì đã nuôi rồi, cũng chỉ có thể cưng chiều thôi. May mà nó đủ mạnh, còn có thể bảo vệ được thỏ con trong phần nào cốt truyện.
Trên mạng, vụ việc vẫn còn rầm rộ mấy ngày liền.
Trong những ngày này, Trì Yến Đình lại bận rộn lạ thường ...đi sớm về trễ, thậm chí đôi khi không thấy mặt cả ngày.
Bạch Đường nhìn hot search với những dòng dư luận đang xoay chuyển theo hướng có lợi cho mình, lặng lẽ buông điện thoại xuống.
Cậu nghĩ bản thân chỉ là một tiểu minh tinh không ai biết đến, sao có thể tạo ra trò khôi hài lớn thế này? Nói không có người đứng sau dẫn hướng dư luận… chính cậu cũng không tin.
Nhưng người đó là ai, thì không rõ.
Dù là ai đi nữa, nhìn gió xoay chiều hiện tại, kết quả ít nhất đang có lợi cho mình.
Vai ác ra tay nhanh thật đấy. Nhưng cũng đúng thôi, rõ ràng vụ việc ban đầu chẳng liên quan gì đến chúng ta, lại tự dưng bị ném cho một cái nồi to tướng.
Người muốn dìm cưng lên hot search để bôi đen chắc đầu óc có vấn đề. Ai có chút suy nghĩ đều nhìn ra đây là chiêu chuyển hướng hắc lịch của Trác Hoa.
Bạch Đường gật đầu, cậu cũng thấy chuyện này quá kỳ lạ.
Bản thân chỉ là một diễn viên vô danh, tại sao lại dính vào chuyện đổi vai với tiểu sinh tuyến đầu?
“Sở thiếu gia đến rồi.”
Cậu còn đang ngồi lướt mạng trên sofa thì nghe thấy tiếng người gọi. Bạch Đường ngẩng đầu lên, thấy trước mặt là một khuôn mặt quen thuộc, người nọ đang chống tay lên thành ghế sofa, cúi đầu nhìn cậu.
Không hổ là bạn của vai ác… Cái dáng vẻ lưu manh tràn ra từ ánh mắt.
“Hây, lại gặp nhau rồi.” Sở Hướng Nam nở nụ cười lười nhác, mang theo dáng vẻ lưu manh cợt nhả, khẽ gật đầu chào Bạch Đường.
“Anh...” – Bạch Đường ngẩn ra nhìn anh ta– “Chào anh.”
Sở Hướng Nam híp mắt đánh giá cậu từ trên xuống dưới. Ngữ khí như đang nói đùa mà chẳng buồn giấu sự tò mò:
“Không ngờ Yến Đình lại nghiêm túc đến thế... Nhìn kỹ mới thấy đúng là xinh thật.”
Ban đầu anh ta chỉ nghĩ Trì Yến Đình nổi hứng nhất thời, muốn bao dưỡng tình nhân chơi cho vui. Nhưng không ngờ hắn lại vì người này mà thật sự đắc tội Phương gia, một thế lực không dễ chọc.
Tên nhóc Bạch Đường này, rốt cuộc dùng thủ đoạn gì mà khiến Trì Yến Đình trở nên như vậy?
Đường Đường, người này thật vô lễ. 007 thầm bất bình.
“Anh có thể đứng xa ra một chút không?” Bạch Đường hơi nhíu mày, ánh mắt có phần lạnh lùng. “Tôi nói vậy là vì tốt cho anh thôi, nếu A Đình thấy anh như vậy...”
Cậu chưa nói hết câu, điện thoại của Sở Hướng Nam đã vang lên.
Xem xong tin nhắn, sắc mặt Sở Hướng Nam thay đổi liên tục, cuối cùng thành thật ngồi lùi ra xa vài bước, cả người thu liễm hẳn, không dám có động tác nào vượt quá giới hạn.
“Tôi đến là muốn bàn chuyện hợp tác với cậu.” Sở Hướng Nam rút ra một tập tài liệu, đẩy tới trước mặt Bạch Đường. “Đây là hợp đồng với Sở Thiên Giải Trí, công ty do tôi đứng tên.”
Bạch Đường lật hợp đồng, 007 nhanh chóng tóm tắt nội dung trong đầu cậu.
Đường Đường, có thể ký. Điều kiện khá ổn.
Bạch Đường nhìn đối phương đang ngồi cách mình cả mét, nhướng mày: “Điều kiện hấp dẫn thật, nhưng tại sao anh lại muốn hợp tác với một người vô danh như tôi?”
Tại sao à?
Cậu đi hỏi Trì Yến Đình ấy!
Sở Hướng Nam cắn răng trong lòng. Tên Trì Yến Đình chó chết kia đúng là cái gì cũng dám làm vì tiểu tình nhân này!
Ngoài mặt, anh ta chỉ có thể gượng cười: “Bởi vì điều kiện cá nhân của Bạch tiên sinh rất tốt.”
Bạch Đường nhìn anh ta với ánh mắt kỳ lạ, rồi ký tên xuống hợp đồng.
Ngay khi hợp đồng được ký, Sở Hướng Nam lập tức thu lại giấy tờ, nhanh chóng đứng dậy rời đi. Cái dáng chạy vội như thể sợ ở lại thêm một giây sẽ mất mạng khiến Bạch Đường không khỏi nghi ngờ.
“Anh ta gấp gáp bỏ đi như vậy là có ý gì?” cậu hỏi 007.
Dựa vào phân tích thì có vẻ tin nhắn vừa nãy là do vai ác gửi.
“Bảo sao...”
Cậu đang lẩm bẩm thì một tin nhắn mới hiện lên trên điện thoại:
[ Muốn biết chuyện của Trì Yến Đình không? ]
“77, có tra được ai gửi tin nhắn không?”
Là Phương Tín. 007 nhanh chóng truy ra kết quả, ánh mắt bỗng trở nên nghiêm trọng.
Đường Đường, theo kịch bản, vài phút nữa cưng sẽ bị hắn bắt cóc. Nhiệm vụ lần này là:
Ra tay trước hắn ... bắt cóc ngược Phương Tín.
Nghe xong, khuôn mặt nhỏ trắng hồng của Bạch Đường lộ ra tia hưng phấn: “77, lần đầu tiên đi bắt cóc người, cần chú ý gì không?”
Thỏ con, chúng ta là chính nghĩa mà! Đừng có vui như đi picnic thế!
Bạch Đường đỏ mặt, cầm điện thoại gửi tin hỏi địa điểm gặp mặt với Phương Tín.
Sau khi nhận được vị trí, cậu quan sát mẹ Trương đang tưới hoa trong sân, lại liếc nhìn bảo vệ đứng trước cổng biệt thự, lập tức cùng 007 bàn kế hoạch làm sao để lẻn ra ngoài.
Bảo vệ chỉ có một người, tôi nghĩ... đánh ngất hắn là được.
Bạch Đường đi đến gần mẹ Trương, lấy cớ đói bụng để bà rời khỏi sân. Sau đó tiến lại gần bảo vệ: “Chú ơi, có thể giúp cháu bê cái thùng kia không? Cháu không nhấc nổi.”
Dưới ánh nắng, làn da trắng như tuyết phản chiếu ánh sáng, ngũ quan xinh đẹp, ánh mắt đơn thuần... khiến người đối diện hoàn toàn không có phòng bị.
Ngay lúc bảo vệ vừa quay đi, Bạch Đường cầm gậy gỗ giấu sau lưng, đập mạnh vào gáy người kia, khiến ông ấy bất tỉnh tại chỗ.
Cậu nhanh chóng ra khỏi biệt thự, lái xe đến địa điểm đã hẹn để thực hiện “nhiệm vụ bắt cóc”.
Nhưng chạy được nửa đường, Bạch Đường chợt thấy có gì đó không ổn.
“Sư phụ, đây không phải hướng tôi muốn tới.”
Chiếc xe từ từ dừng lại.
Ngay khi cậu định mở cửa xuống xe, một bàn tay bất ngờ bịt kín miệng mũi, một làn khí gây tê khiến cậu mất dần ý thức.
Mở mắt ra, Bạch Đường mờ mịt nhìn xung quanh.
Đường Đường, chúng ta bị lừa rồi. Cốt truyện tuyến đã bị thay đổi. Khốn kiếp, không ngờ lại có ngày bị chính kịch bản chơi một vố!
“77… lần này tuiiiii tiêu rồi.” Giọng Bạch Đường run lên. Cậu nhìn quanh căn phòng, giống như phòng khách sạn, nhưng trên tường lại treo đầy đạo cụ đáng sợ.
Tay cậu bị trói chặt bằng dây thừng vào đầu giường.
Là người từng tiếp xúc lâu với vai ác, cậu biết rõ mấy món đồ kia dùng để làm gì.
Khuôn mặt trắng bệch, cậu cố gắng gỡ dây trói, nhưng hoàn toàn vô dụng.
Chúng ta phải tìm cách rời khỏi đây...
“Ồ, còn sức đấy chứ.”
Cánh cửa phòng bật mở, hai người đàn ông bước vào.
Một trong số đó là Phương Tín ... với khuôn mặt sưng vù, đầy vết thương.
“Thả tôi ra!” Bạch Đường hét lên.
Phương Tín bước tới, túm lấy cằm cậu, ánh mắt đầy căm hận: “Thả mày? Dựa vào cái gì?! Trì Yến Đình không phải luôn che chở mày à? Vậy tao sẽ hủy hoại mày!”
“Vì sao tao phải chịu tất cả chuyện này?! Đợi lát nữa... mày sẽ biết tay!”
Một gã đàn ông béo lùn từ sau bước lên, nở nụ cười ghê tởm. “Tiểu mỹ nhân, tao để ý mày lâu rồi. Nhìn ảnh đã thấy ngứa ngáy cả người, giờ cuối cùng cũng có được mày.”
Bạch Đường sợ đến run rẩy, ánh mắt đầy hoảng loạn.
Khốn kiếp! Thằng béo kia dám...
“77, tôi không mở được dây trói...” =giọng cậu nghẹn ngào, nước mắt dâng lên.
Tên đàn ông béo bò lên giường, bắt lấy mắt cá chân cậu: “Bảo bối à, ngoan ngoãn một chút đi.”
Ngay giây tiếp theo, Bạch Đường nhấc chân đá thẳng vào mũi gã, máu tươi phun ra.
“Ai da... Đủ mạnh, tao thích.”
Gã định lao lên lần nữa...
RẦM! Cửa phòng bị đạp tung từ bên ngoài.
Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Story
Chương 18: Bắt cóc
10.0/10 từ 41 lượt.
