Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất

Chương 16: Thỏ Bảo, tai thỏ của cưng lại lộ ra rồi


Trì Yến Đình còn chưa kịp nói hết câu, đã bị chiếc q**n l*t trong tay Bạch Đường ném thẳng vào mặt.


“Lưu manh!”


Thỏ con đỏ ửng cả người vì xấu hổ, hung hăng đẩy hắn ra rồi chuồn khỏi phòng vệ sinh.


“77, vai ác có thể xuyên vào phòng người ta bằng... q**n l*t được không?”


Dĩ nhiên là được! Bây giờ tụi mình sẽ nhét q**n l*t vào phòng của Phương Tín. 


Ngay lúc Bạch Đường cầm q**n l*t định mở cửa phòng ngủ thì Trì Yến Đình từ trong nhà vệ sinh bước ra. Tóc vẫn còn ướt, tay còn lau lau đầu, vừa nhìn thấy món đồ trong tay cậu thì dừng bước lại.


Ánh mắt hắn sáng rực, giọng nói khàn khàn đầy ẩn ý. “Bảo bối, thì ra em có sở thích như vậy à.”


Bạch Đường hoảng hốt, vội vàng nhét vội chiếc q**n l*t vào trong áo, hấp tấp giải thích: “Tôi không có trộm q**n l*t của anh!”


Trì Yến Đình quăng khăn xuống, sải bước lại gần, một tay ôm cậu vào lòng, tay còn lại tiện thể đóng cửa phòng ngủ lại.


“Bảo bối không có trộm,” tay hắn luồn vào bên hông cậu qua lớp áo, động tác mập mờ mà tham lam, “Bảo bối là đang nhớ tôi, đúng không?”


“Tôi không có!” Bạch Đường quẫy người tránh né, cố gắng đè lại cái tay đang làm loạn trước bụng, “Là Phương Tín nhờ tôi trộm hộ!”


“Tiểu nói dối.”



Nụ hôn mạnh mẽ và cuồng nhiệt lập tức rơi xuống.


“Đừng bắt nạt tôi mà...”


“Tôi đâu có bắt nạt em,” Trì Yến Đình khẽ cười, nhìn gương mặt thỏ con đỏ bừng đáng thương, “Tôi chỉ là... quá nhớ em thôi.”


Sao lại có người mềm mại như thế này được chứ, chỉ cần chạm nhẹ một cái, làn da liền ửng đỏ lên cả mảng.


-


Sáng sớm, trong vườn hoa, mẹ Trương đang tưới cây, thấy Trì Yến Đình sắc mặt rạng rỡ thì mỉm cười chào hỏi:


“Thiếu gia tối qua chắc ngủ ngon lắm hả?”


“Ừ.” Trì Yến Đình mỉm cười đầy ẩn ý, nghĩ đến phản ứng đáng yêu tối qua của thỏ con, trong lòng lại mềm ra thành nước.


Ở trong hoa viên chọn vài đóa hoa bách hợp vừa hé nở, Trì Yến Đình mang về c*m v** bình thủy tinh, sau đó quay lại phòng ngủ. Hắn nhìn thấy thỏ con vẫn đang ngủ say, cuộn mình trong ổ chăn mềm mại.


Lông mi đen như lông quạ còn vương giọt nước mắt, khoé mắt đỏ hồng, môi hơi mím lại đầy ủy khuất.


Trì Yến Đình cúi người, nhẹ nhàng hôn lên giọt lệ nơi khoé mắt ấy, rồi kh* c*n v*nh t** mềm mại kia một cái.


Tai thỏ... từ bao giờ lại lộ ra thế này?


“Ngoan lắm.”



Hắn khẽ thì thầm, rồi mới lưu luyến buông Bạch Đường đang say giấc ra, rời khỏi phòng ngủ.


“Thiếu gia, bữa sáng đã chuẩn bị xong.” Mẹ Trương khẽ gọi.


“Ừ.” Trì Yến Đình vừa kéo ghế ngồi xuống bàn ăn vừa dặn, “Đường Đường còn muốn ngủ thêm một chút, lát nữa chuẩn bị ít món thanh đạm thôi.”


“Vâng, thiếu gia.”


Hắn uống một ngụm cà phê rồi lại nói tiếp: “Còn nữa, bảo nhà bếp đừng để em ấy ăn vặt quá nhiều.”


“Rõ rồi ạ.”


Khi Trì Yến Đình vừa dùng xong bữa sáng thì Phương Tín mới từ phòng dành cho khách bước ra.


“Tôi dậy có trễ không?”


“Không. Tôi ăn xong rồi. Ăn xong thì tôi cho người đưa cậu về.”


Phương Tín liếc thấy vết hôn mờ mờ trên cổ Trì Yến Đình, ánh mắt tối lại. Giọng anh ta mang theo chút yếu ớt, dò xét: “Là vì... Bạch Đường sao?”


Trì Yến Đình đang xem hình nền điện thoại ...là gương mặt lúc ngủ của Bạch Đường, ánh mắt dịu dàng rõ rệt. Từ đầu đến cuối hắn không hề liếc nhìn Phương Tín lấy một lần: “Không liên quan đến em ấy. Là tôi không thích cậu.”


Phương Tín khựng người, trong mắt tràn đầy không cam lòng, nhỏ giọng hỏi: “Là tôi có điểm nào chưa tốt sao? Chúng ta lớn lên cùng nhau, tôi cứ tưởng...”


“Phương Tín.” Trì Yến Đình ngắt lời, giọng đầy chán ghét, “Cậu nên thu lại mấy suy nghĩ đó đi, tôi thấy ghê tởm.”



Phương Tín mặt mày trắng bệch, nghẹn lời nhìn đối phương, run giọng nói: “Chúng ta quen biết mười mấy năm, anh lại xem tôi như vậy?”


Ánh nắng ngoài cửa sổ rực rỡ, nhưng ánh mắt Trì Yến Đình lại lạnh băng ngàn năm: “Mấy năm không gặp, cậu có vẻ quên tính tôi rồi. Cần tôi nhắc lại gần đây cậu làm gì không?”


Phương Tín biến sắc, lắp bắp: “Anh... anh nói gì vậy? Tôi nghe không hiểu.”


“Là nghe không hiểu, hay đang giả vờ? Tô Trọng Sáng ...người do chính cậu giới thiệu cho mấy tên già b**n th**. Cậu dám nói không biết kết cục của cậu ấy sao?”


Giọng Trì Yến Đình lạnh như băng tuyết, ánh mắt không mang lấy chút tình cảm. Điều khiến hắn phẫn nộ nhất là người định ra tay với thỏ con, lại chính là tên này.


“Cậu không nên động đến Bạch Đường. Càng không nên đem ảnh của em ấy gửi cho những kẻ kia.”


“Tôi không có! Anh đang bịa đặt!” Phương Tín cãi lại, “Tôi còn không biết Tô Trọng Sáng là ai! Nếu tôi thật sự làm, tại sao anh còn để tôi ở lại nhà?”


Trì Yến Đình cong môi cười lạnh: “Tất nhiên là để thử xem tôi có bao nhiêu quan trọng trong lòng thỏ con.”


Chứng kiến thỏ con ghen vì mình, còn lén cầm q**n l*t đi gài bẫy kẻ khác, Trì Yến Đình hưng phấn suýt nữa phát điên. Hắn chưa từng vui vẻ như vậy.


Thỏ con của hắn là thật lòng để ý hắn.


Nếu không phải sợ làm thỏ con sợ, hắn đã sớm ăn người ta sạch sẽ đến chẳng còn mảnh xương.


“Giờ cậu đã vô dụng rồi.” Trì Yến Đình vắt chéo chân ngồi trên sofa, nở nụ cười điên cuồng, “Tốt nhất là đi mà bồi Tô Trọng Sáng đi.”


“Anh dám! Trì Yến Đình, anh dám!” Phương Tín hoảng loạn, “Cha mẹ tôi, cả Phương gia, sẽ không bỏ qua cho anh đâu!”



“Cậu nghĩ bọn họ dám ép tôi à?” Trì Yến Đình cười khinh, “Phương gia sinh ra loại ngu xuẩn như cậu, đúng là mất mặt. Không phải là mấy ông già kia không xử được tôi, mà là tôi không thèm chơi với bọn họ.”


Hắn vung tay ra hiệu cho vệ sĩ: “Lôi cậu ta đi.”


“Trì Yến Đình! Anh sẽ gặp báo ứng!” Phương Tín gào lên.


Báo ứng?


Trì Yến Đình ngẩng đầu nhìn về phía phòng ngủ tầng hai.


Hắn sớm đã gặp báo ứng rồi ...là một con thỏ khiến mình điên cuồng, nhưng lại cam tâm tình nguyện.


Trong lúc ngủ mơ, Bạch Đường đột nhiên giật mình tỉnh dậy.


“77... mày có phải là cùng phe với vai ác không vậy?”


Trời đất chứng giám! Tôi bị oan! Ai mà biết vai ác lại không đi đúng theo cốt truyện chứ?! 


Bạch Đường chống eo ngồi dậy, khịt khịt mũi thì ngửi thấy một mùi hương dễ chịu. Cậu quay đầu lại, thấy trên bàn là một bình hoa bách hợp trắng tinh, cánh hoa còn vương chút giọt nước.


Không ngờ vai ác lại còn biết lãng mạn nha... 


“Vừa hay, tôi cũng đang đói bụng.”


Bạch Đường bưng bó hoa xuống giường, còn chưa ăn sáng đã tiện tay ngắt một cánh hoa gặm luôn. Phía sau thắt lưng, cái đuôi nhỏ không khống chế được mà phe phẩy vui vẻ.


... Thỏ Bảo, tai thỏ của cưng lại lộ ra rồi. 


Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Story Chương 16: Thỏ Bảo, tai thỏ của cưng lại lộ ra rồi
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...