Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất

Chương 12: Yêu... quả nhiên là thứ rẻ tiền


Không khí như biến mất khỏi không gian. Bạch Đường há miệng cố hớp lấy từng ngụm không khí quý giá.


Cảm giác ngạt thở dữ dội cùng áp lực trên cổ khiến hai mắt cậu đỏ bừng. Nước mắt từng giọt, từng giọt to rơi xuống, như chuỗi trân châu đứt đoạn.


Khó chịu quá…


Buông ra… Làm ơn…


Cậu cố giãy giụa, nhưng do thiếu oxy, tay chân chỉ có thể mềm oặt, bất lực buông thõng. Ngay lúc Bạch Đường tưởng rằng mình sẽ bị b*p ch*t ngay trên xe, Trì Yến Đình cuối cùng cũng buông tay.


Không khí ập vào lồng ngực, cậu ho sặc sụa, cả người rơi khỏi ghế, ngã xuống sàn xe. Khuôn mặt nhòe nước mắt, sắc mặt trắng bệch, chật vật đến không thể tả.


“Thật đáng thương, bảo bối của tôi.” Trì Yến Đình cúi người, nắm lấy cánh tay Bạch Đường kéo trở lại ghế. Đôi mắt hắn lạnh lẽo sâu không đáy. “Vẫn còn muốn rời khỏi tôi sao?”


Bạch Đường trợn mắt nhìn hắn, hốc mắt đỏ hoe, vùng cổ trắng muốt giờ nổi rõ một vết bầm tím đáng sợ. Cậu nghiến răng, giọng khản đặc: “Biến đi!”


Nam nhân khẽ cười, lạnh như băng.


Bạch Đường nhíu mày vì đau, môi cắn rách đến rớm máu, trong miệng toàn vị tanh của máu tươi.


Một nụ hôn dính máu kéo dài và bạo liệt ép xuống, trộn lẫn giữa chiếm hữu và thù hận.


Không biết từ lúc nào, xe đã dừng lại. Tài xế mở cửa xe, lặng lẽ rời đi, như thể chẳng hề hay biết chuyện gì vừa diễn ra.



Ánh trăng lạnh như sương, rọi vào không gian nặng nề.


Thật lâu sau, cánh cửa xe mới bật mở.


“Ghét anh…” Bạch Đường thều thào, giọng yếu ớt như hơi thở cuối cùng.


Trì Yến Đình nghe thấy, bước chân hơi khựng lại. Nhưng rồi, hắn cười nhạt, cánh tay siết chặt lấy cậu:
“Chỉ ghét thôi chưa đủ. Tôi muốn em… hận tôi. Hận đến tận xương tủy… nhưng vẫn không thể ngừng yêu tôi.”


So với thứ tình yêu đơn thuần và nhạt nhẽo, hắn càng muốn một tình cảm vừa đau vừa cháy bỏng. Để Bạch Đường hận hắn, oán hắn… nhưng cuối cùng, vẫn chỉ biết dựa vào hắn.


“Bảo bối à, đừng quên là em trêu chọc tôi trước. Em chủ động bước vào thế giới của tôi...thì đừng mong thoát ra dễ dàng.”


Hắn ôm lấy Bạch Đường đang nước mắt ròng ròng, đôi mắt sưng đỏ đến đáng thương, giọng nhỏ nhẹ như dỗ dành:


“Bảo bối ngoan, tôi cho em xem cái này.”


Bạch Đường còn chưa kịp lấy lại tinh thần, đầu óc vẫn choáng váng. Nhưng khi nhìn thấy đoạn video Trì Yến Đình đưa ra từ điện thoại, đôi mắt cậu lập tức trợn to.


Tiếng cười của nam nhân như kim châm đâm thẳng vào tim: “Hắn dùng tay trái chạm vào em đúng không? Vậy… anh lấy nửa cái mạng của hắn, cũng là nhẹ nhàng rồi.”


“Anh… Vì sao lại làm vậy?” Bạch Đường, đầu ngón tay trắng bệch, môi run rẩy, phẫn nộ hỏi: “Trì Yến Đình, tôi và hắn không có gì cả! Anh vì cái gì lại muốn làm ra chuyện như thế?”


Trì Yến Đình khẽ đưa ngón tay chạm lên khoé môi cậu, từ tốn trượt vào, giọng dịu dàng đến lạnh người: “Tôi đã nói rồi, tôi không thích người khác đụng vào em. Bảo bối của tôi quá được người ta thích.”


“Không ai thích tôi cả…” Bạch Đường lắc đầu, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.



“Thật vậy sao?” Trì Yến Đình giữ chặt lấy người cậu, cúi xuống thì thầm:“Bảo bảo thật ngây thơ. Cái người bạn thân thanh thuần trong sáng của em ấy… trong nhà hắn treo đầy ảnh chụp lén em.”


Hắn lại bật một đoạn video khác. Trong video là cảnh Trác Hoa đang nói chuyện với trợ lý.


“Giúp tôi tra xem cái tên vai phụ Bạch Đường đó là ai.”


“Trời ơi, cậu lại định làm gì nữa? Vừa mới bị paparazzi bắt gặp vào khách sạn với người ta, giờ lại...”


“Sợ gì chứ? Đám paparazzi không dám đăng đâu. Có lộ ra thì cứ nói là Bạch Đường dụ dỗ tôi. Không sao cả.”


Đôi mắt Bạch Đường trừng lớn, nước mắt ngừng rơi vì chấn động. Cậu không thể tin nổi đây lại là lời nói của Trác Hoa. “Sao có thể…”


Trì Yến Đình dịu dàng lau đi nước mắt trên má cậu, nhẹ giọng như dỗ dành: “Bảo bối, chỉ có ở bên cạnh tôi, em mới thực sự an toàn. Chỉ có tôi có thể bảo vệ em… vĩnh viễn ở bên tôi, được không?”


Hắn cúi đầu hôn lên môi cậu, dịu dàng đến lạnh lẽo. Nhưng lời hắn nói ra, khiến toàn thân Bạch Đường như rơi vào vực thẳm: “Bảo bối muốn xử lý đám người xấu đó thế nào? Giết chúng? Hay chỉ cần phế chúng?”


“Đừng sợ, chỉ cần em nói… phần còn lại, để tôi lo.”


Tim Bạch Đường đập loạn, cậu nhìn người đàn ông trước mặt. Trực giác mách bảo chỉ cần cậu mở miệng, Trì Yến Đình sẽ lập tức ra tay giết người.


Hắn… dường như còn đáng sợ hơn cả nguyên tác.


Nét mặt hắn mang nụ cười dịu dàng, nhưng trong mắt lại là tàn nhẫn và điên cuồng.


Trì Yến Đình nhẹ giọng dụ dỗ như rót thuốc độc: “Nếu em không xử lý bọn họ, sau này chúng sẽ lại xuất hiện, như những kẻ điên rình rập em, làm hại em… xâm phạm em. Bảo bảo, chỉ cần em nói, tôi sẽ thay em kết thúc tất cả.”



Tôi sợ quá, hay là nhiệm vụ tạm ngưng đi, chờ hắn ổn định cảm xúc rồi tiếp tục.


“77, giá trị chán ghét của vai ác có tăng không?”


Có! Khi hắn thấy em với Trác Hoa ôm nhau thì giá trị tăng, hiện tại là 20 điểm.


“Phú quý đều từ hiểm cảnh mà ra, đây là câu nhân loại các cậu dạy tôi mà.”


Vậy… Đường Đường, nói theo tôi, nói là: ‘Tôi thích bọn họ.’ 


Bạch Đường nhìn nam nhân chằm chằm, môi mím chặt. Một lát sau, cậu khẽ mở miệng: “Tôi thích bọn họ.”


“Thích bọn họ?”  Trì Yến Đình bật cười lạnh lẽo, đứng dậy, đi tới tủ quần áo, lấy ra vài món đồ ném lên giường: “Nếu tôi nhớ không lầm, mấy thứ này là do Bảo Bảo đích thân gửi cho tôi, còn kèm cả những tin nhắn mập mờ, ảnh chụp ám muội.”


Hắn cầm một bộ trang phục hình thỏ đưa đến trước mặt Bạch Đường, cười như không cười:
“Bảo bảo, em nói thích tôi chẳng lẽ đều là nói dối sao?”


Dưới ánh đèn lạnh lẽo, Bạch Đường nhìn những món đồ bị ném lên giường, sắc mặt tái đi.


Chính là mấy bộ quần áo cậu từng gửi cho vai ác qua QQ, toàn là kiểu hở bạo, gợi cảm đến mức xấu hổ. Khi đó cậu chỉ muốn mau chóng hoàn thành nhiệm vụ, cố ý khiến vai ác ghét bỏ mình…


Cậu không ngờ những thứ ấy vẫn còn bị giữ lại.


Bạch Đường hoảng loạn, cố lùi lại.


“Em muốn tự mặc, hay để tôi giúp?” Trì Yến Đình cầm bộ đồ thỏ vẫy nhẹ, giọng điệu mềm mỏng đến rợn người.



“Tôi… tôi đâu có thích anh, vì sao phải mặc mấy thứ này…”


“Không thích mà còn trêu chọc tôi sao? Bảo bảo à, làm hải vương không dễ đâu.” Hắn đột ngột túm lấy tóc cậu, kéo ngẩng đầu lên, “Nhìn tôi! Nếu em thích đám rác rưởi kia, thì tôi sẽ giết hết bọn chúng.”


Bạch Đường đau đến tê cả da đầu, nhưng vẫn cố chấp đáp: “Anh có giết bọn họ, tôi cũng sẽ thích người khác… chỉ là không phải anh.”


Lại là những lời khiến hắn không vui.


Trì Yến Đình buông tóc cậu ra, ngược lại nhẹ nhàng v**t v* cổ cậu, nơi hằn rõ dấu vết xanh tím.


Dấu vết của hắn.


Rất đẹp.


Bạch Đường liếc nhìn gương mặt trầm ngâm của vai ác, trong lòng run nhẹ, len lén hỏi trong đầu: “77, giá trị chán ghét có tăng không?”


Không… có. Vừa mới tăng một chút, nhưng hệ thống tự động làm mới lúc 6 giờ. Hiện tại chỉ còn 10 điểm thôi. 


“…Cái gì cơ?” Cậu như muốn khóc. Vừa rồi nói ra bao nhiêu lời cay nghiệt, đâm vào chỗ đau người ta là để làm gì chứ? Không ngờ tất cả nỗ lực đều như nước đổ lá khoai.


“Yêu… quả nhiên là thứ rẻ tiền.” Giọng nam nhân vang bên tai, khe khẽ, như thì thầm. “Ghét tôi đi, bảo bối.” Vừa dứt lời, một cú cắn mạnh như cảnh cáo đặt lên xương quai xanh của cậu nơi có hình xăm chú thỏ nhỏ.


Bạch Đường chưa kịp phản ứng thì bộ đồ cosplay hình thỏ đã bị ép mặc lên người. Kích cỡ rộng lớn hoàn toàn không phù hợp với dáng người mảnh khảnh của cậu, chẳng che được gì.


Làn da trắng mịn vì xấu hổ mà hơi ửng đỏ, phần eo nhỏ gần như có thể nắm trọn trong lòng bàn tay. Mỗi động tác giãy giụa càng khiến hình ảnh trước mắt thêm k*ch th*ch.


Không gian phòng ngủ tĩnh lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng th* d*c nặng nề, từng nhịp thở như xé rách không khí.


Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Truyện Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất Story Chương 12: Yêu... quả nhiên là thứ rẻ tiền
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...