Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Chương 88: Kiếp trước · Khởi đầu (2)
Năm Vĩnh Ninh thứ mười lăm, án Nhiên Chúc nổi lên.
Trong lư hương bác sơn làm bằng lưu ly, khói trầm hương lượn lờ, kết thành đủ hình dạng trong không khí, cửa đại điện hơi mở liền thổi tan làn khói ấy.
Châu Đàn quỳ trong điện Huyền Đức, nuốt xuống viên Cô Vụ mà Tống Sưởng ban tặng.
Hoàng đế cúi đầu, nhìn vị thần tử trẻ tuổi mà lòng sinh ra cảm xúc phức tạp, cất lời hỏi: “Khanh còn nguyện cầu gì nữa?”
Châu Đàn cúi đầu suy nghĩ một lát, đáp: “Thần cùng cô nương nhà Khúc đại nhân có một mối hôn sự. Xin bệ hạ tác thành cho thần thành thân.”
Việc chàng chủ động nhắc đến chuyện này chẳng khác nào tự phơi bày điểm yếu ra. Tống Sưởng hài lòng gật đầu: “Theo ý khanh.”
“Chỉ là—”
Hắn kéo dài giọng: “Thanh danh của khanh hiện tại không được tốt, nhạc phụ không tiện tiếp tục làm quan trong triều nữa.”
Châu Đàn nhắm mắt khấu đầu: “Vâng.”
Thời gian chàng ra khỏi ngục vẫn còn kịp, có thể cứu được cả gia đình Khúc Thừa. Tuy rằng với thanh danh hiện tại của chàng không nên cưới thê nữa, nhưng Khúc gia trước đây có một mối hôn sự chưa thành với chàng. Nếu không bảo hộ, e là hình phạt của Khúc đại nhân sẽ bị phán nặng hơn những người khác.
Vừa ra khỏi cung, chàng liền đến tận cửa bái kiến, lại đúng lúc gặp phải tang lễ của Khúc phu nhân.
Dưới tán cây hoa hạnh trắng muốt, chàng lần đầu tiên gặp được vị hôn thê của mình.
Nàng rất đẹp, nàng vận một chiếc áo tang bằng vải gai trắng trơn, mái tóc đen nhánh cũng được buộc bằng dải lụa, đứng giữa bóng hoa hạnh dưới trời xuân như hoà cùng một thể với sự trắng trong của thế gian. Nàng tựa như một lớp tuyết mới tinh khôi, trong suốt, chỉ cần hé miệng khẽ hà hơi là có thể tan biến.
Kiều diễm, tinh khiết, mà cũng thật mong manh.
Khi Cố Chi Ngôn chọn hôn sự cho chàng đã từng đắc ý nói rằng chàng nhất định sẽ thích vị thê tử tương lai của mình.
Chàng đọc thơ nàng làm, lòng cũng thầm dâng lên niềm hân hoan.
Cuối xuân mới cần sính lễ, nhưng chàng không nén được, Tết đến liền gửi tặng hai bầu rượu hạnh hoa mới tự tay ủ.
Tỳ nữ của nàng đáp lễ gửi qua cho chàng một chiếc kết đồng tâm.
Chàng nhớ đến tên nàng, Gia Ý — ý nguyện tốt đẹp.
Chỉ là những thứ quá đỗi tốt đẹp, thường không thể giữ lại được lâu.
Nàng quay người lại, hơi kinh ngạc, dường như đang suy nghĩ chàng là ai. Ánh mắt rơi vào vết thương trên người chàng, liền hiểu rõ vài phần. Nàng chậm rãi bước đến, khẽ khom người hành lễ với chàng: “Châu đại nhân.”
Hoa hạnh rơi trên vai, chàng không biết nói gì, đành bảo: “Xin nén bi thương.”
Nàng rủ mắt xuống, lông mi khẽ run rẩy, vì thế chàng tiến lại gần một bước, nói: “Ta đã xin bệ hạ ban hôn, đợi việc của mẫu thân nàng xong xuôi, nàng và ta sẽ thành hôn… Ta sẽ cứu phụ thân nàng ra, nàng hãy yên tâm.”
Nàng khách sáo đáp: “Nếu làm phiền đại nhân…”
“Không phiền.”
Khúc Thừa sau khi ra khỏi ngục đã nổi trận lôi đình, nói thẳng rằng dù chết trong ngục cũng không muốn chịu ơn huệ của tiểu nhân vong sư diệt tổ như chàng. Khi chàng đến đưa sính lễ, Khúc Thừa đã tiện tay chụp một chiếc chén sứ ném vào trán chàng, vết bầm tím mãi đến đêm động phòng hoa chúc cũng chưa tan hết.
Chàng hiện tại thanh danh xấu xa bại hoại, số người chịu đến chúc mừng cực kỳ ít. Chàng không cần tiếp đãi tân khách nào liền trở về phòng, tân nương nhẹ nhàng dịch chiếc quạt tròn bên tay ra, dưới ánh nến đỏ hắt lên khuôn mặt giai nhân kiều diễm.
Châu Đàn rủ mắt, có chút cay đắng khách sáo nói: “Nàng nghỉ ngơi cho tốt, ta…” Lời chưa nói dứt, ngón tay lạnh lẽo của nàng đã chạm vào vết bầm tím trên trán chàng.
Chàng nghe thấy đối phương hỏi: “Có đau không?”
Ba chữ đơn giản đó, đã lâu lắm rồi chàng không được nghe thấy.
Không hiểu vì sao, Châu Đàn chợt thấy vô cùng tủi thân. Chàng cố nén chua xót nơi sống mũi, nhưng khóe mắt vẫn nhuốm một màu đỏ, gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Mãi mới nghẹn ra một câu: “Nếu nàng và ta không thành hôn, e là bệ hạ sẽ giận lây… nay Khúc đại nhân đã ra khỏi ngục, nếu nàng không bằng lòng, ta sẽ viết một phong thư hòa ly, đợi qua một thời gian…”
“Ai nói thiếp không bằng lòng?”
Nàng nói câu này, hai má hơi ửng hồng, lấy hộp thuốc mỡ từ trên giường, nhẹ nhàng thoa lên vết thương của chàng: “Phụ thân là người chính trực nhất, hiểu lầm chàng là kẻ ác, nhất thời không thể thay đổi được, thiếp thật sự xin lỗi. Đợi qua một thời gian, thiếp sẽ quay về khuyên người…”
Chàng bị sự hoang mang và trống rỗng to lớn nhấn chìm, môi run rẩy, hỏi: “Nàng… tin ta không phải là kẻ ác sao?”
Nàng hơi kinh ngạc, sau đó lắc đầu, tiếp tục cẩn thận thoa thuốc cho chàng.
“Chàng là người tốt.”
Thoa thuốc xong, ngọn nến đỏ “tách” một tiếng, b*n r* tim đèn. Môi chàng run rẩy, không nói nên lời, cuối cùng vẫn là nàng khẽ thở dài trước, rồi nở một nụ cười: “Hôm nay thiếp và chàng tân hôn, từ nay vạn tượng đổi mới. Thiếp không thích cái tên hiện tại, phu quân… đặt cho thiếp một cái tên có được không?”
Châu Đàn ngồi trước án, chấm vào mực mới nàng vừa mài, cân nhắc hỏi: “Phu nhân có nguyện vọng gì?”
Mắt nàng sáng lên, rồi lại tối sầm đi, suy nghĩ rồi nói: “Trước kia khi còn trong khuê phòng đã đọc không ít sách, thật muốn đích thân đi nhìn xem vạn dặm giang sơn… Tiếc là từ nhỏ thể trạng thiếp đã yếu ớt, mẫu thân nói, thiếp không thể đi xa. Giá mà có thể hóa thành một cánh bướm, một con hạc cô độc… Thôi, sinh linh cũng có nỗi khổ riêng, thiếp không tham lam, chỉ cần làm một hạt bụi trần là đủ. Thuận gió mà bay, tiêu dao ngao du giữa trời mây xanh biếc… Dù sớm sinh tối chết, cũng thấy vô cùng tự tại.”
Châu Đàn viết ngay ngắn một chữ ‘Du’ () trên giấy tuyên thành.
“Điều phu nhân cầu, Đàn cũng đã từng nghĩ tới.” Chàng khẽ nói: “Chỉ là ta làm chưa đủ, chưa thể đạt đến cảnh giới khi cả thiên hạ khen ngợi cũng không vì thế mà tự khích lệ, khi cả thiên hạ chê bai cũng chẳng vì thế mà thối chí nản lòng. Thần trí còn chưa được tự tại, huống chi thân xác phàm tục này, chỉ có thể gửi gắm tình cảm vào một áng mây trắng.”
Nàng cầm tờ giấy lên: “Bạch vân nhất phiến khứ du du (Một áng mây trắng lặng lẽ phiêu du), chàng là Tiêu Bạch, thiếp là Du Du… Thật tốt, thiếp thích cái tên này.”
*Giải nghĩa tên tự của Châu Đàn. Chữ Tiêu () có nghĩa là bầu trời cao, tầng trời, tầng không. Thường dùng để chỉ bầu trời ở tầng cao nhất, vượt lên trên mây. Từ này thường gắn với hình ảnh cao rộng, thoát tục, tự do. / Chữ Bạch () có nghĩa là màu trắng, sự trong sáng, thuần khiết. Cũng có thể mang nghĩa là sự thật, sự ngay thẳng, minh bạch. Là màu sắc tượng trưng cho sự thanh sạch, đơn giản và sáng suốt. Mây thì tất nhiên là nó phiêu lãng trên bầu trời, đó là lý do tại sao Khúc Du nói thích cái tên này.
“Có điều…” Nàng đổi giọng: “Tiểu tự của thiếp là Ý Liên, phu quân cứ gọi thiếp là A Liên đi, mẫu thân cũng gọi thiếp như vậy.”
“Được.”
Châu Đàn ngẩn người, tháo chiếc nhẫn ban chỉ bạch ngọc, món quà lão sư để lại, thứ mà chàng chưa bao giờ rời khỏi tay, trao tặng nàng: “Lão sư nói, vật này phải để lại cho người quan trọng nhất của ta.”
Nàng nhận lấy, ngồi trước bàn, lấy một chiếc kéo nhỏ cắt tóc kết làm phu thê rồi thổi tắt nến.
Từ đó về sau, mỗi lần Châu Đàn trở về, trước cửa Tùng Phong Các đều thắp lên một ngọn đèn.
Hậu viên tối đen, chàng chuyển vào chưa lâu, đi đêm luôn nhìn không rõ đường. Nay có được một ngọn đèn sáng tuy yếu ớt nhưng trong lòng chàng lại rực rỡ như ban ngày.
Tân phu nhân và chàng cử án tề mi, tương kính như tân. Chuyện tốt đẹp như thế này, chàng chưa từng dám nghĩ tới.
Chỉ là chàng không đủ may mắn, những ngày tháng bình yên chẳng kéo dài được bao lâu lại nảy sinh sóng gió.
Khi án Nhiên Chúc xảy ra, Nhậm gia nơi chàng nương tựa bị liên lụy. Sau đó, chàng bán hết gia sản, đón di mẫu luôn đối xử rất tốt với chàng và đệ đêu từ đại lao ra về nhà tĩnh dưỡng.
Ai ngờ, khi Nhậm Thời Minh tham dự kỳ thi Hương lại vì thanh danh tồi tệ của chàng mà bị loại khỏi bảng Giáp.
Chàng quỳ trước từ đường, nhìn thấy Nhậm Thời Minh mắt đỏ hoe, nhưng lại không khóc, ngược lại còn quay sang an ủi chàng: “Huynh trưởng đừng đau lòng, chuyện này không trách huynh, đệ không đi thi cũng có thể sống rất tốt.”
May mắn thay Châu Dương đã tòng quân trước án Nhiên Chúc, nếu không chẳng biết sẽ bị liên lụy đến mức nào.
Chàng hiểu rõ đây là thủ đoạn của Phó Khánh Niên.
Thế là chàng vẫn bước vào tiểu viện Tê Phong đó.
Khúc Du không biết chàng đang bận rộn chuyện gì, chỉ cảm thấy chàng ngày càng gầy yếu tiều tụy. Nàng hiểu biết chưa đủ nhiều, điều có thể làm chẳng qua là ban đêm mang đến cho chàng một bát cháo thanh đạm.
Cuối cùng chàng vẫn quá mềm lòng, quá trẻ tuổi. Dù có đấu đá sống mái với Phó Khánh Niên, nhưng chỉ cần đối phương nắm được một chút yếu điểm của chàng, chàng liền hoàn toàn bó tay.
Nhậm phủ trống rỗng, Nhậm Bình Sinh bị ám sát không rõ nguyên nhân, di mẫu mang Nhậm Thời Minh trở về Kim Lăng.
Biện Đô xảy ra một vụ án chấn động triều đình và dân chúng. Tống Sưởng nghe lời Phó Khánh Niên, vụ án bị đổ lên đầu một văn thần vô tội. Vị thần tử đó là đồng môn của Khúc Thừa, cuối cùng vẫn liên lụy ông bị lưu đày.
Chàng cố gắng hết sức để bảo vệ, nhưng kẻ thù lấy việc hành hạ chàng làm niềm vui, thứ chàng càng muốn bảo toàn, bọn chúng càng muốn cướp đi.
Khúc Du lại một lần nữa mặc lên mình chiếc áo tang trắng.
Chàng quỳ trước ánh nến trong từ đường, gần như không thể đứng thẳng, ngón tay nắm chặt chiếc bồ đoàn thô ráp, đến mức rướm máu.
“Đều tại ta…”
“Trách ta quá đỗi yếu hèn, quá vô năng, cố hết sức bảo vệ những người ta quan tâm, cuối cùng lại chẳng làm được gì… Nếu biết trước như vậy, ta không nên đến gần họ, không nên quan tâm họ, dù họ có coi ta như người xa lạ, miễn là bình an, miễn là bình an.”
“A Liên, là ta đã hại nàng.”
Khúc Du lau đi những giọt nước mắt lạnh trên má, nghe giọng nói đầy tự trách của chàng.
“Ta hại nàng, hại phụ thân nàng… Người như ta, vốn dĩ không nên cưới thê.”
Nàng ôm Chây Đàn đang run rẩy, bất lực vào lòng.
“Không phải lỗi của Tiêu Bạch.”
“Luật pháp không nghiêm chính, trời đất bất công mới khiến gian nịnh lộng hành, hãm hại lương thần… Người nếu muốn hại chàng, tự nhiên sẽ có ngàn vạn lý do, ngàn vạn thủ đoạn, nào có thể đề phòng hết được, không phải lỗi của Tiêu Bạch…”
Nàng vừa nói, nước mắt vừa từng giọt từng giọt rơi xuống cổ Châu Đàn đầy nóng hổi.
Đối phương ôm chặt lấy nàng, khóc lớn thành tiếng.
“Đàn thề, nhất định sẽ báo thù mối hận hôm nay… Ta sẽ tự tay giết Phó tướng, dùng hết tất cả sức lực còn lại trong đời, trả lại cho triều đình sự trong sạch sáng suốt, tu sửa luật pháp nghiêm minh công bằng, lời này nói ra nhất định phải thực hiện!”
Nàng không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì.
Châu Đàn giữ lời hứa, báo thù cho phụ thân nàng. Phó Khánh Niên chết một cách đầy bí ẩn, còn chàng bị giáng chức tới Nhược Châu.
Nàng vô cùng vui vẻ sửa soạn hành lý, lo toan mọi việc trong phủ.
“Chúng ta cuối cùng cũng có thể cùng nhau đi ngắm nhìn thế gian này rồi!”
“Thiếp muốn lên những bức tường thành cao ngất nơi biên cương để ngắm hoàng hôn, bình minh, ngày nào cũng ngắm, cùng chàng… Thiếp muốn đi ngắm vịnh Minh Sa, suối Nguyệt Nha, ngắm sa mạc làn khói thẳng, sông dài tịch dương tròn.”
Trước ngày khởi hành, Khúc Du đến chùa Tụ Thanh dâng lễ phật. Ngày nàng đến không may, trời u ám, vừa vào cổng chùa đã có tuyết rơi, nha hoàn đi theo vội vã khoác lên người nàng chiếc áo choàng dày cộm.
Nàng lấy khăn che miệng ho, nhìn thấy trên khăn chậm rãi loang ra một vệt máu đỏ tươi. Nàng biết, cái gì mà vịnh Minh Sa, suối Nguyệt Nha, e là nàng sẽ không có cơ hội được thấy.
Kể từ khi phụ thân vào lao ngục, mẫu thân qua đời, nàng phải lo liệu việc trong ngoài, sức khỏe ngày càng suy kiệt. Sau này lại gặp phải tin dữ của phụ thân, rồi ngày đêm lo lắng cho Châu Đàn, bệnh tình càng thêm trầm trọng, mỗi ngày đều không thể thiếu thuốc thang.
Nàng đã sớm nghe Cao Vân Nguyệt nói chùa Tụ Thanh trên núi Đình Sơn rất linh nghiệm, chỉ là vẫn chưa có dịp đến.
Phật Tổ kim thân rủ mắt nhìn nàng, nàng thắp hương, chợt nhớ đến cuộc đối thoại với Châu Đàn trước khi lên đường.
Chàng đã từng đến chùa Tụ Thanh chưa?
Chưa, nhưng ta từng đến chùa ở Lâm An. Năm mười bốn tuổi, ta đã dùng rất nhiều tiền thắp hai nén hương ‘vạn sự thuận lợi’ để cầu nguyện.
Vậy… có tác dụng gì không?
Ừm, nó cho ta biết việc cầu thần bái phật hoàn toàn vô ích, cũng coi như là một giác ngộ lớn.
Khúc Du bật cười, nhưng vẫn cung kính bái lạy Phật Tổ, nhắm mắt khấn nguyện.
Nàng nghĩ rất nhiều.
Mong cơ thể mình tốt hơn, có thể cùng Châu Đàn đi ngắm nhìn thế giới rộng lớn này, mong triều đình trong sạch, luật pháp công chính, hoài bão của Châu Đàn được thực hiện, lưu danh sử sách.
Mong muốn trở thành một người… có thể giúp đỡ chàng, ít nhất là có thể hiểu được sự bi mẫn trong tiếng thở dài của chàng, nhìn thấu được sự nghiêm trọng trong ánh mắt chàng.
Nghĩ tới nghĩ lui, thốt ra chỉ còn: “Tín nữ mong được bầu bạn bên phu quân lâu hơn một chút, lâu hơn chút nữa.”
“Mong có được sự tự do đích thực… để nhìn thấy hình dáng chàng trong sử sách trăm năm sau, ngàn năm sau, xem mảnh đất này có vì nỗ lực của chàng mà thay đổi chút nào không, dù cho chỉ là một phần nhỏ.”
Đầu tháng ba, Châu Đàn cùng nàng bắt đầu chuyến hành trình dài đến Nhược Châu.
Khúc Du cảm thấy, Châu Đàn có lẽ đã sớm nhận ra sự che giấu của nàng, nhưng nàng đã không mở lời, chàng cũng không vạch trần. Tự lừa dối bản thân, giả vờ không nhìn thấy vẻ xanh xao gầy gò của nàng, nhưng mỗi ngày chàng đều tự tay đút thuốc cho nàng.
Họ đi trên đường rất lâu, rất lâu.
Một ngày nọ, cuối cùng đã nhìn thấy tường thành Nhược Châu, nàng cố gắng chống cự ra ngoài, cùng chàng ngồi trên ngoài hiên xe ngựa.
Rõ ràng đã là tháng tư, nhưng biên cảnh lại có tuyết rơi.
Nàng nhìn bức tường thành màu đen cao vút, nép vào lòng Châu Đàn, vui vẻ nói: “Mặt trời nhìn thấy từ trên bức tường thành này, nhất định là đẹp hơn ở Biện Đô.”
Châu Đàn không đáp lời.
Nàng tự mình nói: “Tiêu Bạch, chàng có biết không, chàng đối với thiếp, giống như một chiếc thuyền gỗ vậy… Dù đường đi không thuận vẫn có thể cưỡi thuyền lênh đênh trên biển khơi. Bất kể lúc nào, ở đâu, chỉ cần thiếp nhắm mắt lại là đều có thể cùng chàng trôi dạt trên biển cả mênh mông ấy.”
“Đừng đau lòng… Năm này qua năm khác, giống như én xuân về quán trọ, phiêu bạt giữa biển trời, chỉ mong được gửi thân nơi mái hiên đã cũ. Chàng… xin chớ nghĩ chuyện ngoài thân, chỉ mong mãi ở gần bên chén rượu của thiếp.”
Chỉ là ta đây, một kẻ lữ khách mỏi mệt nơi Giang Nam tiều tụy này, đã không còn chịu nổi âm thanh của tiếng đàn sáo dồn dập, phồn hoa nữa.
“Nàng đối với ta…” Giọng Châu Đàn run lên bần bật, hồi lâu mới nói tiếp được: “Giống như một ngọn đèn lẻ loi chập chờn trên con đường đêm đen. Dẫu ta chưa từng biết phía trước có những gì, nhưng chỉ cần có nàng ở đó, ta sẽ thấy mình… không phải đơn độc cô liêu.”
Đó sắc màu duy nhất giữa vùng tuyết trắng mênh mông này.”
Đó là một tia hy vọng nhỏ nhoi mà chàng đã khó khăn lắm mới cầu được trong đêm tuyết tối tăm mịt mùng.
“Khúc cao vắng kẻ hòa theo,Ánh tựa ban trưa, sáng rỡ ngời.”
Khúc Du dùng chút sức lực cuối cùng cong khóe môi cười: “Thật ư?”
Nàng nhắm mắt lại, khẽ nói: “Thiếp phải đi trước rồi… Thiếp sẽ đi trước tới con đường luân hồi để dò đường cho chàng, cảm nhận sự tự do đích thực cho chàng. Thiếp muốn đi đến một trăm năm sau, một ngàn năm sau, xem chúng ta trong lời đồn, trong sử sách sẽ như thế nào, xem lời thề của chàng có thực hiện được hay không…”
“Được.” Châu Đàn mỉm cười đáp, tuyết rơi trên mi mắt chàng, tan chảy ngay lập tức, giọt nước rơi xuống không biết là nước tuyết tan hay nước mắt: “Nàng phải nhớ trở về kể cho ta nghe.”
“Nhất định, thiếp nhất định.”
Châu Đàn siết chặt cánh tay, tường thành in bóng đen kịt trong mắt chàng: “Kiếp sau nàng đừng bệnh nữa… Ta nguyện ý thay nàng chịu cảnh bệnh tật quấn thân, yểu mệnh qua đời.”
Nàng không mở miệng ngăn cản, sức lực đã không còn nhiều.
“Vậy thiếp cũng nguyện ý thay chàng lao tâm khổ tứ, chết rồi mới thôi.”
Không biết chàng có nghe thấy không.
“Bên tiệc ca hát… dọn sẵn chiếu gối, để ta được say mà ngủ một giấc yên.”
Trong mơ hồ, nàng cảm thấy mình thực sự biến thành một con bướm, con bướm trong giấc mộng Trang Chu, bởi vì nàng cũng không biết đây là mơ hay là thực tại.
Nàng từ từ nhẹ nhàng bay lên khỏi thân xác này để nhìn ngắm những năm tháng sau đó.
Châu Đàn từ Nhược Châu trở về triều, tự tay g**t ch*t phế Thái tử, phò tá Minh Đế lên ngôi.
Chàng bắt đầu công cuộc biến pháp đầy gian khổ, các điều khoản thay đổi nhiều lần.
Lời đồn nổi lên khắp nơi, nói chàng nịnh hót lừa gạt vua. Minh Đế sinh lòng nghi ngờ, sau hai lần bãi chức Tể phụ, chàng mình đầy thương tích bước ra khỏi chiếu ngục, một mình trở về cố hương Lâm An.
Khi đi ngang qua dòng sông Thanh Khê, chàng viết một bài thơ tiếc thương thê tử đã khuất.
Thanh khê trạc tân vũ, phiêu diêu tống cố y. (Đi qua dòng sông Thanh Khê ngoại ô, trời xuân lại đổ mưa phùn.) ; (Ta một thân lẻ bóng rời Biện Đô như chiếc thuyền bấp bênh, chỉ có thể gửi y phục cũ bên bờ sông để viếng tiếc cố nhân)
Mộc điêu hài cốt kiến, tuyết dung thế giới tân. (Cây khô thấy hài cốt, tuyết tan thế giới mới.) ; (Khi cây cối héo tàn, ta lại nhớ về ngày tự tay chôn cất nàng. Nay hồn thơm nàng đã đi, chỉ còn lại hài cốt. Tuyết sắp tan rồi, ta cũng như tuyết, đợi khi ta rời khỏi nơi này, cả thế giới sẽ hoàn toàn đổi mới.)
“Suối trong gột sạch mưa đầu,Áo xưa lặng lẽ thả trôi nhịp sầu.
Xuân sang, mưa bụi qua cầu,
Một mình rời Biện, bóng sầu theo chân.
Tựa thuyền nhỏ lạc phong trần,
Bên sông tiễn áo, tưởng niệm cố nhân.
Cỏ khô, xương trắng lộ dần,
Tuyết tan, dường đã sang phần thế gian.
Cây rơi lá, lòng ngỡ ngàng,
Nhớ ngày tiễn biệt, tay chôn thê hiền.
Nay hồn khuất bóng triền miên,
Chỉ còn xương lạnh dưới miền cỏ hoang.
Tuyết tan... ta cũng rời ngang,
Rồi trời đất sẽ sang trang một lần.” — Thơ được dịch và triển khai từ Tít.
Mọi thứ như cưỡi ngựa xem hoa, vừa sinh đã diệt.
Châu Đàn chết dưới gốc hoa hoa tại cố hương Lâm An, trước khi chết trong tay còn nắm chặt chiếc nhẫn ban chỉ bạch ngọc ấy.
“Nếu có kiếp sau…”
“Đừng gặp lại ta nữa, cũng đừng yêu ta.”
“Ta sẽ rời xa tất cả những gì ta yêu thương, chỉ cần mọi người bình an thuận lợi, dù ta chết cũng không hối hận.”
Họ chẳng qua chỉ là đã từng bình lặng yêu nhau một lần giữa nhân gian đầy gian khó, mà nguyện vọng lớn nhất cũng chỉ là cùng nhau đón lấy mỗi mùa tuyết rơi.
Tựa như tuyết trắng rơi vào tháng ba, luôn chẳng thể lưu lại được qua một đêm, vội vã bốc hơi mà tan biến, hóa thành cơn mưa kế tiếp nơi nhân gian.
Đã từng đến rồi lại đi, chẳng để lại vết tích nào. Một hồi hoa tàn, chuyện cũ khép lại.
——
Giải nghĩa thơ theo ý hiểu từ người dịch:
“Khúc cao vắng kẻ hòa theo,
Ánh tựa ban trưa, sáng rỡ ngời.”*
Câu 1: Hình ảnh người vợ là tri âm, tri kỷ, người đồng điệu sâu sắc trong tâm hồn. Nhưng thế giới này rộng lớn, ít ai thật sự hiểu được những điều tinh tế, sâu xa ấy — như khúc nhạc cao vời ít người hòa theo. Châu Đàn thấm thía sự cô đơn, trân trọng và biết quý giá điều đó.
Câu 2: Dù Khúc Du sắp rời xa, nhưng ánh sáng trong tim Châu Đàn vẫn còn nguyên vẹn, sáng rỡ như ban ngày trong trẻo, như ánh sáng không bao giờ phai mờ. Ánh sáng ấy tượng trưng cho tình yêu trong sáng, chân thành, mãi mãi sáng ngời dù ngoài kia có thể u tối, mịt mù.
Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
