Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Chương 8: Quản gia
Nàng chậm rãi xoay người, nhìn về phía Châu Đàn: “Ngài nghĩ ta muốn gì?”
Châu Đàn cúi đầu xoa xoa chiếc nhẫn ban chỉ bạch ngọc trên ngón tay, giọng điệu không nghe ra cảm xúc: “Ta đã hứa sẽ cứu phụ thân cô. Ngoài ra, tiền tài, địa vị, hoặc… một phong thư hòa ly sau này.”
Khúc Du khẽ nhíu mày, thong thả trở lại ngồi bên bàn trước giường chàng, tự rót cho mình một chén trà.
Châu Đàn thấy nàng im lặng, liền tiếp lời: “Giờ đây cô và ta mới thành hôn, lúc này hòa ly e rằng sẽ khiến trong cung không vui. Đợi thêm một thời gian nữa ta sẽ tìm cách giải quyết. Ý cô thế nào?”
Chàng ngẩng đầu lên, nhìn nữ tử đang ngồi trước mặt. Dung mạo nàng rất đẹp, dưới ánh nến lung linh, đôi mắt đẹp càng thêm lưu chuyển long lanh. Chàng chỉ liếc nhìn một chút rồi dời ánh mắt đi.
Khúc Du nhìn Châu Đàn phía đối diện, vô cùng thành khẩn nói: “Ta cứu mạng ngài không phải để xin xỏ thứ gì từ ngài.”
“Không phải vậy thì là gì?” Châu Đàn bình tĩnh hỏi ngược lại.
“Có lẽ là ta thấy ngài đáng thương, thấy thương hại ngài thì sao?” Khúc Du nói.
“Ta không cần người khác thương hại.” Châu Đàn lặng im một lát, rồi cười khẩy một tiếng: “Hơn nữa… cô là nhi nữ của quan thanh liêm, tại sao phải thương hại ta?”
Châu Đàn lúc nãy đối diện với Lương An và Châu Dương, trên mặt là một vẻ lạnh lùng của gió sương tuyết táp, lời nói cũng không hề khách khí, không chịu nhượng bộ nửa phần. Giờ đây một mình đối diện nàng, tuy thần sắc đã dịu đi nhiều, nhưng vẫn là giọng điệu cứng rắn không khoan nhượng, cứ như thể nàng có mưu đồ riêng.
Khúc Du lập tức b*p ch*t sự đồng cảm đã nảy sinh với con người này trước đó. Nàng nhớ lại những dòng chữ lạnh lẽo ghi trong sử sách, cảm thấy dường như đã có thể thấu hiểu được mấy chữ “tự thân giữ vững chính trực, lãnh đạm vô tình” kia rồi.
Châu Đàn tuấn tú, thanh cao, chính trực, mong manh, tựa như tuyết trắng dễ tan dưới cành hoa nghênh xuân đã từng xuất hiện trong giấc mơ của nàng, quả nhiên chỉ là sự tưởng tượng đẹp đẽ của riêng nàng.
“Hôn sự này hoang đường, nếu ta còn tỉnh táo, nhất định sẽ ngăn cản.” Châu Đàn đột nhiên lại nói, giọng điệu hòa hoãn hơn một chút: “Làm lỡ thanh xuân của cô, thực không phải ý muốn của ta. Cô có oán hận cũng là điều hiển nhiên.”
Chàng quả thực rất thành khẩn. Khúc Du đáp: “Thiên tử ban hôn, đương nhiên cũng không phải lỗi của ngài. Chuyện này cứ để sau hẵng bàn.”
Châu Đàn nói: “Hiện giờ cô có ân cứu mạng với ta, muốn gì cứ nói thẳng.”
Khúc Du nhận ra, chàng chấp niệm với việc có ơn tất báo, như thể không báo thì không thể an tâm. Nàng nghĩ nửa ngày, cuối cùng cân nhắc mở lời: “Châu đại nhân nếu thật sự muốn báo ân, ta sẽ xin một điều.”
Châu Đàn gật đầu: “Xin rửa tai lắng nghe.”
Khúc Du đứng dậy, chầm chậm nói: “Sở thích của ta từ nhỏ đã có chút khác biệt với các tỷ muội, phụ thân ta tu sửa sử, ta liền đọc sử sách nhiều hơn Nữ Đức – Nữ Huấn, tính cách cũng phóng khoáng hơn, ngày thường không muốn ủ rũ trong nhà. Nay ta tuy đã xuất giá làm thê tử của ngài, e rằng cũng không bỏ được bộ dạng ngày trước, không thể cửa lớn không ra, cửa trong không bước mà tự nhốt mình trong trốn hậu trạch. Chắc Châu đại nhân sẽ không để tâm chứ?”
Châu Đàn gật đầu: “Chuyện ấy là lẽ tự nhiên, ta sẽ không can thiệp vào sự tự do của cô. Nếu có cần thiết, ta còn có thể phái vài thị vệ đi cùng cô, bảo vệ sự an toàn cho cô.”
Dù là người xưa, tư tưởng của chàng cũng không hề cổ hủ đến thế, có lẽ là do lúc này Trình Chu Lý Học (học thuyết Khổng giáo) vẫn chưa thịnh hành.
Khúc Du không ngờ chàng lại đồng ý dứt khoát như vậy, liền đáp: “Đa tạ.”
Nàng nói lời tạ ơn xong, hai người nhất thời im lặng. Châu Đàn xoay người, từ hộc tủ chạm khắc tinh xảo bên cạnh giường, tìm ra một chiếc hộp gỗ hoa lê, ra hiệu cho nàng nhận lấy.
“Đây là nô khế của gia nhân trong trạch phủ, cùng với địa khế đất đai. Mấy cửa tiệm ở Biện Đô, ruộng nước ở ngoại ô kinh thành là bệ hạ ban thưởng. Cô có thể sử dụng, không cần phải báo cho ta. Nếu ngại quản lý, cứ giao cho Vận ma ma đi.”
Khúc Du tiếp nhận, mở chiếc hộp nhìn qua một hồi. Chẳng lẽ đây là toàn bộ gia sản của Châu Đàn? Chàng vừa nói sẽ hòa ly trong nay mai, tại sao lúc này lại giao lại hết mấy thứ trong chiếc hộp này cho nàng? Chẳng lẽ là muốn thăm dò nàng có tham muốn tiền tài của chàng không?
Khúc Du qua loa lật xem một chút, rồi đóng hộp lại: “Tại sao lại giao cho ta?”
“Hậu trạch của ta đa phần là do Vận ma ma lo liệu. Bà ấy đi lại bất tiện, ở Biện Đô lại lạ nước lạ cái, trước đây đều là cố gắng duy trì. Nay nếu cô có hứng thú thì cứ nhận lấy đi, cũng tiện cho việc sử dụng.” Châu Đàn nói.
Chàng cũng thật là rộng lượng.
Nhưng Vận Ma ma đã nói với nàng, Châu Đàn ngày thường không thường xuyên ở tại phủ, khi ở trong phủ thì ngoài thư phòng ra cũng không quan tâm đến những nơi khác. Với sự cẩn trọng của chàng lúc này, e rằng sẽ không để lại bất kỳ sơ hở nào trong phủ nên mới dám yên tâm giao lại cho nàng.
Khúc Du ôm chiếc hộp nhảy xuống khỏi bàn: “Ngài không sợ ta cuỗm hết gia sản của ngài về nương gia sao?”
Châu Đàn khẽ liếc nhìn nàng, lãnh đạm nói: “Cô có thể thử xem.”
Vẻ mặt này của chàng thật thú vị, nàng không nhịn được, lại lớn gan nói thêm: “Vậy ngài không sợ ta hạ độc ngài sao?”
Lần này Châu Đàn trả lời rất chậm, hình như còn có chút lơ đãng: “Hạ độc… tùy ý cô.”
Khúc Du bật cười, đặt chiếc hộp lên bàn, xoay người rời khỏi phòng.
Vì sao nàng lại không cần?
Châu Đàn một mình ngồi tại chỗ, đột nhiên nhớ ra mình quên hỏi tên nàng.
Không ngờ chỉ sau đó không lâu, Khúc Du lại quay trở lại. Trong tay nàng bưng hai bát canh trứng, nàng đưa cho chàng một bát, mình cũng bưng một bát, ngồi trước bàn và bắt đầu xem khế ước giấy tờ trong hộp của Châu Đàn.
Châu Đàn bưng bát canh, nếm một ngụm, cảm thấy có chút khác biệt so với món mình thường ăn, không khỏi kinh ngạc: “Đây là… cô làm sao?”
“Ăn chút gì lót bụng đã!” Khúc Du không hề ngước mí mắt, lặng lẽ nói: “Đầu bếp trong phủ ngài chắc là họ hàng của ai đó rồi, nấu ăn ai nấy đều dở tệ như nhau. Ngài đã giao những thứ này cho ta, ngày mai ta sẽ đi tìm vài đầu bếp mới.”
Nói xong còn bổ sung một câu: “Ta sẽ nhờ mẫu thân ta tìm giúp, tra hỏi kỹ lưỡng thân phận, tiểu Châu đại nhân không cần lo lắng bị hạ độc nữa.”
Trứng được khuấy trong cực kỳ mềm mịn, không hề có mùi tanh, nhiệt độ vừa phải, không quá lạnh không quá nóng. Châu Đàn vốn dĩ không tham ham mỹ thực, nhưng lúc này lại cảm thấy mình chưa từng uống một bát canh nào ngon hơn thế này.
Châu Đàn uống cạn bát canh, cuối cùng mới nhớ ra mà hỏi: “Phải rồi, cô tên là gì?”
Chàng thậm chí còn không biết tên của nàng.
Khúc Du lắc đầu trong lòng, rất kiên nhẫn đáp: “Ta họ Khúc, tên Du, tự Ý Liên. Là chữ Du trong ‘bạch vân nhất phiến khứ du du’ (một áng mây trắng lặng lẽ phiêu du), ngài cứ gọi ta… Thôi, ngài gọi là gì cũng được.”
Suýt chút nữa buột miệng nói “ngài cứ gọi ta Du Du là được”, nghĩ lại thấy có vẻ quá quen thuộc nên thôi.
Châu Đàn lướt qua tên nàng trên đầu lưỡi, không nói ra, chỉ bảo: “Ta muốn nghỉ ngơi.”
Khúc Du ngáp một cái, ngẩng đầu lên mới nhớ quên dặn chàng: “Đêm tân hôn ta trải chiếu ngủ dưới giường ngài. Mấy ngày sau, Vận ma ma đã sắp xếp cho ta tới Phương Hoa Hiên. Tiểu Châu đại nhân, ngày mai gặp lại.”
Châu Đàn nói: “Ngày mai cũng không cần gặp. Ta ở Tùng Phong Các xem văn thư, hy vọng không có ai đến quấy rầy.”
Khúc Du bưng chiếc bát không, quay người bước đi.
Đợi đến khi người đã đi khỏi rất lâu, Châu Đàn mới dời ánh mắt nhìn xuống nền đất.
Chàng siết chặt tấm đệm, trên mặt thoáng qua một tia bối rối, ngay sau đó lại thu lại mọi cảm xúc, chỉ còn lại lạnh nhạt nơi đáy mắt.
Nàng… hình như hoàn toàn khác so với khuê nữ quan môn mà chàng tưởng tượng.
—
Ngày hôm sau, Lương An không dám tự mình đến cửa, sai người mang đến cho Châu Đàn một rương văn thư.
Chàng một mình ở Tùng Phong Các xem văn thư, lại còn cần phải tịnh dưỡng. Khúc Du thảnh thơi lượn lờ vài ngày thấy hơi nhàm chán, liền gọi Hà Tinh đến trước Tân Tễ Đường.
Hà Tinh hành lễ với nàng, khẽ giọng hồi báo: “Phu nhân, việc người dặn dò, nô tỳ đã tra rõ rồi.”
Khúc Du rót cho nàng một chén trà, ra hiệu cho nàng ngồi xuống đối diện. Hà Tinh e dè không dám ngồi, Khúc Du đành phải đứng dậy ấn nàng xuống ghế tre: “Ngươi đứng trước mặt ta thì ta phải ngửa cổ lên mới thấy được, không tiện. Khách khí làm gì, ngồi xuống đi.”
“Trong phủ tổng cộng có ba mươi người hầu hạ đủ loại, quản gia chỉ có mình Đức thúc, nội viện đều do Vận ma ma quản lý.” Hà Tinh khẽ giọng nói tiếp: “Trong đó, quản việc quét dọn có năm người, nhà bếp năm người, nha hoàn các viện có sáu người…”
Nàng vừa nói, Khúc Du vừa tính toán trong đầu. Số người trong phủ đệ của Châu Đàn quá ít rồi. Mấy ngày nay nàng rảnh rỗi đi dạo quanh, có rất nhiều khoảnh sân thậm chí không có người lui tới.
Tuy số lượng gia nhân ít, nhưng lại đảm nhiệm những công việc cần thiết nhất: quét dọn, nấu ăn, đi chợ, phục vụ. Thêm vào đó, Vận ma ma quản gia có phương pháp nên mọi việc vận hành trôi chảy, ngăn nắp.
Cảm nhận mà Khúc Du tóm lược được là: Châu Đàn là một cao thủ giản lược phức tạp, chỉ giữ lại số lượng gia nhân tối thiểu, nhưng vẫn có thể duy trì sinh hoạt thường nhật. Nếu không phải chàng đột nhiên bị ám sát, phủ đệ này thực ra vẫn luôn duy trì trạng thái cân bằng.
Người ít thì tranh chấp tự nhiên ít, quản lý cũng tiện lợi.
Nhưng như vậy khó tránh khỏi có sơ suất. Số lượng gia đinh trong phủ không đủ, tiền viện không có thợ làm vườn, cây cỏ hoang vu một mảng. Bếp núc nấu ăn vô cùng khó nuốt, sổ sách mua sắm không rõ ràng…
Khúc phủ tuy cũng phải lo liệu những việc này, nhưng mọi người đều sống nay lo mai, cái họ quan tâm là làm sao để giữ được mạng sống.
Châu phủ thì khác. Tiền sảnh rộng lớn cây cỏ hoang phế. Vì đã sống ở đây, mà Châu Đàn lại vui vẻ để nàng xoay xở, nàng dứt khoát gọi Vận ma ma đến thương lượng chuyện thêm gia nhân.
Vận ma ma tỏ vẻ khó xử nói: “Trước đây lão nô cũng từng lo liệu rồi, nhưng do không phải người Biện Đô, không quen với bọn nha hoàn ở đây, tìm mấy lần đều không thành.”
“Không cần tìm nha hoàn.” Khúc Du lấy ra một xấp bạc từ chiếc hộp bên tay, giao cho Vận ma ma nói: “Ma ma hôm nay trước tiên thay ta phát thưởng cho mọi người. Hỏi xem, nếu có ai muốn rời khỏi phủ hoặc gả đi thì cứ cho đi. Nếu tuyển người mới, ta sẽ nhờ mẫu thân ta giới thiệu một số người đến. Người vào phủ nhất định phải tra hỏi kỹ lưỡng lai lịch. Bà cũng biết, đại nhân hiện giờ rất cẩn trọng, tuyệt đối không được xảy ra sai sót.”
Vận ma ma cầm xấp bạc, bối rối: “Việc này… phu nhân lấy lý do gì để phát thưởng?”
“Ta lần đầu quán xuyến gia đình, xem như là quà ra mắt.” Khúc Du suy ngẫm nói: “Chúng ta tuyển người mới đến, ta sẽ viết rõ ràng quy củ thưởng phạt và chế độ thăng tiến, cũng như phân ca luân phiên và trực ban. Làm tốt thì thưởng, làm không tốt thì phạt tiền, không dựa vào quan hệ thân thích, cũng không cần tìm mọi cách lấy lòng chủ tử.”
“Mọi người chỉ cần làm tốt việc của mình là được. Ta nghĩ như vậy, chủ yếu là không muốn có gia nhân oán hận chủ nhà. Lúc tuyển người vào, ta sẽ nhờ người điều tra rõ lai lịch. Ma ma cũng giúp ta trông chừng thêm. Kẻ phẩm hạnh không đoan chính, đặc biệt là miệng lưỡi không kín kẽ, nhất quyết không được tuyển vào phủ. Chuyện cũ mập mờ trước kia xóa bỏ hết, quy tắc mới được ban ra, mọi người đều có nơi để phấn đấu, còn mong có thể đồng lòng hợp sức. Ma ma thấy thế nào?”
“Rất tốt!” Vận ma ma thầm khen trong lòng, nói: “Có lão nô ở đây trông coi, sẽ không xảy ra rối loạn, phu nhân cứ yên tâm.”
“Vậy thì tốt!” Khúc Du thở phào nhẹ nhõm, may mắn có Vận ma ma ở đây, giúp nàng có thể lười biếng một chút. “Ma ma là lão nhân của Châu phủ rồi, làm việc chắc chắn kinh nghiệm hơn ta. Sau này việc trong phủ còn phải nhờ cậy bà nhiều.”
Phu nhân tuy tuổi còn trẻ, nhưng lại là người rất có chủ kiến, lại còn thương xót kẻ dưới, không hề làm cao. Sau này việc trong phủ hẳn sẽ dễ quản lý hơn nhiều.
Vận ma ma vội vàng nói: “Phu nhân nói quá rồi. Nói một câu vượt lễ là vị nhà ta mất sớm, lão nô lại không có mụn con cái nào, trong lòng sớm đã coi đại công tử Châu Đàn như con cái ruột rồi.”
Khúc Du thở dài nói: “Ma ma quả là hết mực đối tốt với ngài ấy.”
Cũng không biết Châu Đàn tỏ vẻ bạc tình như vậy thì đối xử với Vận ma ma thế nào.
Hai người còn đang trò chuyện ở đây, thì một cậu bé chạy vặt nhỏ tuổi hốt hoảng chạy đến từ tiền sảnh. Cậu th* d*c không ra hơi, lắp bắp nói: “Phu nhân, trong cung có người đến! Nói là nghe tin đại nhân tỉnh lại nên đặc biệt đến ban thưởng!”
Không biết là ai đến ban thưởng đây? Quý phi? Đức Đế? Hay là người khác? Tân hôn không thưởng, đợi đến khi chàng tỉnh lại mới thưởng ư? Nghe có vẻ chẳng phải là chuyện tốt.
Khúc Du đứng dậy khỏi chiếc ghế trước Tân Tễ Đường, vừa xoay người lại đã thấy Châu Đàn vịn vào cột cửa của Tùng Phong Các, cách một con đường lát đá xanh loang lổ mà nhìn về phía nàng từ xa.
Nàng bỗng nhiên nhớ đến giấc mơ của mình, rồi bất chợt quyết định, khoảnh sân này đã hoang phế, chi bằng trồng thêm vài cây hoa hạnh vậy.
Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Story
Chương 8: Quản gia
10.0/10 từ 11 lượt.
