Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Chương 73: Đêm thành hôn
Từ sau trận đại thắng nọ, Yên Phục như được thần trợ. Sở Lâm giao lại đội Tả Vệ của đại doanh Tây Cảnh cho hắn, hắn liền nhanh chóng trở thành nhân vật cốt lõi trong đại doanh Tây Cảnh, cùng Tây Thiều giao chiến thế như chẻ tre.
Mùa xuân năm sau, Tây Thiều lại lần nữa rút lui khỏi Ly Thiều Quan. Yến Phục được triệu về Biện Đô một lần, Sở Lâm khen ngợi hắn không ngớt lời, an ủi nói rằng Tây Cảnh sau này có người kế thừa, khiến Tống Sưởng cũng rất cảm động không thôi, đích thân cài lông đuôi chim lên mũ cho Yên Phục.
May mắn thay, sổ hộ tịch mà Châu Đàn ngụy tạo cho Yên Phục vô cùng kín kẽ, không một ai nghi ngờ thân phận của hắn. Ngay cả Thái tử và Lý Uy, đều cho rằng hắn chỉ là một tên lính nhỏ vô danh tiểu tốt dưới tay Vương Cử Thiên.
Tống Sưởng nhờ hắn đưa đến cho Châu Đàn bức thư đầu tiên. Yên Phục nhận hết quà cáp từ khắp nơi gửi đến, đóng gói chất đầy hai xe, vui vẻ trở về Tây Cảnh.
Hắn đem một xe tặng hết cho Từ Thực, còn một xe thì chia cho các huynh đệ trong quân của mình. Khúc Du nhìn Phi Hổ và Ngưu Giác thân cận với Yên Phục đem viên đá mặt trăng mắt mèo mà Thái tử không biết tìm từ đâu ra để làm bi chơi, cười không ra nước mắt.
Châu Đàn nhận mật tín của Tống Sưởng, ở một bên hỏi: “Bản thân ngươi không giữ lại chút nào sao?”
Yên Phục đáp: “Đại tỷ nhà ta đã khuất rồi, phụ mẫu lại không còn, chỉ có nghĩa phụ và những huynh đệ này, tặng hết cho họ cũng không sao, ta còn để lại cho Châu đại nhân một ít…”
Khúc Du vội nói: “Không cần, không cần đâu, chúng ta không thiếu gì cả.”
Yên Phục tiếp lời: “Để lại một ít vải vóc và trang sức thịnh hành ở Biện Đô, Vận ma ma nói đều là loại tốt nhất, ta đã tặng một nửa cho tẩu tử Di Nhiên, còn một nửa…”
Khúc Du lập tức đổi lời: “Tiêu Yên, đa tạ ngươi!”
Châu Đàn cười khẽ một tiếng, rồi giơ tay che lại, nghiêm nghị nói với Yên Phục: “Vậy sau này ngươi không cưới thê sao?”
“Có gì phải vội đâu.” Yên Phục nhanh chóng đỏ mặt: “Khi ở Biện Đô, ta cũng có mấy lão đại nhân muốn gả con gái cho ta, nhưng nghe nói phải theo ta đến Tây Cảnh lại đều đổi ý, chỉ có một cô nương họ Cao đặc biệt cố chấp…”
Nghe đến đây, Khúc Du thấy hứng thú: “Cô nương họ Cao? Nàng ấy vẫn chưa gả đi sao?”
Yến Phục nói: “Phu nhân quen nàng ấy sao? À… nàng ấy cho người chặn ta lại, nói có người muốn hỏi thăm, ta tưởng là lấy cớ, nên không đến hẹn. Hỏng rồi, người nàng ấy muốn hỏi thăm e là chính là phu nhân.”
“Tiểu nha đầu vô lương tâm, muốn hỏi thăm ta mà không viết cho ta một phong thư.” Khúc Du trách yêu một câu: “Không biết giờ nàng ấy thế nào rồi.”
“Ta làm theo dặn dò của đại nhân, đi một vòng qua các cửa tiệm, nhà cửa ven phố xá, còn uống một chén trà với ông chủ Ngải.”
Yên Phục thấy trong phòng không có nô tỳ, liền hạ giọng nói: “Tiểu Tô đại nhân giờ đang rất được coi trọng trên triều, không có thời gian rảnh để gặp ta, nhưng ông chủ Ngải nói, tiểu điện hạ mọi việc đều ổn, hiện giờ khi ra ngoài luôn có một y quan họ Bách theo hầu tiểu điện hạ, xin đại nhân yên tâm.”
Châu Đàn thản nhiên đáp một tiếng: “Vậy là tốt rồi.”
Yến Phục tuy phóng khoáng thẳng thắn, trông như chẳng có chút mưu mẹo nào, nhưng kỳ thực là người khôn nhưng giả dại. Hắn nhận hết mọi quà cáp của mọi người ở Biện Đô là muốn hoàng đế và Thái tử tưởng rằng hắn là một tên si mê binh nghiệp, chỉ chuyên tâm chiến đấu, chẳng hiểu gì về nhân tình thế thái. Như vậy họ mới yên tâm.
Nhưng thực tế, Yên Phục từ nhỏ đã mồ côi phụ mẫu, sống sót trong đám ăn mày và lính tráng vô lại, hắn rất thông minh, cũng giỏi quan sát sắc mặt người khác.
Sau khi Châu Đàn nói xong câu đó, hắn liền biết đối phương không thể chia sẻ mật tín của hoàng đế với mình. Hắn cũng không có hứng thú muốn xem nên liền cầm lấy chiếc bánh ngọt do chính tay Khúc Du làm khi nãy vẫn chưa ăn xong, cáo từ ra cửa.
Châu Đàn bóc bức mật tín có đóng dấu niêm phong bằng sáp, đọc kỹ từng chi tiết, trong thư Tống Sưởng quan tâm hỏi thăm đến sức khỏe của chàng, lại nói rất nhớ mong. Viết lan man một hồi, lấp lửng đề cập đến việc gần đây mình không được khỏe, bảo chàng bất cứ lúc nào muốn về Biện Đô cũng được.
Khúc Du suy ngẫm, sức khỏe của Đức Đế quả thực bắt đầu suy yếu từ năm này, hắn cũng không nói dối. Châu Đàn lại cười lạnh một tiếng, giơ tay đốt bức thư trên ngọn nến, lạnh lùng nói: “Người dần già đi sẽ làm bộ làm tịch, đại khái là biết tuổi già sắp đến, bắt đầu muốn hành thiện tích đức cho bản thân. Thế nhưng… chuyện này cũng quá muộn rồi.”
Chàng vừa nói xong, liền dịu lại vẻ mặt, sau khi đốt cháy bức thư, xoa mái tóc của Khúc Du, hơi áy náy: “Nhưng mà, để không bị người ở Biện Đô nhìn ra Tiểu Yên và ta qua lại thân thiết nên đã không dám bảo hắn thay nàng đến thăm song thân…”
“Không sao, phụ mẫu và đệ muội đều viết thư cho ta, thấy chữ như gặp mặt.” Khúc Du cọ vào lòng bàn tay chàng, cười nói: “Hướng Văn năm nay có triển vọng, kỳ thi xuân đầu tiên đã đỗ rồi, đợi chúng ta về Biện Đô, nó cũng sẽ trở thành cánh tay đắc lực của chàng.”
Châu Đàn ôm đầu tựa vào vai nàng đầy vẻ quyến luyến, mỗi lần đối phương làm hành động như vậy, nàng đều khó lòng chống đỡ, không biết phải bày tỏ tình yêu thế nào cho phải.
Nàng nghe thấy Châu Đàn nói nhỏ bên tai mình, giọng dính dính: “Được rồi, giờ còn lại một việc…” Khúc Du ngạc nhiên hỏi: “Việc gì cơ…” Châu Đàn hơi ai oán cắn nhẹ vành tai nàng một cái: “Tháng bảy năm ngoái, chúng ta còn chưa kịp tổ chức hôn lễ.”
—
Sau trận chiến có rất nhiều việc chờ xử lý, an ủi thương binh, đưa dân hồi hương, khao thưởng ba quân. Sở Lâm đã ở lại Nhược Châu thêm một thời gian, cùng Châu Đàn chuẩn bị yến tiệc khao thưởng tướng sĩ.
Trước đây ông từng gặp Châu Đàn ở Biện Đô, nhưng không giao thiệp sâu, chỉ nghe qua vài lời đồn, vốn rất coi thường chàng. Thế nhưng sau một thời gian sớm hôm làm việc cùng nhau, ông phát hiện người này tuy lạnh lùng ít lời, nhưng lại là một vị quan thực lòng nghĩ cho dân.
Chàng cũng không hề bày ra vẻ quan cách, khi người Tây Thiều đánh đến cổng thành Nhược Châu, Yên Phục đang cách đó hơn hai mươi dặm chống cự một nhóm địch khác, chàng và Vương Cử Thiên đích thân lên cổng thành, cùng ăn cùng ngủ với tướng sĩ, ngày đêm trấn thủ suốt ba ngày. Trong khoảng thời gian đó không lúc nào được rảnh rỗi, bản thân bị thương nhưng vẫn lo lắng cho việc chữa trị của binh sĩ bị thương.
Sau khi mở lại cổng thành, chàng chỉ nghỉ ngơi vài canh giờ liền chạy đi xử lý vấn đề nạn dân và lương thực. Mọi người ở thành Nhược Châu thấy vậy, sự kính trọng dành cho chàng và Tri châu Hà Nguyên Khải càng thêm chân thành. Hiện giờ hai người ở Nhược Châu được yêu mến vô cùng, lúc Sở Lâm mới đến đã rất đỗi ngạc nhiên.
Khúc Du khoảng thời gian này cũng bận rộn không ngừng, ngoài việc giúp các đại phu trong thành chữa trị cho binh sĩ bị thương, nàng còn cùng Vương Di Nhiên an ủi những người già yếu, cô nhi tàn tật trong thành. Có những nữ tử không may có trượng phu tử trận không còn kế sinh nhai, nàng liền nghĩ ra một cách, mở một tửu lâu trên phố Lâm Thành, dạy mọi người làm một số món ăn không thường thấy ở thời cổ đại.
Hành động này rất hiệu quả, tửu lâu trong một thời gian ngắn đã buôn bán phát đạt.
Đôi khi Khúc Du còn tự hỏi, nàng không phải là sinh viên khoa kỹ thuật, không có bàn tay vàng có thể thay đổi trời đất, kỹ năng hữu dụng nhất sau khi xuyên không đến Đại Dận lại chính là nấu ăn.
Trước khi Sở Lâm rời Nhược Châu, Châu Đàn đã tổ chức một bữa tiệc nhỏ cho ông, hai người ngồi đối diện nhau trò chuyện, Sở Lâm thở dài: “Tiểu Châu đại nhân, nơi như Biện Đô đó, đấu đá lừa lọc, lòng người khó đoán. Nếu không có trái tim và đầu óc đủ tịn tế sáng suốt, vạn lần cũng không sống nổi… Ngài không ở lại nơi nhơ bẩn đó cũng tốt, lúc ở Biện Đô họ coi ngài như chó sói mãnh thú, ngay cả ta cũng chưa từng nghĩ, ngài lại là một người thế này.”
Ông đưa tay vỗ mạnh vai Châu Đàn: “Người trong thành Nhược Châu ai cũng khen ngợi ngài, ta đều nhìn thấy rõ. Ngài có tài tài trị quốc an dân phi thường, lại có thể bị người ta hắt đầy nước bẩn như thế, cái triều đình này ấy à…”
Khúc Du lại bưng thêm một bình rượu cho hai người, ngồi xuống cùng trò chuyện vài câu.
Châu Đàn nghe lời Sở Lâm cũng không phản ứng gì, chỉ cười khổ: “Sở lão quá khen, nói đến đây ta quả thật muốn cùng ngài tâm sự.”
Sở Lâm chưa say hẳn, nhìn Khúc Du bên cạnh chàng, dò hỏi: “Ta nghe nói, tiểu Châu đại nhân bị biếm đến Nhược Châu là vì tranh đấu đảng phái ở Đông Cung…”
Chuyện Phó Khánh Niên, mọi người chỉ biết Châu Đàn bị ông ta hãm hại, nhưng không nghĩ đến vai trò của Châu Đàn trong đó. Ai nấy đều đinh ninh cho là Thái tử đã nắm được thóp lớn của ông ta, hoàng đế giận dữ mới ban chết.
Châu Đàn nói: “Sở lão vừa từ Biện Đô trở về, theo ngài thấy, tình hình kinh thành hiện nay ra sao?”
Chàng không trả lời câu hỏi của Sở Lâm, Sở Lâm hiểu ý, chỉ vào chàng vài lần, rót một ly rượu: “Bệ hạ long thể bất an, nhưng cứ chần chừ mãi, không chịu để Thái tử giám quốc, trong lòng hẳn là có tính toán khác. Tiểu Châu đại nhân hỏi đến, phải chăng là nhớ mong Thái tử điện hạ?”
Châu Đàn lắc đầu, điều này khiến Sở Lâm có chút bất ngờ: “Vậy ngài…”
Châu Đàn trả lời tránh trọng điểm: “Binh lính dưới tay Sở lão tuy ở xa đại doanh Tây Cảnh, nhưng quân kỷ nghiêm minh, từ khi vào thành đến nay không ai không khen ngợi, điều này khác hẳn so với lúc Lý Uy tướng quân đến. Hiện giờ ngài tuy nắm giữ quân quyền Đại Dận, nhưng quanh năm trấn thủ biên cương Tây Cảnh, còn tình hình Biện Đô đại doanh là nơi trọng yếu. Có thể làm tâm phúc của bệ hạ hay chỉ là tay sai cho kẻ khác, Sở lão cần phải suy xét kỹ lưỡng, vạn lần chớ đi sai một bước
Sở Lâm vốn muốn dò hỏi mối quan hệ của chàng với Thái tử, lại nhận được lời nhắc nhở tận tâm vì Đức Đế như vậy, không khỏi nghiêm nghị vài phần. Ông ngồi thẳng người dậy, nâng chén rượu kính Châu Đàn: “Tiểu Châu đại nhân nói chí phải, đợi ta chỉnh đốn xong quân vụ phía tây, sẽ trở về Biện Đô ở lại một thời gian.”
Khúc Du ngồi một bên suy nghĩ mãi, cuối cùng vẫn không nhịn được. Khi thêm rượu cho Sở Lâm, nàng nhẹ giọng nói: “Nếu một ngày nào đó kinh đô xảy ra biến cố mà triệu Sở lão tướng quân quay về, ngài nhất định phải thận trọng cân nhắc, suy tính kỹ càng. Đúng như lời ngài nói, vòng xoáy quyền lực không kém gì chiến trường, thậm chí còn tàn khốc hơn, giết người không thấy máu. Lão tướng quân vạn phần phải bảo trọng.”
Sở Lâm cười xòa không đáp.
—
Đầu tháng tư, trước khi Yên Phục dẫn binh của đại doanh Tây Cảnh quay về doanh trại, Hà Nguyên Khải và Châu Đàn đã tổ chức một hôn lễ đơn giản cùng ngày.
Thực ra vào tháng bảy năm ngoái, mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng, chỉ là Tây Thiều đột ngột tấn công nên đành phải gác lại. Nay nhặt nhạnh lại một chút những gì dang dở là có thể cử hành một cách tươm tất.
Đại chiến vừa qua, mọi người không muốn quá phô trương, mối quan hệ giữa Vương Di Nhiên và Hà Nguyên Khải trong khoảng thời gian này tiến triển thần tốc, giờ đây nồng thắm như mật ngọt, không bận tâm đến những hư lễ này.
Phu thê Khúc Du và Châu Đàn hiện rất được dân chúng Nhược Châu yêu mến, khi Châu Đàn cưỡi ngựa đi qua đường phố, già trẻ lớn bé nhiệt tình mang theo trái cây và hoa tươi tiễn chân suốt dọc đường, khiến trước cửa phủ Vương gia náo nhiệt hẳn lên.
Hà Nguyên Khải bao trọn gần như tất cả các tửu lâu ở thành Nhược Châu, mời mọi người cùng chung vui suốt ba ngày.
Vận ma ma ôm bài vị của phụ mẫu Châu Đàn ngồi ở vị trí trên cùng, nhìn hai thấy hai người quỳ lạy dập đầu trước bài vị, nước mắt lưng tròng.
Lần thành thân này, hai người khác hẳn lần trước, tay nắm chặt tay, trên mặt còn mang theo vẻ ửng hồng mãn nguyện.
Bà nhớ lại chuyện xưa, không khỏi lệ nhòe khoé mi, đỡ hai người dậy thì nghẹn ngào nói: “Nếu cô nương và cô gia có thể thấy được ngày này của công tử và phu nhân, nhất định là sẽ rất vui mừng.”
Khúc Du và Châu Đàn cùng ngồi trong phòng tân hôn có nến đỏ lay động, chờ Vận ma ma dẫn thị nữ đến rải tiền mừng, hát khúc ca chúc phúc, lại lấy chiếc kéo bạc nhỏ cẩn thận cắt một lọn tóc mai của hai người.
“Ngàn thu muôn đời, kết tóc trăm năm.”
Châu Đàn cùng nàng uống rượu giao bôi, ghé sát tai nàng, giọng trầm thấp: “Sống còn, trở lại gặp nhau.”
Khúc Du cảm thấy có chút không may mắn, nhưng nàng đã không còn kịp nghĩ đến chuyện sau này nữa, chỉ nghiêm túc hứa hẹn với người trước mặt: “Chết đi, vĩnh viễn ôm sầu tương tư…”
“Nàng cuối cùng cũng gả cho ta rồi.” Nàng nghe thấy Châu Đàn nói.
Có thể cưới được người yêu tâm đầu ý hợp, nhận được lời chúc phúc của thân quyến, giao hảo thân hữu và thậm chí là toàn bộ người dân trong thành, pháo hoa ngập trời, khách khứa đầy nhà, mọi thứ đều tốt đẹp đến mức không dám tin là thật.
“Thiếp chưa từng nghĩ bản thân mình còn có thể có một ngày như thế này.”
Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Story
Chương 73: Đêm thành hôn
10.0/10 từ 11 lượt.
