Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên

Chương 71: Chiến khởi


Tuy nhiên, Thái tử phi vẫn chưa kịp hiểu rốt cuộc lời nói đó của Tống Thế Diễm có ý gì.


Chẳng bao lâu sau Thất Tịch, cục diện chính trị vốn yên ắng của Biện Đô sau cái chết của Phó Khánh Niên đột nhiên như có một tảng đá lớn ném vào. Người Tây Thiều bất ngờ phát động tấn công vào cuối tháng bảy, đột kích từ nơi có phòng tuyến yếu kém nhất trong mười một châu ở Tây Cảnh, Tiền Lương Châu thất thủ chỉ sau một đêm, quân báo tám trăm dặm cấp tốc được đưa về Biện Đô ngay trong đêm.


Ngũ hoàng tử gần đây được sủng ái, khi quân báo được đưa đến nội điện, ngũ hoàng tử vừa hay cũng đang ở trước ngự tiền nên biết tin sớm hơn cả Thái tử. Nhưng theo người truyền lời kể lại, vốn dĩ bệ hạ đã không vui vì ngũ hoàng tử ngu độn, nay lại hay tin Tiền Lương Châu thất thủ, cơn giận càng bốc lên, sau khi trách mắng ngũ hoàng tử đang đứng trước mặt vài câu, liền cho gọi thái y ngay lúc đó.


Tống Thế Diễm rũ mắt, lắng nghe mạc liêu* ngoài rèm cẩn thận bẩm báo.


*Mạc liêu ở đây có thể hiểu là mưu sĩ thường là viên quan lại hoặc tướng sĩ phụ tá cho vua, thái tử, quan lớn hay tướng quân, làm công việc tham mưu, tư vấn chiến lược, chính sách.


“Chủ tướng Tây Thiều dũng mãnh, lần tập kích này cũng là bất ngờ không lường trước. Tiền Lương Châu vốn là nơi nghèo khó hẻo lánh nhất trong mười một châu, lại chẳng có mỏ than sắt như các châu phủ khác, chẳng ai từng nghĩ người Tây Thiều lại ra tay từ nơi này.”


Hắn ta nâng mí mắt lên, thấy bóng dáng Thái tử phi lướt qua ngoài cửa. Dường như nhận thấy họ đang nói chuyện quan trọng, Thái tử phi lặng lẽ đặt khay thức ăn trong tay xuống ngoài cửa, rồi xoay người rời đi.


Nàng ta không bao giờ nghe ngóng hay hỏi han nhiều, điểm này cũng không tệ.


Tống Thế Diễm đứng thẳng dậy, nhìn bản đồ phòng tuyến trải trước mặt, hỏi: “Chủ tướng Lương Châu là ai, cô nhớ hình như là…”


Mạc liêu đáp: “Là cữu phụ của ngũ hoàng tử, những năm đầu vì ngang ngược trong quân mà bị biếm đi. Nghe nói, ngũ hoàng tử điện hạ trước đây còn có ý định điều người cữu phụ này về Biện Đô. Tuy nhiên, trận chiến này hắn bỏ thành mà chạy, về sau tính ra là một đại tội, mưu tính của ngũ hoàng tử điện hạ e rằng sẽ thất bại.”


Tống Thế Diễm xoa trán, cười nói: “Ngũ đệ căn cơ trong triều không sâu, ngoại thích có ích vốn đã ít, nay lại mất đi người cữu phụ này, dù phụ hoàng có ý nâng đỡ cũng chẳng rực rỡ được mấy ngày. Vừa nãy cô còn nghĩ phụ HSo lại trách mắng hắn, hóa ra là vì người cữu phụ vô dụng này của hắn.”



Mạc liêu cười nói: “Điện hạ kỳ thực không cần lo lắng, Người ngồi trữ vị nhiều năm, chưa từng hành động sai sót, trên là đích xuất của Hoàng hậu, dưới được quần thần ủng hộ, cho dù bệ hạ có ý định nâng đỡ ai cũng chỉ là nhất thời hứng khởi mà thôi. Trong lòng bệ hạ vẫn yêu thương điện hạ, năm đó điện hạ với họ Tô kia…”


Nói đến đây, hắn đột ngột ngừng lời, Tống Thế Diễm nhìn hắn một cái thật sâu, nhưng không quá mức để tâm.


“Cảnh An, ngươi chưa đủ hiểu phụ hoàng.” Tống Thế Diễm lắc đầu, ngón tay miết trên bản đồ bố phòng trước mặt: “Năm đó bệ hạ đoạt đích cực kỳ hung hiểm, hơn ba mươi tuổi mới đăng cơ, vì sợ các hoàng tử thấy vị trí Trữ quân lung lay mà liều lĩnh nên đã lập cô ngồi lên trữ vị từ sớm. Sau đó, bệ hạ lại lo lắng cô dần đủ lông đủ cánh nên không cho phép quần thần kết giao, nâng đỡ Phó Khánh Niên lên để đè ép cô bấy nhiêu năm…”


“Điện hạ những năm này cũng phải chịu tủi nhục, vì điều đó mà nhịn hơi nuốt giận, ẩn nhẫn hành sự. Ngoại trừ Chấp chính, hầu như không kết giao với ai khác, dù có kết giao cũng không sâu đậm.” Mạc liêu cụp mắt nói: “Tuy nhiên, Phó công đã chết, Cao chấp chính hẳn sẽ nhậm Tướng vị trong nay mai, các lão thần trong triều lại giỏi thấy gió mà trở cờ nhất, đến lúc đó sẽ biết gió thổi về hướng nào.”


Tống Thế Diễm không phủ nhận cũng không khẳng định, ánh mắt rơi trên bản đồ bố phòng: “Hậu Lương Châu viết thư đến Biện Đô và đại doanh Tây Cảnh cầu viện, Cảnh An nghĩ nên bố trí thế nào?”


Vị mạc liêu đó đắn đo một hồi, thận trọng đáp: “Hiện giờ việc Lương Châu đang cấp bách, binh lính có thể điều động từ đại doanh Tây Cảnh chắc chắn sẽ đi về Lương Châu trước. Nếu Biện Đô điều binh từ đại doanh sang đó thì phải suy tính trước, trong mười một châu hiện nay, thành nào đáng để giữ nhất?”


Hắn từ sau bình phong nghiêng người bước vào, đầu ngón tay lướt qua Lương Châu, dừng lại trên Nhược Châu: “Cảnh An còn nhớ trong thành Nhược Châu có một nhân vật mà điện hạ muốn lôi kéo.”


Ánh mắt Tống Thế Diễm theo đó mà rơi xuống: “Biên cảnh Nhược Châu là nơi người Tây Thiều thường xuyên quấy nhiễu nhất trong quá khứ, cô vốn nghĩ nếu Tây Thiều đánh lén sẽ tới Nhược Châu trước.”


“Thành Nhược Châu tường cao hào sâu, Tây Thiều nhiều lần tập kích chưa từng thành công, không hiểu vì sao lần này lại chuyển mũi nhọn. Theo thần thấy, đoạt được một thành Nhược Châu còn hơn ba thành của mười một châu, nhất là những nơi như Tiền Hậu Lương Châu, đánh hạ thì có ích gì?” Mạc liêu nói: “Tuy nhiên, thần nghe nói sau khi Châu đại nhân đến Nhược Châu, trước tiên đã chém Tri châu, nay trong thành Nhược Châu vạn tượng đổi mới, binh lực e rằng còn mạnh hơn trước.”


“Hắn là người có năng lực.” Tống Thế Diễm nhìn chằm chằm vào bóng đen trên bản đồ bố phòng, thở dài với ý vị không rõ, tỏ vẻ rất tiếc nuối: “Người có năng lực nếu đã không muốn vì ta mà cống hiến, nay giữ lại cũng chẳng có ý nghĩa gì… Nhìn trận thế lần này của Tây Thiều, e là không thể so với trước đây được, Sở lão tướng quân chắc chắn sẽ theo đại doanh Tây Cảnh đến Lương Châu trước. Cữu cữu dẫn binh chủ lực Biện Đô đi chi viện, đã có tiểu Châu đại nhân ở đó thì không cần vội đến Nhược Châu nữa, Thiên Hàn Châu ở phía bắc có lẽ cần hơn một chút.”


“Lần này binh lực Tây Thiều rất đủ đầy, nếu Lương Châu chỉ là chiêu nghi binh, chuyển hướng sang Nhược Châu, đó sẽ là đại binh áp cảnh*. Mặc cho Châu đại nhân có năng lực đến mấy cũng không thể biến ra binh lính từ hư không được.” Mạc liêu giật mình: “Nhược Châu từ trước đến nay là nơi Tây Cảnh phải giữ…”


*Đại binh áp cảnh dùng để chỉ tình trạng quân đội hùng hậu tiến đến gần lãnh thổ nước khác, thường mang hàm ý đe dọa, gây áp lực, hoặc sắp sửa tấn công.



“Cái gì gọi là nếu là chiêu nghi binh, cái nơi như Lương Châu này ngoài tiện dân ra thì chẳng có gì, đồ sát cả thành cũng không vét được mấy thỏi vàng, nhất định là chiêu nghi binh.” Tống Thế Diễm cắt ngang lời hắn, thản nhiên nói: “Hành động này của cô, chẳng qua là cắt thịt thối cầu sinh thôi, Tây Thiều nếu ngay cả Nhược Châu nhiều năm chưa từng nhúng chàm cũng có thể đắc thủ, ắt sẽ sinh lòng coi thường, kiêu binh tất bại, ngươi nên hiểu đạo lý này hơn ta, huống hồ…”


“Cứ như lời Cảnh An nói, hắn đã khiến Nhược Châu hoàn toàn đổi mới, nói không chừng sẽ có bản lĩnh giữ được thành, đến lúc đó cô lại đến tương trợ, không sợ hắn không chịu quy thuận.” Tống Thế Diễm đưa tay trêu đùa ánh nến bên án: “Nếu hắn không giữ được, để mất thành trì buộc phải giữ này thì cũng vừa hay giúp cô trừ đi một mối tâm bệnh. Tiểu Châu đại nhân là người ngay cả Phó Khánh Niên cũng đấu đổ được, nửa năm nay cô thăm dò bóng gió, rốt cuộc cũng không nghe được chút nào về chuyện ngày đó từ miệng phụ hoàng.”


“Người như thế không chịu quy thuận, nếu không phải có giao hảo với chấp chính, cô làm sao dám thả hắn ra khỏi Biện Đô? Đấu đổ Tể tướng mà còn toàn thân trở ra, nửa năm nay cô thường xuyên tự hỏi, hắn thật sự cam tâm trấn thủ ở biên cương cả đời sao? Trước đây hắn trăm phương nghìn kế bài xích cô, nếu hắn trở về là muốn phò tá ai lên ngôi?”


Mạc liêu hiểu ý Thái tử, cúi đầu, không nói thêm lời nào.


Tống Thế Diễm ngáp một cái: “Ngày mai cữu cữu đến, nếu ta không có trong phủ, ngươi cứ chuyển lời này cho ông ấy. Phụ hoàng bây giờ e là không hỏi được mấy câu, cho dù có hỏi, Tây Cảnh cách xa như thế, chiến cơ thay đổi trong chớp mắt, cũng chẳng sao.”


“Vâng.”


Mạc liêu xoay người cáo lui, đi được hai bước, chợt nghe thấy Thái tử hỏi từ phía sau: “Lần trước cữu cữu đến, đã gặp Thái tử phi chưa?”


“Đã gặp, hai cha con họ trò chuyện khá lâu.” Mạc liêu cung kính thưa: “Thần đã cho người theo dõi cẩn thận theo lệnh điện hạ, ngoài những chuyện phiếm thường ngày, Thái tử phi không nói thêm điều gì. Lý tướng quân còn trách móc Thái tử phi vài câu, bảo nàng mau chóng sinh nở cho điện hạ.”


Nói ra cũng thật kỳ lạ, hắn ta vì giữ thanh danh tốt nên sau khi cưới Chính phi chưa từng nạp thiếp, cũng thường xuyên ân sủng, nhưng Thái tử phi lại chẳng hề có động tĩnh gì.


Ngay cả các thị nữ và ngoại thất mà hắn ta sủng hạnh cũng từng có thai, nhưng vì sợ phiền phức nên hắn ta không giữ lại, chỉ mong Chính phi sinh được trưởng tử rồi tính sau.


“Nàng ta cũng coi như thông minh.” Tống Thế Diễm lười biếng đáp: “Thôi, ngươi lui xuống đi.”


Sau khi mạc liêu rời khỏi, Tống Thế Diệm đứng dậy, nhìn tấm bình phong cao lớn in hình non sông gấm vóc trước mặt, cười lạnh một tiếng. Ánh nến chập chờn, hắn ta bước đến bên cửa sổ, nửa khuôn mặt tuấn tú chìm vào trong bóng tối.




Vương Di Nhiên gần đây búi tóc cao lên, suốt ngày cưỡi ngựa, cùng Hà Nguyên Khải đứng ở cổng thành kiểm tra những nạn dân từ các châu khác của mười một châu tràn vào Nhược Châu.


Khi Khúc Du đến giúp đỡ, nàng mang thêm cho bà một bát trà.


Lúc này đã là chạng vạng tối, số người lảng vảng ngoài cổng thành đã giảm đi rất nhiều so với ban ngày. Không ít người nhận thấy hôm nay không thể vào thành nữa, liền trải chiếu chăn ngay ngoài cổng thành, ngủ màn trời chiếu đất. Trước khi đóng cổng thành, Khúc Du đã sai người mang rất nhiều chăn nệm và thức ăn ra.


Dù rất không đành lòng, nhưng cổng thành Nhược Châu buộc phải đóng vào buổi tối, cổng thành và tường thành xung quanh đã được xây dựng lại sau nhiều lần hư hỏng, để dễ dàng chống đỡ nếu người Tây Thiều kéo đến tấn công.


Chỉ là cổng quá cao và nặng, việc đóng mở nhất thời không dễ dàng.


Sau khi hay tin Tiền Lương Châu thất thủ, Hà Nguyên Khải thậm chí đã muốn ra lệnh Nhược Châu đóng kín cổng thành chờ chiến, chỉ là gần đây nạn dân không ngừng đổ về, nhìn từ xa thảm thương không nỡ nhìn. Bất đắc dĩ, mọi người mới nghĩ ra một phương án thỏa hiệp, mỗi ngày chỉ mở cổng từ giờ ngọ đến chạng vạng, sau khi kiểm tra từng người một mới cho vào thành.


Kiểm tra kỹ lưỡng là để phòng ngừa người Tây Thiều nhân cơ hội trà trộn vào thành. Quả nhiên, chỉ trong vỏn vẹn ba ngày, cổng thành đã bắt được vài tên mật gián của Tây Thiều.


Dù việc từ chối một lượng lớn nạn dân từ Lương Châu và các châu phủ phía nam khác ở ngoài thành là không hợp lẽ, nhưng các tướng lĩnh Nhược Châu cũng không còn cách nào. Nếu người Tây Thiều mượn cơ hội đánh tới, Nhược Châu bị phá, người trong thành chắc chắn sẽ bị tàn sát.


Bởi lẽ Nhược Châu không nghèo nàn như các châu khác ở Tây Cảnh, tuy nằm ở phía tây hơn một chút, nhưng ánh nắng dồi dào, cả nông nghiệp lẫn khoáng sản đều phát triển, dân chúng trong nhà có chút tiền dư, nếu đồ sát thành, chắc chắn sẽ thu được một khoản lớn.


Vương Cử Thiên đã dẫn binh ra khỏi cổng thành Nhược Châu, giao chiến với quân Tây Thiều ở vùng giáp ranh của châu phủ vài lần. Không biết đối phương có phải chỉ đang thử sức hay không, mỗi lần đều là một nhóm quân nhỏ.


Nhưng Khúc Du khi cùng Châu Đàn xem bản đồ bố phòng Tây Cảnh ở Biện Đô đã biết, nếu người Tây Thiều muốn xâm lược Đại Dận, Nhược Châu là nơi phải tranh đoạt.



Vương Di Nhiên thấy nàng sau khi thêm trà liền ngồi trên ghế ngẩn ngơ, không khỏi hỏi: “Sao vậy, bị dọa sợ rồi à?”


Khúc Du vội vàng lắc đầu.


Vương Di Nhiên cười nói: “Nữ tử đến từ Biện Đô các cô bị dọa sợ cũng là chuyện thường, dù sao Nhược Châu không thể sánh được với Biện Đô, thường xuyên có chiến loạn. Ca ca ta đã dẹp loạn không ít lần rồi, dân chúng trong thành cũng đã quen, cô không cần lo lắng.”


Khúc Du cau mày hỏi: “Trước đây cũng có nhiều nạn dân như vậy sao?”


Vương Di Nhiên bưng bát trà lên uống thêm một ngụm, nghe vậy lại đáp: “Nói ra cũng lạ, Tây Thiều xâm lược là chuyện thường xuyên xảy ra ở mười một châu, trước đây luôn là đánh Nhược Châu trước, đánh không được mới chuyển sang các nơi khác. Nhưng ngay cả khi hai châu phía bắc thất thủ cách đây một năm, ngoài thành Nhược Châu cũng không thấy nhiều nạn dân thế này. Khi thành trì xảy ra hỗn loạn, dân chúng thường chạy đến nơi gần nhất, ít khi đến Nhược Châu hẻo lánh này.”


Bà nói đến đây, bản thân cũng cảm thấy có điều không đúng: “Cô có nhận ra điều gì không?”


“Ta không hiểu chuyện binh đao, nhưng thấy Hà đại nhân mấy ngày nay tay chân luống cuống vô cùng bối rối, dù sao ta vốn tưởng rằng, Nhược Châu hẳn là thường xuyên có nạn dân, xử lý không đến nỗi khó khăn như vậy.” Khúc Du trầm ngâm nói: “Nhưng nghe ý tỷ, lần này lại khác hẳn so với trước đây? Nạn dân kéo đến, chúng ta phải mở cổng thành, cấp lương thực, an ổn dân chúng, trong quá trình qua lại khó tránh khỏi sơ hở, huống hồ Tây Thiều còn cài cắm rất nhiều mật gián trong đám nạn dân khiến chúng ta đau đầu nhức óc, nhất thời không biết nên dồn sức vào đâu, ta đang nghĩ…”


Khúc Du chống cằm, đắn đo nói: “Nếu Tây Thiều trước đây đều đánh Nhược Châu trước, vì sao lần này lại thay đổi sách lược? Giả sử họ chiếm Lương Châu nghèo khó trước, rồi xua đuổi dân chúng ra khỏi thành, tung tin đồn rằng trong mười một châu hiện nay chỉ còn Nhược Châu là có tài lực tiếp nhận người ngoài, hoặc nói, nếu Biện Đô và đại doanh Tây Cảnh phái binh bảo vệ, chắc chắn sẽ bảo vệ Nhược Châu trước…”


Hai người nhìn nhau, Khúc Du cười khổ: “Tỷ nghĩ xem nếu quả thật như vậy, sẽ xảy ra chuyện gì?”


“Nếu thật sự có loại tin đồn thứ hai, e là… cho dù trong thành tạm thời không có chiến loạn, người ở các thành lân cận cũng sẽ muốn đến Nhược Châu lánh nạn. Ca ca phải phân tán binh lực bảo vệ dân chúng, lại phải đối phó với thế lực nhỏ lẻ của người Tây Thiều, tâm lực kiệt quệ, đến lúc đó…”


Châu Đàn vén rèm trại tạm bợ bước vào đi về phía hai người, Khúc Du đứng dậy, tiếp lời chàng: “Có lẽ mục đích của người Tây Thiều chưa bao giờ thay đổi, vẫn luôn muốn đánh chính là Nhược Châu?”


“Nàng nói đúng.” Châu Đàn trầm giọng đáp: “Vừa nãy ta cùng Hà huynh bàn bạc cũng nghĩ như vậy. Xem ra, chúng ta phải chuẩn bị nhiều hơn nữa rồi.”


Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Story Chương 71: Chiến khởi
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...