Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Chương 64: Bày mưu
Hai người đến đại đường dùng cơm sớm hơn các nữ quyến một bước. Vì lúc này trong sảnh toàn là nam nhân nên họ không đi vào.
Khúc Du đứng ở hành lang, nhìn thấy mưa phùn dường như sắp tạnh, chỉ một lát sau, ánh nắng đã ẩn hiện xuyên qua tầng mây chiếu rọi tới. Nàng đưa tay ra đón, không thấy giọt mưa nào: “Tây Cảnh quả nhiên ít mưa, chỉ trong chớp lát mây đen đã tan biến.”
Nàng ôm cột ngồi xuống, tiện tay sờ vào một cây tử la lan bị mưa làm ướt bên cạnh nói: “Quả nhiên ta đoán không sai, Vương Di Nhiên rất thích lễ vật của ta, chắc hẳn là vẫn còn canh cánh trong lòng về cái chết của con ruột, đến nay vẫn chưa nguôi ngoai. Ta thấy sắc mặt bà ấy cũng không được tốt, nghĩ rằng hôm nay hẳn là không vui vẻ gì. Biết phu nhân không vui, Ngô Bôn vẫn cứ phải tổ chức sinh thần cho bà ấy. Đây nào phải vì sinh thần, ta thấy, hắn ta chỉ tìm cớ để lôi kéo các nhân sĩ ở Nhược Châu mà thôi.”
“Không sai.” Châu Đàn rũ chiếc ô giấy dầu trong tay, nói: “Ta vừa nãy ở trước sảnh đã gặp Vương Cử Thiên. Người này giọng nói sang sảng, không câu nệ tiểu tiết, trong lời nói vẫn còn lo lắng về động thái của người Tây Thiều vào mùa xuân này, quả như Tiểu Yên đã nói, không giống một người đầy mưu tính.”
Khúc Du gật đầu: “Vương Cử Thiên chịu làm việc cho Ngô Bôn, một nửa là vì thể diện của người muội muội này. Nhưng sinh thần của Vương Di Nhiên lại hoàn toàn do thiếp thất trong phủ Ngô Bôn lo liệu. Vừa nãy ta dò hỏi vài câu, mối quan hệ phu thê của họ…”
Nàng không nói tiếp, chỉ lắc đầu, cười có chút ngượng ngùng: “Vừa nãy ta ở trước sảnh làm bộ làm tịch một phen, nhưng Vương Di Nhiên lại chẳng hề bận tâm, thậm chí trước khi ta đưa lễ vật đã đối với ta vô cùng ân cần. Ta nghĩ, chắc chắn có đến tám phần nắm chắc… đúng như chúng ta đã nghĩ.”
Châu Đàn mí mắt khẽ động: “Ừm, tỷ lệ rất cao… Vậy thì dễ làm rồi, cho dù có tính toán sai cũng vẫn còn những cách khác.”
Hai người trò chuyện vài câu, bên kia các nữ quyến cũng kéo đến. Khúc Du chào tạm biệt Châu Đàn, định quay về phía khách nữ thì nghe Châu Đàn hỏi vọng lại sau lưng nàng: “Nàng làm bộ làm tịch… là dáng vẻ thế nào?”
Khúc Du sững sờ, quay đầu lườm chàng một cái. Châu Đàn rủ mắt, cười khe khẽ một tiếng, ném chiếc ô giấy dầu vào trong sảnh.
Nàng vừa đi đến cạnh Vương Di Nhiên, vị Trung tướng phu nhân vừa nãy còn giả vờ ngây ngô kiếm chuyện với nàng, liền vô cùng nhiệt tình xáp lại, miệng nói: “Ôi chao, Châu đại nhân quả là một người tài hoa, phu quân tuấn tú như vậy, là thiếu phu nhân tự mình tìm đến?”
Khúc Du khoác tay Vương Di Nhiên, có vẻ hơi thẹn thùng nép vào sau vai bà, đáp: “Đâu có, thiếp tuy vừa gặp đã phải lòng phu quân, nhưng mối hôn sự này là do chàng xin thánh thượng ban cho. Phu quân trước kia… rất được sủng ái. Lần này bị giáng chức, chẳng qua là kế sách tạm thời của Đông Cung. Thái tử điện hạ còn nhớ đến chúng thiếp, dù tạm thời đến Nhược Châu, chung quy rồi cũng sẽ phải về triều.”
Cả đám phu nhân xì xào bàn tán, thái độ đối với nàng lại nhiệt tình hơn trước rất nhiều. Vương Di Nhiên nhìn nàng một cái đầy vẻ muốn nói lại thôi, ngay cả khi vào bàn tiệc cũng xếp nàng ngồi cạnh mình.
Khúc Du vừa lấy tay che mặt, ngượng ngùng trả lời những câu hỏi từ bốn phía, vừa không lộ vẻ gì dò hỏi lại.
Trước đây ở học viện, nàng đã là tay săn tin đồn hiếm hoi của khoa lịch sử. Giờ đây chỉ trong chốc lát, nàng đã nắm được đại khái thân phận của mọi người, còn moi được từ miệng Vương Di Nhiên tin tức quan trọng rằng hai thiếp thất trong Ngô phủ đối với bà không mấy tôn kính, Ngô Bôn vì quá nhiều việc nên cũng chẳng quản.
Vừa nãy Châu Đàn đến, một là để thu hút sự hiếu kỳ của mọi người, cho nàng cơ hội nói ra chuyện rất được sủng ái. Hôn sự của chàng còn là do hoàng đế ban, bị giáng chức là vì tranh chấp đảng phái Đông Cung. Giả như Thái tử đăng cơ thành công, còn lo gì không có ngày ngẩng mặt lên?
Hiện giờ chàng sống nhàn nhã, cũng là vì tự thấy mình sớm muộn gì cũng sẽ được trở về triều nên có chỗ dựa mà không hề sợ hãi.
Lời này nói nửa thật nửa giả, nàng giả vờ tự trọng, chính là để mọi người tin thêm vài phần. Dù sao những phu nhân này đã tin, khi về phủ chắc chắn sẽ thêm thắt chi tiết mà kể lại cho gia đình.
Đám người ở Nhược Châu này luôn có những kẻ muốn xa cách với Ngô Bôn. Nghe được những lời này, kẻ nào linh hoạt một chút e rằng sẽ phải suy tính lại cục diện Nhược Châu.
Còn về điều thứ hai… nữ tử trời sinh hám sắc, chàng qua lại một vòng, chắc chắn đã để lại không ít thiện cảm trong lòng mọi người.
Quả nhiên, kế sách của hai người vô cùng hiệu nghiệm. Sau tiệc sinh thần của Vương Di Nhiên, Khúc Du bỗng chốc trở thành miếng mồi ngon ở thành Nhược Châu, bất kể nhà ai mở tiệc, đều gửi vài tấm thiếp mời đến.
Nàng cũng phá lệ, ai mời cũng không từ chối, mỗi lần đều mang theo một vài món y phục, trang sức thịnh hành đến tặng. Ngay cả những phu nhân trước đây có chút địch ý với nàng, chỉ vài ngày sau cũng trở thành bằng hữu tốt của nàng.
Người mời nhiều nhất vẫn là Vương Di Nhiên.
Vương Di Nhiên tuy vừa mới qua tuổi ba mươi, nhưng đã sớm bạc tóc, vẻ mệt mỏi thấy rõ. Thấy nàng có kinh nghiệm trong việc ăn mặc và trang điểm, bà thường xuyên đến hỏi han.
Khúc Du đối phó với những phụ nữ tầm tuổi mẹ và thầy rất thành thạo, lần nào cũng dỗ bà cười tươi.
Vương Di Nhiên thường được nàng trang điểm hoàn hảo, đầy hy vọng trở về phủ, rồi vài ngày sau lại u sầu quay lại, mời nàng uống rượu nho hảo hạng của Tây Cảnh.
Mối quan hệ đến mức này, Khúc Du cuối cùng cũng đã nắm rõ quan hệ giữa bà và Ngô Bôn.
Năm xưa, hôn sự này là do Ngô Bôn một lòng cầu xin. Kể từ khi được Vương Cử Thiên cứu, hắn ta đã dùng lời ngon tiếng ngọt với Vương Di Nhiên, mọi yêu cầu đều được đáp ứng. Dù hắn ta dung mạo xấu xí, nhưng Vương Cử Thiên thấy hắn ta si tình, bèn quyết định gả muội muội cho hắn ta.
Vương Di Nhiên bị người này cảm động, hai người sau khi thành hôn đã có một thời gian dài mặn nồng như mật ngọt. Ngô Bôn cũng nhờ sự giúp đỡ của Vương Cử Thiên mà thăng tiến nhanh chóng ở Nhược Châu, lên đến chức Tri châu.
Cho đến khi con ruột của hai người không may qua đời.
Vương Di Nhiên không kể chi tiết chuyện này với nàng, chỉ say sưa lặp đi lặp lại “đều là lỗi của ta”. Khúc Du đoán, con của Vương Di Nhiên chết đuối đúng vào ngày sinh thần của bà. Ngô Bôn rất có thể đã đổ lỗi cho Vương Di Nhiên vì không chăm sóc chu đáo, khiến bà phải tự trách bản thân suốt bao năm qua.
Dù là vì lý do gì, Vương Di Nhiên từ đó về sau đã xa cách với Ngô Bôn. Ngô Bôn cũng bắt đầu nạp thông phòng, thiếp thất, lạnh nhạt với bà quanh năm.
Nhưng hắn ta lại rất thâm hiểu đạo lý vừa đấm vừa xoa, thỉnh thoảng lại gửi tặng Vương Di Nhiên những vật phẩm kỷ niệm ngày xưa để bày tỏ nỗi nhớ, tiện thể lặp lại câu: “Ta cũng yêu nàng nhưng nhìn thấy nàng ta lại nhớ đến nỗi đau mất con năm xưa”.
Vương Di Nhiên bị tâm trạng này giày vò khổ sở, cũng vì chuyện này mà Vương Cử Thiên luôn giúp đỡ Ngô Bôn vô điều kiện, dù hắn ta càng ngày càng trở nên không ra thể thống gì, cũng đành bất lực.
Khúc Du nhớ lại dung mạo của Ngô Bôn, rùng mình một cái.
Đầu óc yêu đương quả là tai hại.
Nàng nảy sinh nghi ngờ, âm thầm sai người đi điều tra. Chuyện này vốn không có gì to tát, nhưng không ngờ lại thực sự tìm được tỳ nữ từng hầu hạ Vương Di Nhiên nhiều năm trước. Ban đầu nàng còn bán tín bán nghi về người này, nhưng kết quả là nàng vừa sắp xếp cho hai người gặp mặt, Vương Di Nhiên đã kinh ngạc nhận ra nàng ta.
Nữ tỳ này bật khóc nức nở, phủ phục dưới chân bà, kể lại nỗi đau suýt mất mạng năm xưa. Hôm đó con trai Vương Di Nhiên bị rơi xuống nước, rõ ràng là do Ngô Bôn lén lút giao tình với một tỳ nữ khác đã được nâng lên làm thông phòng gây ra.
Sau đó, Ngô Bôn không chỉ đổ lỗi cho Vương Di Nhiên, mà còn dùng gậy đánh chết tất cả gia nhân biết chuyện. Nàng ta may mắn nhìn thấy từ sau hòn non bộ nên mới thoát chết, từ đó liền xin rời khỏi Ngô phủ. Nhiều năm trôi qua, nàng ta thực sự không đành lòng nhìn Vương Di Nhiên đau khổ nên mới mạo hiểm đến báo tin.
Lời nàng ta nói có đầu có đuôi khiến người ta không thể không tin. Vương Di Nhiên lập tức ngất đi, tỉnh lại liền nổi giận đùng đùng quay về phủ.
Vừa hay ngày hôm sau Châu Đàn phải đến nha môn tiếp nhận công việc, chàng lấy cớ này tổ chức một bữa tiệc lớn trong phủ.
Nhờ vào mối quan hệ tốt mà Khúc Du gây dựng gần đây, quy mô bữa tiệc này quả thực không kém gì tiệc sinh thần của Vương Di Nhiên trước đó.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, Vương Di Nhiên cho một thị nữ đến, lời lẽ khẩn thiết nói rằng mình không khỏe, hôm nay không thể đến dự. Ngô Bôn cũng nói có việc gấp cần xử lý, chỉ cử vị quân sư người có vẻ ngoài đoan chính luôn đi theo bên cạnh mình, đến tham dự.
Tháng tư, tiết trời ôn hòa, trong phủ quan Thông phán cũ có không ít cây cối, vì vậy Châu Đàn đã bày tiệc trong sân ngoài trời. Vẫn là nam nữ phân bàn nhưng không phân sảnh, ngồi cách xa nhau qua sân vườn.
Khúc Du đã bày ra vài trò mà giới văn nhân Biện Đô yêu thích, dẫn hai dòng suối nhỏ từ trong phủ vào, tổ chức trò khúc thuỷ lưu thương.* Nhược Châu ít thấy những ý tưởng tinh tế như vậy, khiến cả Vương Cử Thiên và các vị võ tướng khác cũng tỏ ra hứng thú. Châu Đàn sắc mặt thản nhiên cùng họ nâng chén đổi ly, nhất thời chủ lẫn khách đều vui vẻ.
*Khúc thủy lưu thương chỉ hoạt động tao nhã ngồi bên dòng nước uốn lượn, thả chén rượu trôi theo dòng. Ai ở vị trí chén rượu dừng lại thì phải làm thơ – uống rượu.
Trời dần về chiều, khi người đầu tiên chuẩn bị đứng dậy cáo từ, không biết từ đâu lộc cộc chạy đến một nhóm thị vệ mặc đồ bó sát, mặt lạnh lùng, bao vây kín mít sân giữa nơi bày tiệc.
Mọi người lập tức ngây người. Vương Cử Thiên tay vẫn còn đang cầm chén rượu Châu Đàn vừa đưa. Ông là người tính tình thẳng thắn, hỉ nộ hiện rõ trên mặt, liền đặt mạnh chén rượu xuống, quát lớn: “Tiểu Châu đại nhân, đây là ý gì?”
Các nữ quyến tuy có hoảng hốt, nhưng dù sao cũng lớn lên trong thành Nhược Châu, thường xuyên thấy binh lính nên chỉ ngồi lại chỗ cũ, đưa ánh mắt nghi hoặc về phía Châu Đàn ở trên.
Châu Đàn rủ mắt xuống, úp ngược chiếc chén rượu đã cạn trên bàn, đột nhiên thu lại thần sắc trước đó, lạnh nhạt nói: “Ngày mai ta nhậm chức rồi. Trước đó, muốn tặng cho chư vị đại nhân một lễ vật.”
Mọi người còn chưa kịp nói gì, liền có ba bốn thị vệ, mỗi người xách hai bao gạo trắng đi đến trước bàn. Châu Đàn ngước mắt nhìn một cái, quay sang Vương Cử Thiên: “Tướng quân có biết đây là vật gì không?”
Vương Cử Thiên giận dữ nói: “Đương nhiên là lương thực, lẽ nào có người không nhận ra?”
Châu Đàn liền đáp: “Tốt. Hắc Y, ngươi dẫn người xuống, đem mấy bao lương thực này nấu thành cháo gạo, chia cho mỗi người trong sân một bát. Nhớ trông chừng, không được thiếu sót.”
Hắc Y lập tức lĩnh mệnh, dẫn người ôm bao gạo đi về phía hậu viên.
Những người khác không rõ Châu Đàn đang bày trò gì. Vài người tính nóng nảy liền đứng dậy, chửi bới đi đến trước mặt các thị vệ đang vây quanh, dường như muốn xông ra khỏi phủ.
Thị vệ Châu Đàn mang đến Nhược Châu đa phần là người đã ký khế tử với Bạch gia ở Kim Lăng, phần lớn là cao thủ từng được Bạch gia cứu giúp khi đường cùng, cũng có cựu binh xuất ngũ.
Khúc Du nghe thấy một tiếng kêu kinh hãi của nữ quyến bên cạnh. Ngẩng đầu lên, nàng thấy vị đại nhân không rõ chức vụ trong quân kia đã bị thị vệ trước mặt tước mất bội kiếm chỉ trong ba chiêu. Tên thị vệ mặt không cảm xúc đánh nhẹ vào khuỷu tay, eo sườn và chân ông ta mỗi nơi một cái. Người đó đột nhiên mất sức, suýt nữa thì ngã sấp mặt xuống.
Thị vệ lại vươn tay đỡ lấy ông ta, cung kính đưa trả bội kiếm bằng hai tay.
Chiêu này có tính răn đe cực lớn. Mấy người định xông ra ngoài lập tức dừng bước. Vương Cử Thiên hành quân nhiều năm, liếc mắt đã nhận ra người này là cao thủ hiếm thấy ngay cả trong quân đội: “Tiểu Châu đại nhân, ngài…”
Khúc Du thấy thần sắc của ông, thầm nghĩ chiêu này quả nhiên hữu hiệu. Mặc dù số thị vệ họ mang đến không nhiều, một nửa số người trong sân lúc này là gia đinh khoác áo giả mạo, nhưng chỉ cần dọa được người là đủ.
Châu Đàn làm như không nghe thấy, rót thêm trà tráng miệng. Mãi sau mới không nhanh không chậm nhìn thẳng vào ánh mắt Vương Cử Thiên, vẻ mặt dường như vô cùng chân thành nói: “Ta đã nói rồi, mời chư vị ăn xong bát cháo rồi hẵng đi. Tướng quân đừng từ chối thiện ý của ta.”
Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Story
Chương 64: Bày mưu
10.0/10 từ 11 lượt.
