Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên

Chương 46: Chuyện xưa


Bách Ảnh ngại phiền phức, sai tiểu nhị ra ngoài đặt một bàn đồ ăn, lại dẫn theo Ngải Địch Thanh đi mua về mấy bầu rượu ngon. Khi mọi người ngồi vào bàn thì vừa đúng giờ ngọ.


Khúc Du không thích uống rượu, nhấc bầu rượu rót cho Châu Đàn một chén. Sau đó chợt nhớ ra, liền hỏi: “À, đứa trẻ A La đó thế nào rồi?”


Không đợi Bách Ảnh trả lời, Ngải Địch Thanh đã nói: “Nói ra thì thật trùng hợp, hôm đó Tử Khiêm có chút không khỏe, ta mời Bách y quan đến, không ngờ Tử Khiêm lại nhận ra A La này có duyên với mình nên tạm thời giữ cô bé lại ở tiểu viện Tê Phong rồi.”


Tay Châu Đàn cầm chén khựng lại: “Ngươi đã điều tra chưa?”


Ngải Địch Thanh vỗ vai chàng ra hiệu an tâm, nói: “Bọn trẻ là tình nghĩa khi hoạn nạn. Ta đã điều tra rồi, cũng là một người đáng thương.”


Hai người không nói rõ, Khúc Du chợt nhớ ra, Châu Đàn tuy đã cho nàng xem di chiếu, nhưng chưa từng nhắc Tử Khiêm chính là Tống Thế Huyên. A La là một cô bé ăn mày, lại có tình nghĩa với Tống Thế Huyên. Vậy ắt hẳn là cố nhân khi Tống Thế Huyên chạy nạn. Ngải Địch Thanh yên tâm giữ người lại tiểu viện Tê Phong, đủ thấy nguồn gốc lai lịch rõ ràng.


Nhắc đến A La, Bách Ảnh thở dài thườn thượt: “Chứng bệnh yếu ớt bẩm sinh từ trong bào thai, mười năm nay lại phiêu bạt khổ sở, ăn không đủ no. Sống được đến tuổi này thật không dễ dàng. Ta đã bắt mạch xem qua, đến Đại La thần tiên cũng vô lực cứu vãn. E rằng… không qua nổi mùa đông năm sau rồi.”


Khúc Du “ồ” một tiếng, lòng nặng trĩu xuống. Cô bé đáng thương, lớn lên lăn lộn trong đám ăn mày đến tuổi này, khó khăn lắm mới gặp được quý nhân, nhưng lại không sống được bao lâu nữa. Tạo hóa trêu ngươi, thật đáng thương và đáng tiếc.


Tay Châu Đàn khẽ vuốt sau lưng nàng. Nàng cảm nhận được ý an ủi từ chàng, gượng cười, chỉ nói: “Thôi vậy. Hôm khác ta mang mèo đến thăm bọn trẻ, cũng để chúng được vui vẻ một chút.”


Ăn qua loa vài miếng, Bách Ảnh liền bắt đầu thỉnh giáo Ngải Địch Thanh về vấn đề kinh doanh tiệm dược thiện của mình. Tuy hắn là chủ quán, nhưng hắn hỏi qua loa, nghe cũng qua loa, kém xa Đinh Hương và Chỉ Lăng một bên. Hai người mắt sáng rực, ôm sổ tay cặm cụi ghi chép, chỉ hận không thể ghi lại hết những gì Ngải Địch Thanh nói.


Khúc Du ghé tai nghe một lúc, khá hứng thú. Tuy không biết Ngải Địch Thanh hành nghề gì trước đây, nhưng toàn bộ cơ nghiệp ở phố bắc trong tay hắn được quản lý ngăn nắp, uy vọng lại cao, đủ thấy tài năng.


Và những gợi ý hắn đưa cho Bách Ảnh cũng rất hữu ích, chẳng hạn như phân loại những thẻ gỗ đã làm theo thứ tự tâm, can, tỳ, vị, phế, chuyên biệt hóa thực đơn dưỡng tâm, dưỡng da… chuyển tầng hai thành phòng riêng, tiếp đãi khách quý, nhờ người tạo danh tiếng…


Bách Ảnh một tay cầm chén rượu, hừ hừ nói: “Rất tốt, rất tốt. Đinh Hương tỷ tỷ và Chỉ Lăng muội muội, hai người nhớ kỹ đấy.”


Ngải Địch Thanh bất đắc dĩ nói: “Xem ra ngươi là hoàn toàn không muốn quản rồi.”


Bách Ảnh đáp: “Ở đây có hai vị tỷ tỷ chống đỡ, đâu cần đến ta! Cái mong cầu cả đời của ta chính là nằm mà kiếm tiền thôi. Các tỷ tỷ vất vả một chút thì chia thêm tiền bạc cho các tỷ ấy. Chia cho ta ít thôi, ta chỉ cần có tiền khi muốn uống rượu ăn thịt là đủ rồi. Nếu không đủ thì kiếm thêm thôi!”


Thật là một thái độ sống quá đỗi lạc quan và thông hiểu lòng người.


Ngải Địch Thanh thấy Khúc Du liên tục lắc đầu mỉm cười, liền hỏi: “Nghe Bách y quan nói, ý tưởng mở tiệm này là của phu nhân. Trên đại lộ sông Biện hiếm thấy tiệm ăn lấy dưỡng sinh làm chủ đạo, không biết phu nhân còn có ý kiến nào khác không?”


“Ý kiến?” Khúc Du chống cằm suy nghĩ, từ tốn nói: “Ta tất nhiên không hiểu biết việc buôn bán bằng ông chủ Ngải, nhưng vừa nãy dạo quanh tiệm một vòng, có vài suy nghĩ muốn ông chủ Ngải nghe thử.”


Ngải Địch Thanh hứng thú nói: “Phu nhân cứ nói.”


Khúc Du gõ gõ lên chiếc bàn gỗ bên cạnh: “Điều quan trọng nhất ông chủ Ngải vừa nói qua rồi. Khi ta đề nghị Bách y quan mở tiệm, ban đầu ta muốn hắn mở tiệm cho những người giống như ta.”


“Nguyên liệu những món dược thiện này đắt đỏ, chế biến cũng tốn thời gian. Khách hàng tất nhiên nên là quan lại quyền quý. Hơn nữa, nam tử ra ngoài là để tán gẫu, còn nữ tử mới chú trọng đạo dưỡng sinh. Đại sảnh tầng một vắng hoe là vì tầng lớp lao động tay chân chẳng kham nổi giá, nam tử không đến, còn nữ tử sẽ không lộ mặt ở đại sảnh, hoàn toàn không cần thiết phải sắp đặt như vậy. Theo ta thấy, Bách y quan chi bằng chuyển một nửa tầng một phòng riêng nhã gian, nửa còn lại có thể bài trí như một tiệm thuốc, cắt cử người chuyên môn dẫn dắt quý nhân. Chỉ một giao dịch là có thể kiếm được nhiều rồi.”


Những lời khuyên nàng đưa ra thực ra phần lớn là cảm nhận khi tiêu dùng trước đây, làm thế nào để kinh doanh nhà hàng cao cấp, làm thế nào để phục vụ chu đáo một đối một, thậm chí có thể thiết lập ngày ưu đãi đặc biệt, chuẩn bị tiểu nhị chạy việc, những món ăn tốn thời gian chế biến thì có thể giao tận cửa, vân vân.


Ngải Địch Thanh liên tục khen hay, một bữa ăn kết thúc mà hắn đã có cảm giác gặp nhau quá muộn. Cho đến khi hai người từ biệt, hắn vẫn lay vai Châu Đàn: “Tiêu Bạch, ngươi có phúc khí thật đấy, cưới được một phu nhân tốt như vậy. Mai này dù cơ nghiệp bại hoại cũng không đến nỗi lưu lạc đầu đường, chắc chắn kiếm lại được hết…”


Châu Đàn lạnh mặt từ biệt. Khúc Du thấy chàng nhân lúc Ngải Địch Thanh say rượu còn lén đá hắn một cái, không khỏi buồn cười nói: “Chàng và ông chủ Ngải quan hệ thân thiết lắm sao?”



Xe ngựa rung lắc nhẹ. Châu Đàn ghé đầu ra dặn dò phu xe vài câu. Quay lại nhìn nàng, sắc mặt chàng đã dịu đi nhiều: “Là cố nhân kết giao hồi khoa cử, cũng coi như hợp ý nhau. Hắn xuất thân từ nhà thương gia buôn bán, hoàn toàn nhờ gia tộc Triều Từ dẫn dắt, từng ở chung với ta một thời gian sau khi điện thí.”


Bách Ảnh và Ngải Địch Thanh rất thích uống rượu. Chỉ Lăng và Đinh Hương cũng nhấp vài chén. Châu Đàn chỉ uống một ngụm, Khúc Du cũng chỉ nếm thử vị: “Hèn gì hiếm khi thấy chàng thân thiết với ai như vậy.”


Châu Đàn lại không muốn nói về mình nữa, chuyển đề tài nói: “Nếu nàng muốn đến tiểu viện Tê Phong thăm Tử Khiêm thì có thể gọi ta đi cùng. Tử Khiêm thân phận đặc biệt, nàng đi một mình, e rằng họ không chịu cho nàng vào.”


Khúc Du “ừm” một tiếng: “Đã đoán được.”


Châu Đàn nhướng mày: “Nàng đoán được à?”


“Chàng đã cho ta xem đến cả… thì nhìn tuổi tác cũng đoán được.” Khúc Du đáp. Nàng nhận thấy xe ngựa không đi về hướng Châu phủ, liền hỏi: “Chúng ta đang đi đâu đây?”


Châu Đàn nghiêm chỉnh và vô cùng bình tĩnh nói: “Đi trộm một ít đồ.”


Khúc Du tạm thời chưa phản ứng kịp. Đến khi nhận ra chàng đang nói gì thì kinh hãi tột độ: “Chàng nói gì cơ?”


Người này làm sao có thể mặt không đổi sắc mà đường hoàng dẫn nàng đi trộm được chứ…


Nàng nhíu mày, lén lút nhìn ra ngoài như kẻ trộm: “Đi trộm thứ gì?”


Châu Đàn ít khi thấy nàng biểu cảm như vậy, ho khan một tiếng: “Nàng còn nhớ trong thư của Lưu cô nương gửi nàng có một trang chỉ viết một câu thơ không?”


Hình như là có một trang như vậy. Khúc Du hồi tưởng lại. Rất nhiều thư từ mà Lưu Liên Hề chép lại bằng trí nhớ, hai người về cơ bản đều đã hiểu được, chỉ có một trang không đầu không cuối, viết một câu thơ của Lý Bạch: “Nguyệt hạ phi thiên kính, vân sinh kết hải lâu.” (Gương trời hạ xuống trăng soi, mây dâng kết ngọn lâu đài biển khơi).


“Nhớ.”


“Mấy hôm trước ở núi Kinh Hoa, Bành Việt trước khi chết đã nói với ta rằng những thứ trong tay hắn, Phó Khánh Niên đều không tìm thấy.”


Khúc Du gật đầu: “Giờ đây chàng và ta đã biết thứ hắn có, e đó chính là sổ tay mà Vô Chuyên tiên sinh để lại cho Phó lão, nhưng có lẽ không phải bản gốc. Ta đoán, đại khái là hắn thấy được khi đưa Công Thâu Đoán từ Nhược Châu đến Biện Đô, để giữ mạng liền chép lại một bản.”


“Những trang thư hồi ức của Lưu cô nương, mỗi trang đều có dấu ấn xiêu vẹo của dịch trạm kia, chỉ có trang này không có, ngược lại vẽ ba nét phẩy.” Châu Đàn thản nhiên nói: “Ba nét phẩy là Bành (). Câu thơ này e rằng là Bành Việt để lại.”


“Ta vốn nghĩ hắn rời kinh sẽ mang theo vật nắm thóp trong tay, nhưng nghĩ lại thì lại thấy hắn có thể không mang theo. Nhược Châu là quê nhà của Bành Việt, chỉ cần vào được Nhược Châu, dù Phó Khánh Niên muốn diệt khẩu hắn cũng rất khó. Nếu ta là hắn, ta sẽ để lại câu nhắc nhở nửa hư nửa thực này, đợi khi an toàn rồi sẽ viết thư giải mã, giao đồ ra, từ đó không dính líu đến nguy hiểm này nữa, sống an phận ở quê nhà.”


“Cho nên lúc đó chàng nghe ra ý hắn là hoàn toàn không mang theo bằng chứng ra ngoài, liền không đợi hắn nói hết mà lập tức ra hiệu cho Yên cô nương ra tay.”


Khúc Du chợt hiểu ra. Mấy lời không đầu không cuối của Bành Việt trước khi chết khiến nàng rất nghi hoặc. Nếu Châu Đàn thực sự muốn biết ở đâu, tại sao không đợi hắn nói xong mà lại giết người? Hóa ra Châu Đàn chỉ muốn xác định vật đó có ở trên người hắn hay không.


“Nếu hắn không mang theo bên mình, vậy thứ đó có thể vẫn còn trong phủ. Phó Khánh Niên và Đỗ Huy hẳn đã đến tìm rồi chứ?”


“Phó Khánh Niên vốn chờ Bành Việt đến Nhược Châu nói rõ cho ông ta biết, nên lúc Bành Việt vừa rời đi ông ta chắc chắn đã không tìm kiếm kỹ lưỡng, dù có cũng chỉ là tìm sơ sài một lượt. Sau đó phủ đệ của Bành Việt liền bị ta cho người niêm phong.” Châu Đàn mỉm cười nhẹ: “Đã khó tìm, phong ấn vĩnh viễn trong phủ cũng tốt. Phó Khánh Niên không biết ta đã thấy câu thơ kia, tự tin rằng ngay cả ông ta còn không tìm thấy thì ta cũng không thể tìm ra. Hôm nay chúng ta đến thử vận may xem.”


Xe ngựa dừng lại không lâu sau đó. Khúc Du vịn cổ tay Châu Đàn bước xuống xe, nhưng lại thấy chàng dẫn nàng đến giữa đại lộ sông Biện. Tiệm của Bách Ảnh mở sau Phàn Lâu, xung quanh đa phần là tửu lâu. Còn đoạn giữa của đại lộ phồn hoa nhất, gần mấy lầu xanh lớn là tiệm phấn son, vải vóc, trang sức đầy rẫy.


Khúc Du nghi hoặc hỏi: “Chàng không phải nói là tới…”


“Giữ ban ngày ngày ban mặt làm sao mà hành sự được?” Châu Đàn ra hiệu cho Hạ Tam dẫn Hà Tinh, Thủy Nguyệt theo sau, nghiêm túc nói: “Ít nhất phải đợi đến đêm. Hôm nay nghỉ phép, ta hẹn nàng ra ngoài dạo phố, tất nhiên không thể thất hứa.”




Trong không khí lan tỏa hương thơm ngọt ngào khiến người say. Hắn vịn vào lan can gỗ xuống lầu, nhưng suýt nữa hụt chân, tưởng chừng sắp té nhào thì một bàn tay đã đỡ lấy người hắn.


Hương thơm bị mùi hoa mai thanh lãnh thay thế. Hắn lơ mơ được đỡ vào phòng nằm xuống, đưa tay ra túm lấy, chỉ nắm được một tà váy lụa.


Đợi đến khi hắn mở mắt lần nữa thì nhìn thấy một cây nến đỏ khắc hoa tinh xảo đang cháy.


Người đẹp sau cây nến đỏ hờ hững ngước mắt lên. Nàng đang nghịch cây đàn nguyệt cầm của mình, thấy hắn tỉnh dậy cũng không kinh ngạc, chỉ tiếp tục chỉnh dây đàn: “Ngài tỉnh rồi?”


“Xuân nương tử…” Hắn cảm thấy cổ họng khàn đặc, đành phải ngồi dậy uống cạn một chén trà trên bàn nói: “Ta sao lại ở chỗ cô nương?”


Diệp Lưu Xuân không để ý đến hắn, đưa tay gảy thử một âm thanh, thở dài một hơi: “Huynh trưởng ngài và Phó tướng đấu đá như nước với lửa, ngài vì Phó tướng mà bán mạng, không sợ làm tổn thương tấm lòng của ngài ấy sao?”


Nhậm Thời Minh lạnh lùng đáp: “Ta không có huynh trưởng.”


“Nguyệt Sơ!” Diệp Lưu Xuân gọi hắn, đôi mắt xinh đẹp khác hẳn vẻ đa tình thường ngày, ngược lại mang theo chút chế giễu hờ hững. “Ngày đó ta mới gặp ngài đã biết ngài tâm khí cao ngạo, lại trọng tình nghĩa. Điều quan trọng nhất là giống như những kẻ đại sĩ phu kia, mang nặng lòng yêu nước, có chí hướng lớn.”


Nhậm Thời Minh ngồi trước bàn siết chặt ngón tay mình. Ngón tay hắn dường như tê liệt, hoàn toàn không cảm thấy đau đớn.


“Ngài ghi hận Châu đại nhân đến mấy cũng không nên bái nhập môn hạ Phó tướng.” Diệp Lưu Xuân lắc đầu nói: “Ngày Hình bộ mở công đường xét xử, ngài dùng bằng chứng ngăn cản, có thực sự biết mình đang làm gì không? Ngài mỗi lần nhớ lại, chẳng lẽ không thấy hối hận và sợ hãi? Nếu vụ án đó thực sự bị dẹp xuống vì hành động của ngài, oan khuất kéo dài mấy dặm trên đại lộ hoàng thành biết nên kêu than nơi đâu?”


“Cô nương thực sự nghĩ hắn vì oan khuất của những nữ tử đó mới làm như vậy sao?” Nhậm Thời Minh cười khẩy một tiếng, nhưng giọng nói không hiểu sao lại hơi run rẩy. “Hắn là để trừ khử kẻ đối lập, cũng giống như vụ án mạng ở Đỗ phủ gần đây vậy. Hắn bịa đặt chứng cứ, vu khống bá quan, dẫm lên xương cốt của người khác để leo lên cao… Chiêu này hắn vận dụng thành thạo, cũng chẳng phải lần đầu tiên. Phụ thân ta chẳng phải cũng bị như thế sao?”


Châu Đàn dẫn đệ đệ vào kinh đúng độ vào đông.


Ngày đó Nhậm Thời Minh vừa ôn tập xong, đẩy cửa bước ra từ sảnh của phụ thân liền thấy quản gia dẫn vào hai thiếu niên. Người cao hơn trông ôn nhu như ngọc, nhấc tay hành một cổ lễ với phụ thân hắn.


Người ấy có đôi đồng tử màu hổ phách, sau khi hành lễ xong liền ngẩng đầu lên, tóc phủ đầy tuyết hoa.


Phụ thân đỡ hai người đứng dậy trước sân, giới thiệu với hắn: “Minh Nhi, đây là huynh trưởng, con trai nhà Bạch di mẫu ở Lâm An của con. Tên là Đàn, Đàn trong gỗ đàn hương.”


Từ đó về sau, trong gia thục khô khan của gia đình, hắn có thêm hai người bạn chơi cùng.


Châu Dương không thích đọc sách, không ngồi yên được một khắc nào. Còn Châu Đàn lại là người trầm ổn, quỳ thẳng lưng ngồi trước bàn học, có thể ngồi suốt cả một buổi chiều. Trầm hương lượn lờ, thấm đẫm khắp người chàng mùi tĩnh thủy hương.


Ban đầu hắn nhìn hai huynh đệ được phụ mẫu yêu thương này luôn có chút không vừa mắt, sau này cũng thật lòng coi họ như người nhà. Châu Dương hoạt bát thích nghịch ngợm, cùng hắn trèo cây bắt ve sầu. Châu Đàn cầm sách ngồi trong sân, chàng ít nói nhưng thính lực lại cực tốt, ngồi dưới gốc cây cũng có thể nhắc nhở chính xác hai người họ có tìm sai hướng hay không.


Sau này Châu Đàn đỗ tam nguyên cập đệ, thỏa chí tang bồng. Hắn và Châu Dương chen chúc trong đám đông, nhìn người huynh trưởng ngày nào tới nhà vào lúc tuyết rơi đầy trời, nay cưỡi ngựa đi qua đại lộ sông Biện, được tung hoa phủ kín đầu đầy mặt.


Nghe nói ngay cả con gái Tể phụ nhìn chàng từ xa trên lầu thành cũng kinh ngạc không thôi, làm rơi chiếc trâm ngọc cài tóc vào lòng Trạng Nguyên Lang.


Châu Đàn ra ngoài nhậm chức. Hắn đi thi khoa cử, cưỡi ngựa đi qua trước phố giống như huynh trưởng năm nào, trong lòng đầy tiếc nuối vì không thể để người kia tận mắt chứng kiến.


Châu Dương không muốn thi cử, một lòng chỉ muốn xin đi tòng quân, bị phụ thân đánh cho một trận.


Nhậm Thời Minh còn nhớ, đêm giao thừa trước khi năm Vĩnh Ninh thứ mười lăm đến là cái Tết trọn vẹn cuối cùng trong ký ức hắn.


Châu Đàn nhậm chức ở Điển Hình Tự, tuy Điển Hình Tự không có quyền hạn, nhưng người có mắt đều nhìn ra, đây là Cố Chi Ngôn cố ý trải đường cho chàng. Vừa về kinh sau khi nhậm chức ở địa phương đã là quan tứ phẩm. Mặc dù Điển Hình Tự Khanh là chức Tứ phẩm thấp nhất, nhưng những người cùng khóa với chàng vẫn còn đang vật lộn ở tầng dưới của Gián Viện, nào có được quan lộ thuận lợi đến vậy.


Đệ tử đắc ý nhất của Tể phụ lừng danh thiên hạ, tương lai tươi sáng rạng ngời, con đường quan lộ thuận buồm xuôi gió. Sau này lên chính điện bái Tướng, gần như là chuyện đương nhiên.



Phàn Lâu phóng pháo hoa rực rỡ đầy trời phía xa. Đôi đồng tử màu hổ phách kia sáng rực lên hết lần này đến lần khác, rồi lại chìm xuống nặng nề.


Ba người say rượu, quỳ gối trong từ đường kể chuyện.


Hắn hỏi: “Huynh trưởng có tâm nguyện gì không?”


Châu Dương uống nhiều nhất, đầu tiên là lẩm bẩm lời lẽ không rõ ràng: “Bá phụ để con tham gia vào quân doanh đi! Con cũng muốn… áo giáp kiếm giáo, giữ biên cương cho đất nước, không phụ kỳ vọng của phụ mẫu năm xưa!”


Vừa nói, hắn vừa khóc nức nở đột ngột: “Ca ca, ca ca…”


Châu Đàn im lặng đưa tay vỗ lưng hắn, ánh mắt có sự xa xăm mà Nhậm Thời Minh không thể hiểu được. Ánh nến trong từ đường lung lay, chàng khẽ nói: “Ta nguyện… cả nhà an khang thuận lợi, không phụ thân hữu. Vì dân lập mệnh, bảo vệ chín châu thanh bình, thiên hạ an ổn.”


Nói dối.


Lời nói dối thô thiển.


Bây giờ hồi tưởng lại, hắn liền có thể phát hiện sự bất thường trước đây của Châu Đàn.


Ví dụ như chàng luôn thích ngồi một mình trong phòng học, không bao giờ nói chuyện triều đình với phụ thân, thỉnh thoảng mới nhắc nhở một hai điều.


Ví dụ như chàng rất hay ngây người. Một đêm khuya trở về phủ, tưởng chừng không có ai xung quanh, chàng vừa khóc vừa cười trước hành lang, nhấc bút viết lên cột ở hành lang: “Người bỏ ta mà đi, ngày hôm qua không thể giữ. Người làm lòng ta rối loạn, ngày hôm nay nhiều phiền ưu.” (thơ Lý Bạch).


Hắn đã nhìn thấy nhưng không mở lời. Sau này mưa lớn liên tục, rửa trôi vết mực, mọi thứ như chưa từng xảy ra.


Khi án Nhiên Chúc vừa nổi lên, phụ thân nghe tin Châu Đàn kiên quyết can gián mà bị tống vào ngục ngay trên triều, chạy vạy tứ phía muốn dò hỏi tin tức, nhưng không thăm dò được gì, lòng sốt ruột như lửa đốt. Còn sau khi phụ thân bị liên lụy vào ngục, hắn đi gặp Châu Đàn đã phản bội sư môn mà ra khỏi ngục, nhưng đối phương lại đóng cửa từ chối hắn.


Cố tướng nhảy sông Thanh Khê tự vẫn, chuyện đồn đại ngoài thiên hạ rầm rộ, đều nói là Châu Đàn vong ân bội nghĩa, chọc tức ân sư đến chết.


Hoàng đế ban thưởng cho tân nhậm Hình Bộ Thị Lang một tòa trạch phủ. Dân chúng xuống phố tiễn đưa linh cữu Cố tướng. Người kia đóng chặt cửa nhà, không hề bước ra nhìn lấy một lần.


Mãi đến nhiều ngày sau hắn mới gặp được Châu Đàn ở hậu sảnh Hình bộ. Lúc đó chàng đã cởi bỏ chiếc áo choàng đen như mực của Điển Hình Tự, áo khoác ngoài màu đỏ thẫm quấn quanh quan bào cùng màu càng tôn lên gương mặt trắng như tuyết của chàng.


Thấy có người đến, chàng cũng không hề động đậy, chàng chỉ ngồi tại chỗ lạnh lùng quay mặt lại, máu tươi vương lại nơi gò má, là dấu tích khi thẩm án vẫn chưa kịp lau sạch.


Nhậm Thời Minh muốn mở lời hỏi thăm tình hình chàng trong ngục, muốn hỏi vết thương cũ đã lành chưa, cũng muốn hỏi chàng vì sao không trở về phủ nữa. Hắn đã nghĩ rất nhiều, nhưng không hỏi ra được một lời nào.


Vì Châu Đàn đã vô cảm cụp mắt, nói với hắn: “Chuyện của lệnh tôn ta lực bất tòng tâm. Tiền ăn ở trong nhiều năm tạm trú, ta đã quy đổi thành bạc và gửi hết về phủ. Sau hôm nay, mong Nhậm công tử đừng đến tìm ta nữa.”


Hắn hoàn toàn không tin, tình nghĩa bao năm trong mắt Châu Đàn chỉ có thế.


Sự việc gây náo động quá lớn. Châu Dương vội vã trở về từ quân doanh, biết Châu Đàn không muốn giúp cứu Nhậm Bình Sinh, hắn không thể tin được, mắng Châu Đàn một trận thậm tệ. Cuối cùng gây ra cảnh cắt áo đoạn nghĩa ngay trong từ đường gia tộc.


Châu Đàn vẫn chỉ nói một câu: “Lực bất tòng tâm.”


Ngay cả khi thực sự lực bất tòng tâm, ngay cả khi chỉ là không muốn bị liên lụy tự bảo vệ bản thân, chỉ cần giải thích một câu…


Phụ thân bị phán đi lưu đày, thân thể vốn yếu ớt làm sao chịu nổi đường xa vạn dặm. May mà luật trong triều cho phép dùng tiền chuộc hình. Mẫu thân vay mượn khoản tiền khổng lồ từ chính gia ở Kim Lăng, bán hết gia sản, khó khăn lắm mới bảo lãnh được phụ thân ra ngoài, đón về nhà tĩnh dưỡng.


Nhậm Bình Sinh sau khi ra khỏi ngục, việc đầu tiên là gọi hắn và Châu Dương đến trước giường, lạnh lùng dặn dò không được phép qua lại với Châu Đàn nữa. Cố Chi Ngôn có ơn sâu nặng với ông, nhưng Châu Đàn lương tâm chó tha, khi sư diệt tổ, đối với ân sư còn như vậy thì đối với thân hữu thì còn chẳng biết sẽ ra sao, đáng bị trời đất căm phẫn.



Trước đây tiếng tăm của ông rất tốt trong giới sĩ lâm học tử. Nay một lần sa sút, nhờ cắt áo đoạn nghĩa với Châu Đàn nên cũng không bị người ta đổ thêm dầu vào lửa. Cố hữu kéo tay ông lại, nước bọt bắn tứ phía tố cáo thủ đoạn sắt đá của Châu Đàn hiện nay ở Hình bộ, phẫn nộ nói rằng Nhậm đại nhân cũng bị người kia lấy làm bàn đạp.


Nhậm Thời Minh cảm thấy phiền muộn, từ chối bằng hữu bỏ đi. Bên bờ sông Biện, hắn va phải một lão giả uy nghiêm. Lão giả hỏi hắn: “Ngươi có phải con trai của Nhậm gia không?”


Hắn lúc này mới biết mình đụng phải Tể phụ đương triều. Tể phụ đứng bên cạnh, tiếc nuối một hồi về hoàn cảnh của Nhậm gia rồi hỏi hắn có muốn bái nhập môn hạ ông ta không.


Phó Khánh Niên là kẻ thù chính trị của Châu Đàn, hắn biết rõ. Nhưng hắn vẫn đồng ý. Có lẽ là vì Tể phụ vô tình nói một câu: “Hắn vô tình ruồng bỏ, chẳng qua là vì cảm thấy Nhậm gia không còn giá trị lợi dụng nữa thôi. Chẳng lẽ Nguyệt Sơ không muốn người này phải nhìn lại mình sao?”


Nhậm Thời Minh nghĩ đến đây, thấy đầu đau như búa bổ. Hắn học được cách giả vờ làm quen, vứt bỏ một chút phong cốt thanh liêm, cùng đồng liêu quan trường đẩy chén đổi ly. Phó Khánh Niên không trực tiếp thu hắn làm môn hạ, chỉ nói để hắn rèn luyện trước một thời gian.


Trước đây khi hắn gây náo loạn tại công đường xét xử Hình bộ, nghe thấy người huynh trưởng vốn dĩ lạnh nhạt bình tĩnh kia thét lên một tiếng “Nhậm Nguyệt Sơ” sau lưng, nhưng lại thấy mình không hề sảng khoái như tưởng tượng.


Diệp Lưu Xuân cuối cùng buông cây đàn nguyệt cầm trong tay xuống, đứng dậy lại gần ấn vào trán hắn, giọng nói dịu dàng: “Ta quen biết huynh trưởng của ngài từ khi ở Lâm An. Ngài lại sống chung với ngài ấy bao ngày đêm như vậy. Con người ngài ấy rốt cuộc thế nào, chẳng lẽ ngài không biết… Đừng gây khó dễ cho chính mình nữa. Ngài có biết trước đây khi ngài ấy gặp nguy hiểm lúc bị ám sát suýt nữa đã mất mạng thật sự hay không? Nếu thực sự chết rồi, ngài phải làm sao?”


“Hắn làm sao mà chết được?” Nhậm Thời Minh giật mình, nhưng vẫn cứng miệng: “Bệ hạ còn ban cho hắn một mối hôn sự, sao lại để hắn chết được…”


Diệp Lưu Xuân không cố gắng thuyết phục hắn nữa, quay người mở cửa phòng. Ngoài cửa truyền đến tiếng nhạc rối rít khàn đục.


“Nếu ngài tự mình không nghĩ thông, ta cũng không tiện nói thêm gì.” Diệp Lưu Xuân nói tiếp: “Lần sau say rượu, nếu không ở Xuân Phong Hóa Vũ Lâu thì đừng tự mình xuống đài cao nữa.”


Lúc hắn rời đi nhìn thấy dưới cây đàn nguyệt cầm của Diệp Lưu Xuân có một chiếc kết đồng tâm thêu chữ ‘Bạch’.


“Xuân nương tử chẳng phải cũng tự mình không nghĩ thông sao.”


Hoa trang trí trên hành lang thanh diễm mà mê hoặc, giọng hát dịu dàng của nữ tử vẫn tiếp tục cất lên.


“Búi tóc lỏng lơi, liếc mắt đưa tình.


Trăng sáng người yên, chín tầng núi.”


Nhậm Thời Minh xuống lầu hóng gió lạnh bên bờ sông Biện để giải rượu nhưng lại bất ngờ chứng kiến một cảnh tượng như mộng.


Châu Đàn và vị tân phụ xinh đẹp mà hắn từng gặp trong hoa sảnh tiệc cưới hôm đó cùng ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ mộc mạc. Ở đuôi thuyền, một người mặc y phục đen đang chèo thuyền. Thuyền nhỏ đen kịt hòa vào màn đêm, chỉ có một ngọn đèn lẻ loi lấp lánh bên cạnh.


Hắn gần như cho rằng đó là ảo giác, trơ mắt nhìn chiếc thuyền nhỏ của hai người lặng lẽ trôi qua trước mắt mình, đi về phía màn đêm tối xa xăm.


Trên mặt nước sông Biện vẫn còn dư lại những ánh đèn chưa tắt bị mái chèo lướt qua khuấy đảo, tán loạn.


Nhậm Thời Minh đứng lặng bên bờ rất lâu, dụi mắt muốn nhìn cho rõ hơn, nhưng ngọn đèn lẻ loi kia đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn của hắn.


Hắn khẽ nghiêng người ra, lại đột nhiên cảm thấy một lực đẩy mạnh từ phía sau.


Có người đã đẩy hắn từ trên cầu xuống!


Nhậm Thời Minh kinh hãi, muốn nhìn xem ai đứng sau, nhưng không có cơ hội mà rơi thẳng xuống. Hắn vốn tưởng rằng trước mặt sẽ là nước sông lạnh lẽo, không ngờ mình lại ngã mạnh xuống sàn gỗ của một chiếc thuyền.


Cú ngã này khiến hắn đầu óc choáng váng, nửa ngày không thể bò dậy. Khi tỉnh lại hoàn toàn thì lại nghe thấy có tiếng như nhảy xuống mặt nước đột ngột.


Khoang thuyền tối om, dường như có người nhảy xuống từ đuôi thuyền. Nhậm Thời Minh vịn lan can đứng dậy, nhưng không hề nhúc nhích thêm một bước nào.


Trong thuyền nồng nặc mùi máu tanh. Dựa vào ánh đèn lồng hoa thoáng qua, hắn nhìn thấy một thi thể còn mới.


Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Story Chương 46: Chuyện xưa
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...