Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Chương 38: Đấu cờ
Tuy nhiên, ngày hôm sau, ông chủ Ngải đã tìm thấy nữ tỳ của Lưu thị là Trân Nhi đang ẩn náu ở phố bắc, rồi bí mật đưa nàng đến Hình bộ. Khúc Du sau khi chấm danh liền đi thẳng đến thư trai. Châu Đàn đã thẩm vấn xong người, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn tờ cung trạng trong tay. Thấy nàng đẩy cửa bước vào, chàng liền đưa tờ cung trạng cho nàng.
Khúc Du nhận lấy xem xét kỹ lưỡng. Trân Nhi là thị nữ hồi môn của Lưu thị đã theo nàng từ thuở nhỏ, tình nghĩa sâu đậm. Trong cung trạng ghi lại chi tiết mọi việc của Lưu Liên Hề từ lúc quen biết Đỗ Cao Tuấn cho đến khi chết, khiến nàng xem mà lòng run rẩy.
Nói ra cũng thật trùng hợp, Lưu Liên Hề gặp Đỗ Cao Tuấn lần đầu chính là ở hội truỳ hoàn nơi nàng và Cao Vân Nguyệt kết duyên. Đỗ Cao Tuấn là tay chơi tình trường, vài lời đã dụ dỗ được Lưu Liên Hề tin tưởng thầm trao gửi con tim.”
Về nhà nàng mới biết người này vốn là kẻ ăn chơi trác táng nổi danh ở Biện Đô, thường ngày lưu luyến hoa phố liễu hẻm, tiếng tăm cực xấu, khó mà bàn chuyện hôn sự.
Nàng vốn quyết định cắt đứt liên lạc, nào ngờ không lâu sau, khi nàng cùng mẫu thân lên chùa Tụ Thanh bái phật, lại gặp phải bọn cướp. May mắn nhờ Đỗ Cao Tuấn dẫn theo hơn mười gia đinh như thần binh giáng thế mới cứu được hai người.
Sự căm phẫn trong lời kể của Trân Nhi cũng giống với tâm trạng Khúc Du lúc này khi đọc cung trạng. Nàng đoán ngay bọn cướp này là mưu kế của Đỗ Cao Tuấn, nhưng khổ nỗi không có bằng chứng. Lại đúng lúc tình cờ như vậy, khi Đỗ Cao Tuấn cứu Lưu Liên Hề lại bị nữ quyến của một gia đình khác đi ngang qua nhìn thấy.
Lời đồn lan khắp nơi, Lưu gia quả thực không còn cách nào, đành phải nới lỏng miệng cho phép hôn sự. Mặc cho Lưu Liên Hề trong lòng từ chối, cuối cùng vẫn gả qua đó.
Từ tân hôn cho đến lúc về thăm nhà vẫn còn bình yên. Nhưng Đỗ Cao Tuấn chung quy cũng không thể giả vờ lâu được. Mượn danh nghĩa muốn nạp nữ tỳ bên cạnh nàng mà làm ầm ĩ một trận, từ đó Lưu Liên Hề sống trong Đỗ gia vô cùng gian nan, hoàn toàn rơi xuống vực sâu.
Trân Nhi vì bảo vệ tiểu thư, cam tâm huỷ dung nhan mới có thể an ổn ở lại bên cạnh nàng. Đỗ Cao Tuấn từng có tình cảm chân thật mới lạ với Lưu Liên Hề trong một thời gian ngắn, nhưng nhanh chóng trở lại nguyên trạng, không chỉ nạp hơn mười thông phòng mà còn đánh đập chửi rủa nàng.
Lưu Liên Hề không cam chịu như vậy nên đã lén điều tra ra chân tướng. Phụ thân của Đỗ Cao Tuấn là Đỗ Huy giữ chức Tả Gián Nghị đại phu, rất coi trọng thanh danh trên quan trường.
Ông ta không hài lòng việc Đỗ Cao Tuấn làm mất thanh danh nên muốn hắn cưới một nữ tử gia thế trong sạch, danh tiếng tốt, lại nhu nhược dễ bắt nạt làm chính thê. Đỗ Cao Tuấn gặp nàng ở hội truỳ hoàn, liền xem nàng là người thích hợp.
Biết được việc này, Lưu Liên Hề bèn giả vờ vâng lời, lén lút thu thập tội chứng của hai phụ tử họ. Nàng định tố cáo cả hai. Nàng tìm được gì cụ thể những gì, Trân Nhi không rõ lắm, chỉ biết nửa năm trước việc làm của nàng bị hai phụ tử Đỗ gia phát hiện, suýt nữa mất mạng. Bị bức bách đến nước này, nàng mới lờ mờ cầu cứu Lưu mẫu.”
Nhưng Lưu mẫu không hiểu hoàn cảnh khó khăn của nàng, chỉ đành khuyên nàng nhịn nhục chịu đựng trước đã.
Theo lời Trân Nhi, sau khi Lưu Liên Hề biết không thể dựa vào nương gia, liền quyết tâm dù phải đánh đổi thanh danh và tiền đồ cũng quyết kéo Đỗ gia cùng xuống địa ngục.
Nàng quyết định giết phu quân rồi tự vẫn.
Việc này vô cùng bí mật, chỉ có một mình Trân Nhi biết. Ngay cả thuốc độc cũng do nàng chuẩn bị. Nàng vốn định sau khi Đỗ Cao Tuấn chết sẽ chịu tội thay tiểu thư. Nào ngờ đêm hai người quyết định ra tay, Đỗ Cao Tuấn uống rượu say, một tay đánh đổ bát canh giải rượu có độc xuống đất.
Trân Nhi đành phải đi chuẩn bị lại. Khi nàng quay lại phòng thì hai người đã không còn trong phòng nữa.
Hôm đó trời có mưa, giữa tiếng sấm sét vang trời, nàng chỉ thấy Đỗ Cao Tuấn cầm gậy đi xuyên qua hành lang dài. Lưu Liên Hề loạng choạng chạy vào màn mưa. Nàng kinh sợ không thôi, liền lẻn vào ao sen ở hậu viện để trốn.
Không lâu sau, nàng nghe thấy tiếng bước chân nặng nề đi qua cầu gỗ phía trên đầu. Lại qua một hoặc hai canh giờ, liền truyền đến tiếng kêu kinh hãi của hộ viện nói phu nhân rớt xuống giếng.
Nàng trốn khỏi phủ bằng lạch nước dưới ao sen, sau đó nghe ngóng được hộ viện phát hiện thi thể và nữ tỳ canh gác ở hành lang hôm đó đều chết bất đắc kỳ tử. Đỗ Cao Tuấn phái người đi tìm nàng, nàng liền thoa đen mặt, trốn vào đám ăn mày ở phố bắc cho đến khi bị ông chủ Ngải phát hiện.
Khúc Du đọc xong cung trạng, ngẩng đầu nhìn Châu Đàn. Châu Đàn đang xoa xoa một chiếc hộp gỗ trong tay. Thấy ánh mắt nàng chuyển đến, chàng liền mở chiếc hộp. Trong hộp có một chiếc chìa khóa hơi mòn.
“Đây là gì vậy?” Khúc Du hỏi.
“Ngỗ tác sau khi nghiệm thi đã bác bỏ kết luận trước đó.” Châu Đàn trả lời: “Lưu thị tuy có vết siết ở cổ nhưng là chết đuối. Vật này… được lấy ra từ trong cơ thể nàng ta. Trước khi chết đuối, nàng ta đã nuốt chiếc chìa khóa này.”
Thứ mà nàng bất chấp bảo vệ trước lúc lâm chung, nhất định vô cùng quan trọng, chỉ là không biết nàng muốn bảo vệ bí mật gì.
Châu Đàn đặt chiếc hộp xuống, ngón tay lướt qua cung trạng, hỏi: “Lời nói của nữ tỳ này, ý chỉ Đỗ Cao Tuấn đã ngược đãi đến chết Lưu thị. Nhưng ta lại không thể trình cung trạng này lên.”
Khúc Du hơi suy nghĩ, lập tức hiểu ý chàng. Nàng cảm thấy đầu lưỡi mình hơi đắng, nói chuyện cũng có chút khó khăn: “Quyển bốn hình luật của Đại Dận có ghi chép, kẻ giết thê tử thì bị vào ngục lưu đày, kẻ mưu sát trượng phu thì bị lăng trì bêu đầu. Nếu cung trạng này được trình lên, Đỗ Cao Tuấn nhiều nhất cũng chỉ nhận kết cục như Bành Việt, còn Lưu thị lại gây vạ đến người nhà.”
“Ta còn nhớ lời cô nói với Lương An trước khi hắn chết. Cô nói: không phải hắn vô tội, mà là luật pháp bất công.”
Châu Đàn day day phần g*** h** ch*n mày, có chút mệt mỏi nói với nàng: “Nay cô ở Hình bộ, nếu cô được sửa đổi luật pháp thì sẽ xử trí ra sao?”
Khúc Du không chút do dự nói: “Họ trên thế gian này đã có được sự thuận lợi hơn những người khác cả ngàn vạn lần. Người yếu thế không có nơi kêu oan mà phải lấy mạng để đổi lấy sự công bằng. Liên Hề tuy là nữ tử nhu nhược nhưng cũng không hề khuất phục, nghĩ đủ mọi cách để tự cứu mình, cuối cùng vẫn bị mưa táp gió vùi… Luật pháp nên bảo vệ kẻ yếu.”
Ngón tay Châu Đàn cứng đờ: “Pháp vốn vô tình. Ta tưởng điều cô muốn chỉ là sự công bằng, sao lại có thể nói đến bảo vệ?”
Khúc Du nói: “Sự công bằng không xem xét đến sự khác biệt chính là sự tổn hại lần thứ hai đối với người yếu thế.”
Nói xong câu này, Khúc Du lập tức cảm thấy hơi quá lời. Nhưng lời đã thốt ra, không thể rút lại, chỉ đành cắn răng im lặng.
Chủ nghĩa nữ quyền trên thế giới phát triển nhiều năm, cũng chưa thực sự thực hiện được sự bình đẳng khác biệt. Việc nàng luận bàn chuyện này với cổ nhân cách đây một ngàn năm, nghĩ lại quả thực mang theo một chút nực cười hoang đường.
Nàng vừa nghĩ vậy, lại cúi đầu nhìn tờ trạng, trong lòng chợt nảy sinh một vài nghi vấn. Châu Đàn không bày tỏ ý kiến, chỉ khẽ “ừm” một tiếng.
Bên ngoài thư trai truyền đến tiếng gõ cửa. Khúc Du tiến lên mở cửa, thấy Hạ Tam cung kính đứng bên ngoài. Thấy nàng ở đây, hắn lại không nhịn được liếc nhìn thêm một cái: “Đại nhân…”
Châu Đàn nói: “Nói đi.”
Hạ Tam nói: “Phó tể phụ mời ngài tới phủ một chuyến, nhàn tọa luận đàm bàn cờ.”
Hắn nói xong liền hơi cúi người lui xuống. Trước đó một lần ở phủ, lần này lại ở thư trai, ca hai đều là nơi riêng tư của Châu Đàn. Thị vệ này hai lần bắt gặp Khúc Du mặc nam trang ở đây, khó mà biết trong đầu hắn đang nghĩ gì.
Nhưng lúc này nàng không có tâm trí suy nghĩ chi tiết. Châu Đàn phủi tay áo, nở một nụ cười với nàng, nhưng ý cười không lọt vào mắt, nhạt nhoà và có chút lạnh.
Chàng đưa tay nhét chiếc hộp gỗ đơn giản đựng chiếc chìa khóa vào tay Khúc Du, hạ giọng nói: “Cô giữ kỹ vật này, cứ xem như nó chưa từng xuất hiện, ai hỏi cũng không được nhắc đến. Về phủ đi, những ngày gần đây đừng đến Hình bộ nữa. Nếu như… thứ lần trước ta để lại cho cô, chắc cô chưa vứt đi.”
Nói xong, chàng thong thả bước ra khỏi thư trai, để lại một mình Khúc Du ngồi tại chỗ. Nàng cúi đầu nhìn chiếc hộp gỗ thô sơ trong tay, chợt nhớ ra điều gì, liền nhét nó vào trong lòng, rồi đẩy cửa bước ra ngoài.
Thời tiết thu se lạnh, có một lớp lá rụng mỏng chất đống trong sân. Nàng đi qua trên đó bằng chiếc ủng quan của nam tử, phát ra tiếng xào xạc nhỏ nhẹ.
—
Khi Châu Đàn được một nữ tỳ cúi đầu dẫn vào nội thất, Phó Khánh Niên đang chơi cờ bên cửa sổ.
Màn đêm buông xuống, tờ giấy dán cửa bên cạnh ông ta bị ánh chiều tà nhuộm thành một màu vàng nhạt. Khói hương lững lờ bay lên. Nữ tỳ cáo lui xuống, trong phòng là một mảnh yên tĩnh.
Phó Khánh Niên đã ngoài ngũ tuần nhưng vẫn tinh thần quắc thước. Ông ta quay đầu lại nhìn Châu Đàn đang đứng bên cửa, khẽ cười, đưa tay ra hiệu chàng ngồi xuống phía đối diện: “Tiêu Bạch, đến rồi đấy à.”
Châu Đàn hờ hững nhưng cung kính chắp tay với ông ta: “Phó đại tướng công vạn an.”
“Ta dạo này có vạn an hay không, Tiêu Bạch hẳn là phải biết rõ chứ.” Phó Khánh Niên không bận tâm, hớn hở nói: “Nhớ năm xưa ngươi điện thí* xong, ở Hà Hương Thủy Tạ phá ván tàn cuộc của ta và lão sư ngươi. Nước cờ xuất thần nhập hóa ấy ta vẫn còn ghi nhớ như in. Từ đó về sau, hình như ngươi và ta chưa từng chơi cờ cùng nhau thêm lần nào nữa?”
*Vòng thi tổ chức tại hoàng cung, do vua trực tiếp chủ trì hoặc ra đề để tuyển chọn những người đỗ tiến sĩ, phân định thứ hạng cao thấp như Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa.
Châu Đàn vén vạt áo ngồi xuống đối diện ông ta, cầm quân trắng đi một nước. Chàng không nhìn ông ta, chỉ nói: “Phó đại tướng công bận trăm công ngàn việc, vả lại ta cũng chỉ là may mắn đoán mò, ngài quá khen rồi.”
Chỉ trong ba nước, chàng đã từng chút một nuốt chửng một mảng quân cờ của đối phương. Phó Khánh Niên đưa tay đặt từng quân cờ đen xuống, vẫn không hề nổi giận: “Chỉ là quân cờ thôi, ăn rồi thì ăn, đằng nào cũng không phải quân cờ quan trọng gì. Chỉ đánh ba nước cờ này, Tiêu Bạch chớ nên tự mãn.”
Châu Đàn nói: “Ấy là lẽ dĩ nhiên.”
Hai người trong phòng bình thản chơi cờ. Phó Khánh Niên chơi cờ tiến thoái có độ, công thủ nhịp nhàng. Châu Đàn thì có vẻ nóng vội hơn, cá nuốt hổ lột, một đường cờ rất mạnh bạo.
Phó Khánh Niên lắc đầu liên tục: “Ngươi so với trước đây, đường cờ đã khác biệt rất nhiều. Thanh niên có nhiệt huyết là điều tốt, nhưng đừng chỉ dựa vào nhiệt huyết, sẽ hại người hại mình đó.”
Chỉ với hai nước đi đơn giản, ông ta đã khiến cục diện vốn giằng co nghiêng về phía mình. Châu Đàn đặt quân cờ xuống rất nhanh, vẫn không hề do dự: “Phó đại tướng công cùng Cao đại tướng công và cả lão sư đều là đồng niên Tiến sĩ xuất thân. Nay người xưa đã khuất, người sống tương đấu, sống mái một phen ngươi chết ta sống, nói gì đến hại người hại mình, chẳng qua cũng chỉ là cùng nhau tiêu vong mà thôi.”
Thế cờ tạo thành một sự đối xứng tinh xảo. Phó Khánh Niên nhướng mày nhìn chàng, nụ cười hiền hòa, nhưng lời nói lại ẩn chứa ý sâu xa: “Nghe nói ngươi cùng Thái tử đến dự tiệc thu của Chấp chính. Cao phủ có trăm chậu cúc thu quý hiếm, ngươi ngắm có thỏa thuê không?”
Nào ngờ Châu Đàn lại lắc đầu, không nói gì. Phó Khánh Niên có chút bất ngờ, tiếp tục nói: “Ngươi đã biết Thái tử không phải minh quân tương lai, cớ sao lại cứ đối nghịch với ta mãi như thế?”
Châu Đàn nắm một quân cờ trong tay, ánh mắt chuyển sang ánh chiều tà lờ mờ chiếu qua ô cửa sổ, nở một nụ cười khổ: “Vụ án rơi lầu triều đình sôi sục. Trống Đăng Văn dưới đó niệm tờ trạng, Phó lão đã nghe được bao nhiêu?”
Phó Khánh Niên ôn tồn nói: “Tất nhiên là đều đã nghe hết.”
Châu Đàn quay mặt lại nhìn ông ta: “Bành Việt người này khi từ Nhược Châu thăng lên làm quan ở Biện Đô đã từng có người tố cáo phẩm hạnh rồi. Khi ta mới vào Điển Hình Tự đi theo hắn làm việc biết rõ người này có tài nhưng vô đức. Phó lão năm xưa tự xưng là lãnh tụ phái thanh liêm, vì sao lại cất nhắc một người như vậy?”
Phó Khánh Niên nhặt một quân cờ đen, thở dài: “Ngươi còn quá trẻ.”
“Chính trị vốn dĩ là những cuộc xoay vần dơ bẩn. Có người giữ thanh danh phẩm giá trong sạch thì cũng ắt sẽ có người phải làm bàn đạp dơ bẩn. Hai bên kiềm chế lẫn nhau, mỗi bên lấy cái mình cần. Ngươi muốn thiên hạ thanh minh, muốn người không có lòng cầu danh lợi—”
Ông ta hạ cờ xuống: “Là chuyện hão huyền.”
“Phó lão nói vậy là sai rồi. Ta biết rõ nhân vô thập toàn, chưa từng nghĩ cả triều đều là thánh hiền. Lão sư… cũng biết rõ điều này.” Châu Đàn lạnh lùng nói tiếp: “Dù vậy, cũng không nên uống máu dân chúng, tế kiếm để tranh đấu. Cao chấp chính ít nhất còn hiểu rõ đạo lý này.”
“Ngươi tưởng tay ông ta sạch sẽ sao?” Phó Khánh Niên cười khẩy một tiếng: “Lão sư của ngươi thì sạch sẽ thật đấy, nhưng người sạch sẽ liệu có sống lâu không? Ngươi tự cho mình thanh cao, từ chiếu ngục đi ra chìm đắm trong Hình bộ, nhưng có ai đến thương xót? Ngươi bất bình thay những nữ tử nghèo hèn đó, hy sinh rất nhiều, bị người ta phỉ nhổ, thậm chí mạng sống nguy kịch. Trăm năm sau, ngàn năm sau, liệu có một người nào minh oan cho ngươi không?”
Châu Đàn đoan chính ngồi đối diện ông ta, lông mi khẽ run, nhưng tay hạ cờ không hề run rẩy.
“Ta không cần minh oan. Thủ tử thiện đạo*, chỉ là để không thẹn với lòng mà thôi.”
*Giữ vững con đường chính nghĩa cho đến chết.
Phó Khánh Niên châm biếm lắc đầu, cúi xuống lại thấy không thể cười nổi. Không biết từ lúc nào, những nước cờ sai lầm mà ông ta tưởng rằng đối phương chỉ dựa vào một bầu nhiệt huyết mà đánh lại nối liền thành một mảng, dệt thành thiên la địa võng giam ông ta vào thế cờ chết.
Chỉ đến khi Châu Đàn đặt quân cờ cuối cùng xuống, ông ta mới hoảng hốt ngộ ra nhưng đã vô phương cứu vãn. Thế thắng bại trên bàn cờ đã được định đoạt.
Châu Đàn đứng dậy cáo từ. Trên mặt chàng không hề có vẻ tự đắc, cũng chẳng có mấy phần cung kính. Chàng ngồi ở đây, có thể thấy rõ tảng băng dưới ánh mắt đối phương.
“Phó đại tướng công, vãn bối xin nhường, cũng xin cáo lui trước.”
Chàng đi đến cửa, Phó Khánh Niên liền đưa tay hất tung bàn cờ. Quân cờ rơi loảng xoảng xuống đất, phát ra âm thanh giòn giã: “Chỉ là một ván cờ thôi…”
“Không!” Châu Đàn không quay đầu lại, cúi xuống nhặt một quân cờ đen rơi dưới chân, giọng điệu lại mang theo vài phần kiêu ngạo: “Năm đó ván cờ đầu tại Hà Hương Thủy Tạ ngài đã thua ta rồi. Thắng thua đã định, không cần một ván tiếp theo.”
Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Story
Chương 38: Đấu cờ
10.0/10 từ 11 lượt.
