Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Chương 35: Tiểu Diệp
“Còn nhớ xuân sang, lá nhỏ lay,
Thương xưa giọt lệ nhẹ vương đầy.
Chuyện cũ rõ ràng mang oán giận.”
“Ta phụ lòng xưa, tình chưa cạn,
Mười năm như mộng chẳng thể nương.
Dáng ngọc dung nghi, nghìn vẻ thắm.” — Tít dịch thơ.
Diệp Lưu Xuân có một giọng ca trời phú, nguyệt cầm du dương hòa cùng tiếng hát ngọt ngào uyển chuyển này khiến người nghe như say mộng.
Nàng rất ít khi hát những khúc ca bi ai, lạnh lẽo như vậy. Khúc Du trước kia ở Phàn Lâu nghe được đều là những khúc tình ý miên man, đôi lứa quấn quýt bên nhau. Codn Cao Vân Nguyệt ở yến tiếc nghe được thì là tiếng gươm ráo sắt ngựa vững vàng, khí phách tráng ca chinh chiến sắc lạnh, giờ đột ngột nghe một khúc như vậy, lại khiến người ta trầm mặc không thốt nên lời.
Vẻ mặt Cao Vân Nguyệt say sưa, Diệp Lưu Xuân hát xong cúi đầu, nhìn thấy chiếc kết đồng tâm rủ xuống bên dưới cây đàn nguyệt cầm của mình.
Nàng hiếm khi có khoảnh khắc gảy đàn một cách tùy hứng như vậy, lông mi cụp xuống, dường như nhớ lại một vài chuyện cũ khó nói thành lời.
Khúc Du nhìn nàng ấy, có chút kinh ngạc. Nàng đại khái có thể đoán ra đối phương đang nghĩ gì.
Bởi vì nàng từng đọc bài thơ này, đây là bài Xuân Phong Từ mà Bạch Sa Đinh viết vào những năm đầu.
Lời chú giải nàng đều nhớ, “Tiểu Diệp” là một nữ tử mà thi nhân quen biết từ những năm tuổi trẻ, thi nhân chứng kiến nàng từ thiếu nữ trở thành danh kỹ. Cảm thương thân thế, viết cho nàng rất nhiều bài thơ, đồng thời lại tự chế giễu mình “bạc tình”, không thể cho đối phương chỗ dựa.
Nhưng “Tiểu Diệp” hiểu rõ sự vô tình, chỉ coi hắn là khách thường, hắn lại bất đắc dĩ cảm thán một câu, cần gì phải dùng “nghìn vẻ thắm” của khách để đối đãi cùng ta?
Tiểu Diệp…
Khúc Du thấy vẻ buồn bã của Diệp Lưu Xuân, ôn tồn lên tiếng: “Đây là bài thơ mới của Thập Tam tiên sinh phải không, viết rất hay.”
Cao Vân Nguyệt hoàn hồn: “Thì ra là thơ của Thập Tam tiên sinh! Sớm biết Xuân nương tử thân thiết với Thập Tam tiên sinh, bài này ta lại chưa từng nghe qua.”
Tuy hành vi của Bạch Sa Đinh có phần ngang trái, nhưng mỗi bài thơ của hắn được lưu truyền ra đều được các nữ tử trong hậu trạch Biện Đô lén lút truyền tay nhau. Cao Vân Nguyệt yêu thích thi văn âm luật, chắc chắn sẽ không bỏ lỡ, đã xem qua không ít.
“Du Du đoán không sai.” Diệp Lưu Xuân hoàn hồn lại, cười nói: “Bài này hơi khác, ta không mời nhạc sư mà tự mình phổ nhạc. Nếu hai người thấy thích, cũng coi như không uổng công. Cao cô nương thấy thế nào?”
“Tuy nhớ gió xuân, nhưng lại cô lẻ thanh khiết.” Cao Vân Nguyệt nghiêm túc đáp: “Lời và khúc hòa hợp với nhau, vô cùng dung hòa. Nghe rồi khiến người ta thấy cảm hoài, Xuân nương tử muốn hát, phải hát cho người tri kỷ nghe.”
Diệp Lưu Xuân cười nói: “Thật vậy, hôm nay chính là ta hát cho người tri kỷ nghe.”
Lời nàng vừa dứt, một tiếng ho nhẹ của nam tử đột ngột truyền đến từ sau cửa sổ chạm hoa bên cạnh.
Cao Vân Nguyệt giật mình, nhặt chiếc quạt tròn vẫn luôn cầm tay, che mặt trốn ra sau hai người. Khúc Du đứng dậy, có chút ngạc nhiên nhìn Châu Đàn và một nam tử cao bằng chàng đi vòng qua sau hành lang bên cạnh. Vì không muốn mạo phạm, còn cố ý dừng lại ở một khoảng cách đó không xa, chưa vội bước tới.
Nàng lúc này mới phát hiện, nam tử bên cạnh Châu Đàn chính là Thái tử Tống Thế Diễm đã gặp hôm trước.
Hắn ta đã thay y phục thường thấy của quý công tử, lại có vẻ thân thiện hơn so với lúc mặc lễ phục Thái tử màu vàng trước kia. Diệp Lưu Xuân thản nhiên nhất, bước lên một bước hành lễ trước, Khúc Du và Cao Vân Nguyệt theo sau nàng hành lễ: “Điện hạ vạn an.”
“Một khúc của Xuân nương tử khiến cả ta nghe cũng cảm thấy buồn bã.” Tống Thế Diễm phất tay bảo các nàng đứng dậy, lười biếng nói: “Ba người các ngươi đều không tệ. Có dịp thì đưa Duyên Quân cùng đến nghe một chút cũng tốt.”
Duyên Quân trong miệng hắn chính là chính phi Thái tử Lý Duyên Quân mà Khúc Du vừa gặp ở tiệc. Lý Duyên Quân là biểu muội của Tống Thế Diễm, con gái của Thượng tướng quân Lý Uy.
Tuy là con gái nhà tướng, nhưng sức khỏe Lý Duyên Quân không tốt lắm. Vừa rồi Khúc Du thấy Thái tử phi rụt rè e sợ như giẫm trên băng mỏng, nghĩ rằng lời đồn tình cảm Thái tử nhạt nhoà quả không sai, lúc này Thái tử chỉ là khách sáo mà thôi.
Nàng vừa nghĩ vừa ngẩng đầu liếc một cái, vừa vặn chạm phải ánh mắt đầy ý vị sâu xa của Tống Thế Diễm. Nụ cười trong mắt hắn ta không rõ ràng, thấy nàng ngẩng đầu cũng không hề che giấu, nheo mắt nói: “Xuân nương tử hát lại cho cô nghe thêm một lần nữa đi.”
“Vâng.” Diệp Lưu Xuân ôm đàn nguyệt cầm, nhéo tay Khúc Du một cái, sau đó đi theo Thái tử.
Châu Đàn tiến lại gần hơn, nói: “Vừa rồi ta theo điện hạ và một đám tuấn tài đi ngang qua ngoài tường, hai người chúng ta đi nhanh hơn một chút, nghe thấy tiếng hát nên mới thất lễ, nhưng Cao chấp chính chắc cũng sắp đi qua chỗ này rồi…”
Mấy chữ chữ “Cao chấp chính” và “tuấn tài” vừa thốt ra, Cao Vân Nguyệt lập tức nắm lấy tay Khúc Du nói: “Ta đi giúp mẫu thân phân phát bánh hoa cúc, Du Du theo Châu đại nhân đi đi.”
Thấy nàng nhấc váy nhanh chóng biến mất ở hành lang, Khúc Du mới phá lên cười: “Ngài trêu chọc nàng ấy làm gì, xem người ta sợ kìa.”
“Chữ ‘trêu chọc’ này, dùng không thỏa đáng.” Châu Đàn bước đến, cùng nàng thong thả đi dọc trên hành lang. “Ta nói là sự thật.”
“Vâng vâng vâng, sự thật sự thật! Nói chuyện chính sự đi, ta làm theo những gì chúng ta đã bàn trước rồi, đã gặp Lưu phu nhân rồi.” Khúc Du nói: “Danh tiếng của Đỗ công tử quả nhiên không sai, Lưu cô nương thường xuyên bị hắn ngược đãi đánh đập.”
“Chuyện này làm tổn hại danh tiếng của Lưu thị, chắc chắn Lưu phu nhân không dám nói nhiều trước bàn dân trong lúc thẩm vấn.” Châu Đàn cũng “ừ” một tiếng. “Bà ấy còn nói gì nữa?”
“Lưu phu nhân nói Liên Hề luôn ngủ sớm, tới giờ nhân định sẽ buồn ngủ, tuyệt đối không thể nào bắt gặp người khác trộm cắp vào giờ tý lúc nửa đêm. Kinh Đô Phủ điều tra mơ hồ, nhân chứng không đầy đủ, bà ấy ngay cả thi thể con gái cũng chưa từng được thấy.” Khúc Du hồi tưởng lại.
Châu Đàn chau mày: “Thi thể của vụ án thường phải lưu lại ở Kinh Đô Phủ bảy ngày, bọn họ vốn không quá để tâm nên không xử lý trước. Nay thánh ý đã ban xuống, càng không dám hành động bừa bãi. Ngày mai ta trước tiên dẫn người đi kiểm tra thi thể, sau đó đi tìm gia đinh và tỳ nữ trong Đỗ phủ có thể đã chứng kiến thi thể Lưu thị ở trong hậu viên. Nếu chết trong nhà sẽ không thể hoàn toàn không có ai hay biết.”
Khúc Du gật đầu: “Vậy ta đi nhờ Đinh Hương và Chỉ Lăng tìm ông chủ Ngải giúp đỡ. Sự việc xảy ra đột ngột, Đỗ phủ muốn xử lý những người biết chuyện cũng không thể g**t ch*t hết tất cả, hoặc có người bị bán đi, hoặc trốn thoát, chắc sẽ tìm được vài manh mối.”
“Vất vả cho cô rồi!” Hai người cùng nhau đi về phía tiền sảnh, khi đến chỗ một cây cầu đá, Châu Đàn đột nhiên mở miệng: “Tiếc rằng cô nay đã làm dâu nhà người, lại là quý nữ, không thể trực tiếp vào Hình bộ, khi đến cần phải giả nam trang, ghi sổ còn phải lấy một cái tên giả, cô đã nghĩ ra chưa?”
“Chưa kịp nghĩ.”
Khúc Du cười thầm hai tiếng, ngữ khí của Châu Đàn có chút buồn cười. Câu “đã làm dâu nhà người”, nói cứ như nàng gả cho người khác vậy, nàng lắc đầu, đột nhiên tò mò hỏi: “Tiểu Lật lần trước hình như có nói với ta, Hình bộ cũng có nữ quan phải không?”
“Rất ít.” Châu Đàn tiết chế lời nói như vàng: “Chỉ có một vài người ghi chép và canh gác nữ phạm nhân. Thị vệ cầm đao không nhận nữ tử, còn người sửa luật hình văn thư và án quyển thì có hai người.”
“Ồ…” Khúc Du chậm rãi đáp lời, hỏi: “Vậy ta còn có thể làm việc gì khác không?”
“Tạm thời không có, cô cứ nghỉ ngơi trước đã, nếu ta tra ra điều gì sẽ báo cho cô hay. Ta thấy Hình Pháp Thông Nghịtrong thư phòng cô đã xem không ít. Nếu có hứng thú, ta sẽ sai người tìm thêm cho cô một ít.”
Khúc Du lập tức hưng phấn: “Tốt quá tốt quá.”
Luận văn tiến sĩ có nhiều hy vọng rồi!
Nhưng mà bây giờ nàng chắc không cần phải lo lắng vấn đề luận văn tiến sĩ nữa…
Ngày hôm sau Khúc Du thức dậy từ sáng sớm. Nàng gần đây dần quen với thói quen ngủ sớm dậy sớm của cổ nhân, Vận ma ma còn khen nàng số lần dùng bữa sáng ngày càng tăng lên.
Khúc Du ăn xong bánh cuộn nhân táo tàu và bánh đậu xanh giòn trên bàn, không hiểu vì sao đột nhiên nhớ đến vẻ mặt đáng thương của Khúc Gia Hy khi ăn đồ ngọt trước kia. Trong lòng thở dài một tiếng, sau đó liền sai người chuẩn bị xe, tính trở về phủ một chuyến.
Lần này nàng về rất đúng lúc, Khúc Thừa đang tham dự buổi chầu sớm, chưa hồi phủ. Doãn Tương Như nghe tin nàng đến thì vui mừng khôn xiết, vội vàng gọi người vào.
Khúc Du chia bánh cuộn nhân táo tàu và bánh đậu xanh giòn đã đóng gói mang đến cho hai cô muội muội, lại tự tay nấu một bát cháo thịt nạc muối.
Nàng vừa đặt lên bàn thì Khúc Thừa chưa kịp thay quan bào đã bước vào ngưỡng cửa. Thấy nàng ở đây, ông hừ lạnh một tiếng nhưng rốt cuộc cũng không sai người đuổi nàng ra khỏi cửa.
Cả nhà quây quần trước bàn, di nương theo lệ không được ngồi chung, Khúc Hướng Văn đã tới thư thục rồi. Khúc Gia Hy và Khúc Gia Ngọc cảm nhận được sắc mặt không vui của Khúc Thừa, không dám nói nhiều, chỉ cắm đầu ăn. Vừa ăn xong, Khúc Thừa liền lạnh mặt sai họ lui xuống.
Khúc Du nháy mắt với mẫu thân, nói lát nữa sẽ đến phòng gặp bà, lại cho người hầu lui ra, trong đại sảnh rộng lớn chỉ còn lại phụ thân và nàng.
“Quỳ xuống.” Khúc Thừa lạnh lùng nhìn nàng thờ ơ nói.
Khúc Du ngồi trên ghế không nhúc nhích, mở miệng hỏi: “Phụ thân vì sao bắt con quỳ?”
“Đánh trống ở phố ngự, lộ diện giữa chốn đông người, minh oan cho nữ tử phong trần, những việc con làm, chẳng lẽ con còn cảm thấy đắc ý sao?” Khúc Thừa đập bàn một cái. “Châu Đàn muốn đứng ra vì người tình nhân của hắn, con hăng hái làm cái gì vậy hả! Chẳng lẽ con không đi thì hắn còn có thể động thủ với con được hay sao? Nếu bị bức bách đến mức ấy, vì sao không về nói cho phụ thân con biết?”
Lời nói của ông hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Khúc Du, nàng đứng dậy, quỳ xuống trước mặt Khúc Thừa. Nàng trước nay không quen lễ nghi quỳ lạy, nhưng chỉ khi quỳ trước Khúc Thừa và Doãn Tương Như, lại ngoài ý muốn không hề có chút gánh nặng tâm lý nào.
Khúc Du nói khẽ: “Phụ thân hiểu lầm rồi, thật ra… là tự con muốn đi.”
Khúc Thừa sững sờ: “Con nói cái gì?”
Khúc Du cắn răng tiếp tục nói: “Là con kết giao với nữ tử phong trần, cảm động trước thân thế của họ, tự nguyện đánh trống kêu oan thay họ. Nếu không phải là nội quyến nhà quan, nữ tử đánh trống kêu oan ắt sẽ bị phạt trước hai mươi trượng nơi công đường. Thân thể vốn mảnh mai yếu ớt, há lại chịu nổi hình trượng ấy? Phụ thân hôm nay nếu muốn trách phạt con, con cũng không hối hận. Chuyện này càng không liên quan đến Châu Đàn, lời đồn đại ngoài thiên hạ kia là do ngài ấy cố ý tung ra vì để bảo vệ thanh danh của con.”
Khúc Du cúi đầu, nhưng Khúc Thừa nửa ngày không nói gì. Nàng nhìn chằm chằm vào đôi ủng quan của đối phương, trong lòng đột nhiên nảy sinh một cảm giác xót xa sâu thẳm. Ba nàng ở cuộc sống thực tế kia đã qua đời từ sớm, ngay cả mặt cũng chưa từng gặp. Khúc Thừa đối với nàng có chút quan tâm, lại khiến nàng cảm động xót xa đến thế.
“Đứng dậy đi.”
Nửa khắc sau, nàng nghe thấy Khúc Thừa nói.
“Hành động của con lần này cuồng ngông hỗn loạn, nhưng cũng có vài phần khí phách hiệp nghĩa, đáng trách thì có, nhưng cũng đáng khen.” Khúc Thừa thở dài nói, lại hận sắt không rèn thành thép mà mắng nàng: “Ta trước kia sao lại không biết con có dũng khí như vậy, chẳng lẽ không mành đến danh tiếng của mình sau này sẽ ra sao sao?”
Khúc Du thở phào nhẹ nhõm, Khúc Thừa quả nhiên là một quan văn không hề giả dối.
Nàng làm trái phụ đức, nhưng hành động lại có nghĩa, các lão đại nhân cổ hủ trên Ngự Sử Đài khinh bỉ, các quý nữ khắp kinh đô châm chọc, nhưng một bộ phận sĩ tử trẻ tuổi và quan văn thanh liêm, vẫn có người cảm thấy hành động này đáng khen.
Khúc Thừa đối diện với chính con gái mình, càng không phải là ngoại lệ.
Ông mắng vài câu rồi mới cho Khúc Du đứng dậy: “…Thôi, ngoài những điều ta vừa nói với con thì còn một chuyện nữa. Tuy lần này là ta hiểu lầm, nhưng sau này con vẫn nên tránh xa Châu Thị Lang ra một chút. Người này tâm tư khó lường, nếu muốn hại con dễ như trở bàn tay. Hắn đã không để tâm, lại không hành động bạo ngược, con cứ khách sáo ứng phó, thận trọng đối đãi, chờ xem về sau sẽ ra sao.”
Ông không nói tiếp, nhưng Khúc Du đã hiểu ý ngoài lời của ông. Trong mắt Khúc Thừa, Châu Đàn quyền thế rực rỡ, song thanh danh tồi tệ, con đường về sau khó mà vững bền, nhưng chung quy cũng chẳng phải chuyện lâu dài, nếu nàng hết lòng gắn bó, chỉ sợ sau này sẽ họa lây đến bản thân.
“Lần trước con hồi môn*, lại còn vì hắn mà cãi lại người thân nữa!” Khúc Thừa không hiểu vì sao lại nhớ ra, tức giận nói: “Lời ta nói với con, con đã nhớ kỹ chưa?”
*Hồi môn ở đây để chỉ con gái mới lấy chồng, sau một khoảng thời gian nhất định (thường là vài ngày hoặc một tuần sau đám cưới), cô dâu sẽ trở về thăm nhà mẹ đẻ lần đầu tiên.
“Phụ thân—”
Khúc Du đẩy bát cháo thịt nạc về phía trước một chút, Khúc Thừa miễn cưỡng hạ hỏa, cầm thìa múc một ngụm ăn, chỉ thấy môi má thơm ngon.
Khúc Du hỏi ông một cách rất nghiêm túc: “Con có một vấn đề muốn thỉnh giáo. Trong mắt phụ thân, thế nào là ‘bản chất thật của con người’*?”
Khúc Thừa cầm thìa trong tay, khựng lại trong giây lát.
——
Tít: Ở đây tác giả dùng () mình đã khá phân vân giữa 2 option bản dịch cho cụm này là: “Bản chất thật của con người” và “Sự chân thực của lòng người”. Nhưng xét lại thì thấy cụm bản chất ổn hơn vì nó mang tính bao quát tổng thể con người (bao gồm suy nghĩ, hành động, đạo đức, bản năng, v.v.) cả mặt tốt và xấu, là cái gốc của hành vi. Còn cụm lòng người thì lại hẹp hơn (chỉ về mặt cảm xúc, tấm lòng, nội tâm, tình cảm của con người). Chương sau có một đoạn mà cha của Khúc Du nói về bản chất thật của con người cũng rất hay và woah, phần nào củng cố thêm lựa chọn bản dịch này của mình! Aaa, lảm nhảm :)))
Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Story
Chương 35: Tiểu Diệp
10.0/10 từ 11 lượt.
