Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên

Chương 33: Tiệc thu


Ba ngày sau Khúc Du nhận được thiếp mời của phu nhân Chấp chính Cao Tắc.


Nàng và Châu Đàn thành hôn chưa lâu, vẫn chưa có thời gian tham gia các loại yến tiệc. Các nữ tử hậu trạch ở Biện Đô rất ưa náo nhiệt, cách vài hôm lại có lời mời tiệc mới.


Thực ra cũng không phải Khúc Du hoàn toàn không có thời gian, chỉ là không biết vì danh tiếng của Châu Đàn hay thân phận của nàng mà vẫn luôn không có ai gửi thiếp mời đến.


Ngày mùng tám tháng chín, chính là trước ngày Tết Trùng Dương.


Ngày Trùng Dương trong cung có yến tiệc, ngoại ô kinh thành có lễ hội leo núi và lễ tế, yến tiệc của nội quyến luôn không thể tề tựu đầy đủ, do đó tiệc hoa cúc mùa thu thường được tổ chức vào ngày trước Trùng Dương. Khúc Du dẫn theo Hà Tinh và Thủy Nguyệt hai người, qua sự hướng dẫn của tỳ nữ ở cổng Cao phủ, ngồi vào một góc trên ghế dự tiệc.


Phu nhân của Chấp chính Cao Tắc xuất thân từ Thừa Bình Hầu phủ, tính tình cởi mở, thường mở tiệm cháo làm việc thiện tích đức, mối quan hệ giữa bà và các phu nhân hậu trạch ở Biện Đô khá tốt. 


Tiệc mùa thu do bà tổ chức, ngoại trừ gia quyến thân cận của Phó Khánh Niên đối đầu với Cao Tắc, hầu như tập hợp tất cả các mệnh phụ và quý nữ ở Biện Đô. Mẫu thân của Khúc Du là Doãn Tương Như vì sức khỏe yếu nên không thường xuyên tham gia yến tiệc, bản thân nàng lại còn trẻ tuổi và ít kinh nghiệm nên được tạm thời sắp xếp ở ghế cuối.


Thấy nàng ngồi xuống, thần sắc Cao phu nhân khẽ động, thậm chí còn tự mình bước tới: “Du Du lâu rồi không lộ diện, lại đây để ta xem nào.”


Nghe nói nguyên chủ và trưởng nữ của Cao phu nhân là Cao Vân Nguyệt thường xuyên gặp mặt trong các bữa tiệc trước đây, xem ra Cao phu nhân cũng nhận ra nàng, Khúc Du cúi người hành lễ: “Cao bá mẫu, trước đây nhiều việc, lâu rồi không gặp người. Nghe nói gần đây người ngủ không ngon giấc, con mang hai hũ cao dâu tằm tự tay nấu tới, mong người không chê cười.”


Trước khi đến nàng đã nghĩ rất lâu nên tặng gì, may mà đã hỏi thăm được từ Châu Đàn về chứng đau đầu mất ngủ thường xuyên của đối phương.


Cao phu nhân nhướng mày, khá kinh ngạc: “Du Du có lòng rồi, lần trước gặp mặt con vẫn còn là cô nương chưa gả, giờ đã có chút dáng vẻ chủ mẫu của một phủ rồi.”


Sau khi Khúc Du nổi danh trên yến tiệc nhờ đối thơ với Cao Vân Nguyệt, Cao phu nhân đã gặp nàng hai lần. Trước đây nàng có tài có sắc, chỉ là không hiểu rõ sự tình thế thái, lần gặp mặt này lại mang một khí chất khác.


Bà nghĩ thế, liền hỏi thêm một câu: “Con trước khi xuất giá bị ngã xuống nước, bệnh lâu như vậy giờ đã khỏi hoàn toàn chưa?”


Lần ngã xuống nước mà Cao phu nhân nói thực ra chính là thời điểm nàng xuyên không qua, Khúc Du đáp: “Đã phiền bá mẫu quan tâm, con đã khỏi hoàn toàn rồi, còn mập lên một chút nữa đây.”


Cao phu nhân bị nàng chọc cười, vỗ vỗ vai nàng. Vừa hay ngoài sảnh có một thị nữ bước vào, Cao phu nhân dường như có việc phải giải quyết, quay người dặn dò vài câu, rồi đi theo thị nữ ra ngoài.


Trong sảnh chỉ còn lại một phòng phụ nhân trước bàn tiệc trường dài, họ ném những ánh mắt đánh giá dò xét khác nhau về phía Khúc Du.


Trong đó chủ yếu là sự châm chọc, Khúc Du liếc qua, thầm nghĩ trong mắt họ, việc mình lộ diện công khai, kết giao với nữ tử phong trần gần như là chuyện nghịch lý không thể tưởng tượng nổi. Nếu một mệnh phụ bình thường mà làm ra chuyện như thế, bất kể vì lý do gì cũng sẽ mang tiếng xấu, không ai dám qua lại.



Nhưng vừa rồi Chấp chính phu nhân đối với nàng khá khách sáo, mọi người cũng thấy rõ. Châu Đàn tuy danh tiếng không tốt nhưng xem ra rất được trọng dụng, đang là người nổi danh. Ý đồ lôi kéo của Chấp chính ai cũng nhìn thấy, bằng không cũng sẽ không gửi thiếp mời cho Khúc Du.


Do đó mặc dù mọi người có chút coi thường nàng, nhưng vẫn chỉ lo nói chuyện riêng, không ai bắt chuyện cũng không ai gây khó dễ nàng.


Như vậy thì tốt quá, Khúc Du chuyên tâm nghiên cứu các món ăn nhỏ tinh xảo trong bữa tiệc. Là tiệc hoa cúc Trùng Dương nên mỗi người có một cốc trà hoa cúc mật ong đặt trước mặt. Hiện tại chưa chính thức khai tiệc, các món ăn chỉ có món lạnh, chẳng hạn như kim cúc trộn đậu khô, cúc hương cuộn như ý*,… Nàng nếm vài món thấy thanh mát dễ chịu, rất thích.


*Như ý ở đây là chỉ món ăn được cuộn lại giống hình đám mây tương tự chi tiết trên chiếc gậy Như Ý.


Các phu nhân lớn tuổi còn biết ít lời thì hơn, nhưng nữ quyến trẻ tuổi ngồi ngay đối diện Khúc Du lại không nhịn được, thấy nàng chỉ lo cúi đầu thưởng thức món ngon, không khỏi cười khẩy một tiếng, giọng không to không nhỏ, vừa đủ để Khúc Du nghe thấy: “Xuất thân cửa nhà thấp kém, quả nhiên không hiểu lễ nghi.”


Một phu nhân thân thiết bên cạnh vội vàng kéo tay áo người kia, nói nhỏ: “Đây là gia quyến của Châu Thị Lang đó.”


Người kia liền đáp: “Châu Thị Lang nổi tiếng phong lưu ph*ng đ*ng, ngươi lẽ nào chưa nghe chuyện phong lưu của hắn cách đây ít hôm sao? Đến nỗi khiến nàng ta phải ra đường rồi, có thể thấy sẽ không bảo vệ nàng ta đâu. Nói cho cùng vẫn là gia thế quá thấp, Châu Thị Lang nhất định rất không hài lòng với cuộc hôn sự này.”


Giọng nói trước đó không to, các lão phu nhân ngồi ghế trên không nghe rõ lời họ nói, chỉ nghĩ là những cô nương trẻ đang hàn huyên với nhau. Khúc Du đặt ngang chiếc đũa ngọc trong tay, ngẩng đầu lên hỏi: “Vị đây là?”


Tỳ nữ bên cạnh người phụ tử kia liền đáp: “Phu nhân nhà ta là nội quyến của Lật đại nhân Tả Lâm Vệ, là thiên kim của Trung Tán đại phu, Củng đại nhân.”


Lật đại nhân Tả Lâm Vệ… Họ này ít gặp, nàng nhớ Lật Hồng Vũ hình như đã nhắc đến một chút, Tả Lâm Vệ này hẳn là ca ca của hắn, vậy thì vị trước mặt này, chính là tẩu tẩu của hắn rồi.


Lật Hồng Vũ bị gửi đi theo Lương An, chắc chắn Lật gia có quan hệ không tồi với Phó Khánh Niên, nhưng Củng thị đã đến dự tiệc ở Cao phủ, chứng tỏ họ cũng không hoàn toàn thuộc phe Tể phụ. Cũng có không ít người thuộc phe trung gian trong cuộc tranh giành đảng phái triều đình, Lật gia chính là một trong số đó.


Khúc Du nhớ đến Lật Hồng Vũ, cảm thấy hơi buồn cười, trên bàn tiệc có rất nhiều phu nhân có địa vị cao hơn vị đối diện này, tất cả đều biết im lặng, chỉ có vị Củng thị này cũng ngang ngược như Lật Hồng Vũ, quả đúng là “không cùng một nhà, không vào chung một cửa”.


Củng Ngọc Oanh thấy Khúc Du cười nhỏ, lại còn không thèm để ý đến mình, chỉ nghĩ là đang chế giễu, mắt xoay một vòng, đột nhiên chuyển sang khuê mật bên cạnh, giọng lớn hơn một chút: “Tỷ tỷ không biết chứ, tên nô bộc mới tuyển nhà ta trước kia có nói về một chuyện kỳ lạ, ta cũng muốn hỏi Châu phu nhân một chút—”


Đã có người đổ dồn ánh mắt tới, Khúc Du phản ứng một lúc mới nhớ ra “Châu phu nhân” là gọi mình, cười tươi tỉnh nói: “Xin cứ hỏi tự nhiên.”


“Tên gia bộc nhà ta nói, Châu phu nhân ở trong phủ thậm chí còn bảo nô bộc giảm bớt lễ nghi quỳ lạy.” Củng Ngọc Oanh lắc nhẹ chén trà bên tay, nửa cười nửa không. “Nói ra thật là chuyện mới lạ, nếu trong một nhà ngay cả tôn ti quý tiện cũng không có, hoàn toàn không quy củ, chẳng phải sẽ xáo trộn hết sao. Châu phu nhân và ta đều là con gái quan văn, cớ sao lại không hiểu lễ nghi như vậy?”


Nàng ta ẩn ý châm chọc, nói về việc bỏ lễ nghi quỳ lạy, trong lời nói vẫn có ý mỉa mai việc Khúc Du kết giao với nữ tử phong trần. Trong bữa tiệc mặc dù vẫn cười nói như thường, nhưng không ít người đã lặng lẽ đặt ly rượu xuống, muốn xem Khúc Du sẽ đối phó thế nào.


Ngoài dự đoán của mọi người, Khúc Du mỉm cười nhẹ với Củng Ngọc Oanh, không hề có sự xấu hổ hay ngượng ngùng, ngược lại còn chuyển sang đề tài khác: “Ta kính cẩn gọi cô một tiếng Củng gia tỷ tỷ, và cũng muốn hỏi một câu, theo tỷ tỷ thấy, thế nào là lễ nghi?”


Củng Ngọc Oanh ngẩn người, đáp lời một cách nghiêm túc: “Chu Công đặt ra Chu Lễ, phân biệt tôn ti, sắp xếp quý tiện lấy đó làm sáng tỏ lẽ đạo và đức hạnh, muội muội đã đọc sách thơ, chẳng lẽ nào lại không biết?”



Giọng nàng không to, ngữ khí lại càng ôn hòa, Củng Ngọc Oanh nghe xong ngẩn người, nhất thời á khẩu: “Ta…”


“Ta biết tỷ tỷ thật lòng thương ta, không muốn ta vì chuyện này mà bị mang tiếng xấu, hành động này của ta đúng là đã phá vỡ quy củ.” Không đợi nàng nói hết, Khúc Du liền đổi giọng, nói một cách rất chân thành: “Nhưng thánh nhân cũng có lòng thương xót người dưới, tất cả mọi người đều không dễ dàng gì. Ta chỉ là nữ tử hậu trạch, ngày ngày quanh quẩn trong phủ, không thể cứu giúp được thiên hạ, chỉ có thể cố gắng hết sức. Nếu ta có sai sót, xin muôn phần bao dung.”


Nàng đứng dậy hành lễ, trong bữa tiệc nhất thời im phăng phắc, Củng Ngọc Oanh không nói được lời nào, quay đầu lại thì thấy dưới sảnh có một nữ tử mặc y phục lam thuỷ không biết đã đứng đó từ lúc nào. Trong lúc ngẩn ngơ nàng lờ mờ nhớ ra, đây hình như chính là trưởng nữ của Cao Tắc, Cao Vân Nguyệt nổi danh khắp Biện Đô.


Cao Vân Nguyệt tuy ngang hàng danh tiếng với Khúc Du, nhưng xuất thân cách biệt một trời một vực, đi đến đâu cũng được mọi người ca tụng. Lúc này nàng vịn vào khung cửa nghe khá lâu, cho đến khi Khúc Du nói xong mới bước tới cúi người hành lễ, giọng kiêu ngạo pha lẫn chút lạnh lùng: “Kính lễ các bậc trưởng bối.”


Là đích nữ của Cao Tắc, cho dù có chút kiêu ngạo, cũng không ai dám coi thường. Khúc Du lúc này mới thấy nàng, nhìn lướt qua y phục, lập tức chắc chắn đây nhất định là Cao Vân Nguyệt nổi danh cùng nguyên chủ.


Thật xinh đẹp, Diệp Lưu Xuân tuy có khí chất phi thường, nhưng chỉ riêng về dung mạo thì vẫn kém hơn vị trước mặt này một bậc. Khúc Du nhìn chằm chằm không chớp mắt. 


Cao Vân Nguyệt sau khi nhận vài lời khen ngợi, chuyển ánh mắt sang nàng: “Lần trước ở yến tiệc là ta thua Châu phu nhân, đã hẹn sẽ mời phu nhân đến thưởng hoa. Mẫu thân ta sẽ sớm quay lại, mong các vị cứ bình tĩnh chờ đợi, không cần sốt ruột.”


“Đi thôi.”


Khúc Du vội vàng đi theo.


Hà Tinh và Thủy Nguyệt đi theo ra, Cao Vân Nguyệt đi nhanh, tạm thời chưa để ý đến nàng, Khúc Du bước chậm lại, nhỏ giọng đắc ý: “Thế nào, ta vừa rồi nói có ổn không?”


Hà Tinh cúi đầu thì thầm: “Lời Phu nhân nói tuy nô tỳ không hoàn toàn hiểu, nhưng nô tỳ biết phu nhân đang quan tâm chúng nô tỳ.”


Thủy Nguyệt đứng bên cạnh mắt đỏ hoe gật đầu.


Khúc Du vỗ vai họ: “Các ngươi lui xuống trước đi, ta tới trò chuyện một lát với Cao cô nương.”


Cao Vân Nguyệt đi trên hành lang dài, sau khi Hà Tinh và Thủy Nguyệt đã rời đi, nàng quay người lại, tiện tay hái một bông hoa hồng đã sắp tàn từ bụi hoa bên cạnh, buồn bã ngắt từng cánh hoa, mãi lâu sau mới cất lời: “Là ta đã thua cô.”


Nàng tung cánh hoa trong tay, vỗ vỗ tay: “Chuyện ở phố ngự ồn ào khắp nơi, cô quá là phô trương rồi. Ta nghĩ đi nghĩ lại, ta chắc là không làm được như vậy. Cô… không phải là bị Châu đại nhân ép buộc đi đúng không?”


Khúc Du lập tức phủ nhận: “Không phải.”


Cao Vân Nguyệt thở phào nhẹ nhõm: “Ta nghĩ theo tính cách của cô, nếu đã không muốn đi thì chắc chắn sẽ đập đầu tự vẫn, sao có thể chịu sự ép buộc của phu quân, quả nhiên là vậy.”


Nghe giọng điệu của đối phương, nàng đây hẳn là rất quen thuộc với nguyên chủ.



Cái tên này nàng đã nghe rất nhiều lần rồi, trước đây còn lo lắng đối phương ghét bỏ nàng vì giành hết sự chú ý khó hòa hợp. Bây giờ xem ra quả thật là đã xem quá nhiều cung đấu rồi, hai người đã từng có mỹ đàm đối thơ, đại khái là tâm đầu ý hợp.


Khúc Du vẫn đang suy nghĩ ở đây chưa lên tiếng, Cao Vân Nguyệt liền tiếp tục nói: “Lúc Khúc Thừa đại nhân bị liên lụy, ta đã cho người gửi bạc cho cô, nghe mẫu thân cô nói sau khi cô ngã xuống nước rất nhiều chuyện trước đây đều không nhớ nữa. Vậy cô còn nhớ lời cá cược giữa chúng ta không?”


Nàng nghĩ mãi không ra, đành phải mơ hồ lắc đầu, rồi nói: “Đa tạ Cao cô nương quan tâm.”


Không ngờ Cao Vân Nguyệt lại “hừ” một tiếng: “Ai quan tâm cô chứ, ta sợ cô chết đói, cô lại ngay cả lời cá cược cũng không nhớ. Thôi, lát nữa ta sẽ bảo mẫu thân dẫn khách đến, cũng không uổng tâm sức ta chọn hoa kỹ lưỡng như vậy.”


Khúc Du lúc này mới phát hiện Cao Vân Nguyệt đã dẫn nàng đi qua hành lang dài ấy, xuyên qua tiền sảnh tiếp khách, đến một bên một lầu các vắng người trong hậu viên. Nơi đây bày gần trăm chậu hoa cúc thu với nhiều màu sắc khác nhau, có một số loài Khúc Du chưa từng thấy, chắc chắn là những giống hoa rất quý hiếm.


“Lần trước chọn thẻ hoa, cô chọn trúng câu: ‘Đợi đến mồng tám tháng chín thu sang, hoa ta nở rực vạn hoa khác tàn.’ Ta cười cô không có khí tiết ấy, cô đánh cược với ta, bảo ta cứ chờ xem.” Thấy nàng vẻ mặt mơ hồ, Cao Vân Nguyệt không khỏi nhắc nhở, vừa nói vừa tự mình bực bội. “Bây giờ cô quên hết rồi, nhưng vẫn để ta thấy được, ta theo lời hứa tặng cô trăm chậu cúc thu quý giá này, cô về phủ thì bảo người khiêng về đi.”


Khúc Du hơi kinh ngạc: “Cái này… ta e là không mang đủ người giúp việc.”


Cao Vân Nguyệt lại liếc nàng một cái.


Cao Vân Nguyệt nhỏ hơn nguyên chủ nửa tuổi, Khúc Du vươn tay khoác lấy cánh tay nàng, vô cùng thân thiết kề sát cùng nàng thưởng thức tỉ mỉ trước lầu, khen ngợi một hồi. Cao Vân Nguyệt quả nhiên rất hài lòng, sắc mặt lập tức dịu xuống, cùng nàng đi xuyên qua hậu viên trở về sảnh đường vừa rồi.


Khúc Du nhéo nhẹ một góc tay áo màu xanh hồ thủy của nàng, cười nói: “Màu xanh lam thật hợp với cô, đây là tơ gợn sóng nhàu may mặc thịnh hành ở Biện Đô phải không, ta chưa từng thấy ai mặc đẹp hơn cô.”


Cao Vân Nguyệt nói: “Cô quên mất nhiều chuyện, ngược lại còn dễ thương hơn khi trước rất nhiều.”


Những ký ức lẻ tẻ bỗng lóe lên trong đầu Khúc Du, đối phương mặc bộ y phục lụa mỏng màu lam thuỷ bay phất phơ trong gió, ánh mắt nhìn sang, mang theo sự kinh ngạc và tán thưởng. 


Nàng mang máng nhớ Cao Vân Nguyệt không thích đeo vàng bạc trang sức, có một cây trâm dài bằng ngọc bích, sau đó cây trâm ấy đột ngột vỡ tan trong hình ảnh mờ ảo của nàng.


Khúc Du giật mình, hoàn hồn lại vô thức ngước mắt nhìn, quả nhiên thấy Cao Vân Nguyệt cài một cây trâm dài bằng ngọc bích.


Cao Vân Nguyệt kinh ngạc hỏi: “Cô làm sao vậy?”


“Không sao.”


Khúc Du vẫn còn hoảng hồn, vịn chặt tay nàng.


Cao Vân Nguyệt miễn cưỡng hài lòng, cùng nàng đi bên nhau, nói lời khó nghe: “Lần trước gặp còn là cô nương, gả đi nhanh như vậy, thật là không quen. Châu đại nhân đối xử với cô có tốt không?”



“Vậy thì được.” Cao Vân Nguyệt không nghi ngờ gì, luyên thuyên kể: “Phụ thân luôn muốn ta thành hôn sớm, không gả được cho Thái tử lại phải tìm kiếm hoàng thân quốc thích khác… Gả vào nhà thế gia như vậy có gì hay, sau này trắng mắt nhìn phu quân nạp thiếp, ngay cả một lời cũng không xen vào được, gần đây ta giận dỗi với ông, ngủ cũng không ngon.”


Khúc Du thấy sắc mặt nàng quả thật hơi tiều tụy: “Ta có mang cao dâu tằm cho mẫu thân cô, lúc rảnh rỗi cô cũng có thể uống một ít, hôm khác tới mời cô ra ngoài. Ta có một người bằng hữu mở một tiệm dược thiện, ta sẽ bảo hắn gửi cho cô vài công thức món ăn, điều dưỡng một chút.”


Cao Vân Nguyệt vui vẻ đồng ý: “Được.”


Nàng dừng lại một chút, đột nhiên hỏi: “Cô có biết vụ án khó nhằn trong tay phu quân cô không?”


“Cô nói là vụ án Lưu thị rơi giếng sao?”


“Phải.”


Khúc Du ừm một tiếng mơ hồ, thăm dò hỏi: “Cô quen Lưu thị?”


Cao Vân Nguyệt khẽ “à” một tiếng, lặng lẽ nói: “Cô có thể không nhớ nữa, Lưu Liên Hề… từng là cố hữu của chúng ta.”


“Nàng ấy không thích tụ hội, chỉ là một năm trước có dịp gặp chúng ta ở hội chuỷ hoàn*, thơ viết rất hay, tính tình cũng vô cùng ôn hòa, gả vào Đỗ gia chưa đầy một năm đã mất.”


*Đây là một môn thể thao cổ đại của Trung Quốc, trong đó dùng gậy bóng để đánh quả bóng vào lỗ tương tự như bộ môn golf.


Khúc Du cũng im lặng, hai người đi qua dưới mấy cây phong trong vườn, gió thu hiu quạnh, một chiếc lá phong đỏ thẫm lướt qua vai nàng.


Vụ án mà nàng nói chính là vụ án khẩn cấp mà Hạ Tam đã nói với Châu Đàn ba ngày trước. Đỗ Cao Tuấn, con trai của Tả Gián Nghị đại phu* Đỗ Huy, báo án với Kinh Đô Phủ, nói phu nhân mình là Lưu thị được phát hiện chết trong giếng sau vườn. Khi đó Châu Đàn đang bận vụ án rơi lầu, Phó Khánh Niên nói thêm một câu, vụ án này liền không chuyển giao cho Hình bộ nữa.


*Đại phu ở đây không phải là đại phu khám bệnh mà là một chức quan thuộc tầng lớp quý tộc, địa vị dưới khanh () nhưng trên sĩ () trong chế độ phong kiến phân cấp. Họ giữ chức vụ cụ thể trong triều đình, ví dụ: Thái phó, Thượng đại phu, Trung đại phu….


Kinh Đô Phủ điều tra ba ngày, bắt được người hộ viện* trong phủ Đỗ gia, người hộ viện thừa nhận mình trộm cắp tài vật của chủ nhà bị phu nhân bắt gặp. Trong lúc cấp bách đã siết cổ nàng rồi quăng xác xuống giếng. Nhân chứng vật chứng đầy đủ, người hộ viện thậm chí còn tự vẫn trong ngục trước khi bị xét xử.


*Người bảo vệ trong viện, trong phủ đệ; người canh gác, bảo vệ an ninh cho một nơi nào đó.


Vụ án này nghi vấn chồng chất, mẫu thân của Lưu Liên Hề hoàn toàn không tin, nhưng đến Kinh Đô Phủ làm ầm lên ba lần đều không có kết quả, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt chấp nhận thôi.


Cho đến khi Khúc Du đánh trống Đăng Văn, mẫu thân Lưu thị mới được khích lệ, viết đơn cáo kiện bằng máu, nộp lại lên Hình bộ, chỉ nói trước kia kết án qua loa. Tuy nhiên Hình bộ cũng chỉ là Điển Hình Tự, không đủ cơ sở để dựa vào đó yêu cầu xét xử lại. Sự việc ầm ĩ, Đức Đế trong buổi chầu sớm đã yêu cầu Châu Đàn đích thân tiếp nhận, Cao Vân Nguyệt cũng có nghe tin.


“Chẳng thể níu giữ, hoa cũng rụng rơi…”


Khúc Du lẩm bẩm một câu, thẫn thờ nói: “Nữ tử so với hoa lại càng mong manh hơn, chẳng cần người bẻ, chỉ một cơn gió thổi rơi khỏi cành liền mặc người chà đạp. Ta nghĩ đến mấy cô nương ở Phương Tâm Các trước kia cũng phải chịu cảnh trôi nổi bấp bênh như vậy, sinh tử không thể do mình quyết định.”


Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Story Chương 33: Tiệc thu
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...