Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên

Chương 31: Quyển 2: Đầu bạc thắp nến - Hồi 4: Hoa rơi - Chương 31: Thắp nến


Trong rừng sương mù dày đặc, u ám bao trùm, trời tối sầm, hai người đã hoàn toàn không thể tìm lại được con đường đã đi qua, chỉ đành phải đi dọc theo sườn núi lên trên. May mắn vận khí không tồi, không lâu sau đã tìm thấy một ngôi miếu thờ thần núi tồi tàn để tránh mưa.


Châu Đàn nhẹ nhàng đặt thi thể Yên Vô Bằng lên chiếu cói cũ kỹ rồi tìm thấy một ít rơm và củi khô trong miếu. Ống đánh lửa* chàng mang theo bị thấm một chút nước mưa, phải mất một lúc lâu mới miễn cưỡng nhóm được một đống lửa nhỏ yếu ớt.


*Nguyên văn gọi là hỏa chiết tử. Đây một cái ống nhỏ bên trong có chứa vật liệu dẫn cháy, dùng đất thô vụn được quấn chặt bởi giấy bản sau khi được đốt lửa rồi thổi tắt, lúc đó sẽ còn lại những tàn lửa lốm đốm đỏ trong lòng ống. Khi muốn có lửa chỉ cần thổi hơi mạnh là ngọn lửa sẽ bốc lên.


Khúc Du ngồi trước đống lửa, chậm rãi hơ khô y phục ướt sũng của mình. Trong lúc vô tình liếc mắt, nàng thấy Châu Đàn đang thất thần nhìn vào bàn thờ thần.


Miếu thờ thần núi này không biết đã bị bỏ hoang bao nhiêu năm, chắc hẳn được xây dựng khi trên núi Kinh Hoa vẫn còn người sinh sống. Tượng thần núi được làm từ đá thô kệch, phần đầu không biết bị vật gì đập vào, nay chỉ còn lại một cái lỗ xấu xí.


Thi thể của nữ tử trẻ tuổi được đặt trên chiếu cói cũ kỹ dưới bàn thờ, trên mặt vẫn còn dính những mảnh thực cỏ li ti bám vào khi ở trong màn mưa ban nãy.


Châu Đàn lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Yên Vô Bằng.


Cảm giác như vẫn còn là ngày hôm qua, chàng cứu nàng ấy ở bến tàu vận chuyển ngũ cốc tại Lâm An. Khi đó Yên Vô Bằng lần theo dấu vết của Bành Việt, một đường từ Nhược Châu đến Giang Nam giả nam trang, lại không dám để lộ võ công. Khuôn mặt thậm chí đã biến thành màu lúa mạch vì lưu lạc lâu ngày, phong sương dãi nắng, mang theo tia sáng của hận thù và hy vọng.


Giờ đây tất cả đều tan biến, Yên Vô Bằng giờ chỉ còn là một thi thể cô độc nằm trong ngôi miếu đổ nát này, gương mặt thanh tú giờ đây đã bị số phận tàn phá, sớm vương vấn vết tích của sự tàn tạ. Vết máu chưa được lau sạch, dính một mảng ở mắt trái, khi này đã đông lại kết thành màu đen.


Sinh mạng thật mong manh, nếu như hôm nay trời không mưa, họ không bị mắc kẹt trên núi, ông chủ Ngải mang theo y quan có thể nhanh chóng tìm thấy họ. Nếu như Yên Vô Bằng không quá nóng vội có lẽ chỉ phải chịu những vết thương nhẹ còn khả năng cứu chữa. Nếu như chàng có thể đến sớm hơn, hoặc khi lờ mờ đoán được ý đồ của nàng ấy thì đã ngăn cản trước.


Tiếp tục nghĩ ngược về trước, nếu như chàng không quá thương cảm cho đứa trẻ bên đường, nếu không bị ám sát, giúp đỡ cho Yên Vô Bằng và Cốc Hương Huỷ gần như tuyệt vọng khi đó. Nếu như Bành Việt từ rất nhiều năm về trước không đi nhầm phòng, hoặc Yên Tri kiên nhẫn chờ đợi lệnh từ bên trên mới mở cửa thành nghênh địch.


Có quá nhiều “nếu như”, dù chỉ một điều thành sự thật thì cũng sẽ không có kết quả như ngày hôm nay.


Châu Đàn cảm thấy ý thức của mình có chút hỗn loạn, chàng thấy Khúc Du bước về phía chàng, miệng mở rồi khép. Dường như nàng đang nói gì đó, nhưng bên tai chàng mơ hồ một mảng, không nghe rõ gì cả.


Mùi thơm dịu dàng sạch sẽ của cơ thể nữ tử quẩn quanh chóp mũi chàng, chàng nhận ra Khúc Du đang dùng trán để đo nhiệt độ cho chàng. Trong khoảnh khắc này, Châu Đàn đột nhiên nhớ lại lúc nằm trên giường.



Trong một khoảng thời gian dài sau khi bị ám sát, thực ra chàng vẫn còn một chút ý thức mơ hồ.


Ngoại trừ việc nằm mơ, chàng gần như có thể nhớ lại rõ ràng một vài chi tiết nhỏ không thể nhỏ hơn. Ví dụ như y quan ác ý băng bó vết thương cho chàng, hơi đau, nhưng chàng không kêu thành tiếng được, mùi thuốc dịu dàng mà tàn nhẫn, linh hồn trong khí huyết tách khỏi thể xác trôi nổi lên, quan sát rõ ràng sinh mệnh của mình từng chút từng chút một trôi đi.


Cảm giác này khiến người ta rùng mình, nhưng chàng lại có được một niềm vui quái dị trong quá trình bất lực chờ chết. Chàng ép buộc mình nhắc lại trong ký ức những thi thể máu thịt lẫn lộn của đồng liêu trong chiếu ngục. Hay xác chết cùng quan phục cẩu thả chồng chất dưới bức tường nghiêm nghị, vươn ra một bàn tay mà chàng rất quen thuộc.


Ký ức rõ ràng đến đáng sợ.


Sau đó là âm thanh của tiếng kèn vang lên, những đầu ngón tay ấm áp lướt qua cổ chàng, theo dấu vết trượt xuống để lại một cảm giác tê dại run rẩy. Sinh khí tươi mới lâu ngày mới có lại được rót vào cơ thể chàng, sau đó chàng xuyên qua tấm bình phong thấy một đôi mắt sáng ngời.


Thật kỳ lạ, rõ ràng là lần đầu gặp mặt nhưng chàng lại mơ hồ cảm thấy có lẽ từ rất lâu về trước chàng đã quen biết nàng rồi.


Khúc Du bước đến đã cảm thấy có gì đó không đúng.


Châu Đàn cúi đầu, dường như rơi vào một cảm xúc riêng biệt bị cách ly với thế giới bên ngoài. Nàng gọi vài tiếng, đối phương đều không trả lời, trên khuôn mặt trắng bệch hiện lên một màu đỏ ửng nhẹ.


Nàng cúi người xuống áp trán vào trán đối phương, phát hiện chàng đang sốt.


Khúc Du ôm mặt chàng, áp sát vào chàng. Châu Đàn chậm rãi mở mí mắt nhìn nàng, trong đồng tử màu hổ phách không phản chiếu hình bóng của nàng, nhưng nàng lại thấy một tia tự ghét bỏ lóe lên trong đó.


Nàng quay đầu lại nhìn thi thể trên mặt đất, chuyển tay từ mặt chàng sang vai, nhẹ giọng nói: “Ngài đang sốt cao.”


Bệnh tình đến quá đột ngột, cơ thể Châu Đàn vốn không tốt, trong vòng một năm bị tra tấn rồi dùng thuốc, sau đó lại gặp ám sát, bị mưa dính một chút liền sốt cao.


Nhiệt độ truyền đến lòng bàn tay nàng, Châu Đàn cụp mắt, không dám nhìn nàng nữa. Khúc Du nhận thấy ý muốn trốn tránh của đối phương, lần này nàng không buông tay, ngược lại hỏi thẳng: “Ngài trốn cái gì?”


“Đừng lại gần ta.” Châu Đàn né tránh ánh mắt nàng, chàng nhắm mắt lại, mí mắt mỏng manh run lên không yên cho thấy sự do dự và giằng xé của chàng lúc này.


“Ngay từ ngày cô đến phủ ta, lẽ ra đã phải có người nói cho cô biết rằng đừng lại gần ta, đừng ban ơn cho ta.” Châu Đàn gần như rất lạnh lùng, nghiến răng từng chữ nói: “Cô thấy thi thể này không? Nàng ấy từng tin tưởng ta, bây giờ lại nằm ở đây, cô chẳng lẽ không sợ có một ngày chính mình cũng sẽ trở nên như thế này sao?”



“Vì sao ngài tự trách mình nhiều đến vậy?”


Khúc Du nhìn chàng, cảm xúc của chàng rõ ràng đã hơi mất kiểm soát, ngay cả lời ấy cũng nói ra.


“Cái chết của nàng ấy không phải lỗi của ngài, ngài cũng không muốn bị ám sát, không muốn Bành Việt chỉ bị phán lưu đày, không muốn không giúp được nàng ấy…” Khúc Du nhớ lại những nghi ngờ trước đó về chàng, trong chốc lát cảm thấy xót xa khó nói: “Đây không phải là lỗi của ngài.”


“Đây chính là lỗi của ta.” Châu Đàn cố chấp phủ nhận. “Khi không thể làm được, ta không nên hứa hẹn hão huyền, không nên cho nàng ấy hy vọng rồi lại dập tắt đi, cuối cùng dẫn đến lựa chọn không thể thay đổi. Người chết như đèn tắt, mọi thứ đều không thể quay đầu lại được nữa.”


Chàng quay đầu lại trong ánh sáng mờ mịt, Khúc Du thấy trong hàng mi chàng phản chiếu ánh lửa khiến trong đôi mắt sáng như băng tuyết của chàng dấy lên vài phần ánh lệ lấp lánh: “Cô rời xa ta sẽ có một cuộc đời tốt hơn.”


Một người luôn quen với việc tự trách bản thân mình. Một người nuốt lấy ác ý làm áo giáp dùng nó để khiến người khác rời xa mình. Một người như vậy… làm sao có thể trở thành gian thần? Hoặc nói với tiêu chuẩn đạo đức cao như vậy, làm sao lại cho phép bản thân làm điều ác?


“Châu Đàn!” Khúc Du vươn tay so sánh gần hàng mi chàng, nhưng không chạm vào. “Vô Bằng nói với ta nhiều lời như vậy, điều duy nhất ta có thể xác định là… ngài trước nay đều nói dối, ta sẽ không bao giờ tin những gì ngài nói nữa.”


Theo hành động thường lệ trước kia của Châu Đàn, chàng nhất định sẽ châm chọc nàng vài câu, miệng nói trái lòng mà phủ nhận sạch sành sanh, khiến nàng tức giận phủi tay áo bỏ đi, sau đó tự mình l**m láp vết thương. 


Sự ngụy trang của chàng hoàn hảo không chút kẽ hở, nếu không phải vì lời nói của Yên Vô Bằng khi nãy, Khúc Du hầu như thực sự nghĩ rằng những gì chàng nói đều là suy nghĩ trong lòng.


Những chuyện từng khiến nàng hoài nghi lặp đi lặp lại cuối cùng cũng tìm thấy bằng chứng. Ngay từ đầu, nàng đã tự định nghĩa rõ ràng về thiện và ác mà sau này mình cứ mãi dằn vặt. Vượt qua những trang sách sử hoa mỹ, nàng chỉ thấy một người tốt run rẩy trong góc tối vào đêm tân hôn mà chẳng ai quan tâm.


Châu Đàn tạo ra sự thất vọng, khinh bỉ, chán ghét trong lòng nàng, rất thành thạo xua đuổi nàng đi, đáng tiếc là chàng đã sai lầm rất nhiều. Yên Vô Bằng nói rõ những chuyện này, Khúc Du lập tức hiểu chàng đang nghĩ gì. Chàng muốn làm một quan thần cô độc, không muốn có bất kỳ một điểm yếu.


Nàng chờ Châu Đàn châm chọc nàng như trước, nhưng đối phương lại trầm ngâm không trả lời. Khúc Du cúi người xuống, thấy chàng cụp mắt, ý thức đã có chút mờ mịt.


Khúc Du kéo chàng vào góc, định lấy rơm quấn quanh người chàng, nhưng rơm còn lại sau khi đốt lửa đã dính nước mưa, ẩm ướt hết. Trong muôn vàn cái khổ, nàng chỉ có thể học theo tình tiết cũ kĩ nhất là ôm lấy đối phương, hai người cùng nhau sưởi ấm.


Đêm đã về khuya, tiếng mưa dần nhỏ lại. Châu Đàn hôn mê sâu trong vòng tay nàng sau đó tỉnh lại một lát, nàng nghe thấy đối phương gào khàn giọng trong cơn ác mộng gọi: “Lão sư”.


Khúc Du đột nhiên nhớ lại lời nói của Bành Việt trước khi chết. Cố Chi Ngôn thanh liêm cả đời, nếu Châu Đàn chưa từng phản bội sư môn, vậy rốt cuộc chàng đã biết được gì trong chiếu ngục mà không ngần ngại tự hủy hoại thanh danh, bước vào con đường hoàn toàn khác với nửa đời trước?



Không đợi nàng suy nghĩ kỹ, Châu Đàn lại vật vã không yên trong vòng tay nàng, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Nàng vươn tay lau đi cho chàng, sau đó chàng nói nhỏ một câu: “Tối quá”.


Cơn buồn ngủ của Khúc Du lập tức tan biến hết bảy tám phần, nàng dụi mắt nhìn xem, đống lửa kia đã sắp tắt rồi. Trên người nàng không có ống đánh lửa, nếu lửa tắt, chỉ có thể chờ trời sáng mới thấy ánh sáng được.


Nàng thở dài một hơi, nhẹ nhàng buông Châu Đàn ra, xắn tay áo chui vào phía sau bàn thờ thần núi tồi tàn. Nếu nàng nhớ không lầm, ban nãy nàng hình như thấy ở đó có rất nhiều lồng đèn từng được treo trước kia bị bỏ lại.


Mò mẫm trong bóng tối một hồi, Khúc Du tìm thấy một nửa cây nến trong đống đó.


Nàng vội vàng dùng tay cạo bỏ lớp sáp nến cũ kỹ trên bề mặt, mượn chút lửa tàn cuối cùng thắp sáng sợi bấc rồi đi tìm một cái chụp nến tương đối nguyên vẹn. Gió thu hiu quạnh thỉnh thoảng lại lùa vào, chỉ cần bất cẩn một chút là nến sẽ tắt ngay.


Cuối cùng trong ngôi miếu đổ nát cũng có một tia sáng ấm áp, nàng cầm cây nến run rẩy đi về phía góc, thấy Châu Đàn đã tỉnh.


Tuy đã tỉnh, nhưng chàng ngay cả sức để nhúc nhích một chút cũng không có. Khúc Du treo cây nến lên mép bàn gần đó, ôm lấy chàng lần nữa, miệng cảnh báo: “Ta rất mệt rồi, không có thời gian cãi nhau với ngài đâu, ở đây lạnh lắm, ngài đừng lộn xộn nữa.”


Ánh mắt Châu Đàn dán vào cây nến kia, chàng mấp máy môi không đẩy nàng ra, ngược lại giơ phần tay áo rộng lớn lên, cẩn thận che phía trước người nàng.


Hai người nhìn chằm chằm vào ngọn lửa lập lờ bên trong chiếc chụp nến cũ kỹ rất lâu. Khúc Du ôm cánh tay Châu Đàn, đột nhiên nói: “Nhớ nhà quá.”


Giọng Châu Đàn khàn đặc: “Ngày mai sẽ đưa cô về Khúc phủ.”


“À, không phải nơi đó.” Khúc Du lắc đầu, nói một cách nghiêm túc: “Quê hương của ta thực ra ở Hàng… ở Lâm An, nơi ngài từng ở ấy. Hồi nhỏ ta lớn lên ở Lâm An, sau này đến kinh đô, đã lâu lắm rồi không quay về.”


Châu Đàn lặng lẽ nghe nàng nói, giọng nàng rất hay. Cho dù thỉnh thoảng có vài từ mà chàng không hiểu, chàng cũng không nỡ ngắt lời nên liền không hỏi.


“Ta muốn về nhà, Lâm An có một cổ trấn, trước kia mỗi năm vào mùa xuân ta đều cùng bạn bè đi chèo thuyền. Hoa ở thị trấn nở rất đẹp, lần đầu tiên ta lén hái còn bị cơ quan an ninh bắt, phạt năm trăm đồng.”


Khúc Du lải nhải nói chuyện, nàng đã lâu lắm rồi không kể những chuyện này. Ngày tháng như thế kia cách nàng xa xôi ngàn sông vạn núi, nàng rời nhà đi xa, nay không thể quay về được nữa.


Thấy Châu Đàn không nói gì, Khúc Du cũng đột nhiên dừng lại, ngẫm nghĩ một lát mới tiếp tục: “Ta biết ngài muốn cả thiên hạ đều hận ngài, như vậy khi ngài làm chuyện gì cũng không cần lo lắng có người sẽ đau lòng vì ngài nữa.”



“Thôi, bây giờ ta nói những điều này với ngài, ngài cũng không chịu nghe. Thế này nhé, chờ đến một ngày ngài thật sự mở lòng thành thật với ta, ta sẽ nói cho ngài một bí mật lớn.”


Gió đột ngột khẽ quật một tiếng lên khung cửa sổ, Châu Đàn mở mắt, căng thẳng nhìn về phía cây nến lung lay sắp tắt, sợ rằng nó sẽ chìm vào bóng tối. Sau khi thấy nó vẫn ổn mới yên tâm lại.


Khúc Du vẫn tiếp tục nói: “Ngài biết vì sao ta lại quan tâm đến ngài như vậy không? Thực ra trước kia ta muốn biết chuyện khác, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy ngài, ta liền có một trực giác… Nietzsche từng nói: “Điều vĩ đại ở trong con người ấy là hắn ta là một cây cầu chứ không phải là một điểm tận cùng”.* Tuy ngài không chịu nói cho ta biết rốt cuộc ngài đang mưu tính chuyện gì, nhưng ta cảm thấy ngài rất giống một cây cầu.”


*Câu này thể hiện một triết lý sâu sắc, nhấn mạnh rằng con người không phải là mục tiêu cuối cùng mà là phương tiện để kết nối, tiến về phía trước, để mở rộng và vượt qua những giới hạn.


Lần này chàng hoàn toàn không hiểu, im lặng một lát, cố gắng dùng giọng khàn khàn của mình hỏi: “Ý của Nghê huynh* là gì?”


*Tên phiên âm tiếng Trung của Nietzsche là Nghê Thái nên Nghê huynh ở chính là Nietzsche đó :))))


“Không hiểu rồi phải không.” Khúc Du hơi buồn ngủ, mơ màng nói: “Ta biết bờ bên kia của cây cầu ấy ở đâu, nhưng ngài không biết, ngài chỉ biết hủy diệt và hy sinh, sẵn lòng hiến dâng tất cả vì việc phá vỡ sự bất công… biến pháp sau này của ngài vượt qua thời đại này, ta kính trọng ngài.”


Châu Đàn còn muốn hỏi thêm một câu, nhưng Khúc Du đã gối đầu lên vai chàng ngủ say, trong miệng vẫn lẩm bẩm vài lời mà chàng tưởng như hiểu nhưng không hoàn toàn hiểu.


“Tôi yêu một kiểu người như vậy, hắn cảm thấy hổ thẹn khi thắng cược bằng việc tung xúc xắc và tự hỏi liệu mình có phải là một con bạc gian lận không, bởi vì hắn tự nguyện đi đến diệt vong.”


“Tôi yêu một kiểu người như vậy, hắn luôn nói ra những lời vàng ngọc trước khi hành động, những gì hắn thực hiện, luôn vượt quá những gì hắn hứa hẹn, bởi vì hắn tự nguyện chấp nhận sự suy vong.”


“Tôi yêu một kiểu người như vậy, hắn tin tưởng vào những người sẽ đến trong tương lai, cứu vớt người của quá khứ, bởi vì hắn sẵn sàng hy sinh cho những người sống ở hiện tại.”



“Tôi yêu một kiểu người như vậy, họ đều giống như những giọt mưa nặng nề, từng giọt từng giọt rơi xuống từ đám mây treo lơ lửng trên đầu thế gian. Họ loan tin trước sự xuất hiện của tia chớp, và chết đi như một người loan tin.”


Nhìn mà xem, ta là người loan tin trước tia chớp, là một giọt mưa nặng nề rơi xuống từ trong đám mây. — Also sprach Zarathustra · Nietzsche.


——


Tác giả: Du Du có lẽ là một fan cuồng của Nietzsche. Về bản chất, cô ấy quan tâm đến tác giả vô danh của tác phẩm vượt thời đại Tước Hoa Lệnh và là một người ngưỡng mộ kiểu người ‘dám làm tiên phong’. Thật may, tiểu Châu của chúng ta lại thuộc kiểu người mẫu mực, người luôn đặt ra yêu cầu cao với bản thân và không ngừng theo đuổi sự vượt lên trên. À, trong lịch sử Trung Quốc kiểu sĩ đại phu như vậy có rất nhiều, thậm chí không thể đếm xuể, cái gọi là lịch sử thực chất là đầy ắp những ngôi sao sáng.


Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Story Chương 31: Quyển 2: Đầu bạc thắp nến - Hồi 4: Hoa rơi - Chương 31: Thắp nến
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...