Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên

Chương 26: Cô Vụ


Khúc Du vốn dĩ cho rằng lời đồn đoán này chỉ là chuyện không có căn cứ, nào ngờ mấy ngày sau lại có xu thế ngày càng lan rộng. Ngự Sử Đài vốn hằng ngày ưa dâng tấu hặc tội Châu Đàn, ban đầu chỉ là tấu về tội trị gia bất nghiêm, nay lại có thêm mấy bản tấu hặc tội “háo sắc tham lam”, “ức h**p đích thê”.


Dưới sức ép, Châu Đàn đã dâng tấu xin tránh hiềm nghi, rút khỏi cuộc Tam Ti hội thẩm vụ án tại Phàn Lâu.


Thế nhân thường nhìn phiến diện, chỉ cho rằng nữ tử chốn nội trạch bình thường tuyệt đối không thể tự nguyện làm ra chuyện đó, nhưng nếu kéo Châu Đàn vào cuộc, tự khắc sẽ có vô vàn lời đàm tiếu thêu dệt, thêm dầu vào lửa.


Khúc Du khẽ lưu tâm liền biết có kẻ cố ý tung tin đồn này trong chốn thị thành. Nàng vốn cho rằng kẻ tung tin là để làm ô nhục thanh danh của Châu Đàn, nào ngờ truy tra hồi lâu lại tìm ra manh mối từ chính ông chủ Ngải. Nói cách khác, tin tức này là do Châu Đàn tự mình tung ra.


Trong thư trai vốn cất giữ nhiều hình cụ, dù sau khi Châu Đàn tiếp quản chỉ dùng để chứa án thư, nhưng vẫn phảng phất đâu đó mùi tanh của sắt thép. Khi Khúc Du xông vào, Châu Đàn đang xem tập án, nhíu mày vẽ một vòng tròn đen lên trang giấy.


“Là ta tung ra đấy.” Chàng thẳng thắn thừa nhận: “Ngự Sử Đài ngày nào chẳng dâng tấu hặc tội ta, cũng không thiếu mấy bản tấu ấy này.”


Khúc Du thấy khó tin: “Vì sao?”


Châu Đàn liếc nhìn nàng một hồi, từ dưới một chồng sách bên cạnh rút ra một phong thư đưa cho nàng.


Phong thư làm bằng giấy màu xanh dày, in hình song ngư, một bên còn có hoa sen, đây là loại phong thư thường dùng nhất ở Bắc Dận.


Châu Đàn dùng nét chữ Sấu kim thể* với thế bút mảnh mai mà sắc sảo, mạnh mẽ có lực viết ba chữ: Thư hoà ly.


*Sấu kim thể là một phong cách thư pháp nổi tiếng do Tống Huy Tông – vị hoàng đế đời nhà Tống, Trung Quốc sáng tạo ra. Thể chữ này sắc, mảnh như dát bằng sợi chỉ vàng.



“Thư này có tư ấn của ta, bất luận lúc nào cũng đều có hiệu lực.” Châu Đàn đưa tay mài mực, không nhìn nàng: “Cô tuy được giới sĩ nhân tán dương, nhưng suy cho cùng đã làm mất đi đức hạnh của nữ tử, nếu muốn tái giá cũng chẳng dễ dàng. Ta chỉ có thể tận lực đến mức này, sau này nếu bàn chuyện hôn sự, cô chỉ cần nói là bị ta ép buộc…”


“Ta đã nói với ngài rồi, ta không hề bận tâm đến thanh danh.” Khúc Du ngắt lời chàng: “Chuyện này là do ta tự nguyện làm, không cần ngài phải làm đến mức ấy.”


“Vì sao lại không bận tâm? Ít nhất cô còn có thanh danh, đã có thì cứ giữ lấy đi. Ta vốn dĩ đã mang nhiều tiếng xấu, chẳng ngại thêm một điều nữa.” Châu Đàn đặt nghiên mực xuống, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, chầm chậm nở một nụ cười với nàng: “Cô hỏi ta câu này, chẳng lẽ là đang vì ta minh oan sao? Cô đừng quên, án của Bành Việt này là ta đổi bằng một mạng người của Cốc thị mà có được. Nữ tử Phương Tâm Các ra sao, ta nào bận lòng. Gánh lấy danh tiếng này thay cô, dù có bị ngôn quan đàn hặc nhưng người sáng suốt tự khắc sẽ biết, để lật đổ Bành Việt ta đáng chiếm công đầu.”


Chàng cao hơn nàng cả một cái đầu, khi đứng dậy, Khúc Du chỉ có thể ngước nhìn tới phía dưới mắt chàng.


“Cô nói cô không bận tâm? Chỉ vì cô chưa từng đánh mất mà thôi. Ta mới là kẻ thực sự không màng đến tiếng tăm chốn thị thành, hư danh thì có nghĩa lý gì, nào trọng bằng lợi ích?”


Nữ tử y phục xanh thẫm trước mặt nhìn chàng, thần sắc từ kinh ngạc dần chuyển thành sự thất vọng quen thuộc mà chàng đã từng thấy. Nàng không nói thêm gì, đưa tay nhận lấy phong thư hoà ly kia, phất tay áo mà đi.


Châu Đàn chợt nhận ra, chẳng biết từ khi nào, chàng thường xuyên thấy bóng lưng Khúc Du.


Nàng tuy thông tuệ lanh lợi, nhưng lý trí lại điềm tĩnh. Không muốn nói chuyện với chàng thì sẽ quay người rời đi, chưa bao giờ phí thêm một lời thừa thãi.


“Coi như ta lo lắng thừa cho Châu đại nhân. Án này xong xuôi, ta sẽ làm như đại nhân mong muốn, sớm ngày đóng ấn tín hòa ly.”


Châu Đàn bật cười khẽ một tiếng, cảm thấy cổ họng ngái tanh như có chút huyết khí ẩn hiện.


Khúc Du giận dỗi rời khỏi thư trai.


Kỳ thực nàng không hiểu rõ vì sao hôm nay mình lại tới đây. Bất cứ việc gì Châu Đàn làm đều có lý do của riêng chàng, căn bản chẳng cần nàng phải bận tâm nhiều. Từ trước đến nay lần nào cũng vậy, nàng ôm sự kỳ vọng không đâu chạy đến hỏi một câu, nhận được đều là lời thật lòng – Châu Đàn chưa từng che đậy tâm cơ của mình trước mặt nàng.



Mọi chuyện thật không nên, không nên như thế này.


Khi Khúc Du dừng bước, nàng phát hiện mình đang đứng trước tấm bình phong phía hậu đường của Hình bộ.


Bạch Tuyết tiên sinh kiên nhẫn chấm mực son để hồi đáp từng người viết chữ lên đó. Có người than vãn thế đạo bất công, người ấy bèn viết: “Thế gian ngoài kia dẫu có hỗn loạn bất công thì cũng phải tự giữ lấy cho mình sự trong sạch.” Có người kể chuyện mẹ lâm bệnh, người ấy đáp: “Thành kính cầu niệm cho mẫu thân người, mong rằng chẳng bao lâu nữa người sẽ sớm an yên khoẻ mạnh lại, thần phật luôn phù hộ những người hiền lương.”


Khúc Du cảm thấy, hình như nàng đã hiểu câu “dẫu chỉ ba lời hai tiếng như vẫn đủ an ủi lòng người” mà vị thị vệ Hình bộ nói với nàng hôm đầu tiên là có ý gì. 


Vị Bạch Tuyết tiên sinh này tài cao mà không kiêu ngạo, chỉ cần đọc những lời lẽ bình thản, ôn hòa ấy thôi, dường như cũng có thể cảm nhận được sự an ủi, vỗ về từ đối phương.


Nàng hơi do dự, rồi cầm bút viết một câu vào góc khuất của tấm bình phong thứ hai.


“Lịch sử mênh mông như biển khói, làm sao có thể nhìn thấu được bản chất thật của một người?”


Viết xong Khúc Du lại không khỏi bật cười, nan đề ngàn năm làm khó giới sử học chẳng qua chỉ có vậy, hà tất phải hỏi?


Nàng đứng thẳng dậy định rời đi lại bất ngờ thoáng thấy Bạch Tuyết tiên sinh viết thêm một câu sau bài thơ mà nàng đã từng bổ sung đoạn cuối.


Câu thơ cũ là: “Kiếp tàn hèn mọn đếm ngày trôi”, hôm đó nàng bổ sung thêm câu: “Về thôi nam thửa, sớm trưa cày bừa.”


Thế nhưng, bên cạnh câu cuối cùng nàng bổ sung, Bạch Tuyết tiên sinh lại viết thêm phần kết mà vốn dĩ người ấy muốn viết.


“Nuốt tiếng già đau khóc lối cùng.”





“Ba xuân từng nghe khúc tuyết trắng,
Cô Tô nay lặng tiếng đức tàn vang.
Kiếp tàn hèn mọn, đếm ngày trôi.
Nuốt tiếng già đau khóc lối cùng.” — Tít dịch thơ.


Hóa ra người ấy lại nghĩ như vậy.


Khúc Du đứng lặng hồi lâu trước tấm bình phong.


Tiên sinh như tuyết trắng, người ấy có thể xoa dịu an ủi lòng người giúp người khác nhưng lại chẳng thể tự an ủi chính bản thân mình.



Mấy ngày sau đó Khúc Du không rời phủ, một là lười biếng, hai là vì lời đồn đại thế gian ngoài kia quá nhiều, nàng cũng không muốn nghe để tự chuốc lấy phiền não.


Nàng và Châu Đàn vẫn phân viện mà ở, ban ngày ngủ đến tận khi mặt trời lên cao, giữa trưa hứng thú thì tự mình xuống bếp, không hứng thú thì đi dạo quanh xem mọi người làm việc, gần như chẳng gặp mặt Châu Đàn lần nào.


Những lúc rảnh rỗi, Khúc Du lại quay về thói quen cũ, bắt đầu đọc thư trát ký.*


*Đọc thư trát ký: Đọc sách, ghi chép chú giải.


Châu Đàn nhậm chức Hình Bộ Thị Lang, nói thật ra thì với nàng cũng coi như là nửa phần đồng nghiệp. Châu phủ vô số tàng thư quý giá, các bộ Luật Pháp Thông Giám rồi bản Hình Pháp Sớ Nghị qua các triều đại đều có đủ. Nàng vốn quen nghiên cứu cổ văn hiến nên đọc cũng không quá khó khăn.


Đọc thư thư trát ký được một lúc, nàng lại bắt đầu nghĩ về Châu Đàn, rồi lại nghĩ đến những chuyện xa xôi hơn.



*Nhân vật phong lưu ở đây mang nghĩa là nhân vật tài năng, lỗi lạc, phong nhã hoặc kiệt xuất.


Một nhân vật quá đỗi phức tạp, khi thi cử người ta thường nói phải biết ‘tri nhân luận thế’,* Khúc Du cười khổ nghĩ, nhưng nàng dù nay đã sống chung thời đại với chàng mà vẫn cảm thấy không thể chạm đến những suy nghĩ sâu thẳm trong lòng chàng.


*Tri nhân luận thế ý chỉ để hiểu một người, chúng ta không chỉ cần hiểu về bản thân tính cách người đó mà còn cần phải hiểu về bối cảnh lịch sử, hoàn cảnh xã hội và môi trường mà người đó sinh sống.


Châu Đàn dường như là một dòng suối ẩn mình trong màn sương mù dày đặc. Rõ ràng đã trải rõ tất cả mọi điều minh bạch ra trước mặt cho nàng thấy, nhưng nàng vẫn cảm thấy mặt nước không hề gợn sóng, nước lặng mà sâu, bên dưới vẫn còn ẩn chứa cả một thế giới lớn.



Vài ngày sau, giữa trưa Bách Ảnh tìm đến tận nhà cùng nàng thảo luận về mấy phương thuốc dược thiện. Gần đây, hắn đang có ý định kinh doanh về mấy món dược thiện.


Hai người trò chuyện vặt vãnh vài câu, Bách Ảnh chợt nhắc đến viên thuốc đã bị quên lãng giữa chừng: “Lần trước quên chưa nói hết, loại thuốc cô nhờ ta xem mà cô nhặt được kỳ thực là từ ngoại tộc Tây Thiều lưu truyền vào Đại Dận, tên là Cô Vụ. Lúc đó ta không dám chắc, phải về kiểm nghiệm lại mới biết là không sai.”


Khúc Du lập tức tỏ ra hứng thú: “Là đồ của ngoại tộc ư, có công dụng gì vậy?”


“Công dụng ư, trước kia các quý nhân thường dùng để trị ho, xua lạnh, nhưng sau này đã từng gây ra đại họa nên cơ bản đã bị cấm dùng trong lãnh thổ Đại Dận, ít người biết đến lắm.” Bách Ảnh cầm lấy một tờ giấy Tuyên Thành chỉ trên bàn, vẽ một bức phác thảo cho nàng: “Thành phần chính của vật này ngoài một số dược liệu thông thường thì còn có một loại hoa cỏ ngoại tộc, ta chỉ từng thấy một lần hồi còn nhỏ. Sư phụ ta nói, nó có tên gọi là…”


Khúc Du cầm lấy bức họa của hắn, vừa nhìn qua thì một luồng khí lạnh đã chạy dọc sống lưng nàng.


Nàng nhận ra loài hoa này.


Bách Ảnh cắn đầu bút, cuối cùng cũng nhớ ra: “… Gọi là A phù dung.”*


*Một tên dùng để chỉ thuốc phiện (opium), vì hoa của cây thuốc phiện có màu sắc giống như hoa phù dung nên gọi thuốc phiện là A phù dung.


Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên Story Chương 26: Cô Vụ
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...