Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Chương 108: Hồi tưởng lại
Sau hôm chia tay Diệp Lưu Xuân, Khúc Du bàn bạc riêng với Châu Đàn đôi câu, rồi phái vài người đi điều tra mạc liêu của Tống Thế Diễm năm xưa. Nhưng nàng kinh ngạc phát hiện thân phận người này vô cùng bí ẩn, ngoài bản thân Thái tử, rất ít người có thể tiếp xúc với hắn.
Lúc ở phủ Thái tử, hắn luôn độc lai độc vãng, che mặt bằng mặt nạ. Sau khi rời phủ Thái tử, lại càng không biết hắn đã thay đổi thân phận gì, ẩn mình vào đám đông, khó lòng tìm thấy.
Khúc Du điều tra suốt mấy ngày, ngoài việc biết hắn tên là Cảnh An thì hoàn toàn không thu thập được gì khác.
Nàng thậm chí còn đích thân chạy đến Hình bộ, muốn tra xem có án lệ và hồ sơ liên quan nào không, nhưng vị mạc liêu này e rằng ngay cả cái tên Cảnh An cũng là giả, tất nhiên là chẳng thể tra ra được gì.
Khúc Du bỏ xấp sách xuống, đau đầu đi ra hậu đường Hình bộ uống trà. Lật Hồng Vũ đang ngủ gật sau bình phong, nghe thấy nàng vào, đầu tiên không nhịn được cao hứng chào hỏi: “Đã lâu rồi ngươi không tới!”
Nói xong câu này, hắn mới đột nhiên nhận ra người trước mặt không phải là ‘huynh đệ’ mà hắn hay khoác vai, mà là phu nhân của Châu Đàn, không khỏi giật mình. Đánh rơi “choang” một tiếng đứng thẳng dậy: “Châu, Châu phu nhân, hạ quan thất lễ rồi.”
Khúc Du thấy hắn lại cảm thấy buồn cười, cũng vui vẻ hơn vài phần: “Không sao, không sao. Tiểu Lật không cần câu nệ, sau này thấy ta cứ như trước là được.”
“Sao dám chứ.” Lật Hồng Vũ sốt sắng rót trà cho nàng, cười nói: “Không biết phu nhân hôm nay đến có việc gì?”
Khúc Du đang lúc phát sầu, liền thuận miệng nói chuyện mình đang điều tra mạc liêu của Thái tử cho hắn nghe. Dù sao hắn cũng không biết đầu đuôi câu chuyện. Không ngờ Lật Hồng Vũ nghe xong lại trầm mặc hiếm thấy, một lúc lâu sau mới vô cùng nghiêm túc nói: “Nhắc đến chuyện này…”
Hắn nhanh chóng liếc nhìn cánh cửa chính hậu đường, thấy cửa đóng chặt mới thở phào nhẹ nhõm. Khúc Du bật cười: “Sao vậy?”
Lật Hồng Vũ hạ giọng: “Nói đến chuyện này, hạ quan lại có một việc muốn nói với phu nhân. Phu nhân còn nhớ vụ án Thái tử… à không, phế Thái tử giết phụ thân của Tô chấp chính hiện nay không?”
Mí mắt Khúc Du giật mạnh, nàng nhanh chóng đáp: “Đương nhiên là nhớ.”
Chỉ là không biết, lý do Lật Hồng Vũ đột ngột nhắc đến chuyện này là gì.
“Phu nhân chẳng phải đang tìm mạc liêu được Thái tử tin tưởng sao? Nói ra thì hạ quan đáng lẽ phải nhớ người mạc liêu này. Năm đó trước án họ Tô, hạ quan đang yến ẩm ở Phàn Lâu, đáng lẽ đã gặp hai người họ.”
Tim Khúc Du đập loạn xạ: “Rồi sao nữa?”
“Hôm đó hạ quan uống say quá.” Lật Hồng Vũ hơi ngại ngùng gãi đầu, thành thật trả lời: “Lúc đó đang đi tìm chỗ đi giải trong lầu, không biết đã lạc vào đâu. Hạ quan đột nhiên nghe thấy một câu: ‘Điện hạ không muốn biết trước khi chết ông ta muốn nói gì sao?’, rồi Thái tử đáp: ‘Toàn là lời lẽ điên rồ.’, người kia liền nói: ‘Nhưng hắn hình như chưa chết’. Lúc đó hạ quan say mèm, nghe lơ mơ, cũng không nghĩ nhiều, nhấc chân rời đi, không biết đi đến đâu thì say ngất. Tỉnh dậy đã thấy ở nhà rồi. Huynh trưởng nói với hạ quan, Phàn Lâu xảy ra án mạng, Tô Hoài Tự đại nhân đã chết ở đó.”
Hắn ghé sát hơn, thần bí nói: “Sau này hạ quan cứ nghĩ đi nghĩ lại. Án họ Tô bắt một kẻ vô danh tiểu tốt để đối phó, ai cũng thấy không đúng, chỉ có hạ quan biết nội tình. Vị Tô Hoài Tự đại nhân này chắc chắn là bị Thái tử và mạc liêu của hắn giết! Lúc hạ quan nghe được chắc là sau khi giết người, bọn họ đang bàn bạc đối sách. Nhưng lời lẽ cũng chẳng có ý nghĩa gì, lúc thì nói chết rồi, lúc thì nói hình như chưa chết… Ôi chao, hạ quan thấy mạc liêu của Thái tử này không được tinh ranh lắm. Nếu phu nhân thực sự không tìm thấy, có lẽ là hắn đã chết ở đâu đó rồi…”
Khúc Du hít một hơi lạnh, nhìn Lật Hồng Vũ đang thao thao bất tuyệt trước mặt.
… Có lẽ, đây mới là phúc lớn mạng lớn, kẻ đại trí thông như kẻ khờ.
Khi Tống Thế Diễm rút kiếm giết người ở Phàn Lâu, trong lòng chỉ muốn không để tin tức bị lộ ra. Nhưng hắn vạn lần không ngờ, trước đó Tô Hoài Tự và hắn đã cho tất cả mọi người lui ra nên tầng lầu đó của Phàn Lâu không còn ai canh gác bên ngoài!
Thêm vào đó, sau khi giết người, hắn căng thẳng hoảng loạn. Khi mạc liêu bước vào, Tống Thế Diễm chỉ lo nói chuyện với hắn, hoàn toàn không nghe thấy tiếng động bên ngoài.
Thế là Lật Hồng Vũ say rượu vô tình bước vào, nghe được vài câu nói của hai người. Sau đó hắn nhanh chóng rời đi, say gục ở một nơi khác. Đợi đến khi Tống Thế Diễm kịp phản ứng lại muốn thanh tra những người ở tầng lầu đó thì Lật Hồng Vũ đã không còn ở chỗ cũ, lại còn ngủ say như chết, tất nhiên bị bỏ qua.
Lật Hồng Vũ không biết nội tình, không hiểu lời hai người nói, chỉ nghĩ rằng mình đã vô tình chứng kiến chuyện Thái tử giết người, nào dám nói thêm. Kể từ đó im như thóc, chỉ xem như chưa từng nghe thấy. Giờ là lúc Tống Thế Diễm đã chết, hắn mới dám kể lại chuyện này cho Khúc Du.
Nhưng Khúc Du đã hiểu những lời đó có ý nghĩa gì.
Thái tử và mạc liêu của hắn quả thực đang bàn bạc đối sách sau khi Tô Hoài Tự chết, nhưng chữ “ông ta”* trong câu: “Điện hạ không muốn biết trước khi chết ông ta muốn nói gì sao?” mà mưu sĩ nói không phải để nói về Tô Hoài Tự, mà phải là chỉ A Cổ Lệ mới đúng.
*Trong tiếng Trung, sẽ có 2 từ để chỉ ngôi số 3 được nhắc tới là () – dành cho nữ và () – dành cho nam. Và 2 từ này phát âm giống hệt nhau là /Tā/. Trong trường hợp này là do Lật Hồng Vũ không rõ đối tượng trong ngữ cảnh nên hiểu nhầm.
Tống Thế Diễm làm sao dám tin lời A Cổ Lệ, sau khi giết Tô Hoài Tự chắc chắn lập tức giết luôn nàng ta.
Vì vậy hắn ta mới nói: “Toàn là lời điên rồ”.
Rồi chữ “hắn” trong câu: “Nhưng hắn hình như chưa chết” mà mạc liêu nói, lại càng không phải Tô Hoài Tự, cũng không phải A Cổ Lệ.
Chữ “hắn” trong câu này, chính là chỉ con ruột của Hoàng hậu bị A Cổ Lệ bế đi năm xưa!
Trước đây Khúc Du đã cùng Châu Đàn đưa ra nhiều suy đoán, nếu thực sự có một người như vậy khiến Lý Duyên Quân cam tâm tình nguyện biến mình thành mồi nhử thì người này rốt cuộc có thân phận gì.
Giờ đây nàng cuối cùng đã thông suốt.
Con ruột của Hoàng hậu, biểu huynh ruột của Lý Duyên Quân, vốn dĩ là Hoàng tử danh chính ngôn thuận của hoàng triều.
Đứa trẻ mà A Cổ Lệ mang đi không chết, chính vì không chết nên A Cổ Lệ mới một lòng muốn gặp Tống Thế Diễm để báo tin này cho hắn ta. Người này hẳn đã biết thân phận của mình từ lâu và đã thuyết phục được Lý Duyên Quân và Lý Uy tin vào điều đó.
Sau đó là mười năm bài trí.
Hắn hận thấu xương A Cổ Lệ và Tống Thế Diễm, trước tiên dàn cảnh để Lý Duyên Quân gả cho Tống Thế Diễm. Sau khi tiếp cận được, tiện đường hạ độc mãn tính khó bị phát hiện. Chế độ ăn uống của hoàng thất vô cùng nghiêm ngặt, nếu để người ta thấy sơ hở, khó mà tránh khỏi việc bị điều tra ra manh mối.
Thế là tính cách của Tống Thế Diễm ngày càng cực đoan, ngay cả bản thân hắn ta cũng không hề hay biết.
Theo kế hoạch của hắn, vốn dĩ phải khiến Tống Thế Diễm từ từ phát điên. Lúc phát điên còn có thể tiện tay giải quyết những huynh đệ khác.
Việc hắn luôn giữ mình trong sạch, không trực tiếp mời Lý Uy ra làm chứng để diện kiến Đức Đế trình bày thân phận đại khái là vì quân át chủ bài trong tay người này cũng có giới hạn, không muốn làm những chuyện mà mình không nắm chắc phần thắng.
Thế là hắn kiên nhẫn chờ đợi. Chờ Tống Sưởng băng hà, chờ Tống Thế Diễm đăng cơ, lộ hành vi bạo ngược gây nên sự xa cách của triều đình và quân binh. Hắn sẽ dùng cái giá thấp nhất để giải quyết Tống Thế Diễm, mời Lý Uy chứng minh thân phận của mình, trở thành người thừa kế chính thống duy nhất của hoàng triều.
Thế nhưng hắn không thể ngờ được, trong tay Châu Đàn lại có di chiếu của tiên đế có thể lập người kế vị khác!
Có Yên Phục là đại tướng, Châu Đàn là quan chấp chỉ, tất cả những gì hắn muốn làm trước đây đều tan thành mây khói. Vì vậy, dù sớm nhận ra sự tồn tại của Tống Thế Huyên hắn cũng đành bó tay, chỉ có thể nhìn Tống Thế Huyên ngồi lên ngai vàng.
Nhưng Tống Thế Huyên dù sao cũng còn non trẻ.
Nếu có thể giải quyết hết những người tâm phúc thân cận nhất của hoàng đế gồm văn thần là Châu Đàn một lòng phò tá, võ tướng là Yên Phục trấn giữ bốn phương. Thì lúc ấy ngai vị của hoàng đế trẻ tuổi sẽ chưa chắc sẽ còn vững.
Kế ly gián, đánh vào lòng người là thượng sách.
Đế vương đa nghi là chuyện thường thấy từ xưa.
Ngày chịu đình trượng ở cổng Đông Môn, nàng nói với Châu Đàn rằng La Giang Đình rất giống A La.
Cứ tưởng chàng sẽ ngạc nhiên, nào ngờ Châu Đàn khựng lại, rồi lại nở một nụ cười nhạt: “Ta biết.”
“Thực ra… Bệ hạ lần đầu tiên nhìn thấy nàng ta đã biết nàng ta là người được đưa đến tận cửa, chỉ là không biết là ai đứng sau. Sau khi Lý Duyên Quân bắt cóc nàng lên Đình Sơn, nàng đoán sau lưng nàng ta còn có người khác, bệ hạ mới chợt hiểu ra, hẳn là chính người này đã đưa La Giang Đình đến.”
Khúc Du thẳng người dậy, xe ngựa lắc lư: “À, nói như vậy, chàng và bệ hạ…”
“Nàng đoán đúng rồi.” Châu Đàn nhẹ nhàng đáp: “Thôi, vốn dĩ cũng không định giấu nàng. Ngay cả việc Thẩm đại nhân hôm nay hặc tội ta cũng là do Triều Từ cố ý nói chuyện với hắn trước khi lên triều mà ra. Ta và bệ hạ suy đi tính lại, quân thần cách lòng một cách tự nhiên như nước chảy thành sông, có lẽ mới có thể dẫn dụ được người kia lộ diện.”
Khúc Du há hốc miệng, bật cười: “Vở kịch lớn này của hai người diễn thật tầm thường.”
Châu Đàn ôm lấy nàng, thì thầm nói: “Có ích là được.”
Nàng vốn tưởng việc biến pháp của Châu Đàn là một phần trong kế hoạch với hoàng đế. Mãi đến ngày ở Lâm Phong Đình nàng mới hiểu rõ tính toán của Châu Đàn. Chuyện biến pháp này là một mũi tên trúng ba đích, phải xem xét riêng.
Hai người giận dỗi nhau được hai ngày, cho đến một ngày trước khi Đình phi triệu kiến.
Châu Đàn gảy gảy dây đàn, nói: “Nàng ta muốn ép ta cấu kết với Tiểu Yên thì phải khiến ta không màng hậu quả. Người có thể khiến ta không màng hậu quả, e rằng chỉ có nàng… Ta đoán, mấy ngày này nàng ta nhất định sẽ tìm nàng kiếm một cơ hội. Việc này nguy hiểm, nếu nàng ta triệu kiến, nàng đừng đi.”
Khúc Du cãi lại: “Sân khấu đã dựng xong, người diễn không lên đài thì làm sao được? Hơn nữa, có thể nguy hiểm đến mức nào? Cùng lắm là nàng ta bắt thiếp đi, bỏ đói chút, dù sao còn phải dùng để uy h**p chàng, nàng ta không dám giết thiếp đâu.”
Châu Đàn nhắm mắt đáp: “Không được mạo hiểm.”
Khúc Du đưa tay gảy một dây đàn của chàng: “Câu này tặng lại chàng. Khi nào chàng làm được, hãy mong thiếp nghe lời.”
Sau đó Châu Đàn đứng dậy, tự tay cài chiếc trâm cài hoa hồng màu vàng kia lên tóc nàng. Đầu trâm sắc bén vô cùng, tựa như một con dao găm.
Khúc Du soi mình trong gương đồng, lại nhìn thấy chiếc đàn trong gương: “Chàng đàn cho ta một khúc Đoản Thanh được không?”
Châu Đàn ôm lấy vai nàng, cắn nhẹ vào cổ nàng: “Ngày mai, sáng mai dậy ta sẽ đàn.”
—
“Ngươi tận mắt nhìn thấy phu quân ta và Tử Khiêm ngày càng xa cách, thậm chí còn tranh cãi trong thư phòng, nói ra những lời lẽ cuồng ngôn, cuối cùng không nhịn được nữa, đúng không?” Khúc Du nhìn Bách Ảnh đối diện, khàn giọng nói: “Nếu là ta, ta cũng không nhịn được. Đã bao năm như vậy…”
Nàng vừa nói đến đó, tiếng bước chân lúc nãy đã đến ngay trước cửa phòng hai người. Bách Ảnh không nói gì, đưa tay mở cửa. Dưới ánh sáng yếu ớt, Khúc Du nhìn thấy nữ tử mặc áo choàng đen dài ở cửa chính là Lý Duyên Quân đã biến mất bấy lâu.
Tóc nàng ta rối bời ẩm ướt, nửa bên má còn lưu lại vài vết thương, hẳn là di chứng của vụ nổ ngày đó. Cho dù nàng ta thoát ra được từ địa đạo phong kín, vẫn không tránh khỏi bị liên lụy.
Lý Duyên Quân dường như có chút hoảng loạn, nàng ta vươn tay túm lấy cánh tay Bách Ảnh: “Huynh trưởng, bọn họ đến rồi!”
Ánh mắt nàng ta chuyển sang Khúc Du, ánh nhìn trở nên vô cùng phức tạp, dường như nghiến răng nghiến lợi nói: “Châu phu nhân… không tiếc tự làm mình bị thương, lợi dụng khe hở của xe ngựa, nhỏ giọt máu suốt dọc đường đi nên mới khiến bọn họ tìm thấy chúng ta nhanh như vậy. Muội còn chưa kịp… Huynh trưởng, huynh không nên đến!”
Bách Ảnh quay người lại. Điều ngoài dự đoán của Khúc Du là sau khi nghe xong những lời đó, hắn không hề có chút hoảng loạn nào.
“Ta đã dám đến thì tất nhiên là có hậu chiêu. Dẫu có bị đoán ra thân phận thì đã sao? Dù gì… ta cũng giả vờ đủ rồi.”
Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Đánh giá:
Truyện Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Story
Chương 108: Hồi tưởng lại
10.0/10 từ 11 lượt.
