Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Chương 64: Ta còn tưởng lại phóng túng một lần
Thủ đoạn Phan Nghi dùng để khống chế Gia Tuyên vốn đơn giản nhưng tàn độc: một là truyền ngôi mật chiếu, hai là dùng độc.
Bảy năm trước, khi Mộc Xuyên theo phụ thân đi bình định Đông Tang, Đường Trì Thần ở trong cung không người bảo hộ, thường xuyên bị các ca ca khinh nhục.
Một ngày nọ, Phan Nghi đưa hắn đến Tiêu Ngôn cung, chỉ tay lên long ỷ cao cao tại thượng mà hỏi: "Ngươi muốn làm hoàng đế không?"
Đường Trì Thần gật đầu.
Phan Nghi đưa cho hắn một nén hương, dặn: "Dùng vật này tráo với hương ở Bái Nguyệt lâu, nhất định phải để thân tín của Đường Trì Đống nhìn thấy."
Sau đó, Đường Vĩnh Trinh thấy Đường Trì Thần tráo hương liền mắc bẫy, khiến Thái tử bị tống giam. Tiếp đó, Phan Nghi mang đến một hộp gấm đỏ, thả ra một con cổ trùng lớn bằng móng tay, bảo:
"Muốn làm hoàng đế thì hãy ăn nó đi."
Đường Trì Thần không chút do dự mà nuốt xuống.
Sau khi kế vị, Gia Tuyên thường xuyên đau đầu. Hắn biết rõ không nên dung túng cho gian nịnh làm hại chúng sinh, nhưng vì bảo toàn tính mạng, hắn không thể không giả làm một con rối ngoan ngoãn.
Phan Nghi từng nói: "Đại Yến không có con rối nào thích hợp hơn hắn", lời này giống hệt những gì Phó Sơ Tuyết đã nói hôm nay. Dù trái tim đã bị máu tươi rèn sắt đá, nhưng khi đứng ở vị trí của nhau, khó tránh khỏi có chút động lòng.
Gương mặt Gia Tuyên cắt không còn giọt máu, hắn vội vã lao xuống thềm điện, hét lớn: "Người đâu! Mau tới đây!"
Mộc Xuyên nghe thấy tiếng kêu cứu trong điện liền phá cửa xông vào, đụng phải đám Cấm quân đang định đi mời Vu Thiên Cung. Phó Sơ Tuyết hai mắt nhắm nghiền, khóe môi vương máu, một mảng đỏ thẫm thấm đẫm vạt áo.
Trước đây độc thường phát tác vào ban đêm, lần này quá mức đột ngột. Mộc Xuyên bế thốc y lên. Gia Tuyên muốn nói lại thôi, Mộc Xuyên liền trừng mắt, thái độ rõ ràng: Muốn binh phù thì không có, muốn mạng thì một cái.
Hết kháng chỉ lại đến cáo bệnh khi quân, nếu đổi lại là vị hoàng đế khác, mười cái đầu của hắn cũng chẳng đủ để rơi.
Mộc Xuyên tuy ít nói lạnh lùng, nhưng là người có cá tính rõ rệt. Trong quãng thời gian Gia Tuyên bị khinh nhục, chỉ có Mộc Xuyên đối xử chân thành với hắn. Vì báo thù cho Đường Mộc quân, hắn chinh chiến đông tây không một lời oán thán; trước là vì Phó Sơ Tuyết mà quỳ suốt đêm, giờ lại đem tất cả ra đặt cược.
Mộc Xuyên có thể vì người mình yêu mà liều mạng, còn Gia Tuyên lại khiến người mình yêu nhất phải mất mạng. Nghĩ đến Tào Tuyết, đầu Gia Tuyên lại bắt đầu đau nhức.
Trong Tiêu Ngôn cung quanh năm phảng phất mùi dầu thắp, loại hương liệu đó chính là giải dược giúp giảm bớt cơn đau đầu của hắn. Thứ hương liệu từng hại Thái tử bị phế, nay lại thành thuốc cứu mạng.
Gia Tuyên tọa hưởng giang sơn, nhưng lại không thể ra khỏi cung để ngắm nhìn giang sơn của chính mình. Vì mạng sống, hắn bị cầm tù cô độc trong cung điện to lớn này.
Lưu Tinh từng tính ra mệnh mình có kiếp nạn, trước khi chết đã đưa cho Vu Thiên Cung một tờ giấy:
"Hoàng đế bị trúng độc, hãy giải mã thành phần dầu đèn hoa sen, chế tạo giải dược."
Gia Tuyên quyền cao chức trọng, Vu Thiên Cung chế ra giải dược cũng không dám cho hắn dùng ngay, mà phải để thái giám cung nữ thử độc suốt một tháng.
Cổ độc trong người Gia Tuyên đã ngấm vào tạng phủ, dù đúng thầy đúng thuốc cũng không thể giải ngay trong sớm chiều. Để không rút dây động rừng, trước khi hoàn toàn giải độc, hắn vẫn phải giả vờ phục tùng Phan Nghi.
Ván cờ đã thành, việc nhỏ không nhịn sẽ làm loạn việc lớn. Hắn định giải độc xong sẽ đi tìm mật chiếu, cuối cùng là băm vằm Phan Nghi thành trăm mảnh. Gia Tuyên hận chết kẻ tạp chủng hại nước hại dân này.
Phan Nghi nói muốn bình định Nam Cương, Gia Tuyên không hiểu lão đang toan tính điều gì. Nhưng nghĩ kỹ lại, đám Man tộc ở Nam Cương hay gây hấn, quả thực nên dẹp yên. Hơn nữa, cổ độc chỉ cần một tháng nữa là sạch hẳn, bảy năm đã nhịn được, chẳng lẽ không nhịn nổi một tháng này?
Nhưng người tính không bằng trời tính, Mộc Xuyên kháng chỉ, Phó Sơ Tuyết lại ép hắn, mọi chuyện cứ thế đổ dồn vào lúc chỉ còn kém đúng một tháng.
Phụ hoàng nằm trong lăng mộ, hoàng huynh táng nơi bãi tha ma, người yêu xương cốt chưa lạnh... Vì chiếc long ỷ này, tay hắn đã dính quá nhiều máu. Giờ đây, hắn còn muốn làm vị đại thần dốc lòng vì xã tắc phải tức chết, làm người huynh đệ từng cứu mạng mình phải chán ghét mình sao?
Hắn đã mất quá nhiều, không muốn mất thêm nữa. Gia Tuyên không nói gì, đứng nhìn Mộc Xuyên ôm Phó Sơ Tuyết rời đi.
Cẩm y vệ vào báo: "Bọn họ vừa xông vào ngục, đánh ngất Lôi Nhậm và gặp Tào Minh Thành."
Ánh mắt gia tuyên thoáng hiện vẻ kỳ lạ.
Cẩm y vệ hỏi: "Cần hạ quan đi bắt người không?" "Không."
Không thể làm Mộc Xuyên lạnh lòng, nhưng càng không thể để mật chiếu truyền ngôi công khai cho thiên hạ biết.
Đã biết sai nhưng không thể sửa, hắn không thể từ bỏ chiếc long ỷ nhuốm đầy máu này. Gia Tuyên dặn:
“Truyền lời cho nghĩa tử của Phan Nghi, nói rằng trẫm và Đông Xuyên hầu đã trở mặt, trẫm đã thu binh phù, ngày mai hắn sẽ đi Nam Cương bình loạn.”
_
Đông xưởng kéo đến phủ bắt người, Mộc Xuyên đầu tiên đánh ngất Lôi Nhậm, sau đó xông vào Tiêu Ngôn cung, giờ không biết lát nữa Cấm quân hay Cẩm y vệ sẽ kéo tới.
Gần đây phạm lỗi quá nhiều, đầu óc Mộc Xuyên như một mớ bòng bong. Nhưng không có gì quan trọng bằng Phó Sơ Tuyết.
"Đại nạn không chết tất có hậu phúc, những ngày sau này của ta sẽ tốt đẹp lắm đây."
Hoàng đế và hoạn quan cấu kết, tiền đồ chỉ là một màu đen tối, nhưng những thứ đó chẳng đáng nhắc tới trước mặt người vừa từ quỷ môn quan trở về.
Mộc Xuyên nắm tay y, khẽ mỉm cười theo. Hiện tại, có thể bên cạnh lúc nào hay lúc đó, có thể canh giữ bao lâu hay bấy lâu.
Cũng may từ trưa đến tối, không ai tìm đến Thái y viện. Quan tâm quá hóa loạn, Mộc Xuyên nghĩ đến thái độ của hoàng đế, lờ mờ nhận ra chút ý vị tỉnh ngộ. Nhưng hoàng đế vốn có tiền án đầy mình, đã từng phụ lòng tin của hắn, hắn không thể ngã hai lần cùng một chỗ.
Năm năm trước, hoàng đế hứa: "Chờ bình định Đông Tang, trẫm chắc chắn tra rõ thảm án ải Long Phong."
Hung thủ hại mười vạn trung hồn uổng mạng ngay trước mắt: Tào Minh Thành thông đồng với giặc, còn Phan Nghi chính là giặc Oa!
Phó Sơ Tuyết bảo: "Ngài coi hắn là huynh đệ, hắn coi ngài là con chó", vậy mà hắn cứ u mê tin hoàng đế là người tốt, thật là ngu xuẩn hết chỗ nói!
Hoàng đế vì ngồi vững long ỷ mà thêu dệt đủ điều, lòng trung thành của Mộc Xuyên đã đặt sai chỗ, khiến hắn cảm thấy thê lương vô cùng.
Trăng l*n đ*nh đầu, sắc mặt Phó Sơ Tuyết đã hồng hào hơn. Có tiếng gõ cửa, Vu Thiên Cung ra mở thì thấy hoàng đế. Ông định hành lễ thì Gia Tuyên ra hiệu miễn lễ:
"Ngươi về phủ trước đi, trẫm có việc cần bàn với Mộc Xuyên."
Sau khi Vu Thiên Cung đi khỏi, Gia Tuyên nở nụ cười lộ hai lúm đồng tiền: "Phó Sơ Tuyết hành sự theo cảm tính, ngươi phải lấy đại cục làm trọng."
Mộc Xuyên sợ làm tỉnh giấc Phó Sơ Tuyết nên kéo rèm giường lại, thấp giọng hỏi: "Thần muốn biết kẻ gian tế đã hại mười vạn Đường Mộc quân chết thảm ở ải Long Phong là ai?"
"Đã gặp Tào Minh Thành rồi, những gì nên biết và không nên biết ngươi đều rõ cả, hà tất phải hỏi lại."
"Bệ hạ vì sao không trị tội Phan Nghi?"
Đạo lý giảng không thông, Gia Tuyên bắt đầu dùng tình cảm: "Trẫm hỏi ngươi, ở Đại Yến này kẻ nào dám kháng chỉ? Kẻ nào dám khi quân?"
Mạng của hắn vốn rẻ rúng, hoàng đế muốn chém đã chém từ lâu, giờ vẫn để hắn đứng đây nguyên vẹn chứng tỏ hoàng đế còn cần dùng đến hắn.
Quả nhiên, Gia Tuyên nói: "Chọc trẫm giận rồi còn bắt trẫm phải đưa thang cho mà xuống. Ngươi đó, bao nhiêu năm vẫn không bỏ được cái tính bướng bỉnh."
"Phụ hoàng hoang phế triều chính khiến quan lại hủ bại, lòng dân ly tán, các đảng phái đấu đá thâm căn cố đế.
Trẫm kế vị khi chiến sự chưa tan, dân chúng lầm than, đảng tranh trong triều ngày càng gay gắt. Trẫm lưỡng đầu thọ địch, chỉ có thể dựa vào ngươi đi chinh chiến khắp nơi, không còn cách nào khác."
"Đợi ngươi dẹp sạch giặc Oa ở Tây Thùy, trẫm nhất định sẽ trị tội Phan Nghi."
Tướng giặc đang ở ngay bên cạnh, vì sao lại bắt hắn đi Tây Thùy bắt? Muốn động đến Phan Nghi thì đã động từ lâu, việc gì phải đợi hắn về?
Bởi vì hoàng đế căn bản không muốn thẩm vấn Phan Nghi, chờ hắn đánh xong trận trở về thì hắn cũng chẳng còn giá trị lợi dụng nữa. Hoàng đế chỉ giỏi nói những lời sáo rỗng, Mộc Xuyên nghe quá nhiều rồi, không muốn nghe thêm nữa.
"Bệ hạ đã nghe câu chuyện 'sói đến' chưa?"
"Nhưng ngươi nên biết, lần này sói đến thật rồi." Gia Tuyên nhắm thẳng vào điểm yếu của Mộc Xuyên, "Nếu giặc Oa đổ bộ Tây Thùy, bá tánh khó lòng sống yên ổn, ngươi nỡ bỏ mặc con dân Đại Yến sao?"
Sư phụ đã dặn không được tin lời hoàng đế, Mộc Xuyên cũng biết mình đang bị lợi dụng. Nhưng dù biết chuyến này hung hiểm, hắn cũng không thể bỏ mặc chúng sinh.
Mộc Xuyên nhận lệnh, chắp tay nói: “Kỳ An thân thể ốm yếu, cầu xin bệ hạ thay thần chăm sóc y thật tốt.”
_
Phó Sơ Tuyết tỉnh lại đã là giữa trưa, Tiêu Bảo túc trực bên giường, đồ đạc xung quanh trông rất quen mắt. Đã về đến Mộc phủ, nhưng sao không thấy Mộc Xuyên?
Giọng Phó Sơ Tuyết khàn đặc: "Mộc Xuyên đâu?"
"Ngoài phủ có Cấm quân canh giữ, không ai làm hại được chủ tử đâu, ngài cứ yên tâm dưỡng bệnh."
"Ta hỏi gì thì đáp nấy." Phó Sơ Tuyết nhíu mày, hỏi lại lần nữa: "Mộc Xuyên đâu?"
"Đông Xuyên hầu ngài ấy..."
"Hắn làm sao?"
"Ngài ấy không cho nói."
Phó Sơ Tuyết cốc đầu gã một cái: "Cẩu nô tài, hắn không cho nói là ngươi không nói? Hay là ngươi đổi họ theo hắn luôn đi!"
Tiêu Bảo bưng bát thuốc tới: "Chủ tử uống thuốc đi đã, uống xong tiểu nhân sẽ nói."
Phó Sơ Tuyết nín thở uống cạn bát thuốc.
Phó Sơ Tuyết ngắt lời: "Chuẩn bị ngựa, đi Tây Thùy."
"Đông Xuyên hầu đang ở tiền tuyến chỉ huy, ngài đi chẳng phải sẽ làm vướng chân..."
"Ta không phải gánh nặng."
Phó Sơ Tuyết hất chăn ra, lạnh lùng nói: "Tình thế trước mắt vô cùng cấp bách, ta không đi, ngược lại sẽ bị hắn làm cho liên lụy."
Xe ngựa tuy không nhanh bằng chiến mã, nhưng quân đội dựng trại cần thời gian, nên khi Phó Sơ Tuyết đến được huyện Thiện thì Mộc Xuyên cũng vừa mới sắp xếp xong trận thế.
Mối duyên nợ của họ bắt đầu từ việc mượn lương ở huyện Thiện, nay vòng đi vòng lại lại trở về điểm bắt đầu.
Mộc Xuyên mặc trọng giáp huyền thiết, vẫn dũng mãnh như lần đầu gặp mặt, khiến Phó Sơ Tuyết không khỏi ngẩn ngơ.
"Kỳ An, sao ngài lại tới đây?"
Phó Sơ Tuyết kéo cửa trướng lại, đứng chặn ở cửa giống như cách Mộc Xuyên từng làm.
"Sao, ta không thể tới à?"
Mộc Xuyên cao lớn lấp kín cả cửa trướng, còn Phó Sơ Tuyết gầy gò, hành động này chẳng có chút đe dọa nào.
"Được tới chứ." Mộc Xuyên bế y lên giường, "Đường xa vất vả, nghỉ một lát đi."
Phó Sơ Tuyết giữ lấy tay hắn, bảo: "Muốn dẹp giặc ngoài trước hết phải yên nội bộ. Hiện giờ chỉ có ngài mới dẹp được giặc Oa, Gia Tuyên một ngày chưa định tội Phan Nghi thì ngài một ngày không được xuất chiến."
Phan Nghi dùng mật chiếu để kiềm chế Gia Tuyên, Phó Sơ Tuyết dùng tính mạng bá tánh Đại Yến để ép Gia Tuyên. Thủ đoạn tuy có phần bỉ ổi nhưng chỉ có vậy mới phá được cục diện này.
Mộc Xuyên lắc đầu: "Ta không thể vì báo thù cho mười vạn Đường Mộc quân mà bỏ mặc mười vạn con dân huyện Thiện."
Phó Sơ Tuyết đi đường xa kiệt sức, thần sắc mệt mỏi, đầu óc có chút trì trệ. Đụng đến nguyên tắc của con trâu mộc mạc này thì có nói bao nhiêu cũng vô dụng.
Đàn gảy tai trâu không xong, đành phải ép vị quyền thần này dùng đến "mỹ nhân kế".
Phó Sơ Tuyết nảy ra ý định, y nới lỏng y phục, kéo tay Mộc Xuyên đặt vào bên trong, ghé sát tai hắn gọi khẽ một tiếng: "Phu quân."
Đồng tử Mộc Xuyên lập tức giãn ra. Phó Sơ Tuyết để lộ bờ vai trắng ngần, ánh mắt thâm tình: "Trước khi chết, ta còn muốn lại phóng túng một lần."
Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Đánh giá:
Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Story
Chương 64: Ta còn tưởng lại phóng túng một lần
10.0/10 từ 45 lượt.
