Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Chương 48: Đừng tự mình đa tình
Trong mộng, Mộc Xuyên từng tưởng tượng cảnh tượng gặp lại Phó Sơ Tuyết là sau khi hắn đã trừ khử hết gian nịnh, báo thù cho Đường Mộc quân và trở về Diên Bắc.
Đó không nên là một An Thọ lâu đầy sát khí, cũng không nên là một Bái Nguyệt lâu quần thần tụ tập như thế này.
Phó Sơ Tuyết vốn dĩ đã gầy, nay lại càng gầy hơn. Đai ngọc thắt chặt vòng eo mỏng manh như thể chẳng chịu nổi một nắm tay, mãng bào thêu hình thú bằng chỉ vàng dị thường to rộng, dưới ống tay áo lộ ra xương cổ tay rõ rệt, dường như chỉ cần hơi dùng sức là có thể bẻ gãy.
Hoàng đế rõ ràng từng hứa với hắn sẽ không để Phó Sơ Tuyết ra làm quan, vậy mà hiện tại lại đang phối hợp diễn kịch cùng y. Quả nhiên quân vô hí ngôn cũng chỉ là lời nói đùa.
Lý Tư - Thượng thư bộ công lại lên tiếng: ""Phi Hồng Thần Lục" là vật chứng của án thông đồng với giặc Oa, còn nhân chứng mà Đông Xuyên hầu mang đến lại là về việc thông đồng với tộc Bạt, không thể gộp hai chuyện làm một."
Phó Sơ Tuyết lạnh lùng đáp trả: "Vu Thiên cung ngay tại trong cung, ngươi nếu có bệnh kín gì thì cứ để hắn xem cho."
Lý Tư hẳn là sợ liên minh ba phía tan rã thì bản thân gã cũng bị khui ra chuyện ăn bớt vật tư xây dựng, nên liên tục nói đỡ cho Ô Bàn.
Ô Bàn bào chữa: "Thần sống ở Thượng kinh đã mười lăm năm, nói tiếng Đại Yến, viết chữ Đại Yến, thông đồng với giặc Oa tấn công Đại Yến thì thần có lợi lộc gì?
Thần không có lý do làm vậy. Huống hồ, Đông Xuyên hầu dùng một tên đào binh không tuân mệnh lệnh cùng một kẻ ngoại tộc tới làm chứng, hoàn toàn không có sức thuyết phục.
Quan trọng nhất là "Phi Hồng Thần Lục" ghi chép chi tiết việc quan viên phục chức, chuẩn bị pháp khí để thăng quan, vậy mà thế tử chỉ buộc tội mình thần, chẳng phải quá bất công sao?"
Phan Nghi ngắt lời, giọng điệu thâm hiểm: "Quốc sư nói chuyện nên tam tư."
Tám năm trước, chính Phan Nghi mang Ô Bàn vào cung. Mấy năm nay gã luôn điều đình mối quan hệ giữa họ Tào và Ô Bàn. Đám hoạn quan dùng người luôn nắm lấy nhược điểm trong tay, Ô Bàn có thể trở mặt với Tào Minh Thành nhưng phải nể mặt Phan Nghi vài phần.
Ô Bàn không dám khai ra kẻ đứng sau, chỉ nghiến răng phun ra một câu: "Chẳng lẽ chưa từng nghe môi hở răng lạnh sao?"
Hoạn quan không được can dự chính sự, Phan Nghi liên tục nháy mắt với Tào Minh Thành. Lão thừa tướng lập tức chuyển mũi dùi sang Mộc Xuyên: "Kẻ thông đồng với tộc Bạt ở Diên Bắc không phải quốc sư, mà chính là Đông Xuyên hầu!"
Mộc Xuyên quát: "Thừa tướng chớ có ngậm máu phun người!"
Tào Minh Thành đắc ý: "Dẫn nhân chứng lên!"
Một nữ tử ăn mặc kỳ lạ bước vào lâu. Hạ Trạch trừng mắt: "Nàng ta là thê tử của thủ lĩnh phía bắc tộc Bạt!"
Tim Mộc Xuyên thắt lại. Đám gian nịnh đã sớm chuẩn bị, đưa người từ phía bắc tộc Bạt xa xôi vạn dặm về đây.
Nữ tử dâng lên một tấm da dê, Phan Nghi nhận lấy đưa cho hoàng đế. gia tuyên xem xong, ánh mắt hơi loé lên: "Đưa cho đông xuyên hầu xem."
Tấm da dê viết: "Bản tướng trận này có thể tọa sơn quan hổ đấu, tộc Bạt đánh hạ Diên Bắc sẽ được trăm mẫu ruộng cày, sự thành sau đó phải trả lại một nửa đất đai."
Phía dưới ký tên Mộc Xuyên, nét chữ giống hắn đến tám chín phần. Mộc Xuyên quỳ xuống giải thích: "Đây là có kẻ mưu toan hãm hại thần. Cuối tháng chín thần ở Diên Bắc, toàn bộ tướng sĩ Đường Mộc quân đều có thể làm chứng."
Tào Minh Thành nói: "Tả tư mã của Đường Mộc quân từng dâng sớ buộc tội Đông Xuyên hầu, vốn định hôm nay sẽ ra chỉ chứng, nhưng hai ngày trước đột nhiên mất tích, thủ đoạn diệt khẩu này chẳng khác gì lúc hắn giết thủ lĩnh tộc Bạt."
"Tộc Bạt phạm vào Diên Bắc, thủ lĩnh của chúng đáng bị chém đầu!"
"Vậy tại sao ngươi không chém Hạ Trạch?"
"Hạ Trạch là bị người ta ép buộc."
"Đông Xuyên hầu nói thủ lĩnh phía nam bị ép buộc là vu khống; thê tử thủ lĩnh phía bắc nói bị ép buộc lại có giấy trắng mực đen làm chứng!"
Trong lúc hai bên tranh chấp không phân thắng bại, Phó Sơ Tuyết lên tiếng: "Đường Mộc quân không thể nào ai cũng nói dối, bệ hạ nếu muốn chứng thực, cứ phái người đến quân doanh hỏi một câu là rõ.
Thừa tướng ban đầu bỏ đá xuống giếng với Ô Bàn, sau đó lại vội vàng buộc tội Đông Xuyên hầu khi bằng chứng chưa đủ, nôn nóng muốn dồn người ta vào chỗ chết như vậy, hay là việc mua bán quan chức trong "Phi Hồng Thần Lục" thật sự có liên quan đến ngài?"
Bị đâm trúng chỗ hiểm, Tào Minh Thành im bặt. Phó Sơ Tuyết tiếp lời: "Cuối tháng chín, Đông Xuyên hầu ở cùng với thần."
Tào Minh Thành phản bác: "Hai người quan hệ giao hảo, thế tử chớ có làm chứng gian."
Phó Sơ Tuyết đáp trả: "Tại hạ có thể làm chứng gian, thì thừa tướng cũng có thể chửi bới Đông Xuyên hầu."
"Bảo nàng ta lấy mạng sống của cả tộc ra đảm bảo, tiến lên nhìn cho kỹ xem, kẻ ký khế ước với trượng phu nàng ta có phải Mộc Xuyên hay không."
Trong điện Bái Nguyệt, quần thần nín thở dõi theo. hoàng đế ngồi trên ngai vàng phá vỡ sự im lặng: "Cho nàng ta nhận người."
Nữ tử tiến lại gần Mộc Xuyên, nói vài câu tiếng tộc Bạt rồi lắc đầu. Hạ Trạch dịch lại: "Nàng ta nói kẻ ký khế ước không phải tướng quân, mà là một nam tử có vóc dáng tương đương."
Giọng Phó Sơ Tuyết vẫn không lớn, nhưng từng chữ đều đập mạnh vào lòng mọi người: "Thừa tướng có nhân chứng, tại hạ cũng có nhân chứng."
Một người kể chuyện bước vào lâu: "Cuối tháng chín, lão bản làm chúng thảo dân biên soạn thoại bản, tư liệu nghe nói lấy từ miệng tả tư mã của Đường Mộc quân, yêu cầu ngày ngày đổi mới để thu hút khách khứa kiếm tiền."
"Thừa tướng không muốn đến quân doanh lấy chứng cứ, tại hạ làm chứng ngài lại không tin, nhưng người kể chuyện này đến từ trà lâu Khách Lai, chắc hẳn thừa tướng phải tin chứ."
Sắc mặt Phó Sơ Tuyết tái nhợt, nhưng khi nhìn về phía Tào Minh Thành, bệnh khí quanh thân y biến mất sạch, chỉ còn lại sự sắc sảo:
"Chẳng biết chứng nhân của thừa tướng thật sự bị mù, hay là cố ý hãm hại Đông Xuyên hầu đây?"
Đường Chí Viễn muốn gặp nhi nữ nên đi cầu xin Tào Minh Thành nhưng bị lão nhục nhã, Hồng Diễm trong lòng cũng chẳng dễ chịu gì.
Trà lâu là của Hồng Diễm mở, Phó Sơ Tuyết tìm được người kể chuyện chắc chắn là do Hồng Diễm chỉ điểm. Con thỏ bị dồn vào đường cùng cũng biết cắn người.
Phó Sơ Tuyết tuy rằng bắt hắn đuổi theo xe ngựa chạy quanh thành mấy vòng, hôm nay lại hờ hững không thèm nhìn tới, nhưng trong lòng y vẫn luôn nghĩ cho hắn, cứu hắn một bàn thua trông thấy ngay lúc mấu chốt. Khóe môi Mộc Xuyên khẽ nhếch lên.
Chưa đầy mười lăm phút, cục diện xoay chuyển hai lần khiến bách quan sững sờ. Tào Minh Thành không ngờ Hồng Diễm lại phản bội, không muốn mất mặt trước đám đông, lão liền mắng:
"Thế tử và đông xuyên hầu lại đi làm những chuyện mờ ám nhơ bẩn như vậy, mặt mũi quan triều đình đều bị các ngươi làm nhục hết rồi."
Mộc Xuyên sợ Phó Sơ Tuyết hành động cảm tính nên tranh nói trước: "Khi thần lục soát Tiêu phủ, ngoài "Phi Hồng Thần Lục" còn tìm thấy lượng lớn đồng tiền đồng giả."
Sư phụ từng dặn "không thể nóng vội", nhưng Đại Yến cả năm chỉ có hai lần quần thần tập kết, nếu Ô Bàn ngã đài, lễ tế thiên sẽ bị hủy, lần sau muốn họp đủ mọi người phải đợi thêm một năm nữa. Đại thù chưa báo, mỗi ngày trôi qua đều là dày vò, Mộc Xuyên muốn nhân cơ hội này nhổ tận gốc đám gian nịnh, một khắc cũng không muốn đợi.
Hoàng đế lên tiếng với uy áp không thể chối cãi: "Đang tra việc Ô Bàn thông đồng với địch, chuyện tiền đồng để sau hãy bàn."
Mộc Xuyên siết chặt nắm đấm, ép bản thân phải lý trí lại. Hoàng đế muốn xử Ô Bàn trước, nếu kéo theo hai kẻ kia, liên minh vừa mới tan rã của chúng sẽ lại hợp lại. Có quyết tâm báo thù nhưng thiếu sách lược thì chỉ là hữu dũng vô mưu.
Tào Minh Thành thấy không buộc tội được Mộc Xuyên bèn đổ hết tội lỗi lên đầu Ô Bàn: "Nhân chứng là do Ô Bàn đưa đến Thượng kinh, việc vu khống đông xuyên hầu cũng là do gã xúi giục, trách thần nhìn lầm người, tin vào lời gièm pha."
Ô Bàn lúc này mới nhận ra mình bị gài bẫy, không ngờ Tào Minh Thành lại tuyệt tình như vậy: "Ngươi......"
Hoàng đế dứt điểm cuộc thẩm phán: "Ô Bàn thông đồng với địch chứng cứ rành rành, người đâu!"
"Có!" cấm quân rút đao tiến vào.
Ô Bàn thấy đại thế đã mất, tuyệt vọng gào lên: "Thần từng dùng thần thuật chữa khỏi chân cho tiên hoàng, tiên hoàng thấy thần có năng lực thông thiên mới xây Bái Nguyệt lâu này!
Bệ hạ nếu giết thần sẽ bị thiên đạo phản phệ, mưa lớn sẽ hạ thêm bảy ngày, vỡ đê ngập ruộng, dân chúng lầm than! Thần chết đi sẽ vang danh thanh sử, còn bệ hạ sẽ là hôn quân, mang tiếng xấu muôn đời!"
"Rầm!" Hoàng đế hất tay làm vỡ tan trản đèn cung đình. Quần thần quỳ rạp: "Bệ hạ bớt giận!"
"Thiên đạo há để ngươi vọng luận?" Đáy mắt Gia Tuyên loé lên tia nham hiểm: "Trói Ô Bàn l*n đ*nh Bái Nguyệt lâu tế thiên.
Nếu thật sự có năng lực thông thiên, mưa tạnh trẫm sẽ tha mạng. Nếu chỉ biết tà thuật mà bị trời cao tưới chết, đó là số mệnh của ngươi."
_
Nửa năm nay, Phó Sơ Tuyết đọc đủ loại sách về đạo làm quan, nắm chắc chứng cứ trong tay, mang theo lòng nhiệt huyết đến thượng kinh, không ngờ trận đầu thắng bại lại phải phụ thuộc vào thời tiết.
Quyền mưu bản chất là xoay quanh lợi ích, nhưng thứ khó kiểm soát hơn lợi ích là nhân tâm, và thứ khó kiểm soát hơn nhân tâm chính là ý trời. Đúng là người tính không bằng trời tính.
Mưa to không dứt, Phó Sơ Tuyết mệt mỏi bước ra khỏi Bái Nguyệt lâu, trên đỉnh đầu bỗng xuất hiện một cây dù giấy. Mộc Xuyên đang che mưa cho y.
Biệt lập nửa năm, Mộc Xuyên gầy đi nhiều, bờ vai không còn dày rộng như trước nhưng vẫn đủ để che mưa chắn gió cho y. Xuân hàn lạnh lẽo, Phó Sơ Tuyết rùng mình, theo bản năng muốn rúc vào lồng ngực ấm áp kia, nhưng ngay lập tức y lại nghĩ mình vẫn chưa hòa hảo với hắn.
Phó Sơ Tuyết hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi. Mộc Xuyên hạ giọng: "Kỳ An, xe ngựa của ta rất rộng, bên trong có lò sưởi."
Xe ngựa của quan viên được đỗ trong nội thành, còn xe của y thì phải đỗ ngoài thành. Phó Sơ Tuyết tự tìm cho mình một cái cớ hợp lý: Ta không có tha thứ cho hắn đâu, chỉ là lười đi bộ thôi.
Mộc Xuyên nói: "Kỳ An gầy đi rồi."
Phó Sơ Tuyết giả bộ giữ kẽ, lạnh nhạt: "Đông Xuyên hầu xem ra cũng chẳng thay đổi gì."
"Dạo này ngài sống có tốt không?"
"Bây giờ ta không muốn nói chuyện với ngài."
"Không nói với ta thì ngài nói với ai, hoàng đế sao?"
Phó Sơ Tuyết nhướng mày: "Sao ngài cũng học được cách nói móc rồi?"
Mộc Xuyên nhìn y đắm đuối, định nắm lấy tay y, Phó Sơ Tuyết liền giấu tay ra sau lưng. Môi Mộc Xuyên mấp máy định nói gì đó rồi lại thôi.
Ngoài mấy câu "gầy đi", "dạo này thế nào", hắn chẳng nói nổi lời nào khác, cái miệng vẫn vụng về như trước. Nếu không phải y bảo vệ, kẻ hiện giờ đang bị treo trên Bái Nguyệt lâu chính là hắn rồi.
Lúc sau, Mộc Xuyên nói: "Trời lạnh, để ta sưởi tay cho ngài."
Nói xong, hắn chẳng để y kịp phản ứng đã nắm lấy tay y. Những ngón tay quanh năm cầm đao thô ráp, đầy vết chai, nhưng lòng bàn tay lại ấm áp vô cùng.
Phó Sơ Tuyết cố tình tỏ thái độ: "Này, đừng có động chân động tay."
"Được." Mộc Xuyên ngoài miệng đáp vậy nhưng nhất quyết không buông tay.
Mặt Phó Sơ Tuyết nóng lên, y bối rối mắng: "Đông Xuyên hầu sao lại còn giở thói lưu manh thế này."
Mộc Xuyên không đáp, chỉ nhìn y sâu thẳm. Phó Sơ Tuyết chịu không nổi ánh mắt nóng bỏng đó, định rút tay về nhưng lại bị nắm chặt hơn.
Mộc Xuyên hỏi: "Kỳ An, vì sao ngài lại đến Thượng kinh?"
"Ai thèm quan tâm đến ngài!"
Phó Sơ Tuyết nổi nóng, không dùng kính ngữ nữa, khẩu thị tâm phi nói: "Đừng tự mình đa tình, dù sao chắc chắn không phải vì ngài!"
Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Đánh giá:
Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Story
Chương 48: Đừng tự mình đa tình
10.0/10 từ 45 lượt.
