Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Chương 27: Da như ngưng chi, ngọc cốt băng cơ
Phó Sơ Tuyết cắn môi, cổ họng nghẹn lại hồi lâu không thốt ra được chữ nào. Mộc Xuyên chỉ khoác lớp trung y mỏng manh, đứng từ trên cao nhìn xuống quan sát y.
"Sao không nói lời nào?"
Phó Sơ Tuyết theo bản năng nắm chặt vạt áo, cố tỏ ra bình tĩnh: "Độc phát làm ta khó chịu."
Mộc Xuyên khom người xuống, vết thương ở eo phải làm động tác của hắn chậm hơn thường lệ, nhưng khí thế không hề giảm sút: "Độc phát mà lại đi xem thoại bản sao?"
"Cái... thoại bản gì cơ?" Phó Sơ Tuyết giả ngu giả ngơ. Y cố nhích người sang bên cạnh, muốn che giấu món đồ bên dưới, nhưng tay chân luống cuống lại làm cuốn thoại bản lộ ra một góc.
Mộc Xuyên đưa tay định lấy, Phó Sơ Tuyết lại càng đè chặt không chịu dời đi. Điều này khiến tay Mộc Xuyên dán thẳng lên mông y. Nếu là bình thường thì không sao, nhưng lúc này vì để thuận tiện lau người, y đã cởi bỏ y phục bên trong.
Phó Sơ Tuyết vốn không có bao nhiêu thịt, nhưng nơi đó lại đầy đặn. Trước đây khi thay quần áo hắn đã thấy qua, nhưng nhìn và chạm vào là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Mộc Xuyên không đoạt thoại bản nữa, lòng bàn tay xoay lại, nắn nhẹ một cái.
Da như ngưng chi, ngọc cốt băng cơ.
Phó Sơ Tuyết như mèo bị đạp đuôi, bỗng chốc đứng bật dậy. Mộc Xuyên đưa ngón trỏ chỉ ra ngoài trướng, rồi lại đặt lên môi ra hiệu im lặng. Dưới ánh trăng, sắc mặt tái nhợt của Phó Sơ Tuyết gần như trong suốt, quầng thâm nhạt hiện rõ, đôi mắt ngấn nước.
"Ngài không thể coi như không thấy sao?"
Mộc Xuyên vén lọn tóc rũ trên trán y, lộ ra khuôn mặt tinh xảo như ngọc tạc. Phó Sơ Tuyết ngửa ra sau, nhưng đã dán sát vào vách trướng, lui không thể lui.
"Xem thoại bản của ta, gọi tên của ta, kéo tay ta bắt sờ ngài... giờ còn muốn ta coi như không thấy?"
Không khí quá đỗi tĩnh lặng khiến nhịp thở của cả hai đều không thể che giấu. Mộc Xuyên không nhẹ không nặng ấn vào vị trí Phó Sơ Tuyết vừa nằm, lòng bàn tay ma sát qua lại.
"Nói ta có bệnh, chẳng phải ngài cũng có bệnh sao?"
Mỗi lần bị khi dễ, Phó Sơ Tuyết đều lộ ra biểu cảm đáng thương vô cùng, mà chính vẻ mặt này lại khơi dậy d*c v*ng phá hoại trong lòng Mộc Xuyên. Chấp niệm càng sâu, hắn càng không thể bộc lộ bản thân thật sự. Thù hận ép uổng d*c v*ng trở nên vặn vẹo, dưới lớp vỏ bọc ít nói là một nội tâm cuồng bạo.
Trước đây sợ dọa y nên hắn luôn khắc chế; nhưng sau lần dùng thủ đoạn mạnh bạo lần trước, hắn phát hiện y cư nhiên không sợ. Nếu đã không sợ, vậy hắn còn cần gì phải thu liễm?
Vật trong tay ngày càng có tinh thần, Phó Sơ Tuyết theo bản năng thẳng lưng, lẩm bẩm: "Đúng... đúng là ta có bệnh, ngài... nhanh một chút nữa."
Tiểu tham miêu vì để được ăn no mà lời gì cũng dám nói. Mồ hôi hòa cùng hơi nước, Phó Sơ Tuyết th* d*c trong màn sương ẩm ướt, cả người đều đẫm lệ. Sắc hồng từ tai lan xuống ngực, khí còn chưa thở xong đã "ngao" lên một tiếng. Để y nhớ đời, Mộc Xuyên đã hạ nặng tay.
"Không được nhúc nhích."
Phó Sơ Tuyết có lẽ là sợ đau, ngoan ngoãn ngồi yên không dám động đậy. Một lúc sau cổ độc lại phát tác, Mộc Xuyên không tiếp tục nữa mà dùng hộp gấm cho cổ trùng ăn.
"Khó chịu lắm, ngài..."
"Không được đưa ra yêu cầu."
Phó Sơ Tuyết định đưa tay xuống dưới thì bị ngăn lại. "Không cho chạm vào."
"Ngài không giúp thì ta tự mình..."
Giọng Mộc Xuyên không cho phép thương lượng: "Tự mình cũng không cho cho phép chạm vào."
Phó Sơ Tuyết ngoan ngoãn thu tay. Mộc Xuyên vén lọn tóc đen mượt mà của y lên, quấn lấy đôi tay không an phận của y lại: "Không được cởi ra."
Phó Sơ Tuyết đau đến thần trí không rõ, bị khi dễ mà vẫn mơ màng rúc vào lòng hắn. Thật là ngoan, thật ngốc, lại rất xinh đẹp. Mộc Xuyên ấn người vào lòng mà "hút" lấy hơi ấm, giống như đang nựng một chú mèo nhỏ.
Phó Sơ Tuyết vén cổ áo lộ ra chiếc cổ trắng ngần, ám chỉ hắn: Chỗ này "hút" tốt hơn này. Mộc Xuyên không chút lưu tình cắn xuống.
"Ưm..."
Phó Sơ Tuyết nếu cảm thấy bị khi dễ chắc chắn sẽ giương nanh múa vuốt xé xác hắn ra, nhưng giờ không những không phản kháng mà còn dán vào người hắn cọ tới cọ lui. Điều này chứng tỏ y thích được đối xử như vậy. Sự thuận tùng của y càng thổi bùng d*c v*ng phá hoại của Mộc Xuyên.
Hắn siết lấy vòng eo gầy, lòng bàn tay n*n b*p nơi đầy đặn kia. Hàng mi dài của Phó Sơ Tuyết run rẩy không ngừng, cổ tay bị tóc buộc chặt, y xin tha: "Giúp ta với, cầu xin ngài."
Bàn tay Mộc Xuyên rất lớn, hai tay bao quanh vòng eo chỉ còn dư lại khoảng cách ba ngón tay. Eo thật nhỏ, bụng thật mỏng. Nếu đi vào, nhất định sẽ thấy rõ hình dạng của mình bên trong.
Cổ trùng dọc theo bụng dưới bò lên tim, Phó Sơ Tuyết đau đớn đến mức nước mắt lưng tròng. Mộc Xuyên lại quấn một lọn tóc đen, buộc lấy nơi yếu hại bên dưới của y.
"Nhìn lén thoại bản dâm ô, làm dao động quân tâm, phải phạt ngài."
Nơi yếu hại bị buộc lại, Phó Sơ Tuyết uất ức không chịu nổi, òa khóc nức nở. Mộc Xuyên nhẹ nhàng lau nước mắt cho y, động tác dịu dàng đến khó tin, khác hẳn với dáng vẻ thô bạo vừa rồi.
Cơn đau do cổ trùng gặm nhấm hòa cùng cơn ngứa không chỗ phát tiết k*ch th*ch cùng lúc, Phó Sơ Tuyết muốn kêu lên nhưng bị bịt miệng lại.
"Không được phát ra tiếng."
"Sao cái gì cũng không được thế?"
"Phạm sai lầm thì phải bị phạt, để chỉnh đốn quân kỷ."
Phó Sơ Tuyết đuối lý, khó chịu đến mức vặn vẹo người.
"Sau này còn dám lén xem thoại bản không?"
"Không dám nữa."
"Còn dám lén tự mình làm sau lưng ta không?"
"Sẽ không."
Lúc này dục cầu bất mãn, Phó Sơ Tuyết cái gì cũng đáp ứng. Lọn tóc đen được cởi bỏ, y không còn bị trói buộc, cả người run rẩy không ngừng. Đến mức đống cỏ khô cũng trở nên ướt đẫm. Thứ chất lỏng nhớp nháp trào ra, phun trào rồi chảy xuôi, cho đến khi chỉ còn tí tách nhỏ xuống.
Mộc Xuyên vuốt lại mái tóc đen, không rời mắt nhìn Phó Sơ Tuyết đang mất khống chế, sướng đến mức khóc lóc cắn vào cằm hắn. th*n th* tr*ng n*n vấy bẩn, y phục ẩm ướt dính chặt vào người, dáng vẻ vụn vỡ ấy đẹp đến kỳ lạ. Vẻ đẹp này chỉ thuộc về riêng hắn.
"Ngoan." Mộc Xuyên vỗ về lưng y. Phó Sơ Tuyết cắn từ cằm xuống đến ngực hắn, cắn đến khi ngực hắn đầy vệt đỏ mới tỉnh táo lại.
Phó Sơ Tuyết vén tóc hắn lên, cuốn nửa vòng quanh ngón trỏ, cũng muốn trói hắn lại. Mộc Xuyên đè tay y xuống:
"Đừng quậy."
"Ngài khơi chuyện trước, giờ lại bảo ta đừng quậy?"
Mộc Xuyên trêu đùa y như trêu mèo: "Đêm còn dài, giữ sức mà đối phó cổ độc."
Đêm đó, Phó Sơ Tuyết làm đống cỏ khô ướt sũng. Mộc Xuyên không hiểu nổi thân hình mảnh khảnh kia lấy đâu ra nhiều nước như vậy. Phó Sơ Tuyết cứ liên tục đòi hỏi: đòi ôm, đòi sờ, đòi buộc lại...
Đến khi mệt lả đi mới hậu tri hậu giác: "Ngài quả nhiên là muốn trói ta."
Trời tang tảng sáng, cổ trùng mới chịu dừng lại. Mộc Xuyên dùng khăn thấm nước, lau sạch "mèo hoa nhỏ" thành "mèo trắng nhỏ". Vết thương ở eo lại rỉ máu, hắn cởi băng vải ra lau chùi.
Phó Sơ Tuyết lý nhí: "Hành quân đánh trận còn làm phiền ngài, thực xin lỗi nha."
"Không sao."
"Ngài có muốn... không? Ta hết sức trói ngài rồi, nhưng dùng chân hay dùng tay cũng được." Mộc Xuyên tét mạnh vào mông y một cái.
"Ưm..." Phó Sơ Tuyết xoay người lại, sau khi phát tiết xong tâm tình rất tốt: "Chỗ này cũng được, nhưng nhẹ tay chút, ta sợ đau."
Mộc Xuyên: "..."
Hắn bế y lên giường, bịa đại một lý do: "Vận động mạnh sẽ làm vết thương nhiễm trùng." "
Vậy ngài không cần thì ta ngủ đây, sau này không được trách ta đấy." Hóa ra chỉ là hỏi xã giao chứ chẳng có ý định làm thật.
Mộc Xuyên tức đến mức gân xanh trên trán giật giật, nghiến răng nói: "Nợ đó, tính sau."
_
Loan Trang dễ thủ khó công, đánh trực diện sẽ tổn thất lớn, cách tốt nhất là vây thành. Chờ đến khi cạn lương, thành sẽ tự tan. Mấu chốt của việc vây thành là chặn đứng viện binh Bạt tộc từ phía Bắc.
Tả Tư mã đề nghị: "Hay là chúng ta dùng kế dương đông kích tây?"
Mộc Xuyên: "Không."
Tả Tư mã chưa từ bỏ ý định: "Đánh trận chẳng phải là lừa gạt sao!"
Phó Sơ Tuyết giải thích: "Đội ngũ đánh du kích rất phân tán, dương đông kích tây vạn nhất lại đánh nhầm quân mình, chẳng phải tự lừa chính mình sao."
Tả Tư mã kinh ngạc: "Thế tử cũng hiểu binh pháp?"
Phó Sơ Tuyết lắc đầu: "Ta không hiểu, nhưng ta có đầu óc."
Câu nói làm các tướng sĩ cười rộ lên. Tịch Chính Thanh nói: "Tất cả nghe theo Tướng quân bố trí, Tả Bình An ngươi đừng ra ý kiến tồi nữa."
Tả Tư mã tên thật là Tả Bình An, vì hay đưa ra ý kiến tìm đường chết nên mọi người hay gọi lái đi là Tả Tư mã (Tìm đường chết sao?).
Mộc Xuyên thản nhiên: "Nghi ngờ quân lệnh, lãnh bản tử đi."
Tả Tư mã mặt xám xịt: "Đánh trận xong rồi tính sổ được không?"
"Không được." Thoại bản là từ miệng Tả Tư mã truyền ra, lần này Mộc Xuyên chỉ là mượn cớ quan báo tư thù mà thôi.
Bản đồ da dê được trải ra, Phó Sơ Tuyết cầm gậy gỗ chỉ vào: "Nam bắc Bạt tộc vốn bất hòa, viện binh chắc chắn đi theo đường núi phía Bắc Loan Trang. Có thể phục kích tại đỉnh núi."
Mộc Xuyên nghi ngờ có nội gián nên quyết định đẩy nhanh tốc độ: "Binh phân năm lộ, Đô úy dẫn một vạn kỵ binh nhẹ dọn dẹp tàn quân ở sông Sơn Thông. Tịch lão tướng quân dẫn năm vạn binh mã vây hãm Loan Trang. Bộ binh theo ta chỉ huy, bỏ lại quân nhu, kỵ binh nhẹ đi trước chiếm quan ải."
Các tướng lĩnh lĩnh mệnh: "Rõ!"
Phó Sơ Tuyết vừa độc phát nên thể lực không đủ, Mộc Xuyên bảo y đi cùng Tịch lão tướng quân đến Loan Trang. Hắn xoa đầu y trấn an: "Chờ ta về."
Ba ngày sau, quân Tịch Chính Thanh đến Loan Trang. Cung thủ vây thành, thấy quân Bạt là bắn. Phó Sơ Tuyết ngày ngày đứng ngoài thành ngóng đợi. Năm ngày sau, tin thắng trận truyền về: Tiên phong đã chiếm được quan ải. Mười ngày vây thành, Loan Trang cạn lương. Năm ngày sau nữa, Mộc Xuyên xách thủ cấp tướng giặc, binh lâm thành hạ.
Gió thu cuốn cát vàng, thủ lĩnh Bạt tộc phía Nam mở cửa thành đầu hàng. Cuộc xung đột kéo dài mười năm tại Diên Bắc chính thức chấm dứt.
Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Đánh giá:
Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Story
Chương 27: Da như ngưng chi, ngọc cốt băng cơ
10.0/10 từ 45 lượt.
