Bắc Tuyết Dung Đông - Prove

Chương 19: Tương trợ lẫn nhau


Tẩm phòng trong Đông Xuyên hầu phủ cách âm không tốt, ngay cả việc Tả Tư Mã và Tịch Chính Thanh bàn tán về cuốn thoại bản "Đông Xuyên hầu và Diên Bắc Thế tử yêu hận tình thù" y cũng có thể nghe thấy mồn một.


Khi xưa Hoàng đế hứa hẹn sẽ dùng những vật liệu tốt nhất Đại Yến để kiến phủ cho hắn, nhưng Mộc Xuyên vừa đến Diên Bắc đã đi thẳng tới Tây Thùy, chỉ mới ở phủ Tướng quân đúng một đêm, chưa kịp kiểm chứng cái gọi là "cách âm tuyệt hảo" của báu vật hoàng cung.


Trở về Diên Bắc hôm ấy, thấy Phó Sơ Tuyết có chút câu nệ, vì muốn y thường xuyên ghé chơi, hắn cũng đành tin lời ma quỷ của Hoàng đế mà hứa bừa rằng: "Tẩm phòng cách âm thực tốt."


Phó Sơ Tuyết nhìn về phía chiếc giường lớn duy nhất trong phòng, nghi hoặc hỏi: "Ngài ngủ ở đâu?"


Mộc Xuyên đáp: "Chẳng phải ngài nên hỏi, ngài ngủ ở đâu sao?"


Phó Sơ Tuyết thản nhiên: "Đúng vậy, ta đang hỏi ngài ngủ ở đâu mà?"


Mộc Xuyên nhất thời nghẹn lời.


Phó Sơ Tuyết nhìn chiếc giường rộng tới sáu thước, đề nghị: "Hay là chúng ta ngủ cùng nhau đi?"


Lời mời gọi "nhào vào lòng" này đến quá đột ngột khiến Mộc Xuyên không kịp trở tay. Nếu hắn không khống chế được mình, lỡ để phòng bên nghe thấy tiếng động rồi bị kẻ thuyết thư biên thành thoại bản truyền khắp Diên Bắc... liệu Phó Sơ Tuyết có vì xấu hổ mà nhảy xuống sông không?


Trước đây đã bao lần thử thách định lực và đều thất bại, Mộc Xuyên không dám tin vào bản thân nữa, hắn cầm lấy gối rồi nói: "Ta ra thư phòng ngủ."


Phó Sơ Tuyết giật lấy gối: "Sớm thế này đã ngủ làm chi?"


Mái tóc đen của y xõa xuống như thác đổ, xương quai xanh dưới ánh nến tỏa ra ánh sáng mê hoặc. Cổ họng Mộc Xuyên thắt lại, hắn hỏi khẽ: "Vậy ngài muốn làm gì?"


Phó Sơ Tuyết cởi bỏ áo ngoài, tùy ý ngã xuống sập, tự nhiên đưa chiếc quạt xếp cho hắn: "Ngài giúp ta quạt gió đi."


Tầm mắt Mộc Xuyên dõi theo ống quần rộng đang kéo lên, nhìn thấy bắp chân trắng ngần cùng phần đùi ẩn hiện, hắn không nhịn được mà hồi tưởng lại cảnh tượng từng thay y phục cho y, nhớ đến đôi chân như ngó sen và vòng eo mềm mại ấy... Tốc độ quạt bỗng nhanh thêm vài phần.


Mộc Xuyên nghiêng người, chỉnh lại vạt áo, tìm một đề tài để phân tâm: "Nếu ngài có thể khống chế thời gian phát độc, vì sao Lư Tự Minh lại không làm được?"


Phó Sơ Tuyết đáp: "Phệ Tâm Cổ vốn phát tác theo tháng, trạng thái cơ thể sẽ khiến nó đến sớm hoặc muộn một chút; chỉ khi kẻ hạ độc thúc giục, cổ trùng mới lập tức ăn sạch tim của ký chủ."


Ở Tây Thùy, việc bắt giữ Lư Tự Minh đã rút dây động rừng, kẻ đứng sau sợ bị lộ nên mới thúc độc diệt khẩu. Còn Phó Sơ Tuyết chưa chạm đến lợi ích cốt lõi của chúng, nên cổ độc mới không bộc phát ngay. Đây hẳn cũng là lý do y không muốn nhập cục.



Mộc Xuyên hỏi: "Cổ trùng trong hộp gấm từ đâu mà có?"


"Là do sư phụ Lưu Tinh luyện chế tại Vô Thiên Cung, dùng làm 'mồi nhử' cho Phệ Tâm Cổ."


"Mồi nhử?"


Phó Sơ Tuyết gật đầu: "Thư cổ lấy hùng cổ làm thức ăn. Nếu ăn ngon, nó sẽ dùng sức mà ăn đến mức căng chết; nếu ăn không vừa miệng, nó coi như mồi nhử mà ăn cầm hơi; còn nếu không có hùng cổ, nó sẽ ăn ký chủ."


Những con hùng cổ luyện từ Vô Thiên Cung chính là thức ăn. Nếu không có thức ăn, ký chủ bị thư cổ gặm nhấm từ ba đến năm năm chắc chắn sẽ chết.


Chỉ khi thư cổ ăn được con hùng cổ "ngon" nhất, Phệ Tâm Cổ mới thực sự được giải. Phó Sơ Tuyết đang dùng những con hùng cổ "không ngon" để kéo dài mạng sống, nhưng trong cảnh cả thư cổ lẫn ký chủ đều héo mòn, thư cổ không thể chỉ bằng lòng với bấy nhiêu.


Mộc Xuyên nghe mà xót xa vô cùng.


Phó Sơ Tuyết lại nửa đùa nửa thật: "Cái loại người này ấy à, cũng giống sâu bọ thôi, lúc nào cũng thích ăn vụng ăn bậy."


"Thê không bằng thiếp, thiếp không bằng vụng trộm, trộm không bằng đoạt. Điền Kiến Nghĩa giấu tiểu thiếp bên ngoài, Tiêu Hoành Đạt cưới bảy phòng thê thiếp, Hoàng đế ngủ xong mới tính tiền, còn mỹ danh là 'phụng tử thành hôn'."


"Người ta nói gần mực thì đen, ngài thân cận với Hoàng đế như vậy, chẳng lẽ cũng muốn đi cướp thê tử người ta sao?"


Ở chung hai tháng, giới hạn của Mộc Xuyên bị mài mòn ngày càng thấp. Con mèo nhỏ này càng được dung túng càng lấn lướt, tưởng hắn im lặng là dễ bắt nạt.


Hắn không biết lần này về Tkinh có phải chui đầu vào miệng cọp không, chỉ biết Phó Sơ Tuyết hiện giờ chính là "dê vào miệng cọp". Hắn không biết Hoàng đế có đi cướp hay không, chỉ biết nếu y còn tiếp tục trêu chọc, hắn sẽ "đoạt" thật.
_


Nửa đêm, Phó Sơ Tuyết mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ, cảm giác ấm áp khiến y hạnh phúc đến mức muốn ch** n**c miếng. Nhưng Phệ Tâm Cổ dường như nghe thấy tiếng lòng của y, đột ngột phát tác giữa đêm khuya.


Phó Sơ Tuyết châm đầu ngón tay, mở hộp gấm lấy hùng cổ cho thư cổ ăn, sau đó y lảo đảo xuống giường đi tìm "thức ăn" ngon hơn.


Trong thư phòng, hơi ấm đêm hè nồng đượm, Mộc Xuyên đang nằm nghiêng trên giường La Hán, vạt áo nửa hở. Phó Sơ Tuyết nhìn chằm chằm vào những thớ cơ săn chắc, y vén chăn mỏng, gạt cánh tay vướng víu của hắn ra rồi chui tọt vào lòng.


Thấy Mộc Xuyên không phản ứng, y ngựa quen đường cũ mà cởi bỏ đai lưng của hắn. Hai nam nhân nằm trên giường La Hán quả thật quá chật chội, nhưng không sao, càng chật càng tốt, rúc đầu vào lồng ngực ấy mới là thoải mái nhất.


Phó Sơ Tuyết ôm lấy eo Mộc Xuyên, áp ngực mình vào hắn mà cọ sát, cảm giác hạnh phúc ập đến. Bỗng nhiên y chạm phải một dải da thịt lồi lên, đầu ngón tay lần theo vết sẹo từ sau eo kéo dài đến tận vai phải, dài chừng một thước, thô ráp và dữ tợn. Trước đây chỉ lo nhìn ngực, không ngờ trên lưng Mộc Xuyên lại mang vết thương nặng đến thế.


Xông pha trận mạc, hộ quốc vệ dân, quả nhiên phải có cái chí quyết tử và dũng khí không lùi bước. Lời vị tướng quân này nói nặng tựa ngàn cân, tuyệt đối không phải nói suông.
_



Thực ra, ngay khi nghe thấy tiếng bước chân, Mộc Xuyên đã tỉnh. Ngửi thấy hương dược thoang thoảng, hắn biết ngay là Phó Sơ Tuyết. Hắn vờ ngủ say vì muốn xem con mèo nhỏ này có thể không kiêng nể gì đến mức nào.


Sự thật chứng minh, hắn đã đánh giá thấp y.


Phó Sơ Tuyết đầu tiên là dán mặt vào ngực hắn, sau đó bóp nhẹ, tiếp theo là lột áo, cuối cùng còn được đằng chân lân đằng đầu mà s* s**ng thắt lưng. Những móng vuốt nhỏ dọc theo sau eo v**t v* không ngừng khiến Mộc Xuyên chịu không nổi. Vừa định mở mắt, hắn bỗng nghe thấy một tiếng r*n r* nhỏ. Phó Sơ Tuyết đang run rẩy, hẳn là cổ độc lại hành hạ rồi.


Mộc Xuyên lại nhắm mắt lại.


Bên tai truyền đến tiếng vải sột soạt, Phó Sơ Tuyết tr*n tr** dán sát vào hắn, thân thể y có chút lạnh. Lúc phát độc thì dùng hắn làm gối, ở trên xe thì bắt hắn ôm, giờ hắn nhắm mắt để mặc cho y "chơi đùa" mà y vẫn chưa thấy đủ sao?


Mộc Xuyên muốn mở mắt, nhưng lại thấy bị đối xử thế này rõ ràng là mình đang chiếm tiện nghi nên không nỡ ngắt lời. Trong bóng tối, xúc giác trở nên vô cùng nhạy bén.


Lồng ngực hơi lạnh của Phó Sơ Tuyết cọ vào hắn, đôi chân quấn lấy chân hắn, y gặm nhẹ lên cổ hắn rồi thì thầm: "Sao ngài lại cứng thế này?"


Mộc Xuyên đột ngột mở mắt. Đã năm lần bảy lượt tự đưa tới cửa thì đừng hòng chạy thoát.


Kẻ gây họa vẫn chưa biết nguy hiểm cận kề, còn đổ thêm dầu vào lửa: "Á, tỉnh rồi? Vừa mơ thấy mộng xuân gì thế?"


"Cổ độc phát tác, mượn ngực ngài dùng chút thôi. Nếu tỉnh rồi thì ngài cởi áo ra đi, dính trên người nóng chết đi được."


"Trước đây ở trong lều cũng thế... sao ngài cứ hay câu nệ như vậy chứ?"


Đánh giặc chú trọng "tiên lễ hậu binh", Mộc Xuyên cực lực kìm nén h*m m**n lật đổ kẻ trước mắt, hắn hỏi: "Ngài sờ ta, lại không cho ta sờ ngài, chẳng lẽ không thấy bất công sao?"


Thư phòng im lặng trong chốc lát.


Phó Sơ Tuyết nói: "Ta đâu có cấm ngài sờ, là do ngài không chịu sờ đấy chứ."


Để tỏ vẻ rộng lượng, y nắm lấy tay Mộc Xuyên đặt lên ngực mình. Lồng ngực mỏng manh phập phồng theo nhịp thở, những đốt xương thanh mảnh khơi dậy d*c v*ng phá hoại trong lòng Mộc Xuyên. Hắn luồn tay xuống dưới nách y, giữ chặt lấy rồi từ từ áp sát.


"Ngài đừng dùng sức như thế, bóp đau ta rồi."


"Nhưng lúc nãy ngài cũng bóp ta rất mạnh mà."


"Được rồi, cho ngài bóp là được chứ gì."



Lần này im lặng rất lâu. Ngay khi Mộc Xuyên tưởng mình sẽ bị từ chối, Phó Sơ Tuyết nhỏ giọng đáp: "Ta gầy thế này, chắc chẳng có gì ngon để hút đâu nhỉ?"


Đó là một câu hỏi mang tính trưng cầu ý kiến, chứ không phải lời khước từ. Mộc Xuyên lập tức đáp: "Ta không sợ cộm, cũng sẽ không nghiến răng như ngài đâu."


Phó Sơ Tuyết dán tới, ôm lấy cổ hắn: "Ngài cũng tốt tính thật đấy."


Mộc Xuyên biết chuyện thân mật chỉ nên làm với người mình yêu, nhưng hắn không cưỡng lại được cám dỗ. Vài ngày nữa phải về Kinh, vụ án thông đồng giặc Oa quá sâu, không biết có còn mạng để về Diên Bắc không. Huống hồ là Phó Sơ Tuyết chiếm tiện nghi của hắn trước, hắn lấy lại chút công bằng cũng là lẽ thường.


Nghĩ ra cái cớ hợp lý, Mộc Xuyên định cúi xuống thì bị y chặn môi lại. Lật lọng với Phó Sơ Tuyết là chuyện thường tình, nhưng vào lúc cung đã giương tên đã đặt mà còn thế này thì thật là... Mộc Xuyên hít một hơi thật sâu để nén cơn giận.


Phó Sơ Tuyết nói: "Chỗ này cứng quá, chúng ta lên giường đi."


Mộc Xuyên thở hắt ra, bế ngang Phó Sơ Tuyết lên. Y thấp hơn hắn nửa cái đầu, thân thể nhẹ bẫng như chỉ còn khung xương. Dưới ánh trăng, mỹ nhân gầy gò như một món đồ sứ tinh xảo, Mộc Xuyên cẩn trọng đặt y lên giường.


"Giờ thì được chưa?" "Ừ."


Đêm khuya nhìn không rõ, nếu là ban ngày chắc chắn là một cảnh tượng diễm lệ. Mộc Xuyên nhẹ nhàng cắn một cái.


"Ái chà!" Phó Sơ Tuyết kêu lên, Mộc Xuyên lập tức bịt miệng y lại.


"Làm gì thế, chẳng phải ngài bảo cách âm tốt lắm sao?"


Mộc Xuyên: "..."


Nói là công bằng, nhưng thực tế thời gian "tương trợ" chênh lệch rất nhiều. Phó Sơ Tuyết khi phát độc cần nhiều hơn, nên phần lớn thời gian là y gặm nhấm, gặm mệt rồi mới tượng trưng cho Mộc Xuyên vài cái.


"Ngài cũng làm thế này với người khác sao?" Mộc Xuyên có chút không vui.


"Ta lấy đâu ra người khác?" Phó Sơ Tuyết khựng lại, hỏi vặn: "Thế ngài đã làm vậy với ai rồi?"


"Ta chưa từng."


"Thế sao còn hỏi ta?" Phó Sơ Tuyết không chịu bỏ qua, "Lần trước Đường Chí Viễn mở tiệc ở Túy Hương Các, nếu ta không đi, ngài có cùng nữ nhân hầu rượu kia cộng độ đêm xuân không?"


"Không bao giờ."



"Đúng rồi, thế mới là bình thường."


Mộc Xuyên ngẩn người: "... Bình thường?"


"Phải đó." Phó Sơ Tuyết huých hắn một cái.


Chinh chiến sa trường bị đao kiếm đâm qua cũng không nghiêm trọng bằng lần này. Mộc Xuyên trừng lớn mắt, hoàn toàn chết lặng không biết phải làm gì.


"Chúng ta đều là nam nhân bình thường, có phản ứng sinh lý là chuyện tự nhiên thôi mà."


Phó Sơ Tuyết vỗ lưng hắn an ủi, "Ngài phản ứng hơi thái quá rồi."


Nam nhân bình thường mà lại có phản ứng với người cùng giới? Mộc Xuyên kinh hãi trước logic của Phó Sơ Tuyết, hồi lâu không thể hoàn hồn.


Phó Sơ Tuyết l**m môi, ghé sát tai hắn hỏi nhỏ: "Trong quân đội chắc cũng có chuyện tương trợ lẫn nhau chứ?"


Mộc Xuyên ngẫm nghĩ hồi lâu mới hiểu "tương trợ" nghĩa là gì. "Không có!"


"Ta không tin, một đám nam nhân ở với nhau mà không có nhu cầu sao?"


Mộc Xuyên không biết họ có nhu cầu hay không, hắn chỉ biết nhu cầu của mình nếu không giải quyết ngay thì sẽ nổ tung mất.


Phó Sơ Tuyết chớp mắt, giọng đầy chân thành: "Vậy chúng ta tương trợ lẫn nhau đi!"


Mộc Xuyên dù rất muốn nhưng lý trí ngăn cản. Huống hồ Phó Sơ Tuyết hết nghi hắn tìm nữ nhân hầu rượu lại nghi hắn "tương trợ" trong quân, y coi hắn là loại người gì cơ chứ?


"Không được!"


Phó Sơ Tuyết: "Ta cũng đâu phải đoạn tụ, ngài sợ cái gì?"


Nửa đêm bò lên giường người ta, mượn ngực để cọ xát, giờ đòi "tương trợ" mà còn bảo không phải đoạn tụ? Đừng nói là tay áo, cái tay chắc cũng đứt lìa luôn rồi.


Mộc Xuyên định lên tiếng thì Phó Sơ Tuyết dùng chân cọ vào người hắn...


"Ầm..." Lý trí của Mộc Xuyên hoàn toàn nổ tung.


Giọng nói của Phó Sơ Tuyết đầy vẻ mê hoặc: "Hảo huynh đệ chẳng phải nên tương trợ lẫn nhau sao?"


Bắc Tuyết Dung Đông - Prove
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove Truyện Bắc Tuyết Dung Đông - Prove Story Chương 19: Tương trợ lẫn nhau
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...