Bắc Hoang

Chương 10: Hoàn

441@-
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngoại truyện: (Dẫn ngân bình)

Những ngày ở Bắc Hoang rất bận rộn.

Như Dương Chiêu Khê đã nói, thiện đường được mở ở trong thành.

Đăng ký số tiền quyên góp được từ các hương thân và thương nhân, dàn xếp cho những góa phụ và con nhỏ của các liệt sĩ, mua thực phẩm và quần áo, lên kế hoạch cho một số công việc giặt giũ và thủ công, thuê tiên sinh về dạy học cho đám trẻ nhỏ, tất cả đều phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của ta.

May mà chiến sự ở Bắc Hoang đã chấm dứt, đàm phán hòa bình đã thành công, mọi việc đang chờ được khôi phục lại.

Dương Chiêu Khê vốn là văn sĩ, đã viết một bức thư mời tiên sinh dạy học ở kinh thành đến đây, nghe nói y viết về cảnh tuyết rơi ở Bắc Hoang đẹp đến mức say đắm lòng người, đã thành công dụ dỗ lão tiên sinh phong nhã này khởi hành suốt đêm.

Cách nói chuyện ba tấc lưỡi không xương cò kè mặc cả, tích thiện tích đức với những thương nhân đó của Nguyên Tước, khiến ngay cả Sấu Nha cũng phải choáng váng.

Sấu Nha thấy mình không có đất dụng võ, nên đơn giản trở thành vua của đám trẻ con, những đứa trẻ nghịch ngợm hay gây sự đó đôi khi không nghe lời ta, nhưng lại rất phục sự quản giáo của Sấu Nha.

Những ngày tháng bận rộn trôi qua thật nhanh, bất tri bất giác đã đến mùa hè, thiện đường mới xem như là bước vào quỹ đạo.

Côn trùng ngày hạ kêu vang, đồng cỏ mọc lên cao, bóng cây đung đưa sau giờ ngọ, chiếu lên những viên đá xanh trước gạch cửa.

Đến giờ ngủ trưa, tiếng ve kêu khiến phòng càng trở nên yên tĩnh hơn, gió xào xạc lật tung những trang sách, ta ngồi ở bàn trong thư phòng.

“Mẫu thân.” Tiểu Tước với tóc hai bím chạy vào, kéo ống tay áo nơi ta đang gảy bàn tính: “Có một thúc thúc rất đáng sợ…”

Khi ta vừa ngẩng đầu lên, Từ Tử Nghi đã đứng ở cửa, không biết đã nhìn ta bao lâu.

Khi hắn chạm mắt với ta, trong mắt hắn có một thoáng do dự.

Ta sửng sốt, thực sự không biết phải tiếp đón hắn thế nào, nên tính hỏi một câu:

"Có muốn một tách trà không?"

Căn phòng tràn ngập mùi trà.

“…Ta vốn không muốn làm phiền nàng.” Từ Tử Nghi cầm tách trà trong tay, do dự vài lần nhưng vẫn mở miệng: “Ta đi ngang qua nơi này, chỉ muốn nhìn nàng một chút. Sau khi nàng đi, trong nhà hỗn loạn một thời gian… Ta đã nói chuyện với mẫu thân, những việc lúc trước là bà ấy đã sai, bà ấy muốn xin lỗi nàng. Bọn họ nói nàng rất bận…”

Từ Tử Nghi nhìn sổ sách trên bàn ta, trong mắt hiện lên sự thương tiếc mà ta quen thuộc nhất lúc trước: “Đừng làm việc quá sức, nhớ giữ sức khỏe.”

“Vẫn ổn lắm, ta không mệt đến thế.”

Tiếng gió thổi lá cây rung rung xào xạc, ta chống tay nghiêng đầu nhìn ra ngoài viện, thấy một con mèo đang thè lưỡi và vươn vai.

Hắn cụp mắt xuống, không khỏi ngẩng đầu nhìn ta mấy lần, khi nhận ra ta không nhìn lại hắn, Từ Tử Nghi có chút xấu hổ:

"... Nàng ở đây, có phải hạnh phúc hơn lúc trước khi ở với ta không?"

Ta gật đầu.

Hai bên đều không nói gì nữa.

Từ Tử Nghi lúng túng cầm tách trà trong tay, mấy lần uống mãi không hết.

Chắc hắn cũng nhận ra ta không có ý rót thêm trà nên uống xong chén này, hắn thức thời đứng dậy cáo từ.

Ta có quá nhiều việc phải làm, không muốn giằng co với hắn, đang định mở miệng đuổi người, thì lại nghe thấy tiếng động bên ngoài.

“Cha đến rồi!” Tiểu Tước vui vẻ chạy ra ngoài, loạng choạng ôm lấy chân Dương Chiêu Khê.

Sau khi nghe được câu "cha" kia của Tiểu Tước, sắc mặt Từ Tử Nghi càng trở nên khó coi.

"Tiểu Tước ngoan." Dương Chiêu Khê xoa đầu Tiểu Tước, Tiểu Tước lè lưỡi bỏ chạy, ta thấy nó ngầm hiểu ý nháy mắt với Lục Châu đi từ phía sau tới.

Dương Chiêu Khê chắc chắn đang tắm rửa nửa chừng thì nghe thấy Lục Châu đến báo tin, nên vội vàng chạy tới, tóc vẫn còn ướt, bọt bồ kết trên trán còn chưa rửa sạch.

Ba người đối mặt nhìn nhau.

"Ngươi đến đây làm gì?" Từ Tử Nghi lạnh lùng nhìn Dương Chiêu Khê.

"Ngươi đến đây làm gì?" Dương Chiêu Khê không cam lòng rơi xuống hạ phong.

Bầu không khí giương cung bạt kiếm trước mắt, ta lắc đầu, tiếp tục gảy bàn tính.

Hai người không ưa nhau nên đơn giản giận dỗi ngồi xuống, ánh mắt cùng nhìn vào hạt châu trên tay ta, ta cảm thấy cả người không được tự nhiên.

"Từ Tử Nghi."

Nghe ta gọi tên của hắn, hắn ngẩng đầu lên đầy hy vọng.

“…Nếu ngươi không có việc gì thì hãy về sớm đi nhé.”

Sắc mặt Từ Tử Nghi trở nên buồn bã.

Hắn không về.

Theo như lời đi ngang qua của hắn, chính là trú ở ở thiện đường bên cạnh.


dùng gối thêu, hoặc là giữ tâm tư tính toán này kia, làm cho lão phu nhân đã từng này tuổi rồi còn phải đi lo liệu những


lão phu nhân mắng cho kinh hồn, thì sốt cao mấy đêm liền, lão phu nhân


không yên, Từ Tử


cũng đều nhìn ra được lão phu nhân âm thầm nhẹ nhàng thở ra, nhưng bà ấy còn cãi bướng


bao giờ ngỗ nghịch trái lời mình ngoại trừ


kinh thành, nhưng Từ Tử Nghi quỳ thật mạnh xuống đất, dập đầu mấy cái, rồi nói bản thân không thể


với ta khi ta rời đi, rằng hắn


ở bên cạnh và đối xử tốt


mắt nhìn một hộp phấn đang thịnh hành, thì ngày thứ hai thấy nó xuất hiện ở trước cửa nhà ta; khi ta cúi đầu lau mồ hôi cho


ra bầu không khí quỷ dị này, con bé


hắn sao? Mẫu thân sẽ


này, động tác lau kiếm dừng


yêu, cũng không có


tiểu Dương ca ca


hiểu cái không: “Tiểu Tước còn nhỏ, nhưng mẫu thân phải nói cho Tiểu Tước biết, con là


với hắn vô số lần, nhưng


chỉ nghĩ mỗi ngày có thể


thế, hà tất


mà hưu ta, ngươi một lời ta một lời, nếu ta không ngăn cản, nhìn tư


mà ta nhận ra rằng nơi ăn chơi đàng


lão tướng quân, c h ê/ t trận vào


đứa con còn khóc đòi ăn trong tay, nên đã bán mình ở hẻm Hoa Liễu, bị nhiễm bệnh lây qua đường t.ì.nh d.ụ c. Khi


đấy đã phải bưng trà đổ nước cho khách, con bé còn nhỏ tuổi, bị ăn bớt hoặc


bé đã ghé lên vai ta ngủ, trong mơ con


sẽ đến cứu chúng ta. Nhưng tỷ tỷ ơi, tỷ nói


là những con thú có vẻ ngoài đẹp đẽ và thân phận tôn quý, ăn uống trên biển


nàng ruộng đất, họ trói chân đuổi các nàng đi khi các nàng quá tuổi khuê nữ,


cương: chồng làm


đàng đi3m của họ là do các nàng đã tự mình mở ra, khế


các nàng tự


ngày đ iên đ iên khùng khùng, nếu không phải nói cốt truyện ban đầu không phải như vậy, thì chính là nam


ta cũng không ngờ lại có


buổi sáng mưa


bước đi vội vàng, khiến trái cây trong lòng ta


màu vàng kim đó dưới chiếc ô,


chuẩn bị rời đi, thì bị Mộ


đã từng


đã nhận


trông rất quen, hẳn là


lại nghĩ không ra, ngươi


lần trước ta còn suýt


tùng đứng sau Mộ


đế, chắc là hai bên đàm phán hòa bình,


phu nhân nữa, cứ gọi ta là



rất khinh miệt đánh giá ta từ trên xuống dưới: “Nữ


cũng không giận, chỉ tiến lại gần,


ngươi liều mạng cứu hắn ta, thì hắn


đuôi, đột nhiên ngẩng đầu, trên mặt


ngươi


nói, đi lướt


ta suy nghĩ rõ ràng, chuyện hắn ta bại trận dưới tay nữ nhân


mắt đã đến Tết Khất Xảo, là


nhau kết bạn du ngoạn, bái Chức Nữ, cầu Chức


bị một đám các nha đầu cô


tới là


để trang


là son phấn Hương Phong, bọn họ đã hạ quyết tâm, thề sẽ xây một tòa Đại


Chiêu Khê phớt lờ ánh mắt cầu


trắng, chúng ta


vương miện kẹp tóc hình


chiếc quạt tròn


nàng người đông thế mạnh, loay hoay suốt một canh giờ, mọi


chiếc vương miện kẹp tóc hình bướm kia quá nặng, vừa di chuyển đã phát ra hàng


nháo, thật là muốn mạng ta


vừa ngẩng đầu lên, Dương Chiêu Khê đã cúi xuống nghiêm túc



như vậy mà còn lấy ra. Các


ấy, khi ta may áo cho bà ấy, bà ấy đã liên tục nói cảm ơn, cúi gập thân mình xuống lau nước mắt. Ta mới biết được là phu quân và nhi tử


để dựa vào thì nhà chồng cũng không nhận, nhà mẹ đẻ cũng không muốn có thêm miệng ăn. Ngoài việc đến các nơi ăn


bữa ăn cho thợ mộc xây nhà, lại cố gắng giúp đỡ gánh nước và gánh gạch, các nàng nhìn ta và Dương


thiện đường bước vào quỹ đạo, vẻ bất


vội vàng giúp ta ăn diện, ta cong


thể trang điểm như


tỷ ra ngoài không đội chiếc vương miện này, thì


thấy cửa sổ, định


với y, Dương Chiêu Khê


lặng lẽ ngồi xuống không một tiếng động như


ta sẽ


mà đáp xuống đất, trên người Dương Chiêu Khê vô cớ có một


trâm cài trên đầu rơi


ly ở chợ để đeo vào, lại nhìn cái người ngọc thụ lâm phong Dương Chiêu Khê này, đi


cúi xuống để


phá vỡ sự im lặng đầu tiên là tiếng pháo hoa


núi Tiếu Thi phía xa, nui tuyết


dạo chơi dưới giàn nho để chơi trò ném kim thử tài, có những thiếu niên hoài xuân đang nói chuyện với đồng bạn, lén lút nhìn người trong


giấy bút


hoàng tuyền,


Khê ngầm hiểu, nhận lấy mẩu giấy ngắn




mấy phong thư nhà, nhìn qua là biết được đọc đi đọc lại nhiều lần, đã cũ đến


trước ta cảm thấy quen


hiện tình cảm đôi bên, bức thư


tốt, không cần lo lắng cho


mọi chuyện về mối quan hệ của ta và nàng


tướng quân, nếu Từ Tử Nghi


buộc lá thư vào cành


gì, từ chuyện xảy ra với Hồng Ngọc Phương Nghị đến


ngày ấy ta


Nguyên đã là giữa mùa hạ, mùa xuân


không đông, hoa hạnh nở thành núi sương mù


vào gốc cây hạnh, khi gió thổi hoa rơi đầy


hiện ra


rời đi." Dương Chiêu Khê nói mấy câu rồi lại bổ sung: "Quan trọng nhất chính là, ta


về từ kinh thành, thái độ


cái, là có thể nhận


tâm tư của mình, hai mắt Dương Chiêu Khê sáng


rời khỏi Bắc Hoang. Ta


phủi đi những cánh hoa rơi, thổi còi với Chiếu


hiện tại lại là chủ tướng, ở kinh thành


chúng ta


Nghi, lưỡng tình tương duyệt nhưng


suốt dọc đường, ta nghĩ


quên mất lời cự tuyệt mà ta nói lúc trước, lại sợ gây phiền phức cho


mắt lên hay cụp mắt xuống, căn


Hoang kính trọng, cho nên việc Dương tướng quân thích Quỳnh Nguyệt cô


người bên cạnh


toàn bộ tài sản của mình rằng Dương


ngụ mị cầu chi*, bọn nhỏ nghịch ngợm phía dưới lập tức tiếp


bài thơ “Quan Thư” trong Kinh Thi có nghĩa


nhưng y cũng không giận, chỉ gãi


con sói nhỏ ôm trong tay, ấn cái này xuống


tư của ta...


Chiêu Khê ngồi xổm và đưa cho


ê/ t] này lên trán đi." Tiểu Tước cắn lớp vỏ bọc đường, khinh thường liếc mắt


không thể trả


Châu tỷ tỷ nói, lần trước trở lại kinh thành có rất nhiều cô nương thích huynh, huynh có muốn bọn ta làm cho mẫu thân ăn dấm chua*


dấm


rất nhẹ nhàng, tựa như đang nhớ lại chuyện cũ:


huynh không cảm


như vậy


tường, động tĩnh của y và


Quỳnh Nguyệt tỷ tỷ, nỗ lực hết mình vì tình yêu, thì cũng có



Y vẫn bướng bỉnh đeo chiếc dây buộc tóc màu đỏ trên cổ tay, ngoại trừ chúng ta thì không ai hiểu, nhưng tâm tư lại rõ như ban ngày.

Đám người rộn ràng nhốn nháo, lũ trẻ cắn ngón tay ngửa đầu nhìn diễn kịch xe hoa.

Nhóm lực phu đẩy một chiếc xe hoa ba người cao đến, trên xe hoa đang diễn vở kịch "Tiên nữ cầu Hỉ Tước", trên tay Chức Nữ ôm một bó cầu hoa tinh xảo có những tua rua.

Ta nhìn Dương Chiêu Khê xem đến thất thần, thì thấy bó cầu hoa ném thẳng vào lòng ta.

Không hiểu sao ta nghe thấy xung quanh có tiếng la ó, nói cái gì mà bắt được cầu hoa, thì sẽ phải hôn người bên cạnh.

Ta lớn lên ở Bắc Hoang từ nhỏ, chỉ biết nếu đôi tình nhân bắt được hoa của Chức Nữ, thì có nghĩa là đôi đó sẽ bạch đầu giai lão cùng nhau.

Phong tục dân gian ở Bắc Hoang tuy táo bạo và dũng mãnh, nhưng ta chưa bao giờ nghe thấy cách nói thái quá nào như vậy.

"Ta phản đối! Ta phản đối!" Sấu Nha không nhịn được, nhấc mặt nạ Trư Bát Giới ra khỏi mặt.

"Tên ngốc này! Người ta là trai tài gái sắc, làm gì đến lượt yêu quái như ngươi phản đối?" Nguyên Tước cởi mặt nạ Đường Tăng trên mặt, dùng quạt đánh vào đầu Sấu Nha.

Ta nhìn hoa trong lòng mình, suy nghĩ một lúc, lập tức hiểu ra nguyên nhân cơ sự.

Mấy người ồn ào đi đầu Nguyên Tước này, tám phần là thủy quân Sấu Nha mua chuộc.

Thằng nhãi Sấu Nha này lúc trước đã bị ta phạt vì tội cá cược trong quân doanh, nói mấy lần rồi mà không chịu sửa.

Tuy cách nói này có hơi thái quá, nhưng không biết tại sao mọi người lại vây quanh đây để xem náo nhiệt.

Ta bất lực nhìn Dương Chiêu Khê:

"Làm sao bây giờ?"

Dương Chiêu Khê nhìn Nguyên Tước và Sấu Nha đấu võ mồm với nhau, suy nghĩ một chút, sau đó cười hỏi ta:

"Muốn xem kịch không?"

Ta hiểu ý, cười cười gật đầu.

Giây tiếp theo, hoa cầu kia như có mắt, bay thẳng vào vòng tay của Sấu Nha.

"Sấu Nha Nguyên Tước, bạch đầu giai lão!"

Như hòn đá gợi lên gợn sóng, những người không hiểu tại sao hay đang xem náo nhiệt và đám trẻ con đều vỗ tay hô vang:

"Sấu Nha Nguyên Tước, bạch đầu giai lão!"

Không đợi Sấu Nha và Nguyên Tước phản công, Dương Chiêu Khê kéo ta bỏ chạy.

Chúng ta xuyên qua đám đông đang cười đùa, xuyên qua các quầy hàng sôi động, chạy sang bờ bên kia của dòng sông, yên tĩnh không bóng người, sau khi xác định Sấu Nha Nguyên Tước không đuổi theo, mới nhìn nhau cười ngã ngồi xuống cỏ.

Y tháo mặt nạ ra, ta vén tấm màn ở nón cói lên, chúng ta nằm trên bãi cỏ, nhìn nhau thở phào nhẹ nhõm:

“Sấu Nha và Nguyên Tước thật sự đã ba ngày leo lên nóc nhà lật ngói, cũng may là ngươi không có tư tâm…”

Ta vừa ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt y, đôi mắt y trong trẻo xinh đẹp như sói, phản chiếu ánh lửa ở bờ bên kia, y nghiêm túc nhìn ta, lần đầu tiên ngắt lời ta:

"Ta có tư tâm."

Ta sửng sốt, vội tách ra:

"Bọn họ chỉ muốn xem náo nhiệt thôi, ta đã nghĩ kỹ rồi, cho dù ngươi có phải hôn ta, thì chúng ta cũng có khăn che mặt, bọn họ sẽ không nhận ra, cũng có thể không thật sự phải..."

Khi ta đang nói, y đột nhiên tiến sát hơn.

Y chống tay, nếu nghiêng người thêm một chút là có thể chạm vào đầu ngón tay của ta, y dựa quá gần, môi chỉ kém một chút là chạm vào sườn mặt ta:

“…Là giống như vậy sao? Tỷ tỷ.”

Tại sao lúc này y lại bạo dạn như vậy?

Ta nghiêng đầu nhìn y, mới phát hiện ở nơi ta không thể nhìn thấy, y đang căng cả người ra, chóp tai đỏ như chảy ma/u.

… Quả nhiên vẫn là Dương Chiêu Khê mà ta biết, một người bên ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối.

Một nơi yên tĩnh, tiếng hô hấp và tiếng tim đập đều gần nhau trong gang tấc.

"Ta sẽ ở Bắc Hoang cả đời. Tỷ Tỷ làm Chu Quỳnh Nguyệt, còn ta sẽ làm Dương Chiêu Khê. Như ánh trăng dưới dòng suối, như dòng nước suối đa tình. Mà ánh trăng vốn phải ở trên bầu trời, chứ không phải là dưới đám mây."

Hương tuyết tùng trên người y mãnh liệt, nhưng ánh mắt lại dịu dàng như dòng nước suối chảy qua mắt cá chân sau nắng chiều.

Dòng sông trước mặt ta sáng dần lên, là ánh trăng đã lên cao, lấp đầy mặt sông bằng ánh sáng trong trẻo.

Gió đêm nổi lên, làm ngọn cây rung rung, cành liễu đung đưa, long lanh một vùng ánh trăng dưới sông.

Ta thấy đôi mắt sáng như đuốc của y, nghe thấy y nói từng chữ một:

“Thử tâm bất du, như nguyệt chiếu khê.*”

*câu này có nghĩa là: Lòng này không thay đổi, như ánh trăng soi xuống dòng suối. Cũng mang theo tên của 2 người, Nguyệt và Khê.

Hết thật nha bà con  
Bắc Hoang
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bắc Hoang Truyện Bắc Hoang Story Chương 10: Hoàn
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...