Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 81: (Phiên ngoại) Đại hỷ


Một mùa Nguyên Tiêu nữa lại đến, kinh thành treo đầy đèn lồng rực rỡ, lụa đỏ tung bay hai bên đường, nổi bật trên nền tuyết trắng xóa, đẹp đến nao lòng.


Các sĩ tử vừa vào kinh đã bắt gặp cảnh tượng phồn hoa này, kinh ngạc hồi lâu không thốt nên lời. Quả không hổ danh là kinh đô, đẹp tựa chốn bồng lai tiên cảnh.


"Nửa tháng nữa là đại hôn của Thái tử và Thái tử phi, Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương rất yêu quý Thái tử phi nên muốn tổ chức cho hai người họ một hôn lễ long trọng." Bá tánh kinh thành thấy vẻ ngẩn ngơ của sĩ tử, đắc ý nói: "Một năm trước Ninh Quận vương đại hôn, ta cứ tưởng đó đã là hôn lễ lớn nhất rồi, không ngờ hôn lễ của Thái tử điện hạ mới thực sự là hoành tráng."


"Thế này thì tốn kém bao nhiêu tiền của." Sĩ tử định nói hành động này quá lãng phí tiền bạc của dân chúng, nhưng nghĩ đến đây là kinh thành, hơn nữa Hoàng thượng từ khi đăng cơ luôn cần chính yêu dân, hắn ta đành nuốt câu kia trở lại.


"Tốn không ít đâu, nghe nói để chuẩn bị hôn lễ này cho Thái tử, Hoàng thượng đã bỏ ra không ít tiền riêng." Người dân kinh thành cười tít cả mắt: "Hoàng thượng ra tay hào phóng, chúng ta nhờ hôn lễ này của Thái tử mà kiếm được kha khá bạc đấy."


"Kiếm bạc?" Sĩ tử ngơ ngác, chuyện bóc lột sức dân như vậy sao lại thành kiếm được tiền?


"Nghe đồn, nghe đồn thôi nhé, Hoàng thượng vì hôn lễ của Thái tử mà dốc tiền túi ra đấy." Người nói chuyện xoa tay hà hơi ấm: "Thật mong quý nhân nào cũng làm thế, để chúng ta kiếm được khối tiền."


Sĩ tử cuối cùng cũng hiểu, hóa ra hôn lễ long trọng này là do Hoàng đế tự bỏ tiền túi.


Hắn ta để ý thấy không ít trẻ con trên cổ đều quàng một chiếc khăn vừa ấm áp vừa đẹp đẽ, tò mò hỏi: "Trong kinh gần đây thịnh hành kiểu khăn này sao?"


"Đó là để chúc mừng đại hôn, Hoàng hậu nương nương tặng cho mỗi đứa trẻ một chiếc đấy." Bà lão đi dạo bên cạnh lườm nguýt sĩ tử: "Hoàng hậu nương nương còn gửi tiền làm từ thiện cho các Dục Anh Đường trên khắp cả nước, các cậu là thư sinh muốn thi cử làm quan, sao chuyện gì cũng không biết thế?"


Sĩ tử nghe vậy vội vàng che mặt bỏ đi, sợ bị nước bọt của dân chúng dìm chết.


"Thôi lang quân, đây là sách ngài đặt, ngài cầm lấy đi."


"Làm phiền rồi."


Tuyết lớn đường trơn, Thôi lang quân ôm chặt cuốn sách trong lòng, ngẩng đầu nhìn lụa đỏ buộc trên cây.


Sau khi Bệ hạ đăng cơ, oan khuất của Thôi gia được rửa sạch, triều đình đã trả lại nhà cửa cho Thôi gia. Phủ Thôi gia trống trải lâu ngày không được quét dọn, cỏ dại đã mọc um tùm.


Dọc đường đi, có người đoán già đoán non xem kỳ khoa cử lần này ai có khả năng đoạt giải Trạng nguyên nhất, hắn loáng thoáng nghe thấy cái tên Vân Chiếu Bạch.


Đột nhiên nghe thấy cái tên quen thuộc khiến Thôi lang quân nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ ngông cuồng, cũng như những tâm tư đen tối không dám để ai biết từng giấu kín trong lòng.


Vì ghen tị với tài năng của Vân Chiếu Bạch, hắn cố tình chia rẽ tình cảm huynh muội nhà họ Vân. Sau này Thôi gia gặp nạn, những gia đình giao hảo sợ đắc tội với mẹ con Tăng Quý phi nên đều khoanh tay đứng nhìn, chỉ có Vân gia giao tình hời hợt nhất với nhà hắn là đưa tay ra giúp đỡ.


Hắn còn nhớ rõ bản thân quỳ trên nền gạch vàng lạnh lẽo, Hoàng đế nói muốn chém đầu cả nhà hắn trước bàn dân thiên hạ. Vân Phất Y khi đó đã quỳ trước mặt vị Hoàng đế hôn quân già nua kia, cười vừa ngoan ngoãn vừa nịnh nọt.



"Bệ hạ, người quả không hổ là sao Tử Vi hạ phàm, liếc mắt cái là nhận ra ngay đám người này lòng dạ khó lường." Nàng nhẹ nhàng đấm chân cho lão Hoàng đế: "Tên tiểu tử nhà họ Thôi này mấy hôm trước còn mang bạc đến hối lộ thần nữ, muốn thần nữ nói tốt cho hắn trước mặt người, để hắn được làm Ngự tiền thị vệ, hưởng chút quý khí Tử Vi trên người bệ hạ đấy."


"Ồ?" Lão Hoàng đế dường như được lời của Vân Phất Y làm cho vui vẻ, hạ cố liếc hắn một cái: "Nói vậy thì tên tiểu tử nhà họ Thôi này không giống gã phụ thân không biết điều của hắn, hắn rất sùng bái trẫm?"


"Hừ." Phất Y bĩu môi, ra vẻ không vui: "Hắn có sùng bái Bệ hạ thì cũng không bằng thần nữ sùng bái người đâu."


Lão Hoàng đế bị nàng chọc cho cười ha hả, chẳng bao lâu sau thì đổi ý chỉ, tha tội chết cho hắn và mẫu thân, đày hai mẹ con về nguyên quán.


Những năm tháng sau này, hắn luôn không kìm được mà nghĩ, nếu không có Vân Phất Y hạ mình nịnh nọt trước mặt lão Hoàng đế, hắn và mẫu thân có lẽ đã sớm hóa thành nắm đất vàng.


Càng nghĩ hắn càng thấy xấu hổ vì hành vi chia rẽ huynh muội nhà họ Vân thời niên thiếu.


Cả kinh thành đều nói hoàng gia coi trọng Thái tử phi tương lai thế nào, nhưng sự coi trọng của hoàng gia có khác gì chủ nhân đối với chó mèo?


Năm xưa kinh thành không ai không biết Tiên đế coi trọng Vân Phất Y, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.


Dưới cường quyền, cái gọi là sủng ái vốn dĩ là sự bố thí của kẻ bề trên dành cho kẻ bề dưới, có thể ban cho bất cứ lúc nào, cũng có thể thu hồi bất cứ lúc nào.


Có lẽ đây cũng là lý do Vân Chiếu Bạch tham gia ân khoa năm nay.


Tuyết rơi ngày càng lớn, Thôi lang quân siết chặt áo choàng, tránh chiếc xe ngựa xa hoa phía trước.


Trên xe ngựa chạm khắc hoa văn chim thanh tước cát tường, không biết là xe của vị Quận chúa hay Quận vương phi nào.


Có một hài tử chạy qua, ngã nhào bên cạnh xe ngựa. Xe ngựa lập tức dừng lại, bên trong truyền ra giọng nói trẻ trung: "Mau đỡ đứa bé dậy."


"Vâng, thưa Vương phi."


Tỳ nữ đỡ hài tử dậy từ trong tuyết, còn nhét vào tay nó hai viên kẹo.


Trong kinh thành, Quận vương phi trẻ tuổi như vậy chỉ có một người, đó là Ninh Quận vương phi. Kể từ khi Tăng Quý phi bị chém đầu thị chúng, Ninh Quận vương phi đã chuyển đến biệt viện ngoại ô kinh thành để cầu phúc cho bá tánh, rất ít khi về phủ Ninh Quận vương.


Có lời đồn rằng, Ninh Quận vương phi và Vân Quận chúa quan hệ rất tốt, lần này có lẽ vì Vân Quận chúa nên mới về sớm.


Xe ngựa đi xa, Thôi lang quân tiếp tục bước đi.


"Tuyết lớn quá." Một nữ tử xinh đẹp mặc váy đỏ, khoác áo lông cáo trắng bước ra từ tửu lâu bên cạnh, nàng cúi xuống vo một nắm tuyết, ném vào người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh.


"Có lạnh không?" Người đàn ông bị nàng ném tuyết đầy đầu, không giận mà còn cười, ủ tay nàng vào trong ngực mình: "Lưu đại phu nói nàng không được để bị lạnh."



Người đàn ông bước xuống bậc thang, cúi người: "Lên đây, ta cõng nàng lên xe ngựa."


Người hầu đi theo sau hai người đồng loạt quay mặt đi chỗ khác, làm như không thấy xe ngựa chỉ đỗ cách đó vài bước chân.


Nữ tử nhìn quanh, thấy Thôi lang quân đang đứng cách đó không xa, nàng che mặt nhào lên lưng người đàn ông, vùi mặt vào lưng đối phương.


Người đàn ông nhận ra sự hiện diện của hắn, quay đầu liếc nhìn một cái.


Người đàn ông vốn ôn hòa nho nhã, nhưng ánh mắt nhìn sang lại sắc bén và uy nghiêm.


Thôi lang quân cúi đầu chắp tay hành lễ từ xa, khi ngẩng đầu lên, người đàn ông đã cõng nữ tử đi trong tuyết dày, để lại một chuỗi dấu chân sâu hoắm.


Người đàn ông cõng nữ tử lên xe ngựa, phủi tuyết trên người nàng, cùng nắm tay vào trong xe.


Trên vai Thôi lang quân đã phủ một lớp tuyết mỏng, hắn nhìn theo chiếc xe ngựa đi xa, cho đến khi không còn nhìn thấy nữa mới khẽ cười một tiếng.


Có lẽ nàng đã sớm quên hắn, nhưng hắn chưa từng có giây phút nào quên.


Nữ tử đó chính là Vân Phất Y.


"Thôi lang quân." Một thái giám ôm ô vội vã chạy tới đưa ô cho hắn: "Tuyết lớn rồi, lang quân về phủ sớm đi."


Thôi lang quân ngập ngừng nhận lấy ô: "..."


"Vân Quận chúa nói, sắp đến kỳ thi Hội, ngài nhớ giữ gìn sức khỏe. Hôm nay có duyên gặp lại, Quận chúa chúc ngài thiềm cung chiết quế, kim bảng đề danh."


Thôi lang quân ngẩn ngơ nhìn bóng lưng thái giám rời đi: "Hóa ra nàng vẫn nhận ra ta..."


Hắn mở ô ra, trên mặt ô vẽ một cành hoa quế nở rộ.


Bùm!


Trên bầu trời đêm, pháo hoa đêm Nguyên Tiêu nở rộ, Thôi lang quân ngẩng đầu nhìn pháo hoa rực rỡ, đôi lông mày dần giãn ra.


Tuyết rơi báo hiệu năm được mùa, qua mùa tuyết lạnh lại là xuân.


Người còn sống, ắt sẽ còn hy vọng.


Ngày đại hôn của Phất Y và Tuế Đình Hành, gió mát trăng thanh, nắng vàng rực rỡ, trăm hoa đua nở, cả kinh thành chìm trong biển người náo nhiệt.



"Thái tử điện hạ đón dâu."


Tiếng pháo nổ, tiếng cười nói, cuối cùng truyền vào tai Phất Y là bài thơ thôi trang do chính Tuế Đình Hành làm.


"Đi đi." Liễu Quỳnh Chi đặt chiếc quạt hỷ thêu rồng phượng trình tường vào tay Phất Y, bà vuốt tóc mai của con gái: "Tự chăm sóc bản thân cho tốt."


"Mẹ yên tâm." Phất Y ló mặt ra sau chiếc quạt: "Con sẽ thường xuyên về thăm mọi người."


Liễu Quỳnh Chi mỉm cười, bà không khóc, thậm chí mắt cũng không đỏ, chỉ ch*m r** v**t v* má con gái, chỉnh lại từng cây trâm cài, như đang chỉnh lại từng đoạn đường tương lai cho con, mong con mỗi bước đi đều thuận lợi vô ưu.


Trong phòng không ai giục giã, cho đến khi Liễu Quỳnh Chi lùi lại một bước, Lão Vương phi mới tiến lên, tự tay cài một cây trâm phượng chín đuôi lên tóc mai Phất Y.


Cây trâm phượng chín đuôi này cài lên đầu nàng, chính là biểu tượng cho việc nàng trở thành Thái tử phi.


Mọi người nhún gối hành lễ với Phất Y, Phất Y cầm quạt, cúi lạy Liễu Quỳnh Chi.


Trong mắt người khác nàng đã là Thái tử phi, nhưng trong lòng mẫu thân, nàng mãi mãi là nữ nhi bé bỏng.


Cửa phòng mở rộng, Thái tử và các quan lễ bộ đã đợi sẵn bên ngoài.


"Tiểu tế bái kiến nhạc mẫu đại nhân." Tuế Đình Hành hành đại lễ với Liễu Quỳnh Chi như một chàng rể bình thường trong dân gian.


Lục Thân lặng lẽ quay mặt đi, khóe mắt các quan viên Lễ bộ khác giật giật, thấy Thượng thư Lục Thân không nói gì, họ cũng đành im lặng.


Thái tử tự nguyện, bọn họ cản cũng không được.


Thảm đỏ trải dài từ cửa phòng đến tận kiệu hoa, người nhà họ Vân đưa Phất Y đến cổng lớn Vân gia, không thể đi tiếp được nữa, cô dâu cũng không được quay đầu lại.


Sau đó quan viên Lễ bộ lại thấy Thái tử một lần nữa hành lễ vái chào người nhà họ Vân trước mặt mọi người: "Tiểu tế bái biệt nhạc phụ nhạc mẫu, bái biệt cữu huynh, xin mọi người yên tâm, con sẽ thường xuyên đưa Phất Y xuất cung về đoàn tụ với mọi người."


Quan viên Lễ bộ: "..."


Thôi được rồi, sớm nghe nói Thái tử cái gì cũng tốt, khuyết điểm duy nhất là "não yêu đương".


Ít nhất ngài ấy không ở rể luôn ở nhà họ Vân, vẫn còn chút lý trí.


Đại hôn Thái tử lần này, quy cách sánh ngang đại hôn Đế hậu, thậm chí kiệu hoa còn được khiêng vào từ cửa chính Đông Phượng môn, quan viên tam phẩm trở lên và mệnh phụ đều phải đón dâu bên ngoài đại điện, hành lễ khấu bái.


Qua lớp voan đỏ của kiệu hoa, Phất Y lờ mờ nhìn thấy nơi kiệu đi qua có vô số người quỳ lạy hành lễ, nàng đưa tay khẽ vén một khe hở rèm kiệu, nhìn thấy bóng lưng Tuế Đình Hành trong bộ hỷ phục.



Người trên lưng ngựa bất ngờ quay đầu lại, ánh mắt chạm nhau, trong mắt chàng tràn đầy niềm vui sướng và thỏa mãn không che giấu, như thể đã có được cả thế giới.


Hôn lễ rườm rà, từng đạo thánh chỉ khen ngợi của Đế hậu đã cho nàng đủ thể diện. Đợi đến khi nàng ngồi trên giường hỷ, kết thúc lễ khước phiến, đối mặt với Tuế Đình Hành, bên ngoài trời đã tối đen.


Tiễn đám bạn bè ồn ào trong phòng rời đi, Phất Y gác cái đầu nặng trịch lên vai Tuế Đình Hành, trâm vàng vòng ngọc kêu leng keng: "Mệt quá, khát quá, đói quá."


Tuế Đình Hành tháo mũ phượng trên đầu xuống giúp nàng, rót trà đút tận miệng nàng: "Uống chút nước trước đã."


Bộ hỷ phục đỏ rực càng tôn lên vẻ đẹp của Thái tử, Phất Y nương tay chàng uống nửa chén nước, thấy nụ cười trên môi chàng chưa từng tắt, cũng cười theo.


Hai người chia nhau ăn một đĩa điểm tâm, bên ngoài vang lên tiếng pháo hoa, Phất Y thò đầu ra ngoài cửa sổ: "Đẹp quá."


Tuế Đình Hành nắm tay nàng đi ra sân, hai người hoh chen chúc trên xích đu ngắm pháo hoa một lúc. Phất Y chú ý thấy trong góc tường có một ngọn cỏ nhỏ được dựng giàn che chắn cẩn thận, tò mò nhìn thêm vài lần, đứng dậy đi đến bên cạnh ngọn cỏ ngồi xổm xuống: "Đây có phải là ngọn cỏ lần đầu tiên ta đến cung Thần Tỷ đã cùng chàng trồng lại không?"


Trong ký ức, ngọn cỏ này xiêu vẹo, không xanh tốt mỡ màng như bây giờ.


Tuế Đình Hành cũng ngồi xổm xuống bên cạnh nàng: "Là nó đấy."


"Nó nở hoa rồi!" Phất Y chỉ vào giữa ngọn cỏ, nơi đó nở một bông hoa nhỏ xíu đỏ rực, hai người phải ghé sát vào mới nhìn rõ bông hoa hình dáng thế nào.


"Đúng vậy, nở hoa rồi." Tuế Đình Hành nghiêng đầu nhìn Vân Phất Y đang cúi đầu đếm xem bông hoa nhỏ có mấy cánh, lấy chiếc áo choàng từ tay cung nhân khoác lên người nàng.


Ngọn cỏ đầu tiên hắn và nàng cùng vun trồng, bất giác đã nở ra bông hoa màu đỏ.


"Phất Y." Tuế Đình Hành ôm nàng vào lòng, thì thầm gọi tên nàng hết lần này đến lần khác.


Hoa họ trồng đã nở.


Hoa trong lòng hắn cũng nở rồi.


Ngọn cỏ lay động dưới ánh trăng, Phất Y nhìn Tuế Đình Hành ngay cả cái ôm cũng cẩn thận từng chút một, đưa tay vòng qua cổ chàng.


"Đình Hành, bông hoa này cô đơn quá, sau này mỗi năm chúng ta đều trồng một cây hoa nhỏ nhé."


"Được."


"Nàng muốn trồng hoa màu gì?"


"Màu đỏ."


Màu đỏ đại hỷ, giống như tình yêu nồng cháy vĩnh viễn không phai mờ của chàng.


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 81: (Phiên ngoại) Đại hỷ
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...