Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 77: Chẳng qua cũng chỉ có thế


Đến bãi săn, Hoàng đế cuối cùng cũng được giải phóng bản tính, một mình cưỡi ngựa dẫn đầu phi như bay, hộ vệ theo sau suýt nữa không đuổi kịp.


Các vị đại thần cảm thấy Hoàng thượng quá buông thả, quay đầu muốn nhờ Thái tử khuyên can. Nào ngờ vị Thái tử ngày thường nho nhã kia khi lên ngựa lại mang phong thái dũng mãnh của danh tướng, cầm cung đuổi theo dã thú chạy tán loạn khắp nơi.


"Các vị đại nhân có việc gì?" Tuế Đình Hành cưỡi trên lưng ngựa, hộ vệ phía sau khiêng một con hổ lớn.


Các đại thần: "..."


Tuế Đình Hành nhìn về phía Công bộ Thượng thư: "Thượng thư đại nhân, ông thấy tấm da hổ này làm thảm lót chân cho nữ tử có hợp không?"


Công bộ Thượng thư ngơ ngác. Hả, dùng da hổ làm thảm lót chân, đây là vấn đề nghiêm túc sao?


"Cô cũng thấy da hổ hơi thô, để Cô đi săn thêm vài con hồ ly trắng làm áo choàng cho Vân Quận chúa. Mùa xuân năm sau Cô và Vân Quận chúa đại hôn, nếu không chuẩn bị thêm da thú, Cô sợ nàng ấy chịu thiệt thòi."


Công bộ Thượng thư: Thần đã nói câu nào đâu.


Lễ bộ Thượng thư đứng bên cạnh còn hốt hoảng hơn. Ngày đại hôn của Thái tử và Vân Quận chúa đã định rồi ư, sao ông ta không biết gì hết?


"Còn phải nuôi hai con ngỗng trời nữa, Cô và Vân Quận chúa đại hôn sau mùa xuân, những thứ này phải do Cô tự tay chuẩn bị mới có thành ý." Tuế Đình Hành phất tay: "Các vị đại nhân lui xuống cả đi, Cô đi tìm Vân Quận chúa."


Các đại thần: "..."


Không phải, bọn thần còn chưa kịp nói gì mà.


"Ngày đại hôn của Điện hạ đã định rồi?" Mọi người nhìn về phía Lễ bộ Thượng thư.


Lễ bộ có hai vị Thượng thư, một là Thái phó của Thái tử, Lục Thân, hai là ông ta.


Thấy mọi người nhìn mình, ông ta lại không muốn bị người khác nghĩ rằng địa vị của bản thân trong lòng Thái tử không bằng Lục Thân, bèn gật đầu ra vẻ cao thâm khó lường: "Ừm."


Lục Thân thật đáng chết, chuyện quan trọng như thế cũng không báo trước cho ông ta một tiếng.


Phất Y vừa bước ra khỏi lều trại đã cảm giác có người đang lén lút nhìn mình, nàng sờ con dao găm bên hông, nhìn về hướng có ánh mắt đó.



Một cái đầu tròn vo đang thò thụt sau lều, như một tên trộm sợ ánh sáng.


Thấy Phất Y phát hiện ra mình, hắn ta kích động vẫy tay lia lịa: "Vân Phất Y, mau qua đây!"


"Lưu Tiểu Bàn, ngươi làm cái gì đấy?" Phất Y buông dao găm ra, đi đến trước lều của Lưu Tiểu Bàn: "Ngươi không đi săn với đám bạn xấu của ngươi đi, trốn trong lều làm gì?"


"Vào đây trước đã." Lưu Tiểu Bàn kéo nàng vào trong lều: "Mấy hôm trước tỷ nhắc ta cẩn thận là đúng đấy, gần đây ta cứ cảm giác có kẻ muốn làm hại bổn thế tử."


Không ngờ Lưu Tiểu Bàn lại quý mạng sống đến mức này, Phất Y có cái nhìn khác về hắn.


Đã gặp quá nhiều kẻ ngu xuẩn hành sự ngông cuồng rước họa vào thân, hành động cẩn trọng của Lưu Tiểu Bàn bỗng trở nên đáng yêu vô cùng.


"Đã sợ sao còn đến bãi săn?"


"Bệ hạ rời kinh, ta sợ kẻ gian lẻn vào phủ Công chúa ám sát ta." Trong chuyện bảo vệ cái mạng nhỏ của mình, đầu óc Lưu Tiểu Bàn hoạt động cực kỳ nhanh nhạy: "Bãi săn có trọng binh canh gác, chắc chắn an toàn hơn phủ Công chúa."


"Vừa nãy ngươi gọi ta là..."


"Tỷ là Thái tử phi tương lai, Thái tử chắc chắn sẽ phái không ít người bảo vệ tỷ." Lưu Tiểu Bàn ấp úng: "Bên cạnh tổ mẫu toàn là nữ quyến, ban ngày ta đi theo bà không tiện, nên... nên mấy ngày nay ta đi theo tỷ."


Hơn nữa Vân Phất Y đánh nhau rất giỏi, đi theo nàng cảm giác an toàn tăng gấp đôi.


Trước hành vi quý mạng quá mức của Lưu Tiểu Bàn, Phất Y muốn nói lại thôi, cuối cùng gật đầu: "Muốn theo thì cứ theo đi."


"Tiểu thư, Thái tử điện hạ tới rồi." Bên ngoài lều, Hạ Vũ nói: "Thái tử còn mang theo rất nhiều con mồi nữa."


Phất Y vén rèm bước ra, Lưu Tiểu Bàn do dự một lát rồi cúi đầu đi theo sau nàng.


Từ xa hắn đã thấy Thái tử đứng trước lều của Vân Phất Y, phía sau là một đoàn thái giám bưng bê chiến lợi phẩm. Hắn đang định hành lễ với Thái tử thì thấy Thái tử lao đến trước mặt Vân Phất Y như một cơn gió, thao thao bất tuyệt về việc săn được những con mồi này như thế nào, cuối cùng còn khiêm tốn nói con hổ này hơi nhỏ, sau này sẽ săn con to hơn cho nàng.


Lưu Tiểu Bàn: "..."


Hồi nhỏ hắn khoe khoang với cô nhóc hàng xóm cũng y chang thế này đấy.


"Tham kiến Thái tử điện hạ." Lưu Tiểu Bàn tiến lên hành lễ, sợ Thái tử còn khoe nữa thì hắn sẽ bị diệt khẩu mất.



"Thọ Xương cũng ở đây à?" Tuế Đình Hành liếc nhìn Lưu Tiểu Bàn đang rụt rè sau lưng Phất Y, nghi hoặc nhìn nàng.


Lưu Tiểu Bàn: Hắn to lù lù thế này mà Thái tử còn không nhìn thấy?


Sau này ai còn bảo hắn béo nữa thì hắn không chịu đâu đấy!


"Vào trong rồi nói." Phất Y nắm tay Tuế Đình Hành đi vào lều, Lưu Tiểu Bàn nhân cơ hội lẻn vào theo sau hai người.


Vừa vào lều, Lưu Tiểu Bàn đã thấy Thái tử rót trà cho Vân Phất Y, giúp nàng treo cung tên lên, nhất thời hoang mang không biết ai mới là hiền nội trợ.


Biết ngay dính vào tình yêu là mất giá mà.


Sau đó hắn lại thấy Phất Y bưng chén trà trên bàn đưa đến bên miệng Thái tử, Thái tử uống một ngụm, cười như vừa uống thuốc tiên.


Sự thân mật của hai người khiến Lưu Tiểu Bàn đứng ngồi không yên, cảm thấy bản thân cực kỳ dư thừa.


Tuế Đình Hành thấy Lưu Tiểu Bàn cứ ngọ nguậy mãi, vẻ mặt không thoải mái nhưng lại không chịu rời đi, ghé tai Phất Y hỏi nhỏ: "Sao Lưu thế tử cứ bám theo nàng thế?"


"Giữ mạng đấy." Phất Y kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Tuế Đình Hành, kể xong lắc đầu cười: "Biết tự bảo vệ mình là tốt."


"Nói cách khác, kẻ theo dõi hắn có thể vẫn chưa biết hắn đã đến bãi săn?"


Hai người mắt sáng lên, nhìn nhau nói: "Đây cũng là chuyện tốt."


"Hả?" Lưu Tiểu Bàn ngước đôi mắt đáng thương lên nhìn, có người muốn ám sát hắn, sao lại thành chuyện tốt rồi?


"Không sao, ngươi không cần hiểu." Phất Y vỗ vai Lưu Tiểu Bàn: "Mấy ngày nay cứ ngoan ngoãn đi theo ta, đảm bảo ngươi an toàn trở về phủ Công chúa."


"Phất Y tỷ, sau này tỷ là đại tỷ của ta."


Lúc này, câu "biết co biết duỗi" được thể hiện hoàn hảo trên người Lưu Tiểu Bàn.


Từ hôm đó, sau lưng Vân Quận chúa có thêm một tên tùy tùng đeo mặt nạ. Tùy tùng này tuy hơi béo nhưng tay chân cực kỳ nhanh nhẹn, mỗi lần Vân Phất Y săn được con mồi, hắn đều có thể nhặt về nhanh nhất.


Hôm nay có người cùng bắn trúng một con thỏ rừng với Vân Phất Y, đối phương chưa kịp phản ứng, tên béo đã lao ra nhổ mũi tên của đối phương, đá bay tên người hầu nhặt mồi của đối phương, xách con thỏ chạy về bên cạnh Vân Phất Y.



"Ô kìa, bên cạnh Vân Phất Y từ bao giờ có thêm một tên tùy tùng lanh lợi thế này?" Khang Dương công chúa tình cờ nhìn thấy cảnh tên béo đá bay người hầu, nói với mấy vị Lão Quận chúa đi cùng: "Chỉ là trông cứ quen quen."


Mấy vị Lão Quận chúa càng nhìn càng thấy tên tùy tùng đeo mặt nạ này giống đứa cháu độc nhất của Khang Dương công chúa, nhưng chuyện Lưu Thọ Xương và Vân Quận chúa không hợp nhau ai cũng biết, nghĩ thế nào cũng không thể là hắn chạy theo hầu hạ Vân Phất Y được.


Thải Âm Phường.


Mấy vị công tử tiểu thư hay lui tới phường đã theo thánh giá đến bãi săn, mấy ngày nay trong phường yên tĩnh hơn hẳn.


Thiếu vắng đám vương tôn công tử tiểu thư nhảy nhót trên sân khấu, thực khách ngược lại thấy không quen, ngoài Thải Âm Phường ra thì còn nơi nào có công tử tiểu thư biểu diễn nữa chứ?


"Mấy vị lang quân và cô nương kia đến bãi săn hết rồi, ta lại thấy không quen lắm." Một vị khách hỏi tiểu nhị trong Thải Âm Phường: "Bao giờ họ mới trở lại?"


Tiểu nhị cười lảng sang chuyện khác, đâu dám tiết lộ hành tung của khách quý.


"Không đúng nha, sáng nay đi qua tửu lâu ta còn thấy Lưu thế tử ngồi ăn sáng bên cửa sổ mà." Vị khách bên cạnh xen vào: "Chẳng lẽ ngài ấy không đến bãi săn?"


"Chuyện của quý nhân, chúng ta làm sao biết rõ được?"


Dù sao cũng là con cháu hoàng tộc, mọi người không dám bàn tán nhiều, cười ha ha cho qua chuyện.


Người phụ nữ đang lau bụi trên sàn chợt khựng lại một chút, sau đó lau càng hăng say hơn.


"Cho một bình rượu hoa đào và mấy đĩa điểm tâm." Có người ngồi xuống bàn, để lộ đôi giày đế thêu mây.


Người phụ nữ cứng đờ người, kéo khăn che mặt lên cao hơn, cúi đầu thấp xuống.


Tại sao Tuế Thụy Cảnh lại xuất hiện ở đây, chẳng phải y đã theo thánh giá đến bãi săn rồi sao?


"Công tử trông lạ mặt, lần đầu đến Thải Âm Phường chúng tôi sao?" Tiểu nhị tươi cười chạy tới: "Ngài còn cần gì nữa không, có cần tiểu nhân giới thiệu không?"


"Không cần..."


"Khoan đã, mang lên cho ta mấy món Vân Quận chúa hay ăn."


"Được rồi, xin ngài đợi một lát." Tiểu nhị đã quen với kiểu khách này. Từ khi Vân Quận chúa đính hôn với Thái tử, gần như ngày nào cũng có người đến ăn món ăn, uống loại rượu giống Vân Quận chúa, giúp bọn họ kiếm được kha khá bạc.



Nhạc công trên sân khấu gảy khúc nhạc lạ, khách khứa túm năm tụm ba trò chuyện, tuy hơi ồn ào nhưng lại có sức sống hơn Vương phủ yên tĩnh nhiều.


"Vương gia, ngài không thể uống nữa." Sầm Sở thấy Tuế Thụy Cảnh uống hết chén này đến chén khác, giữ tay y lại khuyên nhủ: "Ngài cáo bệnh rời bãi săn sớm, nếu để người khác biết ngài say rượu sẽ rất bất lợi."


"Ta không về sớm chẳng lẽ còn ở lại đó xem bọn họ ân ái mặn nồng sao?" Tuế Thụy Cảnh run tay rót rượu: "Ta không cho nàng ấy đến nơi này chỉ vì muốn thanh danh của nàng ấy tốt hơn một chút, thanh danh tốt thì mẫu phi sẽ không bắt bẻ nàng ấy, càng không phản đối nàng ấy làm Vương phi của ta, có gì sai chứ?"


Sầm Sở ngẩn ngơ, nhìn Tuế Thụy Cảnh đầy vẻ không cam lòng, im lặng hồi lâu mới nói: "Bây giờ Vân Quận chúa vẫn chẳng thay đổi gì, nhưng Thái tử điện hạ vẫn cưới nàng làm Thái tử phi. Vương gia, ngài và Vân Quận chúa không có duyên phận, ngài đã cưới Vương phi rồi, chuyện cũ hãy buông bỏ đi."


"Ngay cả ngươi cũng thấy là lỗi của ta sao?" Tuế Thụy Cảnh hất đổ bình rượu, rượu chảy tí tách xuống đất, y cúi đầu thấy một bà già luộm thuộm đang ngồi xổm cạnh chân bàn liền đá một cước: "Đồ không có mắt, ai cho phép ngươi ở đây?"


"Xin lỗi quý nhân, tôi đi ngay đây." Người phụ nữ nắm chặt giẻ lau trong tay, cúi đầu xin lỗi rối rít.


Tuế Thụy Cảnh nhìn vết sẹo dữ tợn trên mu bàn tay bà ta, chán ghét dời mắt đi: "Cút xuống!"


Cái nơi Vân Phất Y thích đến này, cũng chẳng ra gì cả.


Y ném lại một thỏi bạc, đứng dậy đi ra ngoài. Tiểu nhị thấy y chưa đụng đũa mấy đã rời đi, vội vàng chạy theo hỏi: "Quý khách, có phải tệ quán phục vụ chưa chu đáo chỗ nào không ạ?"


Tuế Thụy Cảnh hừ lạnh: "Phục vụ chưa chu đáo? Quán các ngươi tuyển người hầu mặt mũi như ác quỷ, khách khứa nói chuyện cũng không biết tránh đi, lần sau ai còn dám đến nữa?"


Người phụ nữ ôm cái eo bị đá đau điếng trở về bếp sau, quản sự lập tức đến báo bà ta bị đuổi vì đắc tội với khách quý.


"Bà già xấu xí kia, bà cũng đừng trách ta, đối phương là Quận vương cao cao tại thượng, một câu nói là có thể khiến Thải Âm Phường đóng cửa, chúng ta đắc tội không nổi." Quản sự lấy một xâu tiền từ thắt lưng ra nhét cho bà ta: "Ta biết bà cũng không dễ dàng gì, trà lâu bên cạnh đang tuyển người đổ thùng phân, không yêu cầu dung mạo tuổi tác, chỉ cần có sức khỏe là được. Lát nữa ta nói với quản sự bên đó một tiếng, nể mặt ta chắc trà lâu sẽ nhận bà."


Nam Tương siết chặt miếng giẻ rách trong tay, soạt một tiếng, chiếc giẻ rách tan tành.


"Sao, bà không muốn đi à?" Quản sự nghi ngờ nhìn bà ta: "Chẳng lẽ những lời bà nói trước đây đều là lừa gạt phường chủ, bà căn bản không thiếu tiền?"


"Đa tạ quản sự, tôi thiếu." Nam Tương nhếch mép cười dữ tợn: "Rất thiếu."


Sớm biết có ngày hôm nay, năm xưa bà ta nên b*p ch*t cái thứ nghiệt súc kia!


________


Phường chủ: Con người ta từ trước đến nay rất lương thiện nha ~


Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi Story Chương 77: Chẳng qua cũng chỉ có thế
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...