Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 65: Yêu nữ mê hoặc lòng người
Quốc chủ nước Nam Tư vừa tỉnh dậy đã nghe tin Ly Nham phát động mười vạn quân, đánh cho quan binh nước nhà liên tục bại lui.
"Lại đánh chúng ta?" Quốc chủ Nam Tư sợ đến mức không ngồi vững, triệu tập quần thần đến hỏi: "Nước Ly Nham vừa mới đánh chúng ta, chúng ta đã ký hiệp ước cống nạp mười năm rồi mà, sao bọn họ lại đánh tiếp?"
"Bẩm Vương thượng, Ly Nham lấy cớ Lục hoàng tử của bọn họ bị ám sát ở biên giới Ly Nham và Đại Long."
"Bị ám sát ở biên giới Ly Nham và Đại Long thì liên quan gì đến chúng ta?"
"Nước Ly Nham nói... chúng ta hành xử tiểu nhân, phái sát thủ ám toán Hoàng tử nước Ly Nham, âm mưu chia rẽ tình cảm hai nước, tội đáng muôn chết."
Quốc chủ Nam Tư già nua nghe vậy mặt cắt không còn giọt máu, ngã nhào xuống khỏi vương tọa.
Bọn họ làm kín kẽ như vậy, thậm chí sát thủ cũng là người Đại Long, nước Ly Nham rốt cuộc làm sao tra ra được?
"Báo, Vương thượng! Nước Ly Nham đã liên tiếp phá được năm thành của chúng ta, chưa đầy mười ngày nữa sẽ đánh vào Vương thành."
Xong rồi, xong hết rồi.
Đáng lẽ ông ta không nên nghe lời đứa con gái do tiện tỳ sinh ra!
"Vương thượng, chúng ta bây giờ phải làm sao?"
"Gửi thư cầu cứu đến thượng quốc Đại Long." Quốc chủ Nam Tư sợ đến mức luống cuống. Nước Ly Nham đã biết là Nam Tư đứng sau giở trò, với tác phong của Ly Nham, đợi bọn chúng đánh vào Vương thành, cái mạng già này của ông chắc chắn không giữ được.
"Chỉ cần Đại Long chịu xuất binh giúp chúng ta chống lại nước Ly Nham, Nam Tư nguyện xưng thần với Đại Long, hàng năm cống nạp!" Trong đôi mắt già nua của Quốc chủ Nam Tư tràn đầy nỗi sợ hãi cái chết: "Lập tức gửi thư đi, không được chậm trễ!"
Ông ta còn chưa muốn chết!
Trước sự tấn công dữ dội của nước Ly Nham, Nam Tư hoàn toàn không có sức chống trả, liên tiếp gửi ba bức thư xin hàng cho thống soái Ly Nham nhưng đều không nhận được hồi âm.
Tin chiến thắng liên tục truyền về Ly Nham, cơn giận dữ của bá tánh Ly Nham vì Hoàng tử bị ám sát cuối cùng cũng hạ nhiệt, khắp kinh thành đâu đâu cũng lan truyền chuyện cười về nước Nam Tư.
Khi thư cầu cứu của Nam Tư đến hành cung Trường Ương, Phất Y đang cùng Hoàng hậu nương nương chọn vải may áo, còn Hoàng đế và Tuế Đình Hành đang luyện bắn cung trong sân.
Hoàng đế mặc một bộ võ phục gọn gàng, không giống Hoàng đế mà giống một vị tướng quân ra trận giết địch hơn.
Ông nhận lấy quốc thư do Lễ bộ dâng lên, đọc xong đưa cho Tuế Đình Hành: "Hành nhi, con thấy thế nào?"
"Nhi thần cho rằng, chúng ta là đất nước nhân nghĩa, sao có thể dễ dàng động binh đao?" Tuế Đình Hành thấy Phất Y tò mò về quốc thư, cười khẽ rồi đưa quốc thư đến trước mặt nàng.
"Thứ này cho thần nữ xem... có phải không thích hợp lắm không?" Phất Y ngượng ngùng cười với Hoàng đế và Hoàng hậu.
"Có gì mà không thích hợp." Hoàng đế phất tay: "Cứ xem thoải mái."
"Vậy thần nữ to gan xem thử." Phất Y nhận lấy quốc thư, bên trong toàn là những lời nịnh nọt Đại Long, nhưng cũng không che giấu được tâm tư muốn Đại Long và Ly Nham đánh nhau của Nam Tư.
Nào là môi hở răng lạnh, nào là nước Ly Nham hống hách, những năm qua mạo phạm Đại Long rất nhiều, cuối cùng còn bày tỏ lòng trung thành vô hạn với Đại Long.
"Nam Tư là kẻ tiểu nhân lật lọng, thần nữ cho rằng, nếu tướng sĩ Đại Long thực sự vì bọn họ mà đối đầu với nước Ly Nham, Nam Tư cũng chẳng thật lòng tôn chúng ta làm chủ đâu." Phất Y trả lại quốc thư cho Tuế Đình Hành: "Ly Nham không đánh chúng ta mà đánh Nam Tư, vốn dĩ là tự tìm bậc thang cho mình xuống, chúng ta không cần thiết phải gây chuyện không vui với nước Ly Nham vào lúc này."
"Đại Long ta là đất nước lễ nghi, sao có thể tùy tiện chém giết." Tuế Đình Hành cười: "Hay là Phụ hoàng viết thư khuyên hai nước ngồi xuống từ từ nói chuyện, nếu bọn họ không chịu nghe thì chúng ta cũng hết cách."
Hơn nữa bây giờ chưa phải thời điểm tốt nhất để xuất binh đánh nước Ly Nham.
"Con trai trẫm nói đúng, Đại Long ta là đất nước lễ nghi, động tí đòi chém đòi giết thì không hay."
"Bẩm Bệ hạ, Vương tôn nước Nam Tư đang quỳ ngoài hành cung cầu kiến." Thống lĩnh Cấm vệ quân vội vã bẩm báo.
"Vương tôn nước Nam Tư?" Hoàng đế hỏi Tuế Đình Hành: "Vẫn còn sứ thần chưa đi sao?"
"Phụ hoàng, đây là Vương tôn nước Nam Tư ở lại triều ta học tập." Tuế Đình Hành giải thích: "Còn có mấy nước nữa cũng gửi Hoàng tử hoặc Vương tôn đến cầu học."
"Ồ." Hoàng đế nhớ ra, đây là các nước chủ động gửi con tin đến.
Ông cau mày: "Ta và mẫu hậu con về phòng nghỉ ngơi, con ở lại tiếp kiến hắn đi."
Một Vương tôn nước khác quỳ ngoài hành cung cũng chẳng ra thể thống gì, mà ông lại lười tiếp đón, bèn ném việc này cho Tuế Đình Hành.
Phất Y đứng dậy định đi theo Hoàng hậu thì bị Hoàng hậu giữ lại: "Con ở lại đây cùng Hành nhi xem tên Vương tôn nước Nam Tư kia có tâm tư gì, không cần đi cùng ta."
"Đúng vậy, đi theo hai ông bà già này có gì vui đâu." Hoàng đế cười sảng khoái: "Người trẻ các con tự chơi với nhau đi."
Phất Y: "..."
Nàng là con gái ngoại thần, cùng Thái tử điện hạ tiếp kiến Vương tôn nước khác thì có gì vui chứ?
Hoàng đế và Hoàng hậu phủi mông bỏ đi, để lại Thống lĩnh Cấm vệ quân và quan viên Lễ bộ vẻ mặt ngượng ngùng.
Tuy bọn họ sớm đã nghe tin hoàng gia muốn cưới Vân Quận chúa làm Thái tử phi, nhưng không ngờ Bệ hạ và nương nương lại coi trọng Vân Quận chúa đến thế.
Tam thư lục lễ còn chưa xong xuôi đã để Vân Quận chúa thực hiện quyền lực của Thái tử phi trước, khiến Thái tử trông có vẻ hơi mất giá.
"Mạc Văn, khiêng thêm một chiếc ghế gỗ nam mộc tơ vàng đến đây." Tuế Đình Hành chỉ vào bên cạnh ghế ngồi của mình: "Đặt ngay cạnh Cô."
Gỗ nam mộc tơ vàng, chỉ có hoàng gia mới được dùng.
Phất Y nhìn bốn thái giám khiêng chiếc ghế gỗ nam mộc tơ vàng đặt cạnh ghế Thái tử, rồi lại liếc nhìn quan viên Lễ bộ đang cúi gằm mặt.
Quan viên Lễ bộ cúi đầu càng thấp hơn nữa. Đừng nhìn ông ta mà, ông ta chỉ là quan Lễ bộ, không phải quan giám sát Thái tử có giữ lễ hay không.
Chỉ là một chiếc ghế gỗ nam mộc tơ vàng thôi, đâu phải ghế Cửu Long, chuyện nhà người ta tự nguyện, liên quan gì đến ông ta?
"Hai vị đại nhân cũng ngồi đi." Tuế Đình Hành nắm tay Phất Y, để nàng ngồi lên chiếc ghế gỗ nam mộc tơ vàng.
Hắn hơi chê chiếc ghế Phất Y ngồi, vẫn hơi đơn giản, không bằng ghế rồng phượng của Mẫu hậu, vừa hoa lệ vừa khí phái.
Hai nén nhang sau, có người dẫn Vương tôn nước Nam Tư bước vào.
Cách lần đụng xe trước đã gần hai mươi ngày, Nam Hoài trông tiều tụy hơn lần trước nhiều, mặc áo vải thô, trông vô cùng thảm hại.
"Vương tôn nước Nam Tư Nam Hoài tham kiến Thái tử điện hạ tôn quý của thượng quốc, Quận chúa nương nương." Nam Hoài bước vào liền quỳ xuống dập đầu hành đại lễ: "Chúc Thái tử điện hạ trường lạc vô ưu, chúc Quận chúa nương nương ngọc thể an khang."
Đầu hắn ta chạm đất, tư thế vô cùng hèn mọn.
"Vương tôn mau đứng lên." Mạc Văn tiến lên đỡ Nam Hoài dậy.
"Vương tôn sao lại hành đại lễ như vậy, hơn nữa Đại Long ta và Nam Tư giao hảo nhiều năm, ngươi gọi triều ta là thượng quốc e là hơi xa lạ rồi." Tuế Đình Hành cười nhạt: "Người đâu, ban ngồi cho Vương tôn."
"Tạ ơn Thái tử điện hạ."
Nam Hoài cúi đầu, chỉ dám ngồi ghé một nửa mông lên ghế.
"Vương tôn Nam Hoài." Phất Y bày ra vẻ kiêu ngạo vô lễ cậy được Thái tử sủng ái: "Ngươi đến thay mặt nước nhà thỉnh tội sao?"
"Chẳng lẽ ngươi cũng biết chuyện quý quốc châm ngòi ly gián triều ta và nước Ly Nham, muốn làm ngư ông đắc lợi?" Phất Y mân mê chiếc vòng ngọc trên cổ tay, dựa ngả ngớn vào lưng ghế, hất cằm hừ nhẹ một tiếng: "Theo ta thấy, Nam Tư các ngươi to gan thật đấy, dám tính kế cả Đại Long chúng ta."
"Quận chúa, tệ quốc đối với Đại Long xưa nay hữu hảo hòa thuận, sao dám làm ra chuyện tày đình như vậy. Trong chuyện này nhất định có hiểu lầm gì đó, xin người minh xét." Nam Hoài vội vàng quỳ xuống: "Nước Ly Nham hành sự ngông cuồng, nay đánh nước này, mai đánh nước kia, các nước nhỏ như chúng tôi ngày ngày sống dưới sự áp bức của Ly Nham, khổ không kể xiết!"
"Ý ngươi là, nước Ly Nham cố tình mượn danh nghĩa Đại Long bọn ta để vu oan cho quý quốc?" Phất Y giả vờ nổi giận đùng đùng, đập bàn nói: "Điện hạ, thần nữ ghét nhất là kẻ khác lấy chúng ta làm bia đỡ đạn."
Nghe đến đây, trong lòng Nam Hoài vui mừng khôn xiết.
"Điện hạ, ngài viết thư mắng người nước Ly Nham đi, để bọn họ biết Vương tôn Nam Hoài đã nói cho chúng ta biết sự thật rồi, bọn họ dám lấy chúng ta làm bia đỡ đạn." Phất Y ôm lấy cánh tay Tuế Đình Hành, ngang ngược vô lý: "Viết ngay bây giờ đi, thần nữ không đợi được nữa đâu!"
"Được được được." Tuế Đình Hành cười khẽ: "Nghe theo nàng hết."
Nam Hoài nghe vậy da đầu tê dại, nếu nước Ly Nham nhận được bức thư như thế này, chẳng phải sẽ đánh Nam Tư càng tàn bạo hơn sao?
"Quận, Quận chúa." Nam Hoài vội vàng lên tiếng: "Ý của tại hạ là, trong chuyện này có lẽ có hiểu lầm gì đó, biết đâu nước Ly Nham cũng bị kẻ khác lừa gạt."
"Ồ?" Phất Y phát huy hết khả năng làm bộ làm tịch kiêu căng của mình: "Ý ngươi là, cũng có thể là âm mưu của các nước lân cận khác?"
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Nam Hoài: "Đúng, đúng..."
Dù hắn ta đã chuẩn bị sẵn vô số kịch bản trong đầu, cũng không ngờ sự việc lại diễn biến theo hướng này.
Rõ ràng là chuyện quốc gia đại sự, sao lại bị Vân Phất Y biến thành chuyện yêu ghét cá nhân, mà Thái tử Đại Long lại còn chiều theo ý nàng ta nữa chứ.
"Điện hạ, thần nữ nhớ mấy nước lân cận kia cũng có con cháu hoàng thất ở lại Đại Long chúng ta học tập mà." Phất Y lại ôm cánh tay Tuế Đình Hành lắc lắc: "Bây giờ ngài gọi hết bọn họ đến hành cung đi, để bọn họ đối chất với Nam Hoài, ta muốn xem kẻ nào to gan dám tính kế Đại Long chúng ta."
Nam Hoài hít sâu một hơi khí lạnh, chuyện giữa các nước với nhau sao có thể coi như trò đùa trẻ con thế này?
Hắn ta quay sang nhìn hai vị quan viên Đại Long ngồi bên cạnh, vậy mà chẳng ai nói gì?
Người Đại Long điên hết rồi sao, một Quận chúa tùy hứng như vậy mà không ai lên tiếng can ngăn?
"Điện hạ, sao chàng không nói gì?" Phất Y ôm cánh tay Tuế Đình Hành lắc qua lắc lại: "Ta mặc kệ, ta mặc kệ, bây giờ chàng gọi bọn họ đến đây ngay đi."
"Được được được." Tuế Đình Hành quay sang nhìn Mạc Văn: "Cô nghe nói các vị Hoàng tử và Vương tôn nước khác cũng đi cùng Vương tôn Nam Hoài đến hành cung, ngươi đi mời tất cả bọn họ đến đây."
"Ta biết ngay mà, Điện hạ đối xử với ta là tốt nhất." Phất Y tựa đầu vào vai Tuế Đình Hành. Nàng tuy chưa từng làm yêu phi, nhưng đã từng thấy Tăng thị làm yêu phi thế nào, diễn kịch trước mặt Nam Hoài chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
Ừm, cảm tạ công ơn dạy dỗ của Tăng thị.
Còn Tuế Đình Hành chỉ lặng lẽ chỉnh lại tư thế ngồi để Phất Y dựa thoải mái hơn.
Hôm nay hắn chỉ là một vị Thái tử si tình bình thường, nghe lời người trong mộng răm rắp mà thôi.
Thống lĩnh Cấm vệ quân và quan viên Lễ bộ ban đầu còn thấy lạ, Vân Quận chúa bình thường một mình đánh mười người sao hôm nay lại trở nên yểu điệu lả lướt thế này. Giờ thì hiểu rồi, Vân Quận chúa rõ ràng muốn chặn họng Nam Hoài, thuận tiện nhân cơ hội này xé một miếng thịt trên người Nam Tư.
Nam Tư tuy nhỏ, nhưng chân muỗi cũng là thịt, ai chê chứ?
Thái tử là Trữ quân một nước, có những lời không tiện nói, nhưng để Vân Quận chúa nói ra thì lại vừa khéo.
Quan viên Lễ bộ cười híp mắt nhìn Vân Quận chúa. Ai bảo đây là dáng vẻ yêu phi, rõ ràng là tiểu tinh linh đáng yêu lanh lợi mà.
Triều thần Đại Long tự có một bộ chủ nghĩa thực dụng riêng.
Niềm vui và nỗi buồn của con người không giống nhau, quan viên Lễ bộ và Thống lĩnh Cấm vệ quân trong lòng vui vẻ, nhưng Nam Hoài thì như bị sét đánh ngang tai.
Những lời hắn ta vừa nói nếu để các nước khác biết được, chẳng phải lại hại Nam Tư gây thù chuốc oán khắp nơi sao?
Trong lòng lo lắng như lửa đốt nhưng không có cách giải quyết, Nam Hoài gần như không thể che giấu nỗi căm hận đối với Vân Phất Y.
Yêu nữ mê hoặc lòng người, vậy mà ép Nam Tư bọn họ đến bước đường cùng này.
"Vương tôn sao không nói gì, chẳng lẽ có tâm sự gì sao?" Phất Y chớp đôi mắt vô tội: "Ta chỉ muốn giúp Nam Tư các ngươi rửa sạch hiềm nghi thôi mà, đừng cảm kích ta quá nhé."
Nam Hoài nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc: "Đa tạ Quận chúa vì tệ quốc mà đòi lại công đạo."
Sao trời không giáng sét đánh chết ả ta đi?!
"Haizz, không có gì, bổn Quận chúa xưa nay không thể nhìn người khác bị oan uổng hay chịu ấm ức." Phất Y chống cằm, thở dài u sầu: "Vương tôn có điều không biết, mấy năm trước nhà chúng ta cũng từng bị gian thần hãm hại, suýt chút nữa mất mạng. Cho nên bây giờ nhìn thấy ngươi ta lại nhớ đến ta năm xưa, khiến ta không kìm được lòng đồng cảm."
Nam Hoài rũ mắt im lặng không lên tiếng.
"May mà Bệ hạ anh minh thần võ, trọng dụng phụ thân ta lần nữa, để ta có cơ hội quay lại kinh thành." Phất Y thở dài: "Nỗi khổ của ngươi ta đều hiểu. Yên tâm, lát nữa ta nhất định sẽ bắt tất cả mọi người đến đối chất với ngươi, không bỏ sót bất kỳ kẻ khả nghi nào."
Nam Hoài muốn nói lại thôi, nghe thấy tiếng bước chân dồn dập phía sau, toàn thân cứng đờ như mất hết sức lực.
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 65: Yêu nữ mê hoặc lòng người
10.0/10 từ 36 lượt.
