Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 63: Ăn vạ
Tuế Đình Hành nhớ lại, mấy năm trước trong cung quả thực từng có lời đồn Tiên đế muốn lập Tăng thị làm Hoàng hậu, nhưng lời đồn này nhanh chóng lắng xuống, Tiên đế cũng không chủ động nhắc đến cho nên dù là triều thần hay tông thất đều cho rằng đây chỉ là thủ đoạn tranh đấu của các phi tần trong hậu cung, chẳng ai để tâm.
Hóa ra Tiên đế thực sự có ý định đó?
"Tiên đế thích lời ngon tiếng ngọt và nhan sắc của Tăng thị, nhưng nếu Tăng thị ảnh hưởng đến lợi ích của ông ta thì dù có một trăm Tăng thị cũng không đáng giá bằng một sợi tóc của bản thân ông ta." Tăng thị tuy độc ác, nhưng xét về độ ghê tởm thì không ai qua được Tiên đế.
Tiên đế ưu ái nàng vì cái gọi là mệnh cách, sủng ái Tăng thị vì nhan sắc, suy cho cùng người ông ta quan tâm nhất chỉ có bản thân mình.
Khi Vân gia và nàng không làm ông ta hài lòng, ông ta không do dự trừng phạt cả nhà Vân gia, thậm chí còn âm thầm phái người truy sát nàng để lấy máu đầu tim luyện đan.
Khi nghe nói mệnh cách Tăng thị không tốt, nếu làm Hoàng hậu sẽ ảnh hưởng đến long khí của mình, ông ta liền ném lời hứa và sự sủng ái dành cho Tăng thị ra sau đầu, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Người không cho bà ta làm Hoàng hậu là Tiên đế, người bà ta hận nhất không nên là nàng." Tuế Đình Hành lập tức đổ lỗi cho Tiên đế.
Mọi sai lầm đều là do Tiên đế, Phất Y nhà hắn có lỗi gì chứ?
"Tiên đế đã chết rồi, người bà ta có thể hận cũng chỉ còn mình ta thôi." Phất Y ngáp một cái, cuối cùng cũng thấy buồn ngủ.
"Ta đưa nàng về viện nghỉ ngơi trước." Thấy Phất Y buồn ngủ, Tuế Đình Hành không yên tâm để nàng về một mình.
"Nè." Phất Y đưa tay ra trước mặt chàng, cười híp mắt: "Trời tối quá, Điện hạ dắt ta nhé?"
Tuế Đình Hành vươn tay, kiên định nắm lấy tay nàng. Hắn đi trước, mỗi bước đều rất vững vàng.
Vương phủ này hắn đã ở gần mười tám năm, con đường dưới chân đã đi cả ngàn lần, nhưng đây là lần đầu tiên hắn đi cẩn thận như thế, cũng là lần đầu tiên cảm thấy con đường này có phong cảnh đẹp vô cùng.
Phất Y giẫm lên những phiến đá xanh Tuế Đình Hành vừa bước qua, chợt hiểu tại sao vừa nãy nàng không buồn ngủ.
Có lẽ...
Có lẽ tiềm thức nàng tin rằng Thái tử sẽ chạy suốt đêm về gặp nàng.
Nàng đang đợi chàng.
Hiểu ra điều này, bước chân Phất Y khựng lại.
"Sao thế?" Tuế Đình Hành quay đầu nhìn nàng.
Phất Y mỉm cười lắc đầu.
Thái tử thực sự đã đến.
May mà nàng chưa ngủ.
Thống lĩnh quân phòng thủ kinh thành nhìn thấy Thái tử với gương mặt lạnh băng ở Binh bộ, sống lưng lập tức toát mồ hôi lạnh, vội vàng quỳ xuống hành lễ.
"Kinh thành trọng địa, vậy mà lại để mấy chục tên thích khách xông vào phủ Lý Vương." Thái tử ngồi trên ghế chạm hoa, ánh mắt quét qua các đại thần trong phòng: "Các vị đại nhân đều là trọng thần trấn thủ kinh thành, hôm nay nếu không nhờ Vân Quận chúa nhanh trí cùng Kinh Triệu Doãn bày mưu đặt kế trước, các vị còn để những tên thích khách này ẩn náu trong kinh thành bao lâu nữa?"
Thống lĩnh quân phòng thủ không dám lên tiếng, lén liếc nhìn những người khác trong phòng, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Quan viên Tuần Bổ Ty, quan viên Kinh Triệu phủ, Đại Lý Tự, Binh bộ, Hình bộ và Đô Úy phủ đều có mặt, vấn đề trị an trong kinh thành không liên quan nhiều đến quân phòng thủ bọn họ, người bị phạt đầu tiên chắc chắn không phải ông ta.
"Trước khi trời sáng, Cô muốn các vị phối hợp điều tra toàn bộ kinh thành, không được bỏ sót bất kỳ kẻ khả nghi nào." Tuế Đình Hành mặc kệ đám người này nghĩ gì, trực tiếp hạ lệnh: "Cô không thích ép người quá đáng, nếu các vị đại nhân không làm được thì có thể xin từ quan với Phụ hoàng."
Thấy Thái tử thực sự nổi giận, các vị đại thần cuống quýt dập đầu tạ tội, hận không thể lập tức quay về đào ba tấc đất lên, chém chết cả mấy con giun đất trông không bình thường.
Người duy nhất được Thái tử bỏ qua là Kinh Triệu Doãn thầm cảm thấy may mắn. May mà lúc đó ông chọn tin tưởng Vân Quận chúa, chấp nhận mạo hiểm có thể bị Hoàng thượng trách phạt để mai phục cung thủ trong phủ Lý Vương, không chỉ bảo vệ an toàn cho Vân Quận chúa mà còn bắt được thích khách, nếu không tối nay ai cũng đừng hòng sống yên.
"Điện hạ, lão thần đã thẩm vấn những tên thích khách đó suốt một canh giờ, bọn chúng không chịu khai gì cả." Kinh Triệu Doãn chắp tay: "Ngài có muốn đích thân đến xem không?"
Các quan viên: "..."
Địa lao Kinh Triệu phủ nào phải nơi tốt đẹp gì mà dám mời Thái tử đích thân đến thẩm vấn thích khách?
"Được."
Các quan viên: Hả?
Hóa ra Điện hạ quan tâm đến an nguy kinh thành như vậy, ngay cả địa lao Kinh Triệu phủ cũng chịu tới.
Đợi Thái tử và Kinh Triệu Doãn rời đi, các đại thần khác trong phòng mới dám lau mồ hôi lạnh trên trán. Mọi người chẳng buồn chào hỏi nhau, vội vàng chạy về tra xét toàn bộ kinh thành.
"Canh tư rồi."
Người đội nón lá nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen như mực, hỏi thuộc hạ phía sau: "Vẫn chưa có tin tức gì sao?"
Thuộc hạ không dám đáp lời, căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Hồi lâu sau, cuối cùng cũng có người chạy vào: "Chủ nhân, kế hoạch thất bại rồi."
"Năm mươi sát thủ chuyên nghiệp đi giết một Quận chúa được nuông chiều từ bé, ngươi lại nói với ta kế hoạch thất bại rồi?" Người đội nón lá lao đến trước mặt tên vừa vào, vươn bàn tay gầy guộc như cành khô túm chặt lấy cổ áo hắn ta: "Bọn họ đâu, thất bại nên không dám về gặp ta sao?"
"Một lũ phế vật à?" Người đội nón lá tức giận tát thuộc hạ một cái, chiếc nón lá trên đầu bị hành động quá khích làm rơi xuống, lộ ra khuôn mặt vặn vẹo.
Khuôn mặt đó như cục bột nhão chảy xệ, lồi lõm không bằng phẳng, gần như không nhìn ra hình người.
Thuộc hạ không dám nhìn mặt bà ta, từng có một nha hoàn vì nhìn thấy mặt bà ta mà lộ vẻ sợ hãi nên bị lăng trì, nha hoàn đó kêu gào thảm thiết suốt ba ngày ba đêm mới chết.
"Chủ nhân, bọn họ phần lớn đã chết, số còn sống cũng bị bắt đi rồi. Bây giờ cả kinh thành đều đang truy bắt kẻ khả nghi, người hãy tạm thời rời khỏi kinh thành trước." Thuộc hạ vội nói: "Bây giờ trong tay chúng ta không còn người dùng được, chủ nhân không thể xảy ra chuyện gì nữa."
"Tất cả... đều không còn?" Người đội nón lá thẫn thờ buông cổ áo thuộc hạ ra, lẩm bẩm không thể tin được: "Chẳng lẽ Vân Phất Y thực sự là khắc tinh của ta?"
Vân Phất Y từ Sùng Châu trở về chưa đầy nửa năm, không chỉ tai mắt bà ta cài cắm trong hậu cung và hành cung bị dọn sạch sẽ, ngay cả sát thủ bà ta dày công nuôi dưỡng cũng tổn thất nặng nề.
Bao nhiêu năm nhẫn nhịn và kế hoạch tâm huyết đều tan thành mây khói, bà ta còn mặt mũi nào trở về cố quốc?
"Năm xưa nếu không phải tại nó, ta đã sớm trở thành Hoàng hậu Đại Long, nhi tử ta cũng sẽ trở thành Thiên tử Đại Long, chứ không phải như bây giờ..." Bà ta sờ lên khuôn mặt đầy rãnh sâu của mình, hận đến mức toàn thân run rẩy.
Mạng Vân Phất Y sao lại lớn đến thế?!
Lát sau, bà ta nhặt chiếc nón lá dưới đất đội lại lên đầu, giọng nói khôi phục vẻ bình tĩnh: "Nhớ kỹ, vụ ám sát ở kinh thành không liên quan đến chúng ta, hai ngươi lui xuống đi, đừng để nha môn kinh thành nắm được thóp."
Chưa đầy nửa canh giờ, cả kinh thành ra lệnh giới nghiêm, phố xá phủ đệ đều bắt đầu kiểm tra nhân khẩu, ngay cả ăn mày trong góc tường cũng bị tra xét kỹ lưỡng.
Ngoại trừ những người dân thường không biết gì vẫn chìm trong giấc ngủ ngon lành, các huân quý trong triều gần như căng thẳng thức trắng cả đêm không ngủ.
Địa lao Kinh Triệu phủ là nơi giam giữ đủ loại tội phạm tam giáo cửu lưu, một số phòng giam chật ních phạm nhân, điều kiện vệ sinh không sạch sẽ, mùi hôi thối nồng nặc khiến Kinh Triệu Doãn mỗi lần vào đây đều phải nhăn mũi.
Kinh Triệu Doãn lén nhìn Thái tử điện hạ đi phía trước, vẻ mặt Điện hạ lạnh lùng, như thể hoàn toàn không ngửi thấy mùi hôi thối trong ngục.
Lối đi dưới chân vừa được nha dịch dội nước rửa sạch, giẫm lên vẫn còn vết nước nhớp nháp. Kinh Triệu Doãn xoa xoa mũi, Điện hạ dung mạo như tiên, đứng ở nơi này quả thực không thích hợp.
Thích khách bị giam ở phòng giam đặc biệt, Kinh Triệu Doãn sợ bọn chúng tự sát nên đã trói gô lại.
"Các ngươi không cần hỏi nữa, bọn ta sẽ không nói gì đâu!"
Thấy có người vào, tên cầm đầu quát lớn: "Có giỏi thì giết bọn ta đi."
"Trên xác thích khách đều có vết thương cũ, chắc hẳn là được huấn luyện giết người từ nhỏ. Đầu gối có vết chai dày, hai chân hơi cong ra ngoài, ngày thường có thói quen quỳ ngồi hoặc co chân." Kinh Triệu Doãn nói tiếp: "Trong bụng bọn chúng có thịt, chủ yếu là thịt dê và thịt gà, thời gian ăn khoảng hai đến ba canh giờ trước. Vi thần đoán trước khi xuất phát bọn chúng đã biết tung tích của Vân Quận chúa, hơn nữa chủ nhân còn thưởng cho bọn chúng một bữa ăn ngon."
"Mấy chục người ăn thịt?" Tuế Đình Hành lên tiếng: "Mùa hè thịt không để được lâu, phái người đi tra xét tình hình mua hai loại thịt này của các nhà trong kinh thành hai ngày nay."
"Vâng thưa Điện hạ."
Đôi khi người chết còn dễ mở miệng hơn người sống.
"Điện hạ, những tên thích khách này còn cần thẩm vấn tiếp không ạ?"
"Trước khi trời sáng, nếu bọn chúng không chịu mở miệng thì xử chém ngang lưng." Tuế Đình Hành lạnh lùng nói: "Lôi ra chợ hành hình, Cô rất muốn biết trong kinh thành rốt cuộc còn ẩn náu bao nhiêu thích khách."
"Vâng."
Kinh Triệu Doãn cúi người hành lễ, không dám nhìn Thái tử.
Rốt cuộc là ai nói Thái tử ôn hòa dễ gần vậy, cái dáng vẻ sát phạt quyết đoán này, ông ta nhìn cũng thấy sợ.
Lâm Tiểu Ngũ ngủ một giấc dậy, rửa mặt rồi ra tiền sảnh dùng bữa, thấy trên bàn ăn có thêm một vị Thái tử điện hạ thì bước chân vui vẻ lập tức chậm lại.
Sao Thái tử lại ở đây?
"Thần nữ thỉnh an Thái tử điện hạ."
"Không cần đa lễ, ngồi xuống dùng bữa đi." Tuế Đình Hành ôn hòa gật đầu, gắp một miếng bánh cuốn bỏ vào bát Phất Y.
Lâm Tiểu Ngũ im lặng ngồi xuống bên phải Phất Y, bưng bát cháo lên húp một ngụm nhạt nhẽo vô vị.
"Nè, bánh ngọt muội thích, ta đặc biệt để dành cho muội đấy." Phất Y đẩy đĩa bánh ngọt đến trước mặt nàng ấy.
Lâm Tiểu Ngũ nhìn Phất Y, lại nhìn Thái tử, không nhịn được hỏi: "Không biết Điện hạ về kinh từ bao giờ?"
"Đêm qua." Tuế Đình Hành đặt đũa xuống: "Nghe tin hai người bị ám sát, Cô không yên tâm nên về xem sao."
"Ồ." Lâm Tiểu Ngũ cắn đũa không biết nói gì. Điện hạ chắc chắn là không yên tâm Phất Y, hành cung cách kinh thành xa như vậy, Điện hạ đi suốt đêm về kinh chứng tỏ ngài ấy đối với Phất Y cũng có vài phần chân tình.
Nghĩ vậy, ánh mắt Lâm Tiểu Ngũ nhìn Thái tử điện hạ cũng bớt đi vài phần bài xích.
"Ngày mai là sinh thần của An Bình Quận chúa, lát nữa ăn xong muội theo Cấm vệ quân về hành cung, tiện thể mang quà mừng của ta cho Quận chúa luôn nhé." Phất Y thì thầm vào tai Lâm Tiểu Ngũ: "Vụ ám sát tối qua nhắm vào ta, e là ta phải ở lại kinh thành thêm hai ngày nữa."
"Tỷ định ở lại phủ Lý Vương một mình với Thái tử?" Lâm Tiểu Ngũ trợn tròn mắt, bây giờ nàng ấy nhìn Thái tử lại thấy không thuận mắt chút nào nữa rồi.
Thế này chẳng phải Phất Y ngầm thừa nhận là Thái tử phi tương lai sao, sau này lỡ không thích Thái tử nữa thì đá thế nào được?
Hai người làm tỷ muội bao nhiêu năm, chỉ cần một ánh mắt là biết đối phương đang nghĩ gì.
Phất Y xoa búi tóc trên đầu nàng ấy: "Ừ, chắc là ở phủ Lý Vương thôi."
Lâm Tiểu Ngũ hít sâu một hơi, cúi đầu cắn rau ráu miếng bánh ngọt: "Ta biết rồi."
"Vậy tỷ cẩn thận chút, ra ngoài nhớ mang theo nhiều thị vệ." Lâm Tiểu Ngũ giận thì giận, nhưng sẽ không ảnh hưởng đến chuyện tốt của tỷ muội: "Ta ở hành cung đợi tỷ về."
Không ngờ Thái tử lại dụ dỗ được Phất Y động tâm!
Phất Y nhà nàng chưa bao giờ đối tốt với người đàn ông nào như thế!
Lâm Tiểu Ngũ lén lút liếc Thái tử, đối phương đang cười với Phất Y vô cùng dịu dàng, một lọn tóc rủ xuống bên má, trông vô cùng nhu hòa.
Hừ, toàn là thủ đoạn đàn ông dụ dỗ phụ nữ cả.
Tuế Đình Hành dường như không nhận ra ánh mắt của Lâm Tiểu Ngũ: "Lâm Huyện chúa ra khỏi thành chắc nàng không yên tâm, lát nữa ta cùng nàng đi tiễn Huyện chúa."
Phất Y: "Điện hạ bận rộn, ta tiễn muội ấy là được rồi."
Tuế Đình Hành gắp cho Phất Y một miếng bánh sữa bò, ân cần cực kỳ: "Nàng ấy là tỷ muội tốt nhất của nàng, ta cùng nàng đi tiễn cũng là lẽ thường tình, hơn nữa một lúc cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian."
Lâm Tiểu Ngũ: "..."
Cứ thấy là lạ ở đâu đó, nhưng mà Thái tử thừa nhận nàng là tỷ muội tốt nhất của Phất Y nha.
Ừm, nếu Thái tử có thể luôn làm Phất Y vui vẻ thì cũng không phải không được.
Ăn xong bữa sáng, Phất Y tiễn Lâm Tiểu Ngũ ra khỏi thành. Trên đường trở về, xe ngựa không cẩn thận va phải một chiếc xe ngựa khác.
"Điện hạ, chàng đừng ra ngoài." Phất Y ấn tay Tuế Đình Hành xuống: "Để ta ra xem sao."
"Được." Tuế Đình Hành biết nàng hành sự cẩn trọng, nghe lời nàng ngoan ngoãn ngồi yên.
Phất Y vén rèm lên, nhìn thấy Vương tôn nước Nam Tư khập khiễng bước ra từ chiếc xe ngựa đối diện, lông mày nàng khẽ nhướng lên.
Khá lắm, dám ăn vạ đến tận đầu nàng cơ đấy?
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 63: Ăn vạ
10.0/10 từ 36 lượt.
