Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 52: Hạt đào
"Bản tính con người sinh ra đã tham lam đố kỵ." Người đội nón lá mân mê mấy viên ngọc trai trên bàn: "Đàn ông luôn hy vọng phụ nữ say mê mình, rồi hết lần này đến lần khác bắt phụ nữ chứng minh tình cảm của họ là thuần khiết, là tốt đẹp."
"Tình yêu tình ái gì đó đều không sánh được với lòng tự tôn và thể diện của đàn ông." Một viên ngọc trai lăn khỏi bàn, rơi xuống đất tạo ra tiếng lách cách: "Ninh Vương từ nhỏ đã kiêu ngạo, chỉ cần khiến hắn tin rằng Vân Phất Y chưa từng có tình cảm với hắn, mọi chuyện trong quá khứ đều là Vân Phất Y lợi dụng hắn, với tính cách của hắn chắc chắn sẽ hận ả thấu xương. Cho dù chúng ta không ra tay với Vân Phất Y, hắn cũng sẽ không để ả sống yên ổn."
"Về phần Tuế Đình Hành, có cần dùng kế khiến hắn ta chán ghét Vân Phất Y không?"
"Không cần." Người đội nón lá không muốn thuộc hạ tự tung tự tác, đẩy từng viên ngọc trai ra mép bàn: "Tuế Đình Hành tâm tư thâm trầm, ngay cả người hầu hạ bên cạnh cũng là tâm phúc của hắn, người của chúng ta mạo muội tiếp cận chỉ khiến hắn nghi ngờ."
Kể từ khi ám sát Vân Phất Y thất bại, nhân lực của bọn họ ở kinh thành tổn thất quá nửa, người dùng được trong cung càng ít ỏi, bọn họ không thể mạo hiểm.
"Thái tử đối xử với Vân Phất Y rất thân thiết, thuộc hạ lo hắn sẽ trở thành trợ lực cho Vân Phất Y." Thuộc hạ lo lắng nói: "Chuyện lần này cũng là vì Tuế Đình Hành can thiệp nên mới hỏng đại sự của chúng ta."
"Tuế Đình Hành cũng là đàn ông." Người đội nón lá cười lạnh: "Có một Ninh Vương hận thù Vân Phất Y ở đó, chia rẽ Tuế Đình Hành và Vân Phất Y dễ như trở bàn tay."
Đàn ông ở vị trí cao, làm sao chịu đựng được người phụ nữ mình có cảm tình lại tiếp cận mình chỉ vì địa vị?
Lách cách, lách cách...
Ngọc trai trên bàn lăn xuống hết, người đội nón lá bật cười: "Mất đi sự che chở của người đàn ông quyền thế, viên ngọc trai đẹp đẽ cũng trở thành mắt cá bẩn thỉu mà thôi."
Dù thế nào đi chăng nữa, Vân Phất Y tuyệt đối không thể giữ lại.
"Cô tổ." Một nam tử mặc áo gấm bước vào, cúi người nhặt ngọc trai dưới chân lên: "Hôm nay sứ thần nước Ly Nham xảy ra xung đột gay gắt với Vân Quận chúa ở cửa hành cung Trường Ương."
"Vân Phất Y xưa nay hành sự ngông cuồng, xung đột với sứ thần nước Ly Nham cũng chẳng có gì lạ." Người đội nón lá thấy hắn bước vào, giọng lạnh nhạt: "Nếu ta là ngươi, bây giờ nên suy nghĩ làm sao để kết giao với quyền quý Đại Long, khiến đám văn thần mắt cao hơn đầu kia nhìn ngươi bằng con mắt khác."
"Gần đây kinh thành canh phòng nghiêm ngặt, nhiều quan viên đi theo Hoàng đế Đại Long đến hành cung Trường Ương, ta không dám để người Đại Long nghi ngờ ta."
Hắn cúi người nhặt hết ngọc trai dưới đất lên, bỏ vào hộp gỗ trên bàn: "Cô tổ, ta về phòng đọc sách đây."
Người đội nón lá không nói gì, phất tay: "Các ngươi lui ra hết đi. Về phía Tuế Đình Hành, tuyệt đối không được hành động thiếu suy nghĩ, đừng tưởng hắn thực sự là trang quân tử cao nhã như lời đồn."
"Hoàng gia làm gì có quân tử thực sự."
Lúc này, sân đá cầu trong hành cung Trường Ương trở nên yên tĩnh lạ thường chỉ vì một câu nói của Tuế Đình Hành.
Ngay cả Phất Y cũng không kìm được biểu cảm, kinh ngạc nhìn Tuế Đình Hành.
"Phất Y, Hoàng thúc có chút hiểu lầm với ta nên mới khiến nàng bị vạ lây." Tuế Đình Hành thở dài, vẻ mặt bất lực trước sự vô lý của Ninh Vương: "Ta bảo Kim Ngô Vệ đưa nàng về trước, chuyện còn lại cứ giao cho ta xử lý."
Mạc Văn cúi đầu nhìn mũi giày mình, không dám ngẩng lên.
Ninh Vương rốt cuộc nhắm vào ai, mọi người ở đây đều biết rõ. Nhưng Thái tử đã nói Vân Quận chúa bị hắn liên lụy, vậy thì Ninh Vương chắc chắn là nhắm vào Thái tử rồi.
Phất Y nhìn Tuế Đình Hành, muốn nói nàng không để tâm chuyện Tuế Thụy Cảnh gây sự, càng không quan tâm đến lời đồn đại. Nhưng đối diện với ánh mắt trìu mến và chân thành của Tuế Đình Hành, nàng nghĩ, nếu từ chối thiện ý này, có lẽ Thái tử sẽ không vui.
"Được." Phất Y gật đầu: "Đa tạ Điện hạ, thần nữ cáo lui."
Nàng đi đến cửa sân đá cầu, dừng bước quay đầu lại. Dưới ánh trăng, Thái tử đứng trên bậc thềm đang mỉm cười nhìn nàng. Có lẽ do ánh trăng làm đôi mắt hắn trở nên dịu dàng, nên ánh mắt hắn nhìn nàng cũng vương nét nhu hòa của ánh trăng.
Thu hồi tầm mắt, Phất Y nhận lấy đèn lồng từ tay cung nhân, dẫn Tam Bảo và Tam Phúc về Di An Cư.
"Ninh Quận vương thật kỳ lạ, bôi nhọ tiểu thư ngay trước mặt Thái tử điện hạ, tâm địa quá độc ác." Tam Bảo cầm đèn đi trước soi đường cho Phất Y, tránh tai mắt Kim Ngô Vệ phía sau, thì thầm mắng Tuế Thụy Cảnh: "Hắn ta chính là không muốn thấy tiểu thư sống tốt."
"Nhìn đường cho kỹ, đừng để ngã." Phất Y khẽ nhíu mày. Tuế Thụy Cảnh tuy đúng là tên khốn kiếp, nhưng nửa năm nàng về kinh, y chưa bao giờ nói nàng lợi dụng mình.
Bây giờ đột nhiên nói những lời điên khùng này, trông giống như vừa chịu đả kích gì đó.
"Ngươi cũng biết bảo vệ nàng ta đấy." Thấy Tuế Đình Hành phái Kim Ngô Vệ hộ tống Vân Phất Y về, Tuế Thụy Cảnh cười mỉa mai: "Biết đâu nàng ta sau lưng đang cười nhạo ngươi là thằng ngốc."
"Hoàng thúc." Tuế Đình Hành bình thản nói: "Bộ mặt ghen tị của đàn ông xấu xí lắm."
Vẻ mặt Tuế Thụy Cảnh vặn vẹo, y nhìn chằm chằm Tuế Đình Hành hồi lâu mới miễn cưỡng bình tĩnh lại: "Ta không quan tâm ngươi nghĩ gì về ta, ta chỉ muốn cho ngươi biết, Vân Phất Y vô tâm vô tình, nàng ta không thể thật lòng với ngươi, mọi sự tốt đẹp nàng ta dành cho ngươi đều là vì người có giá trị lợi dụng."
"Hoàng thúc ghen tị với Cô như vậy, là vì Cô có giá trị với Phất Y, còn thúc đã hết tác dụng rồi?" Tuế Đình Hành cười nhạt: "Nói như vậy, Hoàng thúc ghen tị với Cô cũng là điều dễ hiểu."
Tuế Thụy Cảnh cau mày: "Ngươi đang nói cái gì vậy?"
"Sự cuồng nộ vô năng của kẻ thất bại, Cô hiểu mà."
Tuế Thụy Cảnh nhìn nụ cười vui vẻ trên mặt Tuế Đình Hành như nhìn một kẻ điên: "Ngươi tưởng một người phụ nữ chịu lợi dụng ngươi là chiến thắng của ngươi sao?"
"Nàng ấy chịu lợi dụng Cô, chứng tỏ trong lòng nàng ấy có Cô." Dưới ánh trăng, đôi mắt Tuế Đình Hành đen như lông quạ, ánh mắt nhìn Tuế Thụy Cảnh mang theo sự lạnh lẽo và sát khí không che giấu: "Hoàng thúc nói những lời này trước mặt Cô là để khoe khoang ngươi và Phất Y từng thân thiết?"
"Nàng ấy rực rỡ như vậy, vết nhơ lớn nhất trong cuộc đời này chính là từng kết giao với ngươi." Tuế Đình Hành túm lấy cổ áo Tuế Thụy Cảnh, đá y ngã lăn xuống đất: "Nàng ấy quen biết ngươi từ năm năm tuổi, mười lăm tuổi rời kinh, mười năm thời gian qua miệng ngươi đều biến thành lợi dụng. Những lời như vậy ngươi cũng có mặt mũi nói ra, ta nghe chỉ thấy ghê tởm."
Xoẹt!
Thấy mũi kiếm sắp cứa rách cổ họng Tuế Thụy Cảnh, Sầm Sở sợ toát mồ hôi lạnh, quỳ một chân xuống trước mặt Tuế Đình Hành: "Xin Thái tử điện hạ tha mạng, Vương gia nhất thời lỡ lời, tuyệt đối không có ý bất kính. Xin Thái tử điện hạ tha mạng."
"Cô nhận ra ngươi, ngươi tên là Sầm Sở. Khi ngươi còn là trẻ mồ côi, Vân Quận chúa đã cứu mạng ngươi, sau đó ngươi mới làm thân vệ cho Ninh Vương." Tuế Đình Hành lạnh lùng nhìn hắn ta: "Vân Quận chúa cứu mạng ngươi, nhưng khi Tăng Quý phi phái người truy sát người nhà họ Vân, ngươi biết chuyện mà không báo, đúng là không bằng heo chó."
Sầm Sở mặt mày trắng bệch, cúi đầu không dám phản bác.
Tuế Thụy Cảnh ngẩn người nhìn Tuế Đình Hành: "Ngươi nói cái gì?"
Tuế Đình Hành thu kiếm về, cười nhạo: "Năm xưa Vân Quận chúa gặp nạn rơi xuống vực, bằng hữu của nàng ấy đến phủ Ninh Vương cầu cứu, ngươi đều tránh mặt không gặp, chẳng lẽ chỉ là trùng hợp?"
"Lúc đó ta bị bệnh..." Tuế Thụy Cảnh quệt vệt máu trên cổ: "Ta không biết nàng ấy gặp nạn."
"Giao tình bao nhiêu năm, sau khi khỏi bệnh nghe tin Phất Y rơi xuống vực, tại sao không phái người đi tìm nàng?" Tuế Đình Hành chán ghét dời mắt đi: "Chẳng qua là chột dạ tự lừa mình dối người, bởi vì ngay cả bản thân ngươi cũng nghi ngờ Tăng Quý phi."
"Kẻ ác đừng có giả bộ đáng thương. Đều là đàn ông, chút tâm tư đó của Hoàng thúc chẳng lẽ Cô còn không hiểu?"
"Đừng vội." Tuế Đình Hành rũ mắt, hờ hững nhìn Tuế Thụy Cảnh nhếch nhác: "Từng người từng người một, từ từ thôi."
Tuế Thụy Cảnh rùng mình ớn lạnh, nhìn Tuế Đình Hành lạnh lùng toàn thân như nhìn một kẻ điên bình tĩnh.
Cái gì mà quân tử như ngọc, cái gì mà đoan chính nhân ái, hóa ra đều là vỏ bọc Tuế Đình Hành dựng lên cho người khác xem, hắn ta là một kẻ điên triệt để!
"Hoàng thúc, ngày mai Cô có một món quà tặng ngươi."
Tuế Đình Hành xoay người đi ra ngoài, tà áo bay phấp phới trong màn đêm.
"Hoàng thúc tối nay ngủ ngon nhé."
Sáng sớm hôm sau, hành cung Trường Ương náo loạn vì một chuyện lớn. Ninh Quận vương vô lễ với Thái tử điện hạ, Thái tử chỉ trách mắng vài câu, y liền cầm dao muốn làm hại Thái tử.
Đêm qua không ít người nhìn thấy Ninh Quận vương quần áo dính máu từ sân đá cầu trở về biệt viện, lúc đó mọi người đã đoán già đoán non, không ngờ chuyện lại liên quan đến Thái tử điện hạ.
Dù Tăng Quý phi đã chết nhưng sự hống hách ngang ngược của Ninh Quận vương vẫn in sâu trong lòng mọi người. Tuy lời đồn là Ninh Quận vương mới chỉ muốn làm hại Thái tử, nhưng mọi người đã mặc định Thái tử bị thương, chỉ là Thái tử nhân hậu, nể tình thúc cháu nên giấu nhẹm chuyện này đi.
Thái tử là Trữ quân một nước, lại là nhi tử duy nhất của Bệ hạ, các đại thần nhao nhao dâng sớ cầu xin Bệ hạ trừng phạt nặng Ninh Quận vương.
Mấy vị Thái phó còn xông thẳng vào biệt viện Lâm Hoa thăm Thái tử, thấy sắc mặt Thái tử tái nhợt thì càng khẳng định chuyện Ninh Quận vương làm hại Thái tử là sự thật.
"Điện hạ, làm người nhân hậu là tốt, nhưng nhân hậu quá mức chính là dung túng cho kẻ ác." Đỗ Thái sư nhận thấy hôm nay Thái tử mặc y phục đen, trong phòng còn đốt hương trầm, biết ngay ngài ấy đang cố tình che giấu vết thương, thở dài nói: "Điện hạ, Ninh Quận vương không thể không phạt."
Nói xong cũng không nghe Thái tử giải thích nữa, cùng mấy vị Thái phó lui ra khỏi biệt viện Lâm Hoa, chuyển hướng sang Hợp điện Thiên Địa Nguyên nơi Bệ hạ ở.
Chuyện sau đó, Ninh Quận vương nói mình không làm hại Thái tử, Thái tử cũng đứng ra minh oan cho Ninh Quận vương, nhưng cả triều văn võ không ai tin, cuối cùng ngay cả tông thất hoàng gia cũng đứng ra xin Hoàng đế trừng phạt Ninh Quận vương.
"Đúng là một món quà tốt." Tuế Thụy Cảnh nhìn vết thương trên cổ mình, gạt phăng mọi thứ trên bàn xuống đất. Bây giờ cả triều trên dưới ai mà không khen ngợi Tuế Đình Hành nhân hậu?
Một chuyện hoàn toàn không xảy ra lại ép y đến bước đường cùng này, hình tượng nhân hậu của Tuế Đình Hành quả thực đã ăn sâu vào lòng người.
Trong tình huống này, ai còn quan tâm đến sự thật?
"Sao Vương gia lại tức giận thế?" Lô Tự Nguyệt ăn mặc lộng lẫy bước vào viện của Tuế Thụy Cảnh: "Những năm qua trung thần lương tướng chết oan uổng vì Tăng Quý phi không ít, Vương gia mới bị chỉ trích vài câu đã không chịu nổi rồi?"
"Lô Tự Nguyệt, ngươi rốt cuộc là Vương phi của ai?!" Tuế Thụy Cảnh nhìn người phụ nữ đang hả hê trên nỗi đau của người khác, thực sự không hiểu y thất thế thì có lợi gì cho nàng?
Lô Tự Nguyệt nhướng mày: "Vương gia, thiếp đương nhiên là Vương phi của ngài rồi."
Nàng đi đến bên cạnh Tuế Thụy Cảnh, nhặt miếng ngọc bội vỡ dưới đất lên: "Vương gia từng nghe nói đến báo ứng chưa?"
Tuế Thụy Cảnh nhìn chằm chằm nàng ta.
Lô Tự Nguyệt đặt miếng ngọc bội vỡ lên bàn: "Sáng sớm hôm nay thiếp đã nghe người ta kể hết chuyện giữa Vương gia và Phất Y rồi."
Mí mắt Tuế Thụy Cảnh giật giật.
"Vương gia, ngài thực sự hoàn toàn không biết chuyện Tăng Quý phi phái người truy sát Phất Y sao?"
Đúng lúc này, một nhóm Kim Ngô Vệ và Cấm vệ quân xông vào viện.
"Thánh thượng có chỉ!"
"Ninh Quận vương bất kính với bề trên, phạt đánh bốn mươi trượng, đưa về kinh thành, cấm túc trong phủ sám hối."
"Ninh Quận vương phi ở lại hành cung Trường Ương cầu phúc cho Đại Long."
"Vương gia yên tâm, bốn mươi trượng không chết được đâu." Lô Tự Nguyệt rút khăn tay che mặt, khóc rưng rức: "Vương gia, ngài nhất định phải bảo trọng nhé."
Bốn mươi trượng có thể nặng cũng có thể nhẹ. Tuế Thụy Cảnh hồi nhỏ nghịch ngợm cũng từng bị phạt đánh đòn, nhưng chỉ xước da chút ít, hôm sau Phụ hoàng lại ban thưởng rất nhiều đồ dỗ dành y.
Nhưng bốn mươi trượng hiện tại khiến y thực sự hiểu thế nào là đau thấu xương tủy, sống không bằng chết.
Thị vệ hành hình đếm số gậy, Tuế Thụy Cảnh cắn chặt răng, đau đến mức mắt mờ đi.
"Nô tài không dùng được thì đánh chết là xong."
"Đám triều thần hay đối đầu với chúng ta, nếu không cho nếm chút đau khổ thì sao biết nghe lời?"
Ngoài cửa viện, Phất Y nhìn Tuế Thụy Cảnh bị đè trên ghế dài chịu đòn, nói với Tam Bảo Tam Phúc phía sau: "Đi thôi."
"Tiểu thư, người không xem nữa à?" Tam Bảo vội hỏi: "Vẫn còn mười chín gậy nữa mà."
"Chẳng có gì hay cả." Phất Y bước đi: "Ngươi muốn xem thì cứ ở lại đây mà xem tiếp."
"Không xem nữa, không xem nữa." Tam Bảo vội vàng đuổi theo Phất Y: "Tiểu thư, bây giờ người đi đâu?"
"Đến biệt viện Lâm Hoa."
Bên ngoài đang đồn đại Thái tử bị thương, tuy nàng nghĩ Thái tử chắc chắn sẽ không bị Tuế Thụy Cảnh làm bị thương nhưng vẫn muốn đi xem thử.
Dù sao nhìn một cái... cũng chẳng mất gì.
Biệt viện Lâm Hoa là nơi gần Hợp điện Thiên Địa Nguyên nhất, từ viện Ninh Quận vương ở đến biệt viện Lâm Hoa phải đi mất gần nửa canh giờ.
Dọc đường tiếng ve kêu không ngớt, càng đến gần biệt viện Lâm Hoa thì thị vệ và cung nhân càng đông.
Nhưng khi nàng đến nơi lại thấy bên trong yên tĩnh lạ thường, Thái tử điện hạ đang bê một chậu hoa rỗng ra đặt dưới ánh nắng mặt trời.
Chưa từng thấy Thái tử mặc y phục màu đen, Phất Y không nhịn được nhìn thêm vài lần. Đợi Thái tử nhìn về phía này, nàng mới bước vào cổng viện.
"Điện hạ." Phất Y nhìn quanh: "Sao không thấy thị vệ canh cửa và người hầu đâu cả?"
"Ta muốn yên tĩnh một lát nên cho họ lui xuống rồi." Tuế Đình Hành nhìn Phất Y xuất hiện ở cổng viện, nở nụ cười.
Nàng vẫn đến.
Trong lòng nàng, hắn có một vị trí.
"Trong chậu hoa của Điện hạ trồng gì thế?" Phất Y đi đến bên cạnh Tuế Đình Hành, tò mò nhìn cái chậu rỗng không.
"Một hạt đào."
"Nàng đến đây là lo lắng ta bị thương sao?"
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Đánh giá:
Truyện Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Story
Chương 52: Hạt đào
10.0/10 từ 36 lượt.
