Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì
Chương 21: Chúng ta có thể ra ngoài gặp nhau được không?
21:
Ký ức như thủy triều ập tới, nước lũ cuồn cuộn, con đê trong lòng vỡ toạc.
Giang Mân Ngọc rời khỏi bệnh viện trong ánh mắt kinh ngạc của nhân viên cửa hàng thú cưng, cả người như kẻ mất hồn.
Cậu ta vốn là người cực kỳ nhạy cảm với ánh nhìn của người khác, vậy mà lúc này lại chẳng còn sức để bận tâm. Chỉ cảm thấy máu trong người lạnh buốt, cái lạnh ấy khiến cậu ta sợ hãi, như thể thân thể đã mất kiểm soát, đang rơi thẳng xuống một vực sâu vô tận không thấy đáy.
Cậu ta cũng muốn nói với nhân viên cửa hàng rằng mình là bạn trai của Nhiễm Phàm.
Nhưng e rằng chẳng ai tin. Thứ câuu ta nhận được chỉ có ánh mắt hoài nghi, mà cậu ta thì ngay cả một tấm ảnh chụp chung cũng không lấy ra nổi để làm bằng chứng.
Cậu ta chưa từng cùng Nhiễm Phàm đến nơi anh làm việc. Những dấu vết từng ghi lại hình ảnh hai người yêu nhau, cũng đều bị chính cậu ta dùng cớ không muốn nhìn thấy mà xóa sạch.
Trước đó còn kiêu ngạo, cố chấp không chịu chủ động liên lạc với Nhiễm Phàm. Đến giờ phút này, Giang Mân Ngọc rốt cuộc không thể kìm nén thêm được nữa.
Cổ họng khô khốc, cậu ta gửi cho Nhiễm Phàm một tin nhắn, không có hồi âm.
Gọi vào số điện thoại của Nhiễm Phàm, tiếng “tút tút” vang lên hai lần, rồi một giọng phụ nữ xa lạ bắt máy:
“A lô, anh tìm ai?”
Trong đầu Giang Mân Ngọc nổ vang:
“Đây không phải số của Nhiễm Phàm sao?”
Người phụ nữ khó chịu đáp:
“Nhiễm gì cơ? Anh gọi nhầm rồi. Đây là số mới tôi vừa làm.”
Điện thoại bị cúp, tất cả lại chìm vào im lặng.
Trái tim Giang Mân Ngọc cũng rơi vào tĩnh lặng, như trời đất sụp đổ, chỉ còn phế tích ngổn ngang.
Nhà đã bán, việc đã nghỉ, ngay cả phương thức liên lạc cũng bị vứt bỏ, điều đó có nghĩa là gì?
Nhiễm Phàm đã rời đi rồi sao?
Từ bỏ tất cả ở thành phố S, bao gồm cả cậu ta một cách triệt để?
Anh không cần cậu ta nữa sao?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên thì lý trí của Giang Mân Ngọc đã bị nuốt chửng hoàn toàn. Nỗi hoảng sợ vô biên như hóa thành những cơn run rẩy hữu hình, quấn chặt lấy cậu ta, ép cậu ta đến bờ vực phát điên.
Cậu ta thực sự sắp phát điên rồi, chỉ hận không thể lập tức tìm được Nhiễm Phàm, biết anh đang ở đâu.
Cậu ta muốn gặp anh.
Nhưng cậu ta đã không biết phải tìm thế nào, cũng không biết làm sao mới có thể liên lạc được với Nhiễm Phàm.
Trước kia, chính Giang Mân Ngọc vì bực bội không muốn nhận tin nhắn của Nhiễm Phàm mà lạnh lùng cắt đứt con đường liên lạc giữa hai người.
Còn bây giờ, khi cậu ta muốn đi tìm anh, Nhiễm Phàm lại dùng một cách còn dứt khoát hơn để đáp lại cậu ta.
Anh đi rồi.
Lặng lẽ, không một tiếng động mà rời khỏi cuộc sống của Giang Mân Ngọc, biến mất khỏi thế giới của cậu ta vào lúc cậu ta không hề hay biết.
Đêm đó, mãi đến khuya, Giang Mân Ngọc mới về nhà.
Người đại diện chờ cậu ta trong nhà, có cả đống chuyện muốn nói, nhưng cậu ta không nghe lọt tai dù chỉ một chữ. Cậu ta lập tức đẩy người ta ra ngoài, đóng sầm cửa, tự khóa mình trong phòng.
Những thứ bị cậu ya lãng quên suốt một thời gian dài đã đồng loạt tìm tới vào đêm ấy.
Cái gốc rễ sinh tồn của cậu ta, sợi dây từng níu chặt cậu ta khi lơ lửng giữa không trung, nay quay lại trong một tư thế máu me be bét, bày ra trước mắt cậu ta.
Cậu ta nhớ ra rồi.
Cậu ta nhận ra rồi.
Cậu ta điên thật rồi.
Đó là Nhiễm Phàm kia mà.
Vì sao cậu ta lại cuồng vọng đến mức có thể vứt bỏ cả gốc rễ của chính mình?
Lê Ương đang trong văn phòng họp video với công ty nước ngoài. Thấy cậu ta xông vào, hắn nói một tiếng xin lỗi với đầu bên kia rồi cắt cuộc gọi, ngẩng đầu hỏi:
“Có chuyện gì?”
Vẫn là dáng vẻ ung dung, thành thạo của kẻ ở vị trí cao, khiến người ta buồn nôn.
Nhưng Giang Mân Ngọc tới để cầu xin:
“Giúp tôi tìm một người. Tôi rất gấp.”
Dường như Lê Ương nhìn cậu ta thật sâu một cái, rồi lại như chỉ là ảo giác:
“Ai?”
“Nhiễm Phàm. Bạn trai cũ của tôi.”
Lê Ương hạ mắt nhìn xuống tập tài liệu trên bàn, nói:
“Về đi.”
Lần tìm này kéo dài mấy ngày liền.
Trước nay nhà họ Lê làm việc rất nhanh, vậy mà lần này lại chậm bất thường. Trong lúc chờ đợi, Giang Mân Ngọc ăn không ngon, ngủ không yên, càng chờ càng lo, đến cả giấc ngủ cũng chẳng trọn vẹn.
Cậu ta không khống chế được việc nhớ tới Nhiễm Phàm. Càng nhớ, càng trằn trọc, lòng dạ bất an.
Vài ngày sau, cuối cùng cũng nhận được hồi âm từ Lê Ương, một dãy số điện thoại được gửi tới.
Giang Mân Ngọc lập tức sao chép dãy số rồi gọi đi.
“A lô?”
Lần này, thứ cậu ta nghe thấy là một giọng nói quen thuộc, giọng nói từng dịu dàng quấn quanh bên tai cậu ta suốt vô số đêm.
Lúc gọi điện thì không do dự, vậy mà đến lúc này Giang Mân Ngọc lại chần chừ, rất lâu không thốt nên lời.
“Mân Ngọc?” Nhiễm Phàm đoán ra cậu ta.
“Là em.” Sống mũi Giang Mân Ngọc cay xè, cậu ta hít một hơi sâu, nhưng vẫn thấy khó nói nên lời, “Anh, anh đổi số rồi.”
“Ừ. Số cũ quên nạp tiền nên bị hủy. Nghĩ lại thì mỗi giai đoạn trong đời đều cần buông bỏ, nên cũng không tìm lại nữa.”
Giang Mân Ngọc cảm thấy câu nói ấy dường như có ẩn ý, nhưng cậu ta không dám nghĩ sâu. Im lặng một chút rồi nói:
“Anh Phàm Phàm, bây giờ anh đang ở đâu? Vẫn ở thành phố S sao?”
“Em muốn gặp anh. Muốn nói với anh vài câu. Chúng ta có thể ra ngoài gặp nhau được không?”
Vài giây trôi qua, cậu ta nhận được câu trả lời.
Nhiễm Phàm:
“Được.”
Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì
Đánh giá:
Truyện Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì
Story
Chương 21: Chúng ta có thể ra ngoài gặp nhau được không?
10.0/10 từ 32 lượt.
