Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú

Chương 350


Chu Đại Sơn lập tức từ chối: “Huynh sẽ ở ngoài cùng muội.”

Lúc này, Chương Nhân cũng từ nhà xí bước ra: “Ta cũng sẽ cùng canh gác với ngươi.”

Bọn họ đã sớm được Chu Kiều Kiều nuôi dưỡng thành những tráng hán khỏe mạnh. Nếu đến lúc này mà còn không thể chống đỡ một khoảng trời, thì bọn họ đúng là ăn cơm uổng phí.

Chu Kiều Kiều bất lực: “Các huynh sẽ làm muội phân tâm, không thể dốc toàn lực.”

Đến lúc đó nếu nàng cần sử dụng không gian thì bất tiện biết bao? Chu Đại Sơn mặc kệ, dù sao huynh ấy vẫn cứ kiên quyết: “Huynh nhất định phải ở cạnh muội, đã là lúc nguy hiểm, huynh không thể để muội đối mặt một mình.”

Tuyền Lê

Chương Nhân cũng nói: “Ta cũng vậy, Chu nương tử, ngươi cứ để ta giúp một tay đi.”

Chu Kiều Kiều: “...”

Nàng chỉ đoán là sẽ có nguy hiểm chứ cũng không hoàn toàn chắc chắn.

Vì thế...

“Được rồi, vậy ba người chúng ta sẽ canh giữ trong sân, luân phiên nghỉ ngơi.”

Còn về phần Chu Tiểu Diệu và Trần Phát sau khi nghe nói chuyện này cũng muốn canh cùng bọn họ, Chu Kiều Kiều sống c.h.ế.t không đồng ý.

Trần Phát chỉ là một thư sinh trói gà không chặt. Chu Tiểu Diệu thì mất một cánh tay. Lúc quan trọng, e là hai người họ chẳng giúp được gì nhiều.

Dưới sự kiên quyết của Chu Kiều Kiều, những người khác đều phải về phòng, không được ra ngoài.

Còn ba người bọn họ chuyển hai cái ghế nằm ra sân. Bên cạnh đặt một đĩa cà chua trộn đường và một đĩa hạt dưa.


Vòng đầu tiên, Chu Kiều Kiều và Chu Đại Sơn nằm ngủ trên ghế trước.

Đến giờ Sửu, Chu Đại Sơn dậy thay Chương Nhân nghỉ ngơi.

Đến đúng giờ Dần, Chu Kiều Kiều dậy thay Chu Đại Sơn ngủ.

“Oáp...” Chu Kiều Kiều ngáp một cái thật to. Nàng đứng dậy, vươn vai.

“Ưm, đại ca, huynh ngủ đi.”

Chu Kiều Kiều gọi một tiếng, sau đó chống hông chạy chậm một vòng quanh sân, đầu óc lúc này mới coi như tỉnh táo lại.

Đầu tiên nàng kiểm tra tụ tiễn (tên giấu trong tay áo) trên cổ tay, xác định không có vấn đề gì. Đôi mắt sắc bén cảnh giác nhìn quanh bốn phía.

Chu Đại Sơn và Chương Nhân đều cười, sau đó chuẩn bị ngủ tiếp.

Một đêm đã trôi qua, tuy Bình An và hổ cái chưa về, nhưng bọn họ cảm thấy chắc là không còn nguy hiểm nữa.

“Muội tử, lát nữa muội mệt thì gọi huynh dậy nhé.”

“Vâng, được ạ.”

Chu Đại Sơn và Chương Nhân chẳng mấy chốc đã ngủ say.

Chu Kiều Kiều chắp tay sau lưng đứng cạnh một con sói, mắt nhìn chằm chằm về một hướng, đó là chỗ hổng của bẫy rập, là cái “cửa” để bọn họ đi ra ngoài.

“Gào ——”

Đột nhiên, một tiếng gầm phẫn nộ vang lên khiến Chu Kiều Kiều nổi da gà toàn thân.

Nàng kinh hãi quay đầu nhìn về phía bên trái.


Dưới ánh trăng, bên kia mép cỏ phía tả, một con hổ to lớn vạm vỡ đã bước vào bẫy.

Chu Kiều Kiều không hề do dự, lập tức lao tới. Nàng chắc chắn đó không phải là Bình An hay hổ cái. Hổ cái biết chỗ bẫy rập đằng kia. Hơn nữa nàng cũng đã huấn luyện cho Bình An và những con khác hướng đi vào bãi cỏ nhỏ, chúng tuyệt đối sẽ không đi nhầm mà giẫm phải bẫy.

Hơn nữa... con hổ kia ngay khoảnh khắc bị thương, nhìn thấy Chu Kiều Kiều lao tới liền lập tức nhe nanh, gầm lên với nàng một tiếng.

Mấy con sói chạy tới trước Chu Kiều Kiều một bước, vây quanh con hổ ở khoảng cách hơn một trượng. May mà chúng đã quen chung sống với Bình An và hổ cái, nếu không bây giờ dù đối mặt với con hổ bị thương thì cũng sẽ run rẩy toàn thân.

Chu Đại Sơn và Chương Nhân bị tiếng gầm dọa tỉnh. Cả hai bật dậy ngay lập tức.

“Là Bình An về rồi sao?”

Chu Đại Sơn đã quen với tiếng hổ gầm này, cứ tưởng là Bình An đã về, nên theo bản năng hỏi vọng ra.


Chương Nhân sắc mặt nghiêm túc nói: “Không phải.”

Hắn thấy Chu Kiều Kiều đầy vẻ đề phòng lao về phía đó, lập tức vớ lấy cái cuốc bên cạnh cũng xông ra.

Chu Đại Sơn lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo. Không phải hổ Bình An? Vậy chắc chắn là kẻ địch rồi.

Hắn cũng cầm lấy hai cái liềm, lao ra ngoài.

Còn mọi người trong nhà, ngoại trừ bọn trẻ, ai nấy đều bị tiếng hổ gầm làm cho giật mình tỉnh giấc. Họ ở trong phòng mình nhao nhao nhìn qua cửa sổ ra ngoài.

“Đó... đó hình như không phải Bình An?” Thượng Quan Khuynh Thành hai tay liên tục vò nát khăn tay, giọng run rẩy, “Có phải không? Có phải Bình An không?”

Chu phụ lạnh giọng nói: “Không phải, nếu là Bình An, Kiều Kiều sẽ không chĩa tụ tiễn vào nó.”

Chu Tiểu Diệu: “Muội muội gặp nguy hiểm...”


Hắn làm bộ định xông ra ngoài nhưng bị Thượng Quan Khuynh Thành kéo tay áo lại. Chu Tiểu Diệu nhíu mày nhìn nàng.

Thượng Quan Khuynh Thành lạnh lùng nói: “Bây giờ không phải lúc huynh nên ra ngoài.”

Chu Tiểu Diệu: “Muội muội và ca ca ta đang gặp nguy hiểm bên ngoài, muội bảo ta không nên ra ngoài sao?”

Thượng Quan Khuynh Thành tuy sợ hãi, nhưng lúc này đầu óc lại vô cùng tỉnh táo. Nàng nói từng câu từng chữ: “Nếu ba người bọn họ đều không có cách nào khống chế con hổ, thì người trong nhà sẽ gặp nguy hiểm, đến lúc đó mới là lúc huynh nên dũng cảm chắn ở phía trước.”

Nếu đến nước đó, nàng sẽ giấu bọn trẻ và bá phụ bá mẫu đi, sau đó cùng Chu Tiểu Diệu chắn ở cửa. Dù có phải liều mạng, cũng sẽ tranh thủ cho họ một tia cơ hội sống sót.

Chu Tiểu Diệu còn muốn nói gì đó.

Chu mẫu lại nói: “Ở đây ngoại trừ muội muội con, thì Khuynh Thành là người bình tĩnh nhất, con nghe con bé là đúng đấy.”

Nghe lời nàng ấy cũng chính là nghe lời Kiều Kiều. Nói về lo lắng, bà sao có thể không lo cho con gái mình, nhưng bà tin Kiều Kiều, tin Khuynh Thành. Nếu cuối cùng vì chuyện này mà mất mạng, bà cũng cam lòng.

Ngô Ngọc Nương cũng rưng rưng nước mắt nói: “Đúng vậy, nghe Khuynh Thành đi, đừng ra ngoài làm vướng chân họ, chúng ta càng nên tin tưởng họ.”

Chu Tiểu Diệu nghe mọi người đều nói vậy, mím môi, quay lại đứng dưới cửa sổ, nhìn chiến sự bên ngoài.

Lúc này ở nhà họ Vương và nhà họ Trần cũng như vậy, bọn họ vô cùng lo lắng cho ba người bên ngoài, cũng lo cho chính bản thân mình.

Vương thúc càng nói: “May mà lúc trước người nhà họ Chu cùng đi vào với chúng ta, nếu không... e là chúng ta đã sớm trở thành thức ăn trong miệng mãnh thú rồi.”

Vương thẩm: “Mong sao bọn họ bình an qua được kiếp nạn này, Bình An... Bình An... sao còn chưa về chứ?”

Tụ tiễn của Chu Kiều Kiều nhắm thẳng vào con hổ, vừa vào tầm bắn, nàng liền không do dự b.ắ.n ra ba mũi tên.

Ba mũi tên cùng phát, không ngoại lệ đều trúng vào người con hổ.


“Gào ——”

Chân con hổ vì giẫm phải mảnh tre sắc nhọn mà đang chảy máu. Lại thêm ba mũi tên bất ngờ ập tới khiến nó đau đớn kêu lên. Tiếng hổ gầm chấn nhiếp vạn vật, huống hồ là một tiếng gầm đầy phẫn nộ như vậy, ngay cả Chu Kiều Kiều đứng cách xa thế này tim cũng đập nhanh như sấm, thình thịch liên hồi.

Nàng khó chịu ôm lấy ngực.

Chu Đại Sơn lập tức chạy tới đỡ nàng: “Muội sao rồi?”

Chu Kiều Kiều: “Tiếng gầm của nó lợi hại quá, muội...”

Nàng muốn lại gần cũng không được.

“Gào ——”

“Gào ——”

Chu Kiều Kiều còn chưa nói hết câu, lại có hai tiếng hổ gầm nữa truyền đến.

Chu Kiều Kiều c.ắ.n môi cố nén cảm giác khó chịu do âm thanh gây ra. Nhìn con hổ dường như muốn đứng dậy đối đầu với hai tiếng gầm kia, nhưng nó vừa đứng dậy liền ngã rầm xuống đất.

Ánh mắt Chu Kiều Kiều trở nên tàn nhẫn.

Là mê d.ư.ợ.c trên mũi tên của nàng đã phát huy tác dụng. Đây chính là loại mê d.ư.ợ.c nàng đã bỏ ra số tiền lớn để mua, mạnh hơn loại trước gấp mấy lần. Chuyên dùng để đối phó với nó.

“Là Bình An và hổ cái!” Chu Đại Sơn vui mừng reo lên.

Bình An và hổ cái đi vào từ phía không có bẫy rập.

Bình An lao lên trước, nhảy vọt một cái xa vài mét, nhanh như tia chớp đã đến bên cạnh Chu Kiều Kiều.

Nó rướn người che chắn trước mặt Chu Kiều Kiều, hướng về phía con hổ bị thương kia gầm lên một tiếng thật lớn: “Gào ——”    

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú Truyện Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú Story Chương 350
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...