Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Chương 75
Đường Phi mắng Hà Tiên Tiên là “con buôn gian xảo” xong lập tức gọi lại cho chị ấy.
Đầu dây bên kia, giọng người phụ nữ vang lên: “Em thời Thương về rồi à?”
“Ừ, về rồi.” Đường Phi nhanh chóng nhận ra có điều gì đó không ổn, bèn hỏi ngược lại: “Làm sao chị biết bọn em đã tới thời Thương?”
“Là Thái Húc nói.” Hà Tiên Tiên cũng không nói quá nhiều trong điện thoại, chỉ nói: “Khi nào rảnh thì sắp xếp đến chỗ chị một chuyến, chị có chuyện cần bàn, liên quan đến cửu vĩ hồ và Trụ Vương.”
“Chị biết gì rồi?” Đường Phi vội hỏi.
Hà Tiên Tiên thở dài: “Các người về rồi sẽ biết.”
Cúp máy xong, Đường Phi kể lại nguyên văn những gì Hà Tiên Tiên vừa nói cho mọi người nghe.
Đế Tân chau mày, nghi hoặc: “Tôi với cô Hà kia vốn chẳng quen biết, cô ta có thể biết được gì chứ?”
Đường Phi giải thích: “Nhưng chị ấy thuộc tộc hồ ly, chắc hẳn có thể biết được gì đó từ chỗ Đát Kỷ. Tôi quen Hà Tiên Tiên lâu rồi, chỉ biết chị ấy là tộc trưởng tộc hồ Thanh Khâu hiện nay, nhưng tuổi tác thật sự bao nhiêu, năng lực đến mức nào thì tôi hoàn toàn không rõ. Dường như việc gì chị ấy cũng đều biết, việc gì cũng làm được. Nhưng chị ấy cũng rất thực tế, không có tiền thì có những chuyện đừng hòng hỏi được.”
Lúc này đang là buổi tối, nên tất nhiên Tần Kiêu xuất hiện.
Tần Kiêu vừa từ thời Thương trở về, hiển nhiên rất nhớ chiếc giường lớn ba mét của mình. Anh ấy ngáp dài một cái, nói: “Mặc kệ là chuyện gì, chúng ta cũng phải về nhà ngủ trước đã chứ? Đi thôi, ngủ một giấc dậy ăn một bữa thật ngon, rồi thong thả mà về nước.”
Đường Phi cũng gật đầu đồng tình, ngáp theo: “Ừ, ở thời Thương vất vả hơn hai tháng, cái giường gỗ cứng đến mức có thể chèn chết người. Trước tiên cứ về nhà nghỉ ngơi cho đã.”
Biệt thự nhà họ Tần rất lớn, cao năm tầng, Đường Phi ở tầng năm.
Hôm sau, khi Đường Phi tỉnh dậy thì đã là ba giờ chiều. Maruichi đến gõ cửa, đứng ngoài gọi cô: “Phi Phi, dậy đi nào, anh Lê nấu lẩu rồi đấy, nếu chị còn không dậy thì bọn tôi không chờ đâu nhé.”
“Dậy rồi, dậy rồi!” Đường Phi vừa nghe đến lẩu là bật dậy khỏi giường, nhanh chóng búi mái tóc dài thành búi tròn, mặc nguyên bộ đồ ngủ liền thân in hình dâu tây chạy xuống lầu.
Bộ đồ ngủ liền thân không có thắt lưng quả thật là một thảm họa đối với đôi chân ngắn của cô, nhưng vì mặc thoải mái, lại nghĩ dưới nhà toàn là người quen, nên cô cũng chẳng mấy để ý, cứ thế đi xuống.
Khi cô xuống lầu, ông quản gia cùng mấy người hầu đang bưng đồ ăn, còn Tần Lê thì mặc áo sơ mi sẫm màu, xắn tay áo đến khuỷu, bận rộn thả rau vào nồi lẩu, động tác tỉ mỉ dịu dàng.
Mọi người nhìn thấy Đường Phi từ trên lầu đi xuống, ai nấy đều lộ vẻ chán ghét.
Đế Tân là người lên tiếng đầu tiên: “Ủa, sao hôm nay cô Đường lại ăn mặc thế này? Lát nữa chúng ta còn phải đi ‘chim lớn’ đấy.” (chim lớn là máy bay á)
Ông tốt bụng nhắc nhở cô, dù sao thì ăn xong lẩu là bọn họ phải ra sân bay. Ai cũng tưởng Đường Phi nửa ngày chưa xuống là vì bận trang điểm trên lầu, ai ngờ cô lại mặc đồ ngủ, đi dép lê, tóc búi củ tỏi đi xuống, thật sự khiến người ta khó tin nổi.
Maruichi vừa cắn đũa vừa nói: “Phi Phi, chị đây là tự buông thả bản thân à? Trước kia gặp bọn tôi lúc nào cũng trang điểm, chải tóc, mặc váy siêu ngắn, ăn mặc như Mã Hiểu Linh vậy, hôm nay sao thế?”
Thái Húc cũng tặc lưỡi: “Chị Đường Phi, em thấy chị không trang điểm, đi dép lê thế này trông siêu dễ thương luôn ấy!”
Chu Khánh hừ lạnh một tiếng, chặn họng Thái Húc: “Đồ nịnh hót.”
Đường Phi rưới dầu mè, dầu hào cùng tỏi băm, rau mùi, hành hoa vào bát, lại thêm chút ớt hiểm nhỏ rồi trộn đều. Sau đó cô dùng một tay bật lon nước uống Vương Lão Cát, mới lên tiếng: “Đấy là vì tôi coi các cậu như người nhà cả. Lát nữa ăn xong lẩu chẳng phải còn phải đi xe ra sân bay, rồi ngồi máy bay mấy tiếng đồng hồ nữa sao? Bộ đồ này ngồi máy bay rất hợp, rất thoải mái. Đợi xuống máy bay tôi sẽ vào nhà vệ sinh thay.”
Tần Lê gắp cho cô mấy miếng sách bò đã chín, dịu dàng nói: “Thoải mái là được rồi, thật ra cũng chẳng cần tự gây áp lực cho mình. Mỗi lần cô mang giày cao gót hay giày độn gót đi tác chiến, tôi đều lo cô sẽ bị trật chân.”
Đường Phi: “…” Cô cúi đầu ăn cơm, trật chân là chuyện không bao giờ xảy ra, cả đời này cũng không thể xảy ra. Cho dù lúc bắt quỷ có bị trật chân, cô cũng phải cắn răng mà đứng thẳng, tuyệt đối không thể để mất mặt trước mặt ma quỷ!
***
Sáu giờ chiều, máy bay từ Úc cất cánh, hành trình hơn mười tiếng, Đường Phi ngủ một mạch suốt đường bay về nước.
Vừa xuống máy bay, không biết fan hậu viện moi tin từ đâu, thấy cả nhóm đi ra là lập tức gào ầm lên
“Á á á á á, tổ năm người bắt quỷ ra rồi á á á á á——”
Đám fan điên cuồng vẫy bảng tên đón idol, gào khản cả giọng
“Phi Phi á á á, trời ơi Phi Phi ngoài đời dễ thương quá!!!”
“Tần Lê cao quá trời luôn!! Phi Phi với Tần Lê đúng kiểu cặp đôi chênh lệch chiều cao đáng yêu nhất, CP này tôi khóa chặt rồi! Ai dám tách tôi đập chết luôn!!”
“Cậu út Thái Húc của tui sao mà tiều tụy vậy, đau lòng ghê!!!”
“Maruichi Maruichi! Maruichit con trai mẹ, nhìn mẹ nè, nhìn mẹ đi!!!”
“Anh Chu Khánh, em thích anh! Em có thể vừa gả cho anh vừa bái anh làm sư phụ được không?!”
……
Đám fan rầm rộ đuổi theo cả sáu người cùng vệ sĩ ra tận ngoài sân bay. Sáu người mặt lạnh tanh, bị chặn đường khiến trong lòng bực bội, chỉ có thể cố nhịn cơn muốn trợn trắng mắt.
Trong tiếng la hét huyên náo nối tiếp như sóng trào, cuối cùng bọn họ cũng chen lấn lên xe.
Lên xe rồi, Chu Khánh trợn trắng mắt: “Trời ạ, không ngờ có một ngày em lại bước lên con đường ngôi sao? Thật là khó tin.”
Chu Khánh có khuôn mặt rất bình thường, ngũ quan ngay ngắn, không nổi bật, nhưng vì trong chương trình biểu hiện đáng yêu nên đã thu hút không ít fan. Hiện tại trong chương trình, ngoài Thái Húc đảm nhận vai trò “tiểu thịt tươi” ra thì những người khác đều là các “anh đại bắt quỷ” hùng hổ.
Fan còn đặt cho họ một cái tên, gọi là “Thiên đoàn bắt quỷ”, thậm chí còn lập hẳn một fanpage trên Weibo.
Bên tay trái Đường Phi là tiểu thịt tươi Thái Húc, cũng là gương mặt dễ thương nhất của nhóm. Hai bên lần lượt là “Hộ pháp bên trái” Chu Khánh và “Hộ pháp bên phải” Maruichi, do cư dân mạng đặt biệt danh.
Ảnh “Thiên đoàn bắt quỷ” ở sân bay bị chụp lại, sau đó bị một tài khoản marketing tung lên Weibo. Ảnh vừa đăng lên, phía dưới fan đã vô cùng phấn khích:
“A a a a ông chú râu quai nón này là ai thế? Soái quá đi mất! Chẳng lẽ là thành viên mới sao?”
“Có khi nào là diễn viên khách mời cho số tiếp theo của chương trình không?”
“Làm sao có thể chứ! Mùa hai của show tạp kỹ đã kết thúc rồi mà!! Chẳng lẽ là nam chính của Cô gái bắt quỷ? Người mới mà Mạn Thành đang lăng-xê? Nam chính trong tiểu thuyết gốc vốn dĩ chính là kiểu chú bác cơ mà! Đừng nha, tui kiên định CP ‘Băng Đường Tuyết Lê’, không lay chuyển!”
Ban đầu, fan couple đặt tên cho cặp này là “Phi Lễ”, chính là cách đọc đồng âm của “Phi Lê” (). Nhưng gọi mãi thấy kỳ quá, nên dứt khoát lấy họ của Đường Phi và tên của Tần Lê, đổi thành “Đường Lê”. Rồi chẳng hiểu sao, lại biến tấu thêm thành “Băng Đường Tuyết Lê”.
Trên xe bảo mẫu, Đường Phi vừa lướt Weibo vừa mặt không cảm xúc: “CP Băng Đường Tuyết Lê cái quái gì vậy? Ghép đôi với Tần Vạn Tam mà ngọt như vậy à?”
“Chị Phi Phi, chị đừng nói thế, coi chừng anh Kiêu sẽ ghen đó.” Thái Húc lên tiếng.
Châu Khánh thì cười hề hề: “Chị với Tần Lê là ‘Băng Đường Tuyết Lê’, vậy với Tần Kiêu thì là gì nhỉ?”
Đường Phi lạnh nhạt cười khẩy: “Băng Đường Sa Điêu. Tôi là Băng Đường, còn anh ta là điêu.”
Tần Lê: “…”
Thái Húc: “…”
Maruichi: “…”
Châu Khánh: “Chị đừng nói vậy, kẻo Kiêu Kiêu sẽ khóc trong thầm lặng đó!”
Vì bọn họ đã nghỉ ngơi khá tốt trên máy bay, nên sau khi hạ cánh cũng không về nhà. Tần Lê, Đường Phi và Đế Tân đi thẳng đến khách sạn Hà Tiên Tiên. Còn Maruichi, Thái Húc và Châu Khánh thì quay về biệt thự của Đường Phi trước, mang tin vui cho Tử Tiểu Bạch và Hắc Đường.
Chiếc xe bảo mẫu đưa Châu Khánh cùng hai người khác đến ngã tư, sau đó lao thẳng vào ngõ Tiên Cảnh.
Khi xe dừng ở đầu hẻm, không thể đi sâu hơn nữa, ba người đành đi bộ vào hẻm.
Vừa bước vào, họ cảm nhận được một điều không ổn. Bình thường hẻm này rất ồn ào, đi qua có thể nhìn thấy ông già ngồi ngoài cửa chơi cờ, lũ trẻ chạy nhảy khắp nơi, cùng âm thanh nhạc phát ra từ loa…
Nhưng hôm nay, cả hẻm vắng lặng, yên ắng một cách khác thường.
Tần Lê và Đế Tân vô cớ cảm thấy căng thẳng, thần kinh căng như dây đàn. Đường Phi giải thích: “Đây là chị chủ thêm bùa kết giới, để phòng ngừa người khác theo dõi chúng ta.”
Khi tới khách sạn Hà Tiên Tiên, Đường Phi mở cửa bước vào, tiếng chuông gió vang lên trong trẻo.
Hà Tiên Tiên ngồi ở quầy tiếp tân chơi bài tiến lên như mọi khi, thấy họ tới thì kết thúc ván bài đang chơi, đặt điện thoại xuống và nói: “Ba người theo tôi lên lầu.”
Ba người đi theo Hà Tiên Tiên lên tầng bốn, bước vào một căn phòng nhỏ tối đen như mực.
Trong phòng hoàn toàn tối tăm, không một tia sáng, giơ tay cũng không nhìn thấy gì. Chỉ nghe cửa phía sau “bịch” một tiếng đóng lại, rồi ngọn nến xung quanh “bùm bùm” bừng sáng.
Đây là một căn phòng rộng lớn giống như thư viện, nhìn một mắt cũng không thấy tận cùng. Bốn bức tường đều được kê giá sách đầy ắp sách vở. Những cuốn sách này trông đã có tuổi, bìa cổ, chữ viết cũng không phải kiểu chữ hiện đại.
Hà Tiên Tiên dẫn ba người đi sâu vào thư viện, vừa đi vừa nói: “Các cậu đã đi một chuyến sang thời Thương, chắc chắn có rất nhiều chuyện muốn biết, phải không? Nếu muốn xem sổ sinh tử của Tần Quảng Vương thì mọi người sẽ chẳng được xem đâu, tốt nhất là thôi hi vọng đi.”
Đường Phi nghi hoặc hỏi: “Sao chị biết chúng tôi muốn xem sổ sinh tử?”
“Chẳng phải mọi người đến triều Thương đã gặp Tư Nhu rồi sao? Vậy cũng nên biết chuyện của Lăng Hoàn rồi chứ? Đường Phi, chị quen em lâu như vậy, tất nhiên biết tính cách của em. Em sẽ để thắc mắc suốt đời mà không tìm hiểu sao?” Hà Tiên Tiên dừng bước, quay sang nhìn Đế Tân: “Khi anh xuyên không trở về thời Thương truy đuổi cửu vĩ hồ, chẳng phải gặp một con thất vĩ hồ phá chuyện sao? Con thất vĩ hồ đó chính là tôi.”
“Lúc đó tôi cứ tưởng con cửu vĩ hồ kia là A Cửu đời đó, ai ngờ lại vô tình cứu được A Cửu xuyên thời gian từ vài nghìn năm sau.”
Hà Tiên Tiên quay người tiếp tục đi, dẫn ba người đến trước một bức tường đá. Chị ấy vung tay, các hình khắc trên tường được ánh sáng vàng phác họa, dần dần trở nên rõ ràng và sống động.
Trên vách đá có hình Bàn Cổ khai thiên lập địa, cũng có hình Nữ Oa, Phục Hy với biểu tượng xoắn kép.
Hà Tiên Tiên chỉ vào bức tranh trên vách đá nói: “Trước tiên, tôi sẽ kể cho mọi người nghe một câu chuyện.”
Đường Phi trêu chọc: “Chẳng lẽ chị định kể cho chúng tôi nghe chuyện Bàn Cổ khai thiên lập địa, Nữ Oa nặn người bằng đất sét à?”
Hà Tiên Tiên cười: “Câu chuyện sẽ bắt đầu từ đây.”
Cảnh trên vách đá hòa vào một làn sương hồng, biến thành một đoạn hoạt hình màu sắc giống như anime. Khi hình ảnh trôi nổi, Hà Tiên Tiên tiếp tục kể: “Thần cổ đại Bàn Cổ tình cờ đến Trái Đất, ngủ say trong khoang du hành hơn một nghìn năm. Khi tỉnh dậy, ngài dùng năng lượng cơ thể mình để tạo ra núi sông trên Trái Đất, đồng thời hình thành tầng khí quyển.”
“Sau Bàn Cổ, Nữ Oa và Phục Hy cùng các thần âm ty lần lượt đến đây. Trong sinh học, DNA là hai chuỗi deoxyribonucleotide quấn vào nhau, tạo thành cấu trúc xoắn kép. Và từ cổ chí kim, hình ảnh Nữ Oa, Phục Hy giao phối cũng chính là cấu trúc xoắn kép của phân tử DNA, điều này không phải trùng hợp. Con người không phải là sản phẩm do Nữ Oa nặn bằng đất, mà là kết quả của sự hợp tác giữa Nữ Oa và Phục Hy.”
“Trong thời cổ đại, để hệ thống Trái Đất vận hành bình thường, Nữ Oa, Phục Hy tiếp quản thế gian, còn các thần âm ty cai quản âm gian. Trong số các thần âm ty, mọi người quen thuộc nhất là mười điện Diêm Vương và Địa Tạng Vương, nhưng còn một vị mà có thể mọi người chưa biết, đó là Minh Vương thực sự của âm gian.”
“Khi loài người ngày càng đông, các bộ lạc tranh giành lãnh thổ dẫn đến tàn sát lẫn nhau, chiến tranh tràn xuống trần gian, âm hồn ngày càng nhiều. Hệ thống luân hồi âm gian quá tải, năng lượng trung tâm bùng nổ, khiến hệ thống tầng khí quyển do Bàn Cổ tạo ra bị tổn hại. Đất sụp trời sập, trần gian như luyện ngục.”
“Nữ Oa, Phục Hy đã hy sinh bản thân, dùng chính năng lượng của mình để lấp đầy các lỗ hổng trong tầng khí quyển. Đây chính là câu chuyện sau này trong thần thoại cổ đại về Nữ Oa vá trời. Còn Minh Vương âm gian thì dùng năng lượng của mình để bù đắp lõi Trái Đất bị sụp đổ.”
Nghe đến đây, Đường Phi nhíu mày, ngắt lời: “Đợi đã, ý cô là, Vương Xuyết Xuyết và bọn họ vẫn còn sống từ thời Bàn Cổ khai thiên lập địa đến giờ? Họ đã trải qua thời Nữ Oa, Phục Hy?”
Hà Tiên Tiên gật đầu, rồi nói tiếp: “Đúng vậy, nếu nói nghiêm túc, họ là những vị thần còn sót lại duy nhất trên Trái Đất.”
Đường Phi càng nghe càng hoang mang: “Vậy là câu chuyện về chúng ta cũng phải kể từ lúc Bàn Cổ khai thiên lập địa sao?”
“Vị Bát Điện này trong quá trình tái sinh, liên tục chứng kiến những thảm kịch ở trần gian, sự phản bội trong tình thân, tình yêu và tình bạn, cùng những cuộc tàn sát giữa các bộ lạc. Có lẽ do ‘giáo dục bào thai’ không trọn vẹn, khiến linh hồn không thể hòa hợp, trực tiếp chia làm hai nửa rõ rệt: một nửa là Minh Vương Lăng Dực, luôn hối tiếc vì những hy sinh trước đây cho loài người dường như không xứng đáng; một nửa là Bát Điện Lăng Hoàn, luôn khao khát và trông đợi những điều tốt đẹp ở trần gian.”
“Vì hai nhân cách đều có ý thức riêng, lại không đồng ý với quan điểm của đối phương nên từ chối hòa nhập. Để linh hồn có thể hợp nhất thành công, Lăng Hoàn và Lăng Dực đã đặt cược một ván. Lăng Hoàn cược rằng tình cảm của con người cũng có thể thuần khiết, ví dụ như tình yêu; còn Lăng Dực thì kiên quyết cho rằng bản tính con người phức tạp, bất kỳ tình cảm nào cũng có thể thay đổi theo môi trường và thời gian. Hai bên đã thỏa thuận, ai thua sẽ chủ động hòa nhập với đối phương.”
“Sau khi ván cược bắt đầu, thì mới có Đế Tân và Đát Kỷ, cùng cửu vĩ hồ. Đế Tân và Đát Kỷ theo lời chúng ta, là một ván cờ của định mệnh. Còn Lăng Dực, chính là Trời.”
Đường Phi nhớ lại Tư Nhu và Lăng Hoàn ở triều Thương, những điều từng không hiểu bỗng chốc sáng tỏ. Cô thốt lên: “Không ngờ. Vậy, kẻ đã làm gãy xương sống của Tư Nhu chắc chắn chính là Lăng Dực, thật là b**n th**. Vậy ý chị là, Tần Lê và Tần Kiêu lần lượt chính là Lăng Hoàn và Lăng Dực?”
“Ban đầu tôi không chắc, cho đến khi xem lại chương trình thực tế các người trở về lại năm1995, tôi mới xác định được.” Hà Tiên Tiên nhìn sang Tần Lê rồi nói tiếp: “Cậu bé ấy, dù có biến thành xác sống, làm sao có thể có ý chí mạnh mẽ đến vậy?”
Đế Tân và Đường Phi đắm chìm trong câu chuyện, chỉ có Tần Lê lên tiếng hỏi: “Sao cô biết những chuyện này?”
“Tư Nhu nói với tôi,” Hà Tiên Tiên nhìn Đường Phi rồi nói tiếp: “Sau khi thời Thương diệt vong, Tư Nhu đi khắp nơi, tình cờ cứu được tôi, tôi theo cô ấy vài năm. Tư Nhu và Lăng Hoàn sống cùng nhau một thời gian, hai người yêu nhau và kết hôn.”
Nghe đến đây, Đường Phi băn khoăn: “Lăng Hoàn vốn là Bát Điện của âm phủ, sao có thể kết hôn với một cô gái trần thế? Chẳng phải thần linh âm phủ không có giới tính sao?”
“Đạo Trời nói linh tinh thôi, tất nhiên, đạo trời này chính là Minh Vương tự lập ra.”
Tần Kê tò mò hỏi tiếp: “Rồi sao nữa? Hai người ở bên nhau bao lâu? Có phải kiếp này sang kiếp khác không?”
“Còn kiếp này sang kiếp khác? Cậu nghĩ hay lắm đấy,” Hà Tiên Tiên trợn mắt với Tần Lê, “Hai người kết hôn ngày đầu tiên, Lăng Dực tỉnh dậy đã siết chết Tư Nhu. Kỳ lạ là, sau khi Tư Nhu chết, hồn phách cô ấy không luân hồi, mà là biến mất hoàn toàn. Lăng Dực luôn nói mình là Trời, là Đạo, không ai phá vỡ được quy luật của mình. Vì tức giận, Lăng Hoàn phá vỡ đạo trời này, dùng nước Mạnh Bà phong ấn ký ức, nhảy vào hệ thống luân hồi, đầu thai làm người trần, kiếp này sang kiếp khác đi tìm Tư Nhu.”
“Nhưng mỗi đêm tân hôn của kiếp mới, kiếp luân hồi của Tư Nhu đều không thoát khỏi số phận bị Lăng Dực tái sinh tra tấn và g**t ch*t.”
Đường Phi mím môi, khó chịu: “Ý chị là, tôi chính là kiếp luân hồi của Tư Nhu. Tần Vạn Tam là Lăng Dực, Tần Kiêu là Lăng Hoàn? Mỗi kiếp, chúng tôi sẽ đi đến hôn lễ, và mỗi kiếp, tôi đều bị Tần Vạn Tam tỉnh giấc và siết chết sao?”
Hà Tiên Tiên gật đầu: “Đây đã là kiếp thứ mười hai, mười một kiếp trước đều như vậy. Mỗi lần Lăng Dực tỉnh dậy thấy mình lấy em đều sẽ tức giận siết chết em. Mỗi lần Lăng Hoàn tỉnh dậy thấy Tư Nhu kiếp trước chết thì sẽ tức giận nhảy vào hệ thống luân hồi.”
Đường Phi: “Chết tiệt….”
Tần Lệ: “…”
Đế Tân vốn còn cảm thấy mình khá đáng thương, bỗng nhiên trở thành quân cờ trong ván cờ của người khác. Nhưng nghe tới đây, lại thấy một sự sảng khoái khó tả, lập tức giả vờ thương cảm vỗ vai Tần Lệ: “Chia buồn nhé.”
Tần Lê liếc ông một cái, ánh mắt sắc bén như muốn nói: “Chia buồn cái gì chứ?”
Đế Tân hiểu ra ý trong mắt anh, nhỏ giọng nói: “Có vẻ kiếp này cậu không còn hy vọng cưới được cô Đường rồi. Không sao, làm bạn của cô Đường, tôi sẽ giúp cô ấy tìm một chàng trai ưng ý. Chu Khánh, Thái Húc đều là lựa chọn tốt. Nếu cô Đường không coi trọngtuổi tác, Maruichi cũng ổn.”
Maruichi đang nhai gà rán ở tiệm gà rán, bỗng hắt xì một cái.
Đường Phi mặt lạnh, nắm tay siết chặt phát ra tiếng kêu răng rắc.
Người tủi thân nhất chính là Tần Lê, vừa mới động chút tình cảm với Đường Phi, chưa kịp hành động theo đuổi đã nghe tin sốc này.
Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Đánh giá:
Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Story
Chương 75
10.0/10 từ 11 lượt.
