Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Chương 70
Đã xác định sẽ quay về thời cổ đại, dĩ nhiên Đường Phi không thể tiếp tục mặc váy ngắn nữa. Cô tự cải tiến một bộ jumpsuit phong cách giản dị, dạng thắt eo cao, phối cùng một đôi giày thể thao trắng dễ phối.
Vì jumpsuit là dạng eo cao nên trông chân cô dài hơn hẳn. Cô còn mua một cây trâm dài giả điểm thúy, cài lên tóc đuôi ngựa, khiến cả người mang thêm chút hơi hướng cổ điển. Tần Lê cũng đổi sang một bộ đồ đen giản dị, dáng anh cao, chân dài lại đẹp trai, cho dù khoác cái bao tải cũng vẫn điển trai.
Đường Phi bày tỏ… thật sự ghen tỵ quá đi.
Chín giờ tối, cuối cùng xe của họ cũng tới nghĩa trang.
Lần này, xét đến các yếu tố bất khả kháng, chỉ có Đường Phi và Tần Lê quay về thời Thương.
Chu Khánh cùng Maruichi, Thái Húc tiễn họ đến nghĩa trang gần đó.
Vì Tần Kiêu đã tiếp nhận ký ức của Tần Lê nên hiển nhiên tâm trạng không mấy vui vẻ. Chu Khánh bèn an ủi: “Anh Kiêu, nghĩ đến chuyện vui lên. Dù sao thì Bạch Lộ dưới Địa phủ cũng sống khá vui vẻ, đúng không? Anh phải bảo vệ tốt cho Đường Phi, làm gì cũng đừng nóng nảy, phải cẩn thận đấy, có chuyện gì thì lập tức quay về, đừng ở lại lâu.”
Tần Kiêu bĩu môi, ừ một tiếng: “Biết rồi, tôi đâu phải loại người bốc đồng.”
Maruichi nhét vào tay Tần Kiêu một túi vải, nói: “Anh Kiêu, đây là thẻ bùa tôi vẽ cho anh, anh mang theo bên mình, lúc cần thiết thì lấy ra dùng. Anh phải bảo vệ Phi Phi của tôi đấy, đừng có manh động trong mọi tình huống.”
Tần Hiệu đập tay vào ngực, kiên quyết nói: “Cho dù ông đây có chết cũng sẽ bảo vệ người phụ nữ của mình, OK?”
Thái Húc đưa cho anh ấy một túi đồ ăn vặt, rồi nhỏ giọng hỏi: “Từ khi nào chị Phi Phi trở thành phụ nữ của anh vậy? Anh Kiêu, anh đừng làm hoen ố danh tiếng của chị Phi Phi!”
Tần Kiêu tức phồng má: “Các cậu không biết hồi nhỏ tôi đã nói muốn cưới cô ấy à? Tần Lê không thừa nhận, nhưng tôi thì có! Đàn ông đã nói ra thì có bốn con ngựa kéo cũng không đuổi lại được đâu!”
Vừa nói, anh ấy vừa ôm chặt túi đồ ăn mà Thái Húc nhét vào lòng mình.
Lúc này, Đường Phi lợi dụng tử khí trong nghĩa trang để mở cánh cửa thời không. Cô quay lại nói với họ: “Cửa thời không mở rồi, Tần Kiêu! Anh đang làm cái gì vậy!! Sao hành lý của tôi vẫn chưa được mang xuống xe?!”
Tần Kiêu ôm chặt đồ ăn của mình, “Ồ” một tiếng: “Tôi đi ngay đây!”
Anh ấy còn chưa kịp bước đến trước xe thì Đường Phi đã chạy lại, nhét nguyên người anh vào trong xe. Cô ngồi vào ghế lái, nói: “Không kịp nữa rồi, chúng ta cứ lái xe đi thẳng thôi.”
Nói xong, từ trong cánh cửa thời không lập tức dâng lên một lực hút khổng lồ. Vì người mở cửa thời không là Đường Phi đang ngồi trong xe, cho nên lực hút này kéo thẳng cả chiếc SUV vào bên trong.
Chu Khánh, Maruichi và Thái Húc nhìn cảnh này mà há hốc mồm.
Chu Khánh tặc lưỡi cảm thán: “Ghê, thật sự ghê. Đường Phi để mang hết hành lý qua bên đó thì đúng là không từ thủ đoạn nào. Nói chứ, rốt cuộc chị ấy mua những gì vậy? Mà lại chất đầy một xe lớn như thế?”
Chiếc SUV đó có thể chở tám người, nhưng toàn bộ hàng ghế sau đã bị Đường Phi chất kín hành lý. Vì đống đồ của Đường Phi là do Tần Lê dẫn Maruichi và ông quản gia đi mua nên Maruichi rất rõ cô đã mua những gì.
Maruichi giơ ngón tay đếm: “Thịt đại đao nhập khẩu từ nước Hoa, thịt Đường Tăng, chân gà ngâm ớt, măng ngâm ớt các loại, bò cay Tứ Xuyên mấy loại, tương đậu Lão Can Ma mấy hũ… Ồ, còn cả mấy món ăn đóng gói hút chân không, cơm tự làm nóng, mì ly, sô-cô-la, bánh quy nén, v.v…”
Chu Khánh: “… Sao chị ấy không vác luôn cả siêu thị về cho rồi?”
Thái Húc nói: “Gần như thế rồi. Chị Đường Phi còn có bốn cái túi bát quái, anh biết bên trong chứa gì không?”
Chu Khánh ngạc nhiên: “Chứa gì?”
Thái Húc: “Một túi chứa 100 cục sạc dự phòng, một túi nhét đầy băng vệ sinh, một túi toàn q**n l*t nữ dùng một lần. Còn túi cuối cùng thì chứa mì chính, xì dầu, các loại gia vị nấu ăn.”
Chu Khánh: “What!??? Sao chị ấy không khiêng luôn cả Taobao về thời Thương luôn cho rồi! Người phụ nữ này đúng là độc quá mà!”
Thái Húc thở dài nói: “Chuyện thường thôi, dù sao bên đó chẳng có gì hết. Nếu anh mà xuyên qua, chưa biết chừng mang còn nhiều hơn cả chị ấy nữa.”
*
Cánh cửa thời không hút chiếc SUV của bọn họ vào, thế giới hiện ra trước mắt họ trong xe như một chiếc kính vạn hoa. Từ thời hiện đại sau khi lập quốc, khung cảnh cứ thế lùi ngược dần qua các triều đại, cho đến tận nhà Thương.
…
Ngoại ô Triều Ca, trong một khu rừng hoang rậm rạp.
Vì vài ngày nữa chính là sinh thần của Hoàng hậu Đát Kỷ, Trụ Vương đặc biệt đưa hoàng hậu cùng mấy đội thân binh đến đây săn bắn. Cánh rừng này gọi là Hồ Tử Lâm, tương truyền rằng khu rừng này là thân thể của hồ tiên hoá thành, lối vào Thanh Khâu trong truyền thuyết nằm ngay tại đây.
Sau một tràng tiếng vó ngựa dồn dập, một nữ tử mặc giáp trận và một nam nhân khoác khôi giáp lần lượt cưỡi ngựa lao thẳng vào rừng rậm.
Hai con nai hoa mai bị kinh động, lập tức tung vó bỏ chạy. Nữ tử mặc giáp kẹp chặt chân vào yên, buông cả hai tay khỏi dây cương, rút cung từ sau lưng, tay trái nâng cung, tay phải rút tên, trên lưng ngựa kéo cung thành hình trăng rằm, “vút” một tiếng b*n r*.
Phát tên ấy vô cùng chuẩn xác, trúng thẳng vào chân con nai. Vì con nai đang lao đi với tốc độ cao, không kịp hãm lại nên lăn xuống vách núi.
Con nai rơi xuống một khe núi, lập tức tắt thở. Chẳng bao lâu, hai con hồ ly nhỏ chạy đến, dùng móng vỗ nhẹ vào móng nhỏ của con nai.
Trong đó, một con cửu vĩ bạch hồ hừ lạnh một tiếng, nói: “Đám nhân loại này, sát sinh bừa bãi, ta phải đi giết chúng! Báo thù cho Tiểu Hoa!”
“Đừng nóng vội,” con thất vĩ hồ còn lại đè móng nàng xuống, nói: “Tiểu Cửu, đừng kích động. Sinh tử vạn vật, thiên đạo đã định, chuyện này chúng ta không thể thay đổi. Hơn nữa, lần này chúng ta lén rời khỏi bà ngoại, không được gây chuyện, phải giữ kín tiếng.”
Cửu vĩ hồ bỏ ngoài tai lời can ngăn, nhảy lên một tảng đá, vẫy đuôi nói: “Tiên Tiên, cô đúng là đồ nhát gan! Ta đi báo thù cho Tiểu Hoa đây!”
Nói xong, nó quét đuôi hồ ly một cái, hất thất vĩ hồ văng xa mấy mét rồi bay thẳng lên phía trên khe núi.
Ngựa của Đát Kỷ lao đi trước, ngựa của Đế Tân sát theo sau. Nàng nhảy xuống trước, bước tới bên khe núi nhìn con nai vừa trúng tên. Không ngờ, từ phía dưới bỗng vươn lên một chiếc đuôi hồ ly, kéo nàng xuống khe.
Cây cung của nàng rơi xuống khe núi sâu chừng ba mươi mét, nàng nắm chặt một cành cây, lớn tiếng kêu: “Tử Thụ! Cứu thiếp với!”
Đế Tân nghe thấy tiếng gọi cầu cứu của thê tử, lập tức thúc ngựa theo hướng đó lao tới. Thế nhưng, bất ngờ một làn khói mù dày đặc bao phủ, khiến hắn mất phương hướng. Hắn ghìm cương, quay đầu ngựa quan sát xung quanh. Trong làn sương mù, bất chợt xuất hiện một nam nhân mặc đồ thể thao màu đen.
Ngay khi người đàn ông đó định chỉ đường cho hắn, một chiếc đuôi hồ ly trắng quấn lấy rồi lôi đi mất.
Đế Tân trừng to mắt, ngỡ rằng những gì vừa thấy chỉ là ảo giác.
Bên kia, Đát Kỷ bị kẹt dưới vực núi, không thể lên cũng chẳng xuống được. Trong màn sương mù, Đế Tân đi vòng vòng tìm kiếm, lớn tiếng gọi tên thê tử: “Đát Kỷ, nàng ở đâu?”
“Tử Thụ! Thiếp ở đây!”
Thế nhưng tiếng đáp lại hắn lại vang lên từ bốn phương tám hướng, khiến hắn không tài nào phân biệt được phương hướng thật sự.
Cửu vĩ hồ vốn định giết Đế Tân trước, rồi mới giết người phụ nữ kia. Nhưng khi lao vào trong sương mù và nhìn rõ dung mạo nam nhân, nàng ta lập tức khựng lại.
Người đàn ông ấy thân hình cao lớn, khoác bộ giáp hoàng đế, dung mạo tuấn mỹ, khí thế phi phàm. Chuyến này nàng ta rời khỏi Thanh Khâu vốn là để tìm một tình lang xứng đáng, không ngờ vừa mới ra ngoài đã gặp được một người hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn trong lòng.
Cửu vĩ hồ lập tức động tâm, quay lại bên mép vực, nhập thẳng vào thân thể Đát Kỷ. Yêu quái bọn họ cũng giống như quỷ, đều có thể nhập vào người. Một khi đã ch**m l** th*n th* con người, sẽ tiếp nhận ký ức của họ. Nếu ở lại quá bảy bảy bốn mươi chín ngày, sẽ hoàn toàn đẩy hồn phách con người ra khỏi cơ thể.
Người ban đầu sẽ chết, còn yêu quái thì có thể hoàn toàn ch**m l** th*n th* con người.
Sương mù tan đi, trong thung lũng lại vang lên tiếng kêu cứu của người phụ nữ: “ Tử Thụ, cứu thiếp với!”
Lần này cuối cùng Đế Tân cũng nghe rõ phương hướng, lập tức thúc ngựa lao tới. Hắn tung người xuống ngựa, cuối cùng cũng nhìn thấy thê tử đang treo mình trên cành cây ở vách núi, lập tức trèo xuống, ôm lấy nàng ta hạ cánh an toàn.
Hắn lo lắng nhìn nàng ta, kiểm tra khắp người: “Thế nào? Có bị thương chỗ nào không?”
Người phụ nữ lắc đầu, ánh mắt nhìn hắn mang theo sự ngưỡng mộ và vẻ yêu kiều bẩm sinh của tộc hồ ly. Đế Tân cảm thấy kỳ lạ, lập tức hỏi: “Vì sao lại nhìn Cô như thế?”
Nàng ta kiễng chân, vòng tay qua cổ hắn, cằm khẽ tựa vào vai hắn: “Thiếp sợ.”
Hiếm khi nghe thê tử làm nũng, hắn bật cười sảng khoái, một tay ôm lấy vòng eo nàng ta, nhấc nàng ta lên, đặt trở lại trên lưng ngựa. Giọng hắn trầm hùng và bá đạo: “Sợ gì? Giang sơn này là của Cô. Nếu một ngày nào đó Cô đắc đạo thành tiên, Cô và nàng sẽ không sợ tử sinh, nhất định có thể bên nhau dài lâu.”
Người phụ nữ được hắn ôm ngồi trên lưng ngựa, nhỏ bé như một cục tròn. Hắn cúi người xuống, cằm đặt lên vai nàng ta, bên mặt có râu lún phún cọ nhẹ lên má trắng nõn của nàng ta, nói những lời dịu dàng nhất: “Cô đã hứa với nàng, chỉ cần Cô còn sống một ngày, nhất định sẽ bảo vệ nàng cả đời bình an. Bất cứ ai cũng không được khinh thường hoàng hậu của Cô.”
Lời nói của hắn từng chữ đều làm say lòng người, khiến cửu vĩ hồ cảm thấy mình như rơi vào biển mật ngọt. Vòng tay của hắn mạnh mẽ đến thế, hơi thở lại dịu dàng đến vậy, khiến trái tim nàng ta mềm nhũn thành một vũng đường.
Về tới doanh trại, Đế Tân nhảy xuống ngựa trước, sau đó lại bế thê tử xuống. Thuộc hạ dắt ngựa đi, hắn ôm hoàng hậu của mình vào lều.
Hắn đặt Đát Kỷ xuống giường, cả người áp xuống, đè đến mức thân thể mềm mại của nàng ta có chút chịu không nổi. Nàng ta đưa tay chống vào lồng ngực rắn chắc của hắn, khẽ nói: “Ngài… làm gì vậy?”
Hắn th* d*c một hơi, hôn lên môi nàng ta, bàn tay thành thạo tháo thắt lưng của nàng ta, luồn vào lớp trung y bên trong. Hắn hôn đến khi nàng ta mềm nhũn, gần như hóa thành một vũng nước, mới nói: “Cô muốn cùng nàng… sinh một đứa con.”
Đôi mắt nàng ta đong đầy một làn thu thủy động lòng người, sóng ánh long lanh, khẽ gật đầu, “Ừm” một tiếng.
Mãi cho đến nửa đêm, một người đàn ông mặc đồ thể thao màu đen xách kiếm xông vào trướng, vung kiếm chém thẳng về phía Đát Kỷ ở trên giường.
Đế Tân ngủ không sâu, hắn theo bản năng vớ lấy thanh kiếm bên gối, vừa vung ngang kiếm chặn đòn của người đàn ông mặc đồ thể thao, vừa kéo chăn che thân thể của vợ.
Ánh mắt Đế Tân ngưng tụ một luồng sát khí, giọng trầm xuống đầy tức giận: “Tìm chết.”
Nói xong, hắn bật người nhảy xuống giường, tung một cước về phía người đàn ông mặc đồ thể thao. Dường như đối phương đoán được chiêu thức, nghiêng người tránh né.
Hai thanh kiếm chạm nhau trên không, phát ra tiếng “ong ong ong” tranh minh rung động.
Lúc này, một nữ tướng đi theo Đế Tân xông vào, vung kiếm đâm thẳng về phía người đàn ông mặc đồ thể thao. Kiếm phong của nàng mạnh mẽ như cuồng phong, trực tiếp chém gãy kiếm của người đàn ông đó.
Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Đánh giá:
Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Story
Chương 70
10.0/10 từ 11 lượt.
