Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Chương 68


Khi Vương Xuyết Xuyết chạy tới gần, mới phát hiện ba người có gì đó không đúng, cũng mới nhận ra ba người này không nên xuất hiện ở đây. Anh ta nhớ lại chuyện hai mươi mấy năm trước, bèn hỏi: “Ồ, mấy người vừa mới trở về từ hai mươi mấy năm trước phải không? Hay đấy, Đường Phi, em chơi trò xuyên không mà không rủ tôi! Em phải cảm ơn tôi, vì hai mươi sáu năm trước không đánh chết em. Haha.”


Đường Phi hỏi: “Tôi nhớ trong cung điện này không có ai sống, chỉ có một người thay thế. Sao anh lại có thể tới đây?”


“Haha, em nghĩ xem, hồi đó khi tôi là quỷ tự sát ở dương gian, tại sao lại bám lấy em? Mẹ kiếp, tôi xuống dương gian làm người cũng là vì em đó!” Vương Xuyết Xuyết vừa nói vừa bực tức khoanh tay, lẩm bẩm: “Hai mươi sáu năm trước, em xông vào cung điện của anh Tám của tôi, khiến người thay thế của anh Tám tạm ngưng hoạt động, Địa phủ cũng xảy ra chút sơ hở. Cung điện của anh Tám luôn do tôi canh giữ, xảy ra chuyện tất nhiên tôi phải chịu trách nhiệm. Điều khiến tôi tức nhất là, không những không bắt được các người, mà còn bị các người làm nổ lối kiểm an ở Quỷ Môn quan … Sau đó, anh Cả tôi rất giận, bắt tôi xuống dương gian rèn luyện.”


Đường Phi liếc mắt nhìn Tần Lê, lập tức nói tiếp: “Xuyết Xuyết, có cách nào để chúng tôi nhìn thấy chuyện đã xảy ra sau khi rời năm 1995 không? Chúng ta muốn biết Bạch Lộ Dao và cậu mợ đi đầu thai ở đâu.”


Vương Xuyết Xuyết “ồ” một tiếng, nói: “Ồ. Không vấn đề, các người theo tôi đến điện thứ mười xem chuyện sau năm 1995, tiện thể xử lý luôn chuyện của Từ Kiến… à không, là Dư Chính Ba.”


Mười phút sau, họ đến điện thứ mười của Vương Xuyết Xuyết. Vì trong điện có kết giới, họ thả Thái Húc, cha Thái, và Maruichi trong túi bát quái ra.


Cha Thái vì tận mắt chứng kiến con trai bị trận Huyết Sát lăng trì, đã hôn mê bất tỉnh, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại. Thái Húc và Maruichi dìu ông ta đến nằm trên chiếc ghế quý phi ở bên cạnh. Vương Xuyết Xuyết lập tức bực bội lẩm bẩm: “Mẹ nó, ghế quý phi này là tôi nhập khẩu từ Địa phủ nước Anh về, các người cứ thế mà làm hỏng…”


Nói xong còn lau nước mắt, rồi quay lại mở một tấm gương trước mặt: “Tấm gương này là gương ghi chép, có thể lưu lại những việc đã xảy ra ở dương gian và Địa phủ gần trăm năm nay. Các người tự xem đi.”


Vương Xuyết Xuyết giơ tay lau nhẹ mặt gương, lập tức hiện ra cảnh tượng sau ngày hôm đó vào năm 1995 khi họ rời đi. Sau khi họ rời đi, trời đã sang sáng hôm sau, tia nắng ban mai đầu tiên chiếu vào trong hố lớn.


Đạo sĩ lùn hỏi: “Ối chao, cái gì vậy? Ba người kia đâu mất rồi?”


Ông quản gia cũng ngơ ngác: “Không biết nữa.” Thấy mọi thứ đã yên, ông ấy trượt xuống hố, nói: “Các vị đại sư, giúp tôi một tay, đưa xác bọn họ về phòng khách đi.”


Mấy vị thiên sư cùng hợp sức giúp đưa thi thể của Bạch Lộ Dao cùng cậu mợ về phòng khách. Trong phòng khách, họ nhìn thi thể Bạch Lộ Dao oà khóc. Một thế hệ minh tinh tuyệt sắc, dấu ấn của cả một thời đại, đến đây là chấm dứt.


Nữ thần, tạm biệt nhé!


Mấy vị thiên sư khóc đến mức thở không ra hơi, nỗi đau mất đi thần tượng khó mà nói với người ngoài. Họ khóc quá nhập tâm, hoàn toàn quên mất còn đầu dưa hấu nhỏ đang nằm trong hố lớn ngoài kia.


Do nơi này vừa xảy ra liên tiếp nhiều vụ nổ, đội Phi Hổ phá cửa xông vào. Họ tiến vào sân thì nhìn thấy cậu bé đầu dưa hấu nằm trong hố và đống xác sống xung quanh. Vào đến phòng khách, họ lại thấy một đám thiên sư cùng ông quản gia đang đối diện ba thi thể khóc lóc thảm thiết. Khi đội trưởng Phi Hổ nhìn thấy thi thể Bạch Lộ Dao, khóe mắt anh ta cũng ươn ướt.


Dù gì thì cũng là nữ thần của toàn bộ đàn ông Hồng Kông! Thấy thi thể nữ thần, ánh mắt ai mà chẳng nhòe đi?


Một nhóm thiên sư và ông quản gia bị buộc phải giơ tay đầu hàng.


Ông quản gia đập vào trán: “Cậu chủ nhỏ của chúng tôi vẫn còn nằm trong hố kìa!”


Thiên sư lùn liếc ông ta một cái: “Tôi còn tưởng ông đã quên mất sự tồn tại của cậu chủ nhỏ nhà ông rồi chứ.”


Đội trưởng đội Phi Hổ nhìn sân đầy xác sống nanh dài bị nổ chết, rồi lại liếc sang cậu bé trong hố, cũng ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Một đội viên ngồi xuống kiểm tra răng của xác sống, dùng dao cạy một cái, nói: “Đội trưởng! Là xác sống thật!” Đội trưởng lập tức liên lạc với cấp trên, dọn dẹp hiện trường, đưa tất cả những người có mặt về đồn cảnh sát. Họ mời pháp y giám định nguyên nhân cái chết của Bạch Lộ Dao và hai người còn lại, nhưng trên người họ ngoài những vết thương do tự cắt thì không hề có vết thương nào khác. Nguyên nhân tử vong là mất máu quá nhiều, nhưng những vết thương nhỏ đó hoàn toàn không đủ để khiến người ta mất máu đến chết.



Vì cái chết kỳ lạ của Bạch Lộ Dao cùng đám xác sống quái dị đầy sân hôm đó, chính phủ Hồng Kông quyết định bưng bít vụ việc. Để tránh gây hoang mang cho dân chúng, họ còn đặc biệt nhờ đạo sĩ lùn làm một hình người giấy thay thế Bạch Lộ Dao, dùng hình nhân đó tham gia họp báo tuyên bố giải nghệ. Đầu dưa hấu nhỏ được xác nhận là cốt nhục nhà họ Tần nên được quản gia đưa về nhà họ Tần.


Bốn năm ở nhà họ Tần, đầu dưa hấu nhỏ thường xuyên bị bắt nạt, lại chẳng nói chuyện với ai. Ngã cũng không khóc, bị bắt nạt cũng không kêu, khiến cả nhà đều tưởng cậu bé là một đứa ngốc. Ông cụ Tần cho người đưa cậu bé đi khám, nhưng không một bác sĩ nào tìm ra cậu mắc bệnh gì.


Bác sĩ dùng kim chích, cậu không khóc; dùng gậy đánh vào lòng bàn tay, dù mạnh đến đâu, cậu cũng không rơi một giọt nước mắt. Cậu như một con búp bê không cảm giác, không biết đau, cũng chẳng có cảm xúc của con người.


Cuối cùng, ông cụ Tần cũng bỏ mặc, ngay cả đi học cũng không cho cậu đi, mỗi ngày chỉ để cậu ở nhà để khỏi mất mặt ra ngoài. Cả nhà chỉ có quản gia thật lòng tốt với cậu, quan tâm chăm sóc từng bữa ăn giấc ngủ. Đầu dưa hấu nhỏ thường ôm đồ chơi, ngồi ở sân chơi nhìn những đứa trẻ khác vui đùa, ánh mắt trống rỗng như lại đang suy nghĩ điều gì đó.


Mỗi lần quản gia nhìn thấy dáng vẻ ấy, tim ông ấy lại quặn đau. Người khác có thể không biết, nhưng ông ấy thì rõ, việc Tần Lê trở nên như ngày hôm nay, tất cả đều bắt nguồn từ tai nạn đêm hôm đó.


Chớp mắt đã bốn năm trôi qua, đầu dưa hấu nhỏ cao lớn hơn chút, nhưng cậu vẫn không nói, cũng không khóc không quấy. 


Tới một đêm khi cậu tám tuổi, cậu bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, ngồi trên giường òa khóc nức nở. Ông quản gia vội mặc quần áo, bước vào phòng cậu, lại phát hiện trong phòng có năm sáu con quỷ.


May mà bùa hộ thân của đạo sĩ lùn tặng năm xưa ông ấy vẫn chưa vứt đi, ông ấy lập tức cầm bùa đuổi hết lũ quỷ đi. Ông ôm cậu bé vào lòng, cuối cùng cũng thấy chút an ủi, ít ra, đứa trẻ này biết khóc rồi. Đầu dưa hấu nhỏ ngẩng mặt nhìn ông quản gia, vừa dụi mắt vừa bĩu môi, khẽ nói: “Ông già, cháu sợ, ông phải bảo vệ cháu.”


Cậu đã bốn năm không mở miệng nói, tuy giọng không còn mềm ngọt như trước, nhưng vẫn mang chút đáng yêu trẻ con. Ông quản gia tưởng cậu bị quỷ nhập, lập tức áp một lá bùa lên trán cậu, quát lớn: “Hự! Yêu nghiệt, mau cút ra khỏi thân thể cậu chủ nhỏ cho tao!”


“…” Đầu dưa hấu nhỏ mặt đầy bất lực, gỡ lá bùa khỏi trán, hừ một tiếng rồi túm tai quản gia: “Lão già xấu xa!”


Thật ra quản gia cũng không già lắm, mới hơn năm mươi, chỉ là để một chòm râu dài nên trông già thôi. Thấy lá bùa không có tác dụng với cậu, quản gia lập tức hỏi: “Cậu… cậu thật sự là cậu chủ nhỏ của chúng tôi? Cậu thật sự là Lê Lê?”


“Cháu không hiểu bác đang nói gì.” Cậu bé đầu dưa hấu nhỏ hừ một tiếng, ngồi xếp bằng trên giường, hai tay ôm lấy cánh tay mình, tức tối nói: “Cháu không thích cái tên ‘Lê Lê’, một chút cũng không thích.”


Ông quản gia già đầy vẻ khó hiểu: “Tại sao? Cái tên ‘Lê Lê’ dễ thương biết bao cơ mà?”


“Vì mẹ và cậu, mợ cũng gọi cháu như vậy, mà cháu không thích,” cậu bé cúi mắt xuống, khẽ nói: “Những người yêu thương cháu đều không còn nữa, nên cháu cũng không cần cái tên này! Từ hôm nay, cháu sẽ tên là Kiêu Kiêu. Chị gái xinh đẹp nói, cháu giống một người tên Tần Kiêu, vậy thì cháu sẽ tên là Tần Kiêu nha!”


Cậu nhớ tất cả những chuyện trước năm tám tuổi, duy chỉ có những ký ức liên quan đến chuyện kia thì trở nên mơ hồ. Cậu nhớ từng có Đường Phi, cũng nhớ đã từng nói chuyện với cô, nhưng lại quên mất khuôn mặt của cô, nghĩ mãi cũng không ra. Cậu nghĩ, sau này lớn lên, gặp lại chị ấy thì sẽ cưới chị ấy!



Sáng hôm sau, ông quản gia tỉnh dậy trên giường của đầu dưa hấu nhỏ. Vừa mở mắt, ông ấy đã thấy cậu bé ngồi xếp bằng trên giường, lạnh lùng quan sát mình, đôi mắt ấy tỏa ra hơi lạnh rợn người.


Quản gia giật mình, ngồi bật dậy dụi mắt hỏi cậu: “Tiểu Kiêu? Cháu dậy từ bao giờ thế? Không ngủ thêm chút nữa à?”


“Tiểu Kiêu?” Đầu dưa hấu nhỏ lập tức trở nên nghiêm nghị, hỏi ngược lại: “Cháu đổi tên rồi sao?”


Quản gia: “??” Ông ấy nhìn cậu thiếu niên với gương mặt lạnh lùng trước mắt, nghĩ mãi không hiểu. Tối hôm qua còn ngoan ngoãn đáng yêu gọi mình là “ông già”, sao chỉ ngủ một giấc thôi mà bây giờ đã trở thành bộ dạng lãnh đạm như vậy?


Thằng nhóc này, hư hỏng thật rồi.



Đầu dưa hấu nhỏ lạnh nhạt nói: “Từ nay về sau, cháu sẽ cố gắng để bản thân trở nên mạnh mẽ hơn, để bất kỳ ai cũng không thể làm hại người mà cháu muốn bảo vệ.”


Cậu bé với gương mặt kiên quyết ấy mang một sự chín chắn và nghị lực không nên tồn tại ở một đứa trẻ.


Cậu vẫn nhớ chuyện trước tám tuổi, nhưng khác với Tần Kiêu, cậu đã quên sự tồn tại của Đường Phi và những đạo sĩ kia, chỉ nhớ vụ nổ do xác sống xông vào nhà đêm hôm đó.


Những ký ức liên quan đến sự việc ấy về sau đều trở nên mơ hồ.


Cậu không biết mẹ và cậu mợ đã chết thế nào, nhưng trong tiềm thức luôn cảm thấy cái chết của họ có liên quan đến việc mình chưa đủ mạnh.


Nói xong lời thề son sắt ấy, cậu quay sang nhìn quản gia, nghiêm túc đưa bàn tay nhỏ vỗ vai ông, nói: “Ông yên tâm, sau này, chỉ cần Lê Lê có một miếng thịt ăn thì chắc chắn ông cũng có phần. Tần Lê Lê cháu sẽ không để ông thiệt thòi đâu.”


Ông quản gia: “…” Nhỏ xíu vậy mà nói ra được câu thoại kiểu bá đạo tổng tài, đúng là khiến người ta cảm động muốn khóc.


Ông quản gia kể lại chuyện tối qua cho cậu nghe, rồi nhét vào tay cậu một tấm bùa, nói: “Cậu chủ nhỏ,cậu cứ để cái này trong túi, phòng khi bất trắc, cẩn thận vẫn hơn.”


Tần Lê đẩy tấm bùa ra, bình tĩnh nói: “Trên đời này sao có thể tồn tại ma quỷ chứ? Quản gia, đừng truyền mấy tư tưởng này cho trẻ con, không tốt đâu.”


Ông quản gia kiên nhẫn khuyên nhủ: “Cậu chủ nhỏ, thế giới này thật sự có quỷ đấy, tin tôi đi.”


Tần Lê nghiêm túc nhìn ông: “Thế thì được thôi, nếu thật sự có quỷ, ông bảo mẹ, cậu và mợ của tôi đến gặp tôi đi.”


Ông quản gia: “…” Thôi được, có quỷ hay không, cứ để cậu quyết định vậy!


Sau này, ông quản gia mới biết được nguyên nhân. Cậu chủ nhỏ đã khôi phục lại cảm giác đau đớn và cảm xúc, nhưng đồng thời cũng xuất hiện nhân cách thứ hai.


Ban ngày, Tần Lê lý trí hơn, khi đối mặt với sự việc sẽ bình tĩnh phân tích, không hành động bốc đồng. Dù nhớ tới chuyện người thân qua đời, anh cũng sẽ tự đưa ra một bộ lý lẽ để thuyết phục bản thân không đau buồn hay thương cảm. Anh ép mình phải mạnh mẽ, buộc bản thân phải học tập, cố gắng thể hiện trước mặt ông cụ Tần. Sau đó, anh sẽ dùng trí khôn của mình để lần lượt trả đũa tất cả những người nhà họ Tần từng bắt nạt mình.


Ban đêm, Tần Kiêu lại ngây thơ, đáng yêu hơn, cứ như đối với mọi chuyện đều ôm giữ sự mong chờ tốt đẹp. Anh ấy có thể nhìn thấy ma quỷ vào ban đêm và cũng rất sợ chúng. Nhưng ông quản gia luôn đưa cho anh ấy rất nhiều bùa hộ thân, khiến đám ma quỷ không dám lại gần. Thỉnh thoảng, anh ấy còn lợi dụng ma quỷ để dạy dỗ những người nhà họ Tần từng bắt nạt mình, từ đó nhận được niềm vui gấp bội.



Không lâu sau, Tần Hồng ra tù. Biết tin vợ qua đời, mỗi ngày ông đều khóc đến mức nghẹn ngào không nói nên lời. Nhưng vì con, ông ấy quyết định phải mạnh mẽ, đưa con sang Úc.


Tần Hồng thừa kế công việc kinh doanh của cha ở Úc, chỉ trong mười năm đã khiến công ty phát triển rực rỡ tại đây. Con trai ngày một trưởng thành, chứng hai nhân cách cũng ngày càng rõ rệt. Ông mời vô số danh y, nhưng vẫn không thể chữa khỏi tình trạng này của con.


Người con trai đã trưởng thành, bao nhiêu năm nay ông luôn ghi nhớ lời trăn trối của vợ. Ông không yêu đương, cũng không tìm mẹ kế cho con, chỉ muốn con mình lớn lên vô ưu vô lo. Đợi đến lúc mình trăm tuổi qua đời, ông sẽ để lại tất cả những gì đã vất vả gây dựng cho con.


***


Hình ảnh trong gương cuối cùng cũng dừng lại. Xem xong, Tần Lê mới chấp nhận một sự thật: “Không thay đổi, chẳng có gì thay đổi cả.”



Mọi thứ đều không thay đổi.


Đường Phi vỗ vai an ủi anh: “Mọi chuyện đã qua rồi, cái chết của họ không thể trách anh được.”


Chu Khánh cũng nói: “Đúng vậy, không thể trách anh. Tất cả mọi chuyện đều do Dư Chính Ba là kẻ chủ mưu. Từ Kiến mà chúng ta gặp ở hai mươi sáu năm sau, cũng chính là Dư Chính Ba. Maruichi, cậu đem Từ Kiến… à không, Dư Chính Ba trong hộp bút ra đây.”


“Được.” Maruichi tháo ba lô xuống, lấy hộp bút bên trong ra. Vừa mở nắp hộp bút, Dư Chính Ba bị trói chặt lập tức rơi xuống.


Dư Chính Ba đảo mắt nhìn quanh nơi xa lạ, rồi ánh mắt dừng lại trên mặt Tần Lê, cười lạnh một tiếng: “Đồ nghiệt chủng, mày vẫn chưa chết à? Tao thật sự đã xem thường mày rồi.”


Tần Lê siết chặt nắm đấm, lạnh lùng nhìn gã ta, giọng khẽ vang: “Còn ông… sắp chết rồi.”


Maruichi nhổ một bãi nước bọt vào mặt gã: “Đồ xấu xa, mày sẽ phải xuống Địa ngục!”


Dư Chính Ba cười đầy tà khí: “Ha ha ha ha ha! Chúng mày nghĩ, chỉ dựa vào chúng mày là có thể giết được tao sao? Tao là ký chủ của quỷ nhỏ, còn những người phàm tầm thường chúng mày căn bản không thể giết được tao! Đúng là đạo pháp của tao không bằng chúng mày, nhưng thể chất của tao lại vượt xa bất kỳ ai trong chúng mày. Tần Lê, tất cả đều phải cảm ơn mày. Hai mươi sáu năm trước, nếu không phải mày đâm một nhát vào ấn đường của tao, để máu của tao nuôi dưỡng năm con quỷ nhỏ thì tao đã không thể có được thể chất tuyệt hảo như hôm nay, ha ha ha ha!”


“Má nó, cái bản mặt này… đáng ghét thật.” Vương Xuyết Xuyết liếc gã ta một cái, nói với Đường Phi: “Gã ta đáng ghét như thế mà em vẫn nhịn không giết, còn mang sống đến cho tôi à?”


Khóe miệng Đường Phi giật giật: “Thì chẳng phải còn nợ anh một ân tình sao, nên nghĩ thế nào cũng phải mang sống đến cho anh. Hơn nữa, như gã vừa nói, người thường như bọn tôi không thể giết được gã. Lần trước bọn tôi dùng pháp khí đục một lỗ trên người gã, anh đoán xem thế nào? Cơ thể gã lại phục hồi nguyên vẹn. Cho nên, năm con quỷ nhỏ trốn từ Địa phủ ra nhập vào người gã rốt cuộc là có lai lịch thế nào? Cho dù là quỷ, cũng không thể chịu nổi pháp khí của thiên sư đâu.”


Vương Xuyết Xuyết “ồ” một tiếng, giải thích: “Năm con quỷ nhỏ đó là thú cưng của anh Bốn tôi, đã nuôi mấy ngàn năm rồi. Hai trăm năm trước, chúng lén trốn khỏi Địa phủ lên dương gian quấy phá. Giờ năm con quỷ nhỏ ký sinh trong người Dư Chính Ba, khiến gã mất đi nhân hồn, nhờ vậy mà được tái sinh. Giờ gã không còn được coi là người nữa, mà còn đáng sợ hơn cả cương thi.”


“Vậy làm sao để g**t ch*t gã đây?” Đường Phi hỏi.


Vương Xuyết Xuyết nói: “Chuyện này đơn giản thôi. Anh Tám tôi ở Địa ngục đã xây một trận Sát Linh, chuyên dùng để đối phó với những sinh vật thoát khỏi luân hồi. Tên Liễu Vân Sinh, Hạn Bạt… đều đang ngâm trong trận Sát Linh kia đấy. Uy lực của trận pháp này mạnh gấp trăm lần trận Huyết Sát. Ở trong đó, chúng sẽ phải chịu sự đau đớn bị lăng trì từng khắc, đến khi cảm giác đau bị tê liệt thì lại bị ném vào dung nham sôi sục, băng sơn lạnh giá, chảo dầu sôi… Vì chúng đã thoát khỏi luân hồi, nên sẽ chịu khổ ở đó đời đời kiếp kiếp, cho đến khi Địa ngục bị hủy diệt.”


Dư Chính Ba hoảng sợ nhìn Vương Xuyết Xuyết: “Mày… mày là ai!”


“Tao là ông nội mày.” Vương Xuyết Xuyết nhún vai, trong tay hiện ra một cây trường thương, đâm thẳng vào người gã. Lập tức, năm con quỷ nhỏ trong cơ thể Dư Chính Ba “chít chít chít” kêu lên rồi chạy ra ngoài.


Thấy Vương Xuyết Xuyết, năm con quỷ nhỏ lập tức ôm chặt lấy nhau. Gã khẽ vẫy tay, lập tức thu chúng vào tay áo.


Vương Xuyết Xuyết lại nhấc tay, vô số quỷ trảo màu đen từ mặt đất trồi lên, kéo Dư Chính Ba vào trận Sát Linh trong Địa ngục.


Làm xong, Vương Xuyết Xuyết quay sang Tần Lê, khoác vai anh nói: “Anh Lê, đừng buồn, mẹ anh dưới Địa phủ vẫn ổn mà.”


Nghe vậy, mắt Tần Lê sáng lên, quay sang nhìn Vương Xuyết Xuyết.


Đường Phi cũng nhận ra hàm ý trong lời anh ta, vội hỏi: “Bạch Lộ Dao vẫn ở Địa phủ sao?”


“Ừ hứ.” Vương Xuyết Xuyết ôm lấy cánh tay Tần Lê, cái đầu nhỏ nghiêng dựa lên vai anh, đôi mày cong cong, khóe môi khẽ nhếch để lộ một chiếc răng nanh nhỏ, ngoan ngoãn nói: “Đúng vậy đó. Bạch Lộ Dao lấy thân nuôi xác, không có tư cách đầu thai, nhưng vì lúc sinh thời bà ấy là người tốt nên được ở lại âm phủ, trở thành cư dân thường trú. Gần đây bà ấy tham gia chương trình tuyển chọn tài năng ở âm phủ và debut, chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi đã trở thành nữ thần toàn dân của âm phủ, trở thành nữ thần số một trong lòng các cư dân âm phủ, thậm chí còn vượt qua Mạnh Bà, giành ngôi quán quân ‘Đệ nhất mỹ nữ âm phủ’ trong cuộc thi sắc đẹp ở đây! Đúng lúc bà ấy sắp tổ chức concert, các người đến sớm thế này thì không bằng là vừa kịp lúc.”



“Vượt qua cả Mạnh Bà, trở thành đệ nhất mỹ nữ?” Đường Phi nhìn Vương Xuyết Xuyết đang ôm lấy cánh tay Tần Lê, thậm chí còn nghiêng người dựa lên vai anh, khiến cô nổi hết da gà. Cô lập tức kéo Vương Xuyết Xuyết ra khỏi người Tần Lê, chen vào giữa hai người, nói: “Vậy thì mau dẫn bọn tôi đi xem.”


Tần Lê cũng quay sang Vương Xuyết Xuyết nói: “Ngài Vương, làm phiền rồi.”


Vương Xuyết Xuyết giơ tay vỗ vào ngực Tần Lê một cái: “Ái chà, gọi tôi là Xuyết Xuyết đi, đừng khách sáo thế.”


Bị một người đàn ông dùng nắm đấm nhỏ đấm nhẹ vào ngực, Tần Lê cũng nổi hết da gà: “…” Lần trước gặp anh ta đâu có như thế này.


***


Âm phủ, Hoàng Tuyền, nhà thi đấu thể thao.


Hôm nay là ngày nữ thần thế hệ mới của Địa phủ, Bạch Lộ tổ chức concert. Hiện trường đông nghịt như núi, như biển, hàng chục ngàn con quỷ tụ tập tại đây. Trên khán đài, có quỷ đầu thỏ đội bờm phát sáng cổ vũ, cũng có quỷ đầu bò giơ biển hiệu hô hào.


Cả khán đài ánh sáng lập lòe, ghép thành khẩu hiệu cổ vũ: “Bạch Lộ vút bay, bay xa vô tận.”


Đường Phi, Tần Lê, Chu Khánh, Maruichi và Thái Húc được Vương Xuyết Xuyết dẫn đến khu ghế VIP hoàng gia. Vì là hàng ghế đầu tiên nên có thể nhìn rõ toàn cảnh sân khấu.


Nhạc sân khấu vang lên, nữ thần thế hệ mới của Địa phủ, Bạch Lộ mặc một chiếc váy dài trắng như tiên nữ, nhẹ nhàng đáp xuống từ trên cao.


Mái tóc đen óng ả khẽ lướt qua gương mặt, tôn lên làn da trắng mịn không tì vết cùng đôi mắt sáng long lanh. Bà ấy nhẹ nhàng vung tay áo lụa, mái tóc và tà váy trắng cùng nhau bay lượn. Khi bà ấy khẽ mỉm cười, nhan sắc đủ khiến chúng sinh nghiêng ngả, giống như Nhiếp Tiểu Thiện kinh điển trong phim Hồng Kông năm nào, vừa có khí chất yêu mị vừa mang vẻ thanh khiết như tiên.


Khi bà đáp xuống sân khấu, khán giả tại chỗ lập tức hò hét cuồng nhiệt, ai nấy đều xé họng gào tên bà:


“Bạch Lộ! Bạch Lộ!”


Thái Húc quay lại nhìn, cũng bị chấn động, vừa bịt tai vừa hét to: “Không ngờ fan cuồng ở Địa phủ còn đáng sợ hơn dương gian! Âm lượng của họ đúng là vô địch!”


Maruichi lấy tay bịt tai, cảm thấy đau đầu: “A a a, tai trẻ con sắp nổ tung rồi!”


Chu Khánh thì trực tiếp nhét bùa vào tai, trợn mắt nói: “Mẹ nó, fan cuồng Địa phủ đỉnh thật đấy, hét vậy không rách cổ à!”


Tần Lê và Đường Phi cũng lấy tay bịt tai. Đúng lúc này, Vương Xuyết Xuyết ở bên cạnh bọn họ trực tiếp đứng lên ghế, giơ cái loa lên hét: “Bạch lộ tung cánh, bay khắp trời! Bạch Lộ, Bạch Lộ! Anh yêu em!”


Âm lượng của Vương Xuyết Xuyết suýt nữa làm điếc tai của Tần Lê.


Đường Phi ghé sát lại bên Tần Lê, gần như áp môi vào tai anh nói: “Tần Vạn Tam, Vương Xuyết Xuyết muốn làm cha dượng của anh rồi đó!”


Tần Lê: “…”


Vương Xuyết Xuyết gào xong, lại “hu hu hu” một trận, nói: “Ai mà không thèm muốn làm cha dượng của anh chứ. Thử hỏi, trong cả Địa phủ này, có con quỷ nào không muốn làm cha dượng của anh không!!”


Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư Story Chương 68
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...