Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Chương 65
Nếu có thể nhìn từ góc độ thượng đế xuống mặt biển, sẽ thấy rằng tất cả cá mập và cá heo ở vùng biển lân cận đều đang bơi về phía chiếc du thuyền đang chìm. Khi du khách trên du thuyền rơi xuống biển, mỗi người đều lấy được một phao bơi, trôi nổi trên mặt biển lạnh lẽo, ôm nhau để sưởi ấm, an ủi lẫn nhau.
Bất chợt, có người hét lên: “Cá mập! Có cá mập!”
Trong nháy mắt, tất cả những người đang ôm chặt nhau lập tức tản ra, bơi loạn xạ, hoàn toàn không biết mình đang bơi về hướng nào. Mọi người hoảng loạn bỏ chạy, trong “đội bơi trốn chạy” đó, có một bà mẹ trẻ và một ông bố trẻ vì phải mang theo con nhỏ nên không thể bơi nhanh, cá mập lập tức lao về phía họ, thân hình nó đập mạnh lên mặt biển tạo ra một cột nước khổng lồ.
Làn sóng này khiến cả gia đình ba người bị tách ra, đứa trẻ khóc “oa oa”, gọi “ba mẹ” rồi nuốt một ngụm nước biển lớn.
Ngay khi cả gia đình đang hoảng loạn không biết làm gì, con cá mập lặn xuống đáy biển, dùng thân mình đẩy họ lên mặt nước, thậm chí còn mang họ bơi về phía đất liền gần đó.
Một nhà ba người ôm chặt nhau trên lưng cá mập, chợt nhận ra cá mập đang cứu mình, lập tức òa khóc. Trước ánh mắt bàng hoàng của mọi người, ba người ấy được đưa tới một hòn đảo gần đó.
Chưa đầy ba phút sau, lại có người kêu lên: “Cá heo! Là cá heo!” Những con cá heo và đàn cá mập bơi vòng quanh họ, dường như đang thèm khát muốn biến họ thành thức ăn. Thế nhưng chẳng bao lâu, cả cá heo lẫn cá mập đều dùng đầu đẩy họ hướng về hòn đảo gần đó.
Những người được cá mập đưa lên đảo, khi nhìn thấy những người phía sau được cá heo đẩy tới, ai nấy đều tỏ vẻ ghen tỵ công khai. Dù gì thì lúc nãy họ ngồi trên lưng cá mập, sợ đến mức không biết đã tè ra bao nhiêu lần. QAQ
Không bao lâu, hơn trăm người dưới nước, ngoại trừ Dư Chính Ba, đều được đưa lên đảo. Dư Chính Ba thấy xung quanh chẳng còn ai, mà bản thân thì bị sóng biển cuốn trôi ngày càng xa. Dựa vào ánh đèn pha phía trên, anh ta lờ mờ trông thấy nhóm ba người được cuốn Anh văn Đại học nâng lên khỏi mặt nước.
Gã ta như nhìn thấy được cọng rơm cứu mạng, hướng về phía bờ gào thét: “Cứu tôi, cứu tôi với! Tôi sẽ trả tiền cho các người! Chỉ cần các người cứu được tôi, muốn bao nhiêu tôi cũng cho! Ba vị đại sư, tôi biết bản lĩnh của các người còn cao hơn cả Từ Thiên Nam. Các người cứu tôi lên bờ, tôi sẽ mời các người làm cố vấn của tôi! Tôi sẽ mua cho các người siêu xe, biệt thự ở Hồng Kông, muốn gì tôi cũng cho!”
Vừa rồi, khi Đường Phi và mọi người giao đấu với Từ Thiên Nam, gã ở trong phòng dùng camera giám sát chứng kiến toàn bộ quá trình. Điều khiến gã không ngờ được là người phụ nữ xinh đẹp kia lại là một nữ thiên sư.
Dư Chính Ba tận mắt nhìn thấy vụ nổ trên du thuyền. Cho dù gã phản ứng nhanh nhất để tìm cách thoát thân, thì cũng không kịp xuống xuồng cứu sinh. Từ lúc nổ đến khi chìm tàu, mọi chuyện diễn ra quá nhanh, hoàn toàn không kịp trở tay.
Lúc này, Dư Chính Ba khổ sở cầu xin Đường Phi và mọi người: “Ba vị đại sư, đưa tôi lên bờ, sau này các người muốn gì tôi cũng cho, hoàn toàn nghe theo các người!”
Pháp khí của ba người họ không thể giết con người yếu ớt như này. Tần Lê rút từ thắt lưng ra một con dao đa năng Thụy Sĩ, thẳng tay ném về phía gã, lưỡi dao cắm thẳng vào ấn đường.
Người đàn ông bị dao ghim trúng giữa trán lập tức bất động, rơi xuống biển, một con sóng đen ập đến nuốt chửng gã đi.
Đường Phi liếc nhìn Tần Lê, khẽ thở dài nói: “Gã vốn đáng chết, nhưng không nên do anh ra tay.”
“Người ác đã ác, tại sao tôi không thể g**t ch*t gã?” Lúc này, Tần Lê như biến thành một con người khác, bất kể là giọng điệu nói chuyện hay hành động bộc phát vừa rồi, đều không giống với thường ngày.
Đường Phi nhìn thấy trong mắt anh dâng lên làn khí đen mờ ảo, lập tức nắm lấy cổ tay anh để bắt mạch. Máu trong cơ thể Tần Lê xuất hiện dao động bất thường, cô lập tức bóp miệng anh, lại thấy trong miệng anh mọc ra nanh của xác sống. Đường Phi căng thẳng hỏi: “Sao anh lại trúng xác độc! Bị nhiễm khi nào thế?”
Cô liếc nhìn về phía sau, nơi con Hạn Bạt đã bị cô dùng bùa phong kín như cái bánh chưng, rồi nhíu mày hỏi Chu Khánh: “Lão Chu, có thể trực tiếp cưỡi cuốn Anh văn Đại học của cậu về nhà họ Bạch không?”
“Khó phết đấy, nhưng tôi có thể thử. Nếu mà rơi từ trên trời xuống chết thì tôi không chịu trách nhiệm đâu.” Chu Khánh thúc động bùa chú, cưỡi cuốn Anh văn Đại học như tấm thảm bay, men theo định vị quay về nhà họ Bạch, cuốn sách đáp xuống sân nhà họ Bạch.
Vừa chạm đất, Đường Phi đỡ lấy Tần Lê đang sắp mất ý thức, rồi quay đầu dặn Chu Khánh: “Lão Chu, cậu dùng bùa phong kín Hạn Bạt lại, lát nữa đốt một tấm bùa gọi quỷ sai Địa ngục lên, bảo bọn họ mang Hạn Bạt đi.”
Loại sinh vật như Hạn Bạt vốn không nằm trong lục đạo luân hồi, nếu bọn họ không thể giết được, theo quy củ phải gọi quỷ sai lên, áp giải nó xuống Địa phủ chịu trừng phạt. Địa phủ sẽ dùng hình pháp tối tân để phân giải Hạn Bạt á, nhằm đảm bảo máu và xương cốt của nó không gây ô nhiễm cho người hoặc quỷ khác.
Tuy Đường Phi có khả năng phong ấn Hạn Bạt, nhưng sức cô không đủ để diệt sạch loại này. Dù hiện giờ có giết, đốt thành tro, chưa biết chừng chỉ cần một nhúm tro cốt, nó vẫn có thể tái sinh. Cách trực tiếp và an toàn nhất chính là giao cho Địa phủ xử lý.
Chu Khánh gật đầu, làm với cô một dấu tay “OK”: “Giao cho em, yên tâm đi. Chị mau dìu sếp Tần vào trong nhà trước.”
Đường Phi đỡ Tần Lê vừa bước vào nhà thì một phòng đầy người lớn lập tức ùa tới, vẻ mặt ai nấy đều căng thẳng. Đường Phi nhìn họ, như chợt nhận ra điều gì, bèn hỏi: “Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Bạch Lộ Dao gật đầu nói: “Lê Lê, là Lê Lê lúc chơi trong sân hôm nay, đột nhiên ngất xỉu. Tôi đưa nó đến bệnh viện, nhưng bác sĩ không tìm ra nguyên nhân gì. Tôi lại sợ ở bệnh viện sẽ bị người của Dư Chính Ba theo dõi, nên chỉ đành đưa nó về. Đường Phi, cô mau đi xem cho nó đi, nhất định phải cứu nó! Chỉ cần có thể cứu nó, dù phải bán sạch gia sản tôi cũng không tiếc.”
Nghe vậy, Tần Lê đang được Đường Phi dìu ngẩng mắt nhìn người phụ nữ, môi khẽ mấp máy định nói gì, nhưng hoàn toàn không còn chút sức lực.
Cậu và mợ cũng khẩn cầu cô: “Cô Đường, lần này thật sự làm phiền cô, nhất định phải cứu cháu trai tôi.”
“Lên lầu trước đi, nào, mọi người cùng nhau đỡ anh ấy lên.” Đường Phi giao Tần Lê cho cậu và mợ, còn mình thì vung vẩy cánh tay mỏi nhừ.
Trên lầu, trong phòng ngủ.
Nhóc con đầu dưa hấu đang bị trói trên giường, giữa hai hàng lông mày tụ lại một luồng khí đen. Nó nhe răng, lộ ra một chiếc răng nanh của xác sống. Ông quản gia nắm từng nắm gạo nếp ném thẳng lên người nó, vừa ném vừa nghiêm giọng quát lớn: “Yêu nghiệt, mau rời khỏi thân thể cậu chủ nhỏ nhà tao! Tao sẽ tha chết cho mày!”
Nắm gạo nếp ấy ném thẳng vào mặt đầu dưa hấu nhỏ, có lẽ đau quá nên cậu bé tức giận, liên tục nhe răng với ông quản gia. Nhìn thấy Đường Phi bước vào, cậu lập tức ngậm miệng, giấu đi chiếc răng nanh nhọn hoắt, trong mắt đầy vẻ đáng thương và uất ức. Thấy không thể che được chiếc răng nhỏ ấy, cậu dứt khoát vùi mặt vào gối. Vì mọc thêm một chiếc răng nên giọng nói của cậu không rõ ràng: “Đừng lại gần, chị Đường Phi, đừng lại gần… Em không muốn chị thấy dáng vẻ đáng sợ của Lê Lê.”
Cơ thể cậu bé dường như rất đau đớn, kéo theo cả cơ thể của Tần Lê cũng run lên. Anh nhe răng, lộ ra hai chiếc răng nanh xác sống sắc nhọn.
Cậu mợ sợ đến mức buông Tần Lê ra, lùi lại phía sau, run rẩy chỉ vào anh: “Đại, đại sư Tần cũng biến thành xác sống rồi!”
Dường như Tần Lê cũng nhận ra mình thất thố, quay người đi không nhìn họ nữa. Anh khó chịu đến cực điểm, cổ họng khô khốc, chỉ muốn uống nước. Anh cố gắng hút lấy chút ẩm ướt trong không khí để làm dịu cổ họng khô cằn như sa mạc Gobi của mình.
Không khí trở nên khô hơn hẳn, Bạch Lộ Dao xoa cổ họng, khẽ nói: “Sao tự nhiên trong phòng lại khô thế này?”
Đường Phi liếc nhìn Tần Lê và đầu dưa hấu nhỏ, lập tức nói: “Mau, đi lấy hai thùng nước sạch.”
Cậu mợ không dám chậm trễ, nhanh chóng khiêng hai thùng nước lên lầu. Họ đặt nước vào phòng, lập tức trông thấy nước trong thùng bốc hơi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Ông quản gia kinh hãi kêu lên: “Trời ơi, sao nước trong thùng lại hết rồi?”
Đường Phi không dám chậm trễ, dùng dây bùa trói chặt Tần Lê, dẫn anh cùng đầu dưa hấu nhỏ xuống bếp. Trong bồn rửa chén, nước vừa được xả ra đã bốc hơi, thậm chí nước chưa kịp chảy ra từ vòi cũng nhanh chóng bốc hơi.
Hai người một lớn một nhỏ bị trói vào ghế, sau khi cơ thể được bổ sung độ ẩm thì ánh mắt mới bớt đi phần tử khí và sát khí. Thấy họ đã yên tĩnh lại, Đường Phi mới giải thích với mọi người: “Tôi rất chắc chắn là đêm hôm đó, thi độc trong người Lê Lê đã được thanh tẩy hoàn toàn. Nhưng không hiểu vì sao, cậu bé lại bắt đầu xác hóa.”
Tình huống này ngay cả cô cũng chưa từng gặp, nên hoàn toàn không biết bắt đầu từ đâu.
Bạch Lộ Dao hỏi: “Đường Phi, rốt cuộc con trai tôi và ngài Tần là chuyện gì vậy? Chẳng phải cô nói thi độc đã được loại bỏ sạch sẽ rồi sao? Tại sao lại xảy ra tình trạng này?”
Đường Phi bóp thái dương, thực sự nghĩ không ra vấn đề nằm ở đâu, nên định ra sân tìm “bách khoa toàn thư sống” Chu Khánh để hỏi rõ tình hình.
Nhưng vì độ ẩm trong không khí ngày càng ít, quá trình xác hóa của cả hai Tần Lê lại càng nghiêm trọng, khiến cho con Hạn Bạt đột nhiên trở nên mạnh hơn. Chu Khánh vừa giao hạn bá cho quỷ sai thì nó lập tức phá vỡ bùa chú, lao thẳng ra khỏi tường rào.
Hai quỷ sai ngơ ngác: “Chuyện gì vậy? Dám bỏ trốn ngay trong tay chúng ta sao?”
“Con Hạn Bạt này muốn lên trời luôn chắc! Đến gặp Diêm Vương là sẽ bị tội chồng thêm tội đấy!”
“Mau mau, gửi tin cho tất cả thiên sư quanh đây, gọi họ tới bắt Hạn Bạt, không tin là nó chạy thoát được!”
Đám quỷ sai ném lá cờ chiêu hồn trong tay lên không trung, lá cờ ấy xoay vòng trên không, liên tục phát ra tín hiệu lan tỏa bốn phía. Chưa đầy năm phút sau, các thiên sư lần lượt kéo đến, ép con Hạn Bạt đã chạy ra tận ngoài phố quay trở lại sân nhà Bạch Lộ Dao.
Đường Phi vừa bước ra thì thấy trong sân đã có thêm hơn chục người. Có lẽ để hợp bối cảnh, ai nấy đều mặc đạo bào kiểu Hồng Kông, trông chẳng khác gì những vị đạo trưởng trong các bộ phim cũ về xác sống Hồng Kông.
Trong số đó có một đạo sĩ chỉ cao chừng 1m6, dung mạo không mấy nổi bật, nhưng trong trận pháp này, năng lực của ông lại là mạnh nhất. Chu Khánh vừa nhìn thấy vị đạo sĩ thấp bé này thì hai mắt sáng lên, gọi to: “Sư phụ!”
Đạo sĩ thấp bé liếc xéo Chu Khánh, cất giọng pha tiếng phổ thông kiểu Tứ Xuyên và tiếng Anh bồi, cau mày: “What are you?”
Chu Khánh phản ứng lại ngay rằng lúc này đối phương vẫn chưa quen biết mình, bèn kìm nén sự kích động, dùng giọng Xuyên nói: “Vị sư phụ này, vừa rồi dáng vẻ người cưỡi kiếm bay tới thật sự là quá ngầu rồi!”
Đôi mắt của sư phụ họ Chu lập tức sáng lên, mang theo cảm giác “đồng hương gặp đồng hương” mà rưng rưng nước mắt. Ông nói: “Thì ra là đồng hương Tứ Xuyên, thất lễ, thất lễ. Tôi mới đến Hồng Kông làm việc, còn bỡ ngỡ, mong được chỉ giáo nhiều hơn.”
Chu Khánh không ngờ mình lại có thể gặp được sư phụ thời trẻ. Cậu nhanh chóng nhớ lại lời sư phụ từng nói rằng đã từng giao đấu với Hạn Bạt. Trước kia anh tưởng sư phụ chỉ khoác lác, không ngờ hóa ra là thật.
Khi ấy, hơi nước xung quanh bị Hạn Bạt hút cạn rất nhanh, khiến ai nấy đều cảm thấy cơ thể khó chịu.
Đường Phi đang định ra tay giúp thu phục lại Hạn Bạt, đúng lúc này, một cậu bé đâm sầm phá tường bếp, “ầm” một tiếng lao về phía này.
Cơ thể cậu bé như đang bị thiêu đốt, khát nước đến cuồng loạn, muốn uống bất cứ thứ gì có chứa hơi nước. Vừa nhìn thấy người, cổ họng cậu bé lập tức khô rát, trong đầu chỉ muốn hút hết máu của họ.
Thế nhưng, cậu bé không muốn làm hại mẹ và cậu mợ của mình, nên vừa thoát khỏi trói buộc của bùa chú, cậu bé lập tức quay người lao ra khỏi nhà bếp.
Cú lao này của cậu trực tiếp tạo ra một lỗ hổng lớn trên tường.
Hạn Bạt như nhìn thấy cứu tinh, càng hăng hái hút hết hơi ẩm trong không khí. Khi độ ẩm càng giảm, quá trình thi hóa của cậu bé cũng càng lúc càng nhanh, sức mạnh của Hạn Bạt cũng tăng lên gấp bội.
Mà cậu bé cũng chỉ biết càng khó chịu hơn, đến khi nỗi đau đớn đạt tới cực hạn thì sẽ bắt đầu hút máu người. Cậu bé khổ sở đến mức gần như phát điên, thi độc như thể đã khai thông điều gì đó trong cơ thể, khiến toàn thân tràn đầy sức mạnh, muốn bùng nổ.
Đường Phi lập tức dùng bùa chú dựng kết giới, phong tỏa toàn bộ biệt thự, để cả Hạn Bạt lẫn đầu dưa hấu nhỏ đều không thể thoát ra ngoài. Làm xong, cô quay đầu hỏi Chu Khánh: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Không phải độc của nó đã được thanh trừ rồi sao? Tôi còn bắt mạch, hoàn toàn bình thường, sao lại đột nhiên thế này?”
Chu Khánh nhíu mày đáp: “Có thể là lúc trước móng của đám xác sống kia đều dính máu của Hạn Bạt, nên trong cơ thể của đầu dưa hấu nhỏ ẩn chứa một loại virus mà chúng ta không phát hiện ra. Nếu là xác sống bình thường, dùng nước nếp để trừ độc chắc chắn không vấn đề. Nhưng nếu máu của Hạn Bạt đã vào cơ thể thì dù có dùng nước nếp cũng không thể loại bỏ hoàn toàn.”
“Có cách nào để trừ sạch độc xác không?” Đường Phi truy hỏi.
Chu Khánh gãi đầu nói: “Lúc chờ thang máy Địa ngục đi lên, em rảnh quá nên lấy sách cổ ra xem, lật đến trang nói về Hạn Bạt thì phát hiện… cái trang ghi cách giải độc máu Hạn Bạt đã bị ai đó xé mất. Chị nói có tức không? Cứ như có người biết chúng ta sẽ tìm cách giải độc nên cố tình xé bỏ! Thật sự tức chết đi được!”
“Vậy chẳng phải đường sống của tất cả chúng ta đều bị chặn rồi sao?” Đường Phi cắn ngón tay, suy nghĩ xem có nên cầu cứu Vương Xuyết Xuyết hay không.
Mặc dù bây giờ Vương Xuyết Xuyết chưa quen biết cô, nhưng nếu mình nói lý với anh ta thì sao? Ý nghĩ này vừa lóe lên, Đường Phi cảm thấy nhức óc, thật viển vông. Bây giờ Vương Xuyết Xuyết, có lẽ còn chưa đợi cô nói xong câu đã “rắc” một tiếng chém bay đầu cô rồi.
Trong lúc Đường Phi đang mải suy nghĩ, gã đạo sĩ lùn ghé sát Chu Khánh, liếc một cái rồi hừ lạnh: “Cái này của cậu là bản lậu, đương nhiên là tra không ra rồi!”
Chu Khánh phản bác: “Cái này của con cũng là bản gốc mà!”
Đạo sĩ lùn rút cuốn sách cổ của mình ra, dễ dàng lật đến trang đó, nói: “Nhìn đi, cái này của tôi mới là bản gốc! Trên này ghi rõ ràng phương pháp giải độc xác khô Hạn Bạt! Thấy chưa? Cái của cậu đúng là bản lậu, bản sách cổ tịch chính gốc này chỉ thuộc về Thục Môn chúng tôi!”
Chu Khánh: “…” Được rồi, lúc này của sư phụ thì đương nhiên là bản gốc. Nếu không phải vì chuyện này, suýt nữa cậu quên mất mình đã xuyên không. Suýt nữa quên rằng cuốn sách cổ của mình đã bị xé mất một trang, nhưng do vấn đề tuyến thời gian, sách cổ của sư phụ chắc chắn vẫn nguyên vẹn.
Khi Chu Khánh và đạo sĩ lùn đang nghiên cứu phương pháp giải độc xác, bên kia cậu bé đầu dưa hấu lại bất ngờ nhảy tại chỗ, không hề có sự hỗ trợ của tấm đệm bật nào, vậy mà cậu bé lại nhảy cao tận năm mét.
Bạch Lộ Dao và ông quản gia từ trong nhà vội vàng chạy ra.
Nhìn cậu bé đầu dưa hấu nhỏ nhảy cao tận năm mét, Bạch Lộ Dao lo lắng như lửa đốt. Bà ấy hoàn toàn không biết phải làm gì, khóc đến mức nức nở, khàn giọng gọi với về phía cậu bé: “Lê Lê, mau lại bên mẹ, mau lại đây với mẹ!”
Thân thể cậu bé đầu đầu dưa hấu nhỏ như muốn nổ tung, cậu phát hiện mình càng dùng sức thì cơ thể lại càng cảm thấy thoải mái. Cậu bật thêm một cái nữa, lần này trực tiếp nhảy cao khoảng hai mươi mét.
Cú nhảy này suýt khiến Bạch Lộ Dao sợ ngất xỉu. May mà ông quản gia kịp đưa tay đỡ, cũng an ủi nói: “Trẻ con nghịch ngợm, nhảy cao chút cũng bình thường, chị đừng quá lo.”
Bà ấy không lo sao được chứ? Thử nghĩ xem, nếu là con nhà bạn mà nhảy cao đến thế, ai mà chẳng lo sốt vó?
Cậu bé đầu dưa hấu nhỏ từ trên trời rơi xuống, rơi đúng vị trí đầu của con Hạn Bạt trong pháp trận. Mông cậu tiếp đất vừa khít ngay trên đầu nó. Từ độ cao hai mươi mét rơi xuống, cộng thêm tác dụng của trọng lực, lực va chạm chẳng khác gì một quả bom, ép con Hạn Bạt dưới mông cậu bé lún thẳng xuống đất, tạo thành một cái hố lớn ngay giữa sân.
Cậu bé ngồi phịch xuống, nghiền nát đầu của con Hạn Bạt, khiến nó hoàn toàn mất ý thức. Khi mọi người tụ tập lại bên ngoài hố, phát hiện đầu dưa hấu nhỏ vẫn như không có chuyện gì, ngước đôi mắt tội nghiệp nhìn ra ngoài hố. Đầu dưa hấu nhỏ nghịch ngón tay, trong mắt ngấn đầy nước, giọng trẻ con mềm mại đáng thương: “Mẹ ơi, Lê Lê sợ quá, Lê Lê sợ quá.”
Con Hạn Bạt bị nghiền nát đầu: “…” Người nên sợ là tôi mới đúng chứ?
Mười mấy thiên sư đứng vòng ngoài nhìn cảnh tượng hùng vĩ này đều tặc lưỡi cảm thán: “Đây là cách đánh quỷ bá đạo nhất mà tôi từng thấy.”
Một quỷ sai trong số đó chỉ xuống đầu dưa hấu nhỏ dưới hố nói: “Thằng nhóc kia, cậu có biết cậu phá như thế nào không?” Vừa rồi cậu bé ngồi một phát là nghiền nát đầu Hạn Bạt, để nó không thể tiếp tục hại người. Tội nghiệp hai quỷ sai bọn họ, lát nữa còn phải đi nhặt mấy mảnh xương vụn bị Tần Lê nhỏ nghiền nát bằng mông.
Đường Phi thấy đầu dưa hấu nhỏ ngồi đè chết Hạn Bạt, hồi lâu mới cảm thán: “Lợi hại.”
Chu Khánh cũng nhìn mà há hốc mồm: “Lợi hại, quá lợi hại. Thì ra người ngồi một phát g**t ch*t Hạn Bạt chính là nó à.”
Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Đánh giá:
Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Story
Chương 65
10.0/10 từ 11 lượt.
