Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Chương 53
Bộ chiến giáp màu đen trên người Vương Xuyết Xuyết ánh lên những tia sáng vàng nhạt, xung quanh cuồn cuộn gió lớn, mái tóc dài của anh ta tung bay, trên gương mặt tuấn tú chẳng có lấy chút thiện ý nào, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao băng. Lốc xoáy cuốn phăng bàn ghế và mọi vật trang trí trong đại điện, tất cả đều bị xé nát thành từng mảnh.
Đường Phi vung kiếm đánh ra một vòng bùa chú, dựng lên kết giới bảo vệ bản thân, chống lại nguồn sức mạnh cuồng bạo kia.
Sức mạnh giữa thần và người vốn dĩ không thể so sánh được, dù cô có mạnh cỡ nào thì cũng chỉ là một thiên sư tu hành nơi dương gian. Cho dù thiên phú dị bẩm, mười mấy năm tu luyện vẫn không thể nào sánh với Vương Xuyết Xuyết, người tu hành đã hàng ngàn năm.
Cũng may cô có kiếm Tru Tà hỗ trợ, kiếm linh thay cô hấp thu phần lớn năng lượng, giúp cô có đủ sức để cầm cự.
Thế nhưng chẳng mấy chốc, Đường Phi phát hiện âm khí trên người mình ngày càng nặng. Theo lý mà nói, cô là hồn thể, không thể bị âm khí phản phệ, nhưng bây giờ cô có thể cảm nhận rõ âm khí trong cơ thể đang ngày càng dâng cao, khiến tâm trí cô trở nên nóng nảy, bạo động.
Vương Xuyết Xuyết lạnh lùng nhìn cô: “Có phải cảm thấy âm khí trong cơ thể mình càng lúc càng nặng, bắt đầu mất kiểm soát rồi đúng không? Đường Phi, tôi coi cô là bạn, vậy mà cô lại lừa tôi, cô thật khiến tôi thất vọng.”
“Thế nếu tôi nói thật với anh, anh có đưa linh đan cho tôi không?” Đường Phi siết chặt kiếm, cố gắng chống lại cơn cuồng phong đang tấn công kết giới của mình.
Vương Xuyết Xuyết không hề do dự: “Không. Tôi sẽ tuyệt giao với cô, rồi vẽ vòng nguyền rủa cô!”
“Má nó.” Đường Phi chửi một tiếng, “Người như anh thì làm gì có bạn? Tôi coi anh là bạn, anh lại không biết trân trọng, còn muốn giết tôi? Vương Xuyết Xuyết, đầu óc anh có vấn đề à?”
Vương Xuyết Xuyết lập tức thu lại vẻ lạnh lùng, đổi sang gương mặt vô tội, nhún vai nói: “Tôi đâu có muốn giết cô. Tôi đang cổ vũ cô đấy chứ.”
Nghe vậy, mắt Đường Phi giật một cái, nghi ngờ hỏi lại: “Anh đang… truyền linh lực cho tôi?”
“Ừ hử.”
Đường Phi lập tức chửi to: “Vương Xuyết Xuyết, bà đây x* mẹ anh!!”
Vương Xuyết Xuyết tròn mắt nhìn cô bằng ánh mắt tội nghiệp y như Tần Kiêu, ngây thơ như một chú cún con: “Anh trai nói không được nói bậy đâu. Con gái mà nói bậy, thật sự không hay chút nào.”
Thập Điện Diêm Vương là các Quỷ Vương của Địa phủ, linh lực của bọn họ vốn không phải thứ mà người phàm có thể chịu nổi. Với một thiên sư trừ tà như Đường Phi, một khi hồn thể nhiễm phải linh lực của họ, âm khí sẽ ngày càng tăng mạnh, và khi đã vượt quá ngưỡng, cô sẽ không bao giờ quay lại dương gian được nữa, chỉ có thể vĩnh viễn ở lại Địa phủ.
Vương Xuyết Xuyết cười toe toét, để lộ một chiếc răng nanh nhỏ: “Tôi đâu có muốn giết em, sao nỡ giết em được chứ? Phi Phi đáng yêu như vậy, ai nỡ giết Phi Phi nè, sau này em cứ ở lại Địa phủ làm việc cho tôi nhé, bù lại viên linh đan của tôi đó!”
Dường như kiếm Tru Tà cũng rất thích hấp thụ linh lực, không còn chống cự nữa mà bắt đầu thản nhiên hưởng thụ. Với tu vi của người phàm như Đường Phi, sức kháng cự gần như không đáng kể.
Cùng lúc đó, ở dương gian.
Maruichi, Chu Khánh và Hắc Đường Tử Tiểu Bạch đang ăn trưa, ngọn nến hồn của Đường Phi đột nhiên tắt mất hơn nửa, chỉ còn lại ba cây. Chu Khánh hoảng đến mức sặc cả cơm, Tử Tiểu Bạch hốt hoảng hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại thế này? Vẫn chưa đến thời gian mà, sao nến của chị Đường Phi lại tắt quá nửa rồi?”
“Chị ấy đã xảy ra chuyện ở Địa phủ?” Maruichi hỏi.
Hắc Đường nhảy phốc lên người Đường Phi, dùng móng vuốt ấn nhẹ lên trán cô: “Không phải. Thông qua cơ thể của Phi Phi, tôi cảm nhận được linh lực của cô ấy đang dần tăng lên, có người đang ép linh lực vào người cô ấy, khiến thân thể không thể chịu nổi. Nếu sức mạnh đó còn tiếp tục gia tăng, tốc độ cháy của ngọn nến sẽ càng nhanh, và lúc đó cô ấy sẽ vĩnh viễn không thể quay lại được nữa.”
Chu Khánh lo lắng hỏi: “Vậy phải làm sao? Mau nghĩ cách đi, cứ thế này, Đường Phi thật sự không thể trở lại mất!”
Hắc Đường giơ móng ra, lắc đầu: “Không có cách nào đâu, chỉ có thể dựa vào chính cô ấy thôi. Nếu bản thân cô ấy còn không vượt qua được, chúng ta càng chẳng thể giúp gì.”
Tống Kiến Quốc lên tiếng: “Đến tay cá chép cũng không làm gì được sao?”
“Nếu tay cá chép cái gì cũng làm được, bọn thiên sư như bọn tôi còn tồn tại làm gì?” Chu Khánh vò đầu, sốt ruột đến mức sắp hói cả trán mà vẫn lực bất tòng tâm.
…
Âm gian.
Ngoài Quỷ Môn quan, cảnh tượng vẫn hỗn loạn như cũ. Khi đến gần cổng, túi bùa bên hông của Tần Lê bỗng nhiên run lên dữ dội. Đây là một lá bùa song sinh, anh đã âm thầm để một bùa chú giống hệt lên người Đường Phi khi cõng cô, một khi cô gặp nguy hiểm, túi bùa trên người anh cũng sẽ bắt đầu chấn động.
Bạch Tố thấy Tần Lê chợt dừng lại thì gọi: “Ngài Tần, nhanh lên! Càng chậm trễ thì chúng ta càng khó ra ngoài!”
“Cô lên trước cứu Thái Húc, tôi quay lại tìm Đường Phi.” Tần Lê siết chặt cây cung Lạc Nhật trong tay, ánh sáng vàng rực lan tỏa quanh dây cung.
Bạch Tố nhíu mày nói: “Ngài Tần, chuyện này quá nguy hiểm. Đường Phi từng dặn chúng ta, nếu đến thời gian đã định mà cô ấy vẫn chưa ra, chúng ta nhất định phải rời khỏi đây.”
“Không còn nhiều thời gian, cô mau qua cửa đi. Cô ấy là nghệ sĩ dưới trướng tôi, nếu cô ấy xảy ra chuyện, cả tôi và công ty đều sẽ tổn thất rất lớn.” Tần Lê ngừng một chút rồi tiếp lời: “Nếu tôi không quay lại được, cô bảo A Húc đi ông tìm quản gia. Ông ấy sẽ giúp tôi xử lý phần còn lại.”
Thấy thời gian gấp rút, Bạch Tố không thể do dự thêm, chỉ đành rời đi trước, đồng thời dặn “Ngài Tần, hãy cẩn thận.”
“Ừ.” Anh khẽ gật đầu.
Chờ Bạch Tố đi rồi, Tần Lê lập tức quay trở lại điện thứ mười. Lúc anh đến, lũ quỷ sai đã lập sẵn vòng cảnh giới cấp mười ở bên ngoài điện, còn bên trong đại điện, hắc khí cuồn cuộn, tất cả những vật bị cuốn vào đều hóa thành tro bụi.
Tần Lê kéo cung như trăng rằm, một mũi tên b*n r*, kết hợp với dương khí hùng hậu của anh khiến mặt đất nổ tung thành một hố sâu, đám quỷ sai ngã rạp như rạ. Anh xông vào trong điện thì thấy Đường Phi đang chống kiếm cắm xuống đất, quỳ một gối, toàn thân bao phủ bởi tà khí âm u, vẻ mặt như biến thành một người khác.
Trong mắt cô tràn ngập màn khí đen, trên trán nổi gân xanh, rõ ràng đang rất đau đớn, nhưng vẫn phải gắng gượng chịu đựng cơn đau như thể cơ thể sắp nổ tung.
Tần Lê lập tức rút thêm một mũi tên, bắn thẳng về phía Vương Xuyết Xuyết. Mũi tên xé gió, xuyên qua cuồng phong, trong khoảnh khắc đã phá tan mọi chiêu trò của Vương Xuyết Xuyết. Trong điện lập tức yên tĩnh trở lại. Tần Lê tiến lên, một tay nắm lấy vai Đường Phi, nhấc bổng cơ thể mỏng manh của cô dậy. Thấy âm khí trong mắt cô càng lúc càng nặng, làn da cũng xấu đi rõ rệt, anh không chút do dự cúi đầu xuống hôn lên môi cô gái.
Việc bắt quỷ làm cô nổi mụn là do bị âm khí mạnh mẽ của quỷ quái xâm nhiễm, mà giờ đây khi âm khí trong cơ thể cô ngày càng tích tụ, làn da càng lúc càng tệ. Muốn trục xuất tà khí trong người cô, Tần Lê chợt nghĩ ra cách này để giúp cô.
Trong đầu anh theo bản năng hiện lên cách tiếp xúc thân mật với cô, thông qua miệng, cố gắng hút toàn bộ âm khí trong cơ thể cô ra ngoài.
Ngay khi môi hai người chạm vào nhau, kiếm Tru Tà và cung Lạc Nhật cùng lúc bay khỏi tay họ, lượn vòng quanh trên không trung ở giữa hai người, phát ra tiếng “ong ong”, tạo thành một kết giới cực mạnh bao bọc xung quanh.
Linh lực của Quỷ Vương trong cơ thể cô không ngừng tràn vào cơ thể Tần Lê, không bị ngoại lực khống chế. Khi toàn bộ âm khí được rút hết ra khỏi người Đường Phi, hai nắm đấm siết chặt của Tần Lê được bao phủ bởi một lớp ánh sáng vàng nhạt, trên cánh tay đột nhiên xuất hiện thứ gì đó giống như giáp hộ thể, ngay cả ánh mắt cũng trở nên vô cùng dữ tợn.
Anh vươn tay ra, một luồng lực mạnh mẽ từ tay kéo Vương Xuyết Xuyết bay tới, bóp chặt cổ anh ta, trong miệng phát ra một giọng nói lạ lẫm khiến Đường Phi cũng cảm thấy xa lạ: “Muốn chết à?”
Giọng nói ấy, vừa giống Tần Lê cũng giống Tần Kiêu, lại giống như sự dung hợp của cả hai. Mà ánh mắt kia thì lạnh thấu xương, khiến người khác chỉ nhìn thôi cũng đã sởn gai ốc.
Cũng đúng lúc này, sáu quả cầu sáng từ ngoài điện bay vào, trực tiếp đánh vào mu bàn tay của Tần Lê, khiến anh bỏng rát đến mức rút tay lại, buộc phải buông Vương Xuyết Xuyết ra.
Sáu quả cầu sáng ấy rơi xuống bên cạnh Vương Xuyết Xuyết, hóa thành sáu người đàn ông mặc vest đen.
Sáu người này mỗi người một vẻ, nhưng đều có điểm chung là, đẹp trai.
Ngay khi Tần Lê buông tay, lớp giáp trên cánh tay anh biến mất, cơn đau đầu ập tới dữ dội. Đường Phi nhón chân, giữ lấy cằm Tần Lê, lo lắng hỏi: “Tần Vạn Tam, anh sao rồi? Không sao chứ? Đừng dọa người như vậy!”
Tần Lê nhanh chóng trấn tĩnh lại, vươn tay thu hồi cây cung đang lượn vòng trên không. Sau đó anh và Đường Phi đồng thời quay sang nhìn sáu người đàn ông đã cứu Vương Xuyết Xuyết.
Sáu người này lần lượt chính là Diêm Vương của điện thứ hai, ba, năm, sáu, bảy và chín. Họ phát hiện bên điện thứ mười có một luồng năng lượng khổng lồ khuếch tán ra nên lập tức tới đây. Còn Tần Quảng Vương do đang sử dụng thế thân nên không thể tự mình đến, chỉ có thể ở lại điện của mình tiếp tục xử lý công việc một cách máy móc.
Lão Nhị liếc nhìn Tần Lê, sau đó đỡ Vương Xuyết Xuyết dậy, giũ giũ bụi trên người anh ta, hỏi: “Cậu không sao chứ?”
Vương Xuyết Xuyết bĩu môi, chỉ tay về phía Tần Lê mắng: “Anh Hai! Tên mặt dày này muốn giành vợ của em đó!”
Người đàn ông lớn tuổi liếc mắt nhìn mấy anh em khác rồi quay sang nhìn Tần Lê, cả nhóm im lặng một lúc, nhưng trong lòng đều đã hiểu rõ. Lão Cửu không những không giúp Vương Xuyết Xuyết, mà còn giơ tay chọc vào giữa trán anh ta, mắng: “Cánh cứng rồi hả? Học đòi cướp dân nữ luôn à? Linh lực của cậu có thể tùy tiện cho người khác sao? Cảm thấy linh lực nhiều quá à? Mẹ nó, cậu không cần thì cho tôi đi!”
Vẻ mặt Vương Xuyết Xuyết uất ức bĩu môi: “Anh Chín, anh thay đổi rồi. Sao anh lại thiên vị người ngoài thế?”
Tam điện Tống Đế Vương liếc mắt nhìn Đường Phi và Tần Lê, nói: “Cô nương, thời gian của cô không còn nhiều đâu, mau chóng trở về đi. Nếu trễ thêm chút nữa, e rằng sẽ thật sự không về được đâu.”
Đường Phi hơi sửng sốt, nhưng cũng không dám hỏi nhiều, cô rất sợ mấy lão Quỷ Vương này trở mặt không nhận người. Cô vội nắm lấy tay Tần Lê, khẽ nói: “Chúng ta đi thôi.”
Vương Xuyết Xuyết muốn đuổi theo, nhưng lại bị lão Nhị và lão Tam giữ chặt. Cả người anh ta bị kẹp lên, hai chân vẫn không ngừng giãy giụa, còn quay đầu hét với theo hướng Đường Phi: “Phi Phi, rảnh thì đến chơi nhé! Lần sau tôi nấu lẩu thịt người cho em ăn!”
Đường Phi đã chạytới cửa: “…”
Lên xe đi về hướng Quỷ Môn quan, đầu Tần Lê vẫn còn choáng váng. Anh đưa tay bóp trán, lắc nhẹ đầu rồi hỏi cô: “An toàn rồi chứ?”
“Chưa đâu, bây giờ vẫn còn ở trên xe của người ta, phải về tới dương gian mới gọi là an toàn.” Đường Phi nắm lấy tay Tần Lê, cẩn thận kiểm tra kỹ, nhưng không thấy điều gì bất thường.
Chẳng lẽ vừa rồi cánh tay của Tần Lê đột nhiên xuất hiện giáp hộ thân là vì anh đã hấp thụ lại linh lực từ Vương Xuyết Xuyết? Một sự bộc phát trong chớp mắt?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, rõ ràng Vương Xuyết Xuyết đã cố ý “thả nước”, nếu không thì cô đã sớm bị nghiền thành tro, làm gì còn cơ hội lật kèo.
Chờ qua được Quỷ Môn quan, đi vào thang máy, Đường Phi mới nhẹ nhõm thở phào. Cô thì thầm: “May mà Tần Kiêu không xuất hiện quấy phá, nếu không chắc chắn chúng ta còn thê thảm hơn bây giờ.”
Có một điều cô vẫn nghĩ mãi không thông, tại sao sáu vị Diêm Vương lại dễ dàng để họ rời đi như vậy? Chẳng lẽ cũng là do e ngại thể chất đặc biệt của Tần Lê?
Thang máy lên đến mặt đất, khi Đường Phi và Tần Lê quay lại phòng, Bạch Tố đã đút linh đan cho Thái Húc dùng xong. Do có sự chênh lệch thời gian giữa dương gian và âm gian, nên sau khi trở lại, Đường Phi và Tần Lê đều vô cùng mệt mỏi, bèn vào phòng khách nghỉ tạm, ngả lưng là ngủ ngay. Những người còn lại thì ở lại phòng chính, cùng chờ Thái Húc tỉnh lại.
Linh đan đã giúp Thái Húc tẩy sạch độc tố trong sinh hồn, cậu bắt đầu tỉnh lại.
Sau khi Thái Húc tỉnh lại, nhìn thấy cả một phòng đầy người. Cậu dụi mắt, nhìn từng người trong phòng, rồi nhẹ giọng gọi tên từng người: “Maruichi, Chu Khánh, Tiểu Bạch, Hắc Đường, Bạch Tố, sao mọi người đều ở đây? Tôi, chẳng phải là đã chết rồi sao?”
Thái Húc mơ hồ nhớ lại, mẹ kế Huệ Hiểu Linh cùng một tên yêu đạo đã ép cậu uống một ngụm độc dược, sau đó cậu liền bất tỉnh. Cứ ngỡ mình đã chết, ai ngờ còn có thể mở mắt ra nhìn thấy bạn bè xung quanh.
Bạch Tố dụi đôi mắt đỏ hoe, nắm lấy tay cậu thiếu niên, nói khẽ: “Cậu tỉnh lại là tốt rồi.”
Tử Tiểu Bạch kể lại một lượt chuyện mọi người đã cùng nhau tìm linh đan cứu cậu như thế nào. Nghe xong toàn bộ quá trình, Thái Húc lập tức căng thẳng hỏi: “Anh Lê và chị Phi Phi đâu? Họ không sao chứ?”
Chu Khánh trả lời: “Họ không sao cả, chỉ là quá mệt nên đã ngủ rồi.”
Thái Húc thở phào một hơi, nhỏ giọng nói: “Mọi người không sao là tốt rồi. Bạch Tố, chị cũng không sao chứ?”
Người phụ nữ mỉm cười đầy an ủi, nhẹ nhàng lắc đầu.
Thái Húc đập tay lên ngực thở dài một cái, cảm khái nói: “Vậy là tốt rồi, mà nói đi cũng lạ, hình như tôi nằm mơ một giấc dài thật dài. Tôi mơ thấy một con rắn trắng và một con rắn xanh đang quấn chặt lấy tôi, siết đến mức tôi sắp tắt thở luôn, sợ muốn chết. Chắc là tôi xem ‘Bạch Xà Truyện’ nhiều quá nên mới mơ ra cái kiểu quái lạ như vậy.”
Maruichi đang ngậm sô-cô-la trong miệng, liếc mắt nhìn con rắn xanh nhỏ dưới gầm giường đang lén thè lưỡi rắn, âm thầm siết chặt nắm tay béo múp của mình, hỏi: “Vậy nếu, tôi nói là nếu thôi nhé, thật sự có hai con rắn lớn xuất hiện trước mặt anh, anh có sợ không?”
“Nói nhảm à, ai mà không sợ?! Hồi nhỏ tôi xem ‘Tân Bạch Nương Tử Truyền Kỳ’ thấy Hứa Tiên sợ là đúng lắm rồi. Ai thấy con rắn to như thế mà không tái mặt? Nếu thật sự có con rắn to vậy xuất hiện trước mặt tôi, tôi chắc chết vì sợ quá luôn đó hahaha.”
Câu nói của Thái Húc khiến mọi người trong phòng bất giác đồng loạt quay sang nhìn Bạch Tố, sắc mặt cô ấy rõ ràng đã thay đổi. Thái Húc tưởng cô ấy sợ rắn, vội vàng trấn an: “Bạch Tố, chị đừng sợ, thật ra rắn cũng có con rất dễ thương. Như trước kia em từng cứu một con rắn trắng nhỏ ở nhà hàng bên Paris ấy, đáng yêu cực kỳ. Em cho chị xem ảnh nhé!”
Nói rồi, cậu lục trong điện thoại, tìm ra bức ảnh khi đó chụp chung với Bạch Tố tại căn cứ bảo vệ mà cậu từng đưa cô ấy đến. Cậu đưa điện thoại qua, cười hì hì: “Nè, dễ thương không?”
Bạch Tố nhìn bức ảnh, nghe cậu nói như vậy, trong lòng cũng dịu đi đôi chút, gật đầu đáp khẽ: “Ừ, dễ thương.”
Mọi người trong phòng đều thầm thở phào nhẹ nhõm, chỉ là ai nấy đều không biết có nên nói thật với cậu thiếu niên này hay không.
Đúng lúc ấy, Đường Phi tóc tai rối bù ngủ một giấc dậy đẩy cửa bước vào, vừa ngáp vừa nói với Bạch Tố: “Tố Tố, ra ngoài với tôi một lát.”
Bạch Tố gật đầu, đi theo Đường Phi ra hành lang. Cô ấy vừa định hỏi chuyện gì, Đường Phi đã nói thẳng: “Biến thành mãng xà cho Húc Húc xem đi.”
“Hả?” Bạch Tố đỏ bừng mặt, kinh ngạc hỏi lại: “Cô có ý gì?”
Đường Phi vừa dùng dây buộc lại tóc, vừa thản nhiên nói: “Bạch Tố, cô cứ giấu như vậy chẳng có ý nghĩa gì cả. Húc Húc không phải Hứa Tiên, cái bớt hình trăng lưỡi liềm trên người cậu ấy cũng không phải sinh ra đã có, là do lúc nhỏ bị ngã tạo thành. Cô nhận định cậu ấy là người chống kiếp trước của cô chỉ vì cái dấu ấy, nhưng cái dấu ấy chỉ là vết thương khi còn bé thôi.”
“Việc Hứa Tiên có phải là tra nam hay không thì tôi không biết, nhưng tôi biết chắc một điều, Húc Húc không phải vậy. Cậu ấy là một cậu bé rất giàu tình cảm, nhưng kiểu người như thế lại càng ghét bị người khác lừa dối. Có một số chuyện vẫn nên nói rõ ràng, để sau này khỏi xảy ra hiểu lầm. Nếu cô thích Húc Húc, thì càng nên nói với em ấy.”
Bạch Tố do dự hỏi: “Nhưng nếu tôi nói thật, liệu em ấy có chấp nhận không?”
“Nếu cô sợ cậu ấy không chấp nhận mà tiếp tục giấu giếm, vậy không công bằng với Húc Húc. Dù cô từng cứu mạng cậu ấy, nhưng trong chuyện tình cảm, chúng ta không nên lấy sự công bằng ra để cân đo. Nếu chỉ vì muốn báo ân mà đến với nhau, kết cục sẽ chẳng thể nào tốt đẹp như mọi người mong đợi. Để khỏi xảy ra mấy chuyện máu chó như trong phim truyền hình, tôi khuyên cô nên nói cho cậuấy biết.”
Bạch Tố suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng nghiến răng gật đầu, nói một tiếng “Được.” Cô ấy vừa xoay người thì biến thành một con mãng xà trắng to lớn, húc cửa xông vào. Maruichi và Chu Khánh bên trong hoảng hốt hét to “A a a”, ôm nhau nép vào góc tường.
Chu Khánh suýt khóc: “Chị ơi, chị biến thành rắn thì ít nhất cũng phải báo trước một tiếng chứ!!”
Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Đánh giá:
Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Story
Chương 53
10.0/10 từ 11 lượt.
