Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Chương 36


Khoảng năm giờ chiều, tại công viên giải trí. 
Tử Tiểu Bạch đi chơi xe đụng, vì không được mang mèo theo nên cô bé để Hắc Đường ở lại khu vực nghỉ ngơi. Hắc Đường đang nằm ườn trên ghế chờ Tử Tiểu Bạch thì bỗng thấy một con mèo mướp ở xa xa đang l**m chân.



Ánh nắng ấm áp dịu dàng phủ xuống người con mèo mướp, như thể ánh vàng nhè nhẹ đang nhuộm lên bộ lông vàng óng của nó. Mèo mướp lạnh lùng liếc Hắc Đường một cái, khiến nó lập tức ngồi bật dậy.


Má ơi, con mèo mướp này là con mèo đẹp nhất mà nó từng thấy! Giống y hệt Phệ Nguyên Thú!


Tuy Hắc Đường đã sống lâu, nhưng chưa từng yêu đương lần nào. Vừa nhìn thấy mèo mướp, tim nó rung rinh, lập tức “meo” một tiếng, nhảy bổ tới, đuổi theo con mèo mướp luôn. Lúc này Tử Tiểu Bạch đang bị một cậu bé tông trúng trong đường đua xe đụng, đập đầu vào vô lăng, đau đến mức phải xuýt xoa.


Sau khi xuống xe, cô bé không thấy Hắc Đường đâu, bèn mang ba lô lên lưng, vừa xoa trán vừa đi xung quanh tìm kiếm.


Trong khu vui chơi có một nhà hát đang biểu diễn một đoạn trong vở Na Tra náo loạn Đông Hải. Một phân cảnh được tái hiện là bạo quân Trụ Vương và yêu hậu Đát Kỷ hãm hại trung thần, khiến bọn trẻ con phía dưới xem rất hào hứng. Đúng lúc cao trào, sân khấu bỗng nhiên bốc cháy.


Một người đàn ông mặc cổ phục đứng giữa sân khấu, lạnh lùng nhìn mấy diễn viên, ánh mắt đỏ rực giận dữ quát: “Khi Cô tại vị, yêu dân như con, mở mang bờ cõi, thống nhất Đông Di và Trung Nguyên. Tại sao đến đời các ngươi, Cô lại trở thành kẻ hoang dâm vô đạo? Các ngươi bôi nhọ Cô, nói Cô giết vương thúc Tỷ Can. Nhưng các ngươi có biết chân tướng không? Vương thúc Tỷ Can qua đời sau Cô cả chục năm, Cô giết kiểu gì?!”


Ngọn lửa trên sân khấu càng cháy càng mạnh, khán giả bên dưới hoảng loạn, cha mẹ vội vã dẫn con rời khỏi rạp. Các diễn viên trên sân khấu thấy có người “điên” xông vào, cũng bỏ chạy không dám dây vào.


Trên sân khấu rực lửa chỉ còn lại Đế Tân. Ánh mắt ông đầy phẫn nộ và u sầu, như đang mang theo nỗi oán hận ngàn năm chưa giải được. Bỗng dưng, cổ ông như mắc nghẹn, phát âm khó khăn. 


Ông ôm cổ, trán nổi đầy gân xanh, vẻ mặt cực kỳ đau đớn.


Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ là do luồng sương mù hôm qua tên kia phun ra có độc? Đế Tân mồ hôi đầm đìa đầy trán, cơ thể gần như không còn chống đỡ nổi thì đúng lúc ấy, một bé gái lao vào biển lửa, gọi lớn: “Chú ơi! Mau ra đi! Nguy hiểm lắm!”


Tử Tiểu Bạch dùng chút linh lực cuối cùng để tách một đám lửa, lao tới đỡ lấy ông: “Chú không sao chứ? Đi theo cháu mau, ở đây nguy hiểm lắm!”


Đế Tân vẻ mặt đầy đau đớn, ý thức mơ hồ, bất ngờ đưa tay bóp cổ cô bé, lực tay mỗi lúc một siết chặt. Rất nhanh sau đó, Hắc Đường bất ngờ xuất hiện, dùng móng vuốt đập ngất ông, phun ra một bong bóng, rồi mang theo Tử Tiểu Bạch và Đế Tân rời khỏi nhà hát.


Tới bờ sông phía sau khu vui chơi, Tử Tiểu Bạch ôm cổ ho sặc sụa, nhìn chằm chằm người đàn ông đang hôn mê kia, tức giận mắng: “Má ơi, ông chú này bị điên à? Con cứu ông ấy, mà ông ấy lại bóp cổ cô?!”


Hắc Đường nhảy lên ngực người đàn ông, quay sang nói với Tử Tiểu Bạch: “Ông ta không phải người.”


“Không phải người? Chẳng lẽ là quỷ?”


Hắc Đường lắc đầu: “Có thể là sau khi chết ông ta biến thành quỷ hồn, rồi tu luyện ra thực thể. Hơi giống như là… địa tinh. Người sau khi chết sẽ thành quỷ hồn, quỷ hồn thường sẽ có ba con đường phát triển: Thứ nhất: chuyển sinh luân hồi, đó là kết cục tốt nhất. Thứ hai: tu luyện thành địa tinh, nhưng nếu sinh tà niệm, sẽ bị thiên lôi đánh, từ xưa đến nay, rất ít địa tinh có thể sống được trăm năm. Thứ ba: mượn linh khí của pháp bảo, hòa làm một thể với pháp bảo, trở thành khí linh. Người đàn ông này không thuộc hai loại đầu, vậy thì rất có thể là khí linh.”


“Khí linh? Vậy ông ta là khí linh của món gì?”


Hắc Đường nhún vai: “Tôi đâu phải bác học vạn sự thông, làm sao biết được. Nhưng nhìn bộ dạng ông ta hiện tại, có vẻ bị trúng độc rồi.”


Không hiểu vì sao, Tử Tiểu Bạch cảm thấy người đàn ông này rất thân thuộc, giống như đã từng gặp từ rất lâu rất lâu trước đây. Cô bé hỏi Hắc Đường: “Vậy giờ phải làm sao? Chẳng lẽ chúng ta thấy chết mà không cứu?”



Hắc Đường nhảy khỏi người đàn ông, rồi lại nhảy lên người Tiểu Bạch, đáp: “Đi tìm Hà Tiên Tiên, cô ấy chuyên trị các loại ca bệnh kỳ lạ.”


“Ừm!”


Thế là một người một mèo, dắt theo người đàn ông hôn mê, đến khách sạn của Hà Tiên Tiên.


Khi bọn họ đến nơi, bà chủ đang ngồi sau quầy chơi game. Vừa xử lý xong ván đấu, chị ấy ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông trúng độc sắp chết, bật thốt một tiếng: “Hớ, ông chú này sao vậy? Không phải người à?”


Tử Tiểu Bạch gật đầu, nhìn chị ấy hỏi: “Đúng vậy, ông ấy là khí linh, tuy không biết là linh khí gì. Chị Tiên Tiên, chị có thể cứu ông ấy không?”


Hà Tiên Tiên đặt điện thoại xuống, duỗi người một cái, rồi vòng từ quầy ra, dùng ngón tay chạm nhẹ vào trán người đàn ông. Cơ thể cường tráng của ông lập tức bị một làn sương hồng bao phủ. Thân thể ông ta lơ lửng trên không, được Hà Tiên Tiên dẫn lên tầng ba, vào phòng cấp cứu.


Trong phòng cấp cứu, Hà Tiên Tiên dùng ngân châm châm vào các huyệt đạo trên người ông, vừa phong tỏa độc tố lưu chuyển, vừa giúp ông trục độc ra ngoài. Sau khi làm xong, chị ấy vừa tháo găng tay, vừa thản nhiên nói với Tử Tiểu Bạch và Hắc Đường: “Không sao rồi, trúng độc thôi. Nhưng mà nể tình anh ta trúng phải độc của hồ ly, tôi không tính tiền các cô đâu. Con nhóc, nói chị nghe xem anh ta là ai?”


Vẻ mặt Tử Tiểu Bạch mơ hồ lắc đầu: “Em không biết đâu. Em với Hắc Đường thấy ông ấy trong nhà hát ở công viên giải trí. Hay là đợi ông ấy tỉnh, chị tự hỏi thử xem?”


Đúng lúc này, người đàn ông ho nhẹ một tiếng, mí mắt khẽ động rồi từ từ mở ra. Ông ngồi dậy, đưa mắt nhìn quanh căn phòng lạ, lại nhìn Hà Tiên Tiên và Tử Tiểu Bạch, vẻ mặt mờ mịt: “Các ngươi… là ai?”


Tử Tiểu Bạch kéo nhẹ tay áo của Hà Tiên Tiên, thì thầm: “Chị Tiên Tiên, hình như đầu óc ông ấy có vấn đề.”


Hà Tiên Tiên khoanh tay nhìn ông ta: “Vậy anh là ai?”


“Ta…” Đế Tân lắc lắc cái đầu nặng trĩu, rồi lại giơ tay bóp trán. Hai nắm tay siết chặt, gân xanh nổi rõ trên cánh tay. Một lúc lâu sau, ông lắc đầu: “Không biết.”


Hà Tiên Tiên dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào giữa trán người đàn ông, lại phát hiện trong đầu ông  trống rỗng, ký ức bị phong ấn một cách cưỡng ép. Chị ấy vốn không biết bí pháp nào có thể tra xét ký ức trong đầu người khác, đành phải thu tay về, quay sang nói với Tử Tiểu Bạch: “Cô nhóc, người đàn ông này trong lúc nguy cấp đã tự phong ấn ký ức của mình. Có vẻ trong đầu anh ta chứa đựng một bí mật rất quan trọng, không muốn để người khác phát hiện.”


Tử Tiểu Bạch gãi gãi sau đầu, hỏi lại: “Vậy, phải làm sao đây?”


Hà Tiên Tiên thở ra một hơi, nói: “Mang anh ta về cho Đường Phi xử lý đi, chỗ chị không tiếp mấy tên nghèo kiết xác thế này đâu.”


“Em mang một ông chú về, chắc chắn chị Đường Phi sẽ không đánh chết em chứ?” Tử Tiểu Bạch thở dài, “Thôi bỏ đi, em kiếm chỗ vứt ông ấy đi là được, dù gì cũng không còn nguy hiểm nữa.”


Hà Tiên Tiên chọc nhẹ vào đầu mũi cô, nhắc nhở: “Cái người này có vẻ chính là mục tiêu mà mẹ em, chính là Đát Kỷ đang tìm, em phải cẩn thận. Năm đó bà ta từng xé nát cơ thể em, cướp đi Tụ Hồn châu, nhưng sức mạnh của viên châu đó lại dính vào linh hồn em. Bao nhiêu năm nay, bà ta chỉ dựa vào chút sức mạnh yếu ớt còn lại trong Tụ Hồn châu để giữ được một tia hồn phách. Với sự tàn nhẫn của bà ta, chắc chắn đang tìm mọi cách để tái sinh. Không loại trừ khả năng bà ta sẽ ra tay với em đâu, cô nhóc, em phải thật cẩn thận đấy.”


Tử Tiểu Bạch thở dài, cúi đầu nói: “Em sống kiểu Phật hệ, binh đến thì tướng chặn, nước đến thì đất ngăn. Nếu bà ta thật sự xuất hiện trước mặt em, chưa chắc ai giết ai đâu.”


Hà Tiên Tiên cười rạng rỡ: “Có chuyện gì thì gọi chị.”


“OK, cảm ơn chị Tiên Tiên.”


***



Khí linh có thể hóa hình, năng lực còn mạnh hơn cả quỷ hồn và địa tinh, không sợ ánh mặt trời, cũng không sợ bùa trừ tà.


Ra khỏi khách sạn, người đàn ông cao 1m85 với thân hình vạm vỡ lặng lẽ theo sát sau Tử Tiểu Bạch và Hắc Đường.


Tử Tiểu Bạch đi đến ngã tư, dừng bước. Đế Tân cũng dừng bước.


Cô bé quay lại, cảnh cáo: “Đừng có theo tôi nữa!”


Đế Tân có vẻ ngoài uy nghiêm, nhưng bị cô bé quát như vậy lại tỏ ra tủi thân, đôi mắt u uất nhìn cô bé như sắp khóc. Điều đáng sợ nhất chính là một người đàn ông rắn rỏi lại giả vờ đáng thương, cái kiểu yếu đuối đó khiến người ta cảm thấy là thật sự yếu đuối, không hề giả bộ.


Tử Tiểu Bạch đưa tay đỡ trán, bất lực nói: “Tôi nói này, một người đàn ông như chú, đừng nhìn tôi với ánh mắt đáng thương thế này có được không hả? Chú à, tôi xin chú đấy, có thể có chút tiền đồ không?”


Ông ta nhíu mày nghiêm nghị, hỏi lại: “Tiền đồ là gì?”


Tử Tiểu Bạch và Hắc Đường cùng lúc giơ tay (móng) đỡ trán: “…”


Để tránh ông bị người ta vây xem trên đường phố, Tử Tiểu Bạch dẫn ông đi cắt tóc ngắn, cạo râu, rồi lại dắt đi siêu thị mua một bộ quần áo.


Đế Tân nhìn hình ảnh không râu ria của mình trong gương, cảm thấy rất không quen. Ông sờ quanh mép mình, lại kéo thử cái áo thun trên người, trên đó in dòng chữ “Ta là bạo quân Trụ Vương”, vẻ mặt cực kỳ không thoải mái, rồi lại nhìn Tử Tiểu Bạch với ánh mắt tủi thân.


Tử Tiểu Bạch đang l**m cây kem, ngẩng đầu nhìn ông ta, cau mày, gắt: “Không được chê, ông ấy là bạo quân, cũng là ba tôi đấy!”


Đế Tân thu lại vẻ mặt tủi thân.


Sau khi cạo râu, cắt tóc và thay bộ quần áo bình thường, Đế Tân với khí chất cùng ngoại hình xuất chúng đi trên phố khiến tỉ lệ ngoái đầu nhìn ông không hề thấp. Thậm chí còn có cô gái chạy tới xin WeChat, xin chụp ảnh chung với ông.


Đế Tân lặng lẽ nhìn khuôn mặt mình và cô gái cùng bị thu vào ống kính, lập tức giật lấy điện thoại của cô gái ném xuống đất rồi giẫm nát, sau đó bóp cổ cô gái, mặt đầy sát khí: “Dân đen! Dám chụp hồn của Cô!”


Tử Tiểu Bạch sợ đến mức làm rơi cả cây kem, bật người nhảy lên ôm lấy eo người đàn ông. Cô bé treo cả người trên người ông, cố sống cố chết tách ông với cô gái vô tội ra.


Cô gái suýt nữa bị b*p ch*t chửi ầm lên: “Đệch, điên rồi à? Đền điện thoại cho tôi! Còn xưng là Cô nữa chứ, tôi thấy anh đúng là sẽ cô đơn cả đời đấy! Chẳng lẽ lúc sống anh là hoàng đế chắc?”


Đế Tân lắc đầu, cố gắng nhớ xem mình là ai, nhưng nghĩ thế nào cũng không thể nhớ ra.


Tử Tiểu Bạch vội vàng thay ông xin lỗi với cô gái, còn dùng điện thoại chuyển khoản tiền sửa điện thoại cho cô gái ấy.


Cô bé kéo Đế Tân ra chỗ không có ai, nhảy lên đánh vào đầu ông, mắng: “Chú điên rồi à? Thứ người ta cầm là điện thoại! Điện thoại! Người ta chỉ muốn chụp ảnh với chú thôi, chú làm cái trò gì vậy? Suýt nữa b*p ch*t người ta rồi đó!”


Người đàn ông ôm trán, mặt mày tủi thân, trông hoàn toàn không giống cái kẻ vừa nãy còn trừng mắt rực sát khí, đầy bá khí vương giả.


Tử Tiểu Bạch thấy ông như vậy thì lại có cảm giác mình đang bắt nạt người yếu thế, phất tay nói: “Thôi được rồi, chú cũng không cố ý, tôi rộng lượng tha cho chú đó! Tôi nói cho chú biết, trước kia tôi nhỏ mọn lắm đấy, còn từng ăn thịt người nữa đó. Chú cẩn thận chút, đừng chọc tôi tức lên. Tôi mà tức giận thì đáng sợ lắm.”



Nói xong, cô bé còn nhe răng nhọn như hồ ly, giả bộ “tôi rất hung dữ” để dọa ông.


Thế nhưng người đàn ông đó dường như chẳng hề bị dọa, ngẩn ra một lúc rồi lại nở nụ cười, đưa tay xoa đầu cô bé.


Tử Tiểu Bạch rụt cổ lại, cơn tức cũng tan biến sạch. Cô nắm lấy tay Đế Tân, ngẩng đầu nhìn ông nói: “Tôi kéo chú đi, để chú khỏi chạy lung tung đi chụp hình với người ta rồi gây chuyện nữa.”


Do người đàn ông quanh năm luyện võ, lại từng xông pha chiến trường nên lòng bàn tay rất thô ráp. Tử Tiểu Bạch nắm tay ông, lẩm bẩm cảm thán: “Lúc còn sống chú làm nghề mổ heo à? Tay gì mà thô ráp thế này.”


Đế Tân không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn cô bé đang lải nhải, không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một cảm xúc khó tả.


Cô bé đi một vòng quanh trung tâm thương mại, đã mệt rã rời, vừa đấm chân vừa than mệt muốn chết, ước gì có tám người khiêng kiệu đưa cô bé về. Người đàn ông ngốc nghếch nghe xong thì trực tiếp bế cô lên, vác trên vai.


“…” Tử Tiểu Bạch nằm trên vai ông ngớ người ra: “Thả tôi xuống! Tôi bị xốc thế này khó chịu lắm!”


Người đàn ông lại đổi tư thế, đỡ lấy hông cô bé, ôm dựng thẳng người lên như bế một đứa trẻ. Chỉ khác một điều, đứa trẻ này hơi to xác một chút.


Tử Tiểu Bạch: “…Mẹ ơi, tôi xin chú thả tôi  xuống, ôm kiểu này khiến tôi cảm thấy rất mất mặt, được chưa?”


Người đàn ông khó hiểu, thế này không được, thế kia cũng không xong… Vậy thì… ôm kiểu này thử xem?


Ngay sau đó, Tử Tiểu Bạch bị Đế Tân bế ngang như công chúa. Người đàn ông với cánh tay rắn chắc, mặt không cảm xúc, cứ thế ôm cô bé đi ra khỏi siêu thị. Hắc Đường thì tranh thủ “quá giang”, nhảy phắt lên lòng cô bé.


Tử Tiểu Bạch cảm thấy ông chú này đúng là vô địch, cứ như đang bế một đứa bé bốn, năm tuổi. Nhìn người đàn ông này, không hiểu sao lại khiến cô bé nhớ đến cha mình.


Lúc cô bé vừa chào đời cũng là lúc cha cô bé qua đời. Cô bé chẳng mấy rõ về sự diệt vong của nhà Thương hay hình dáng của người cha năm xưa.


Cô bé chỉ mơ hồ nhớ rằng, một người đàn ông già râu rậm từng áp mặt đầy râu vào má cô bé, khiến cô bé bị chọc đến đau rát. Cô bé cũng mơ hồ nhớ, người đàn ông râu rậm ấy đã móc trái tim mình ra, biến thành Tụ Hồn châu, ban cho cô một mạng sống mới.


Cuối cùng, ông ấy nhảy vào biển lửa, tự thiêu mà chết.


Khi ấy, cô bé chỉ là một đứa bé sơ sinh, cố gắng hết sức cũng chỉ nhớ được đến vậy. Vài ngàn năm trôi qua, dù khi xưa có nhớ được mặt cha ra sao, giờ cũng đã quên sạch rồi.


……


Tử Tiểu Bạch dẫn Đế Tân đi dạo phố Văn Vật, định tìm hai cái bình gốm về làm ống cắm bút. Nhưng khi hai người vừa rời khỏi khu phố, thì bị hai ác quỷ chặn đường.


Cô bé mang trong người sức mạnh của Tụ Hồn châu, lại là một yêu hồ tu thành hình người. Máu thịt của cô bé, đối với đám quỷ quái chính là món đại bổ hiếm có. Bình thường gặp loại ác quỷ như vậy, chưa cần Tử Tiểu Bạch ra tay, Hắc Đường đã có thể nuốt chửng chúng chỉ bằng một miếng.


Nhưng hôm nay, thậm chí Hắc Đường còn chưa kịp làm gì, Đế Tân đã ra tay trước, bóp nát mấy con quỷ chặn đường thành tro bụi. Ánh mắt ông âm trầm lạnh lẽo, ra tay tàn nhẫn, đúng kiểu diệt quỷ không chớp mắt.


Tử Tiểu Bạch ôm Hắc Đường, run rẩy lẩm bẩm: “Không lẽ ông chú là khí linh của dao mổ heo? Máu lạnh quá đi.”



Hắc Đường: “…………”


***


Khoảng bảy giờ tối, Đường Phi lê bước về nhà, cả người rã rời vì mệt. Vừa vào cửa, cô đã ngửi thấy mùi của người lạ. Cô đặt đồ xuống, đi vào phòng khách, lập tức nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa ăn khoai tây chiên.


Vì ông đã cạo râu, đổi kiểu tóc và cả quần áo nên Đường Phi hoàn toàn không nhận ra đây chính là Đế Tân, người trong đoạn video giám sát ở bảo tàng.


Đường Phi nhìn ông, còn Đế Tân thì chẳng hề để ý đến cô, chỉ chăm chú nghiên cứu khoai tây chiên trong túi: tại sao thứ này lại ngon đến thế?


Đường Phi với tay lấy điều khiển, vừa bật TV vừa gửi tin nhắn thoại cho Tử Tiểu Bạch đang làm bài tập trên lầu: “Tiểu Bạch, người đàn ông này là ai thế? Giáo viên đến nhà à? Mà nhìn sao thấy… không bình thường chút nào thế?”


Lời còn chưa dứt, Đường Phi tiện tay cầm một quả táo trên bàn trà, tay còn lại nhấn nút mở TV.


Khi hình ảnh trên màn hình vừa hiện ra, ánh mắt người đàn ông lập tức bị thu hút bởi nội dung trong tivi. Đôi mắt vốn ngơ ngác lập tức bốc lên sát khí ngùn ngụt. Nắm tay của ông siết lại càng lúc càng chặt, Đường Phi đứng gần đó nên nhìn thấy rõ thấy gân xanh trên cánh tay ông nổi lên.


Một dự cảm xấu ập đến, cô cắn miếng táo, lập tức nép mình trốn ra phía sau sofa.


Ngay sau đó, một luồng ánh sáng xanh tụ lại trong nắm đấm của người đàn ông. Ông quát lớn một tiếng “Yêu nghiệt!”, rồi như đang tung Thiên Mã Lưu Tinh Quyền, giáng thẳng luồng sáng ấy ra ngoài. Một làn sóng xung kích vang “ầm” lên, làm nổ tung chiếc TV siêu nét 4K 100 inch trong phòng khách.


Đường Phi chết lặng, trố mắt nhìn người đàn ông, rồi nhỏ giọng hỏi: “Cái… cái anh Thiên Mã Lưu Tinh Quyền gì đó ơi, anh có biết cái tivi nhà tôi đắt cỡ nào không hả?”


Đế Tân thu tay lại, chắp tay nghiêm trang nói với Đường Phi: “Cô nương không cần cảm ơn, tôi đã tiêu diệt yêu nghiệt rồi.”


“Má nó…” Đường Phi thở gấp, ngực tức đến suýt ngất. Cô ném quả táo trong tay đi, xắn tay áo hét lớn: “Kiếm đến đây cho bà!”


Chiếc hộp đựng nhị hồ đặt cạnh kệ giày ở cửa lập tức rung lên “vo vo”, rồi một thanh kiếm đen tuyền xuyên thủng chiếc hộp, lao vút trong không khí như phi kiếm, đáp chính xác vào tay cô.


Cô giận dữ đọc khẩu quyết: “Phù lệnh phù lệnh, đầu đội Tam Thanh, long ngâm hóa kiếm——”


Hồ ly nhỏ và Hắc Đường nghe động tĩnh dưới nhà, lập tức lao xuống.


Một con nhảy vọt lên đầu Đường Phi, lấy móng che mắt cô, một con khác ôm lấy eo cô từ phía sau, cố kéo lại: “Chị Đường Phi đừng manh động! Chú ấy ấy là bạn em đó!”


Rõ ràng Đế Tân không hiểu tại sao cô lại tức giận như thế, nhìn thanh kiếm trong tay cô một lúc lâu, rồi nghiêm túc chỉ vào đó nói: “Cô nương, món đồ chưa mài lưỡi này, thủ công cũng khá tinh xảo đấy.”


Món đồ cái đầu ông á!!!


Kiếm Tru Tà: …Tôi đây không cần sĩ diện à?


Đường Phi giơ kiếm lên, nghiến răng nói: “Đừng cản tôi, để tôi đánh chết ông ta!”


Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư Story Chương 36
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...