Anh Đã Tìm Em Rất Lâu

Chương 4

171@-
10.

Sau khi tạm biệt Tống Dật Trần, tôi một mình tản bộ trong rừng cây nhỏ.

Sau khi do dự hồi lâu, tôi dùng số điện thoại di động tìm lại số QQ lúc trước.

Tình yêu của Tống Dật Trần, chưa bao giờ chỉ là lời nói mà thôi.

Là hơn một ngàn ngày chào buổi sáng ngủ ngon, là chia sẻ hằng ngày chưa từng đứt đoạn, là quà tặng và bánh ngọt mỗi năm vào ngày sinh nhật tôi đều có.

Còn có trạng thái QQ của anh: [ Cùng Tiểu Ngư yêu đương cuồng nhiệt. ]

Tôi chậm rãi lật lịch sử trò chuyện lên, hình như tôi thấy được một Tống Dật Trần hoàn toàn mới.

[ Tiểu Ngư, không chia tay được không? ]

[ Sản nghiệp nhà anh cũng không tệ lắm, đều có thể chuyển đến nhà em bên kia, anh cũng có thể ở rể… ]

[ Đừng từ bỏ anh được không? ]

Không thể đọc nữa, mắt đã dính cát rồi.

*bả dối lòng đó.

Đáy lòng lại cảm thấy có một chút may mắn, may mắn anh kiên trì, may mắn tất cả cũng không muộn.

Điện thoại di động đột nhiên vang lên.

Là Tần Nguyệt gửi tin nhắn cho tôi.

[ Có "dưa" sốc, quán trà sữa lầu một nhà ăn, mau tới. ]

Tôi chớp mắt để nước mắt quay trở lại.


Nguyệt gọi cho tôi một ly trà


một trường trung học, cũng chính


đầu, không


trong ánh mắt thường ngơ


phát hiện ra


động ra mân mê, cả khuôn mặt


thấy cái tên Tạ Nhiên này


múa tay vui sướng kể lại,


có rất nhiều tin đồn, sau đó liền không còn tin tức gì nữa, mãi đến


Tống là La Y, nhưng La Y lại rất ưu


cậu không bình thường, nhưng cô ấy lại cho rằng cậu không thể so


nói càng hăng


cái đầu nhỏ


lại lời nói, quyết định


là bạn gái trong


không bất ngờ, thản


sớm đoán



thế nhưng là không bình thường đâu, anh ấy cũng


cũng


cậu lại thông


cánh tay tôi: "Cho cậu một


xin tôi một cách đáng


và Tống Dật Trần quen biết qua mạng, tâm hồn


đang có một tình


trang chủ QQ thật


thấy ánh mặt trời hôm



Trần đối với tôi quả


một người bạn


định cởi bỏ


thao trắng, cả người thoạt nhìn không giống như là một


dưới bóng cây,


anh, càng cảm thấy anh chính là kiểu mặt


năm đó lại



Dật Trần thẳng


mà xin lỗi, cũng vì sự kiên trì


thấy mình lừa anh,


trai thời trung học của em,


anh nguyện ý


luyện nhiều lần kia, trong nháy mắt nói


lòng ôm lấy tôi,


ơn em đã


do tình yêu của anh khoác


hệ, Tống Dật Trần lấy điện thoại di


tuyết đầu tiên rơi ở


và Tống Dật Trần gắt


Trần đăng


22, vẫn chỉ có


có thể cùng nhau



lực học tập quá lớn, tôi đã



Anh ấy khuyến khích tôi vượt qua những ngày khó khăn nhất.

Lúc đó anh ấy nói với tôi: "Thi đậu đại học Bắc Kinh, em sẽ có được bạn trai tốt nhất trên thế giới!"

Lúc đó tôi không hiểu, hiện tại đột nhiên có một suy đoán.

Tống Dật Trần hiểu rõ tất cả tuổi thanh xuân của tôi, lại ở khai giảng đại học liền nhận ra tôi.

Đây không phải là trùng hợp, điều này chỉ có thể nói rõ, anh vẫn luôn chú ý đến tôi.

Trong khoảng thời gian tôi tự cho là cực khổ không nơi nương tựa, anh vẫn luôn ở phương xa cổ vũ tôi, yêu tôi.

Tôi quay đầu nhìn Tống Dật Trần.

Anh nắm chặt tay tôi, bên tai đã đỏ như chảy máu.

Là ai 22 tuổi còn giống như một chàng trai ngây thơ, hoá ra là bạn trai tôi.

"Em ở Bắc Kinh thật sự kết giao được người bạn trai tốt nhất trên thế giới nha!"

Tống Dật Trần lập tức choáng váng.

Lại rất nhanh phản ứng lại, nắm giữ quyền chủ động:

"Rốt cuộc đã biết rồi?"

Nếu như anh có cái đuôi nhỏ, hiện tại phỏng chừng đã vểnh lên trời rồi.

Tôi lặng lẽ tiến lại gần, nhẹ nhàng hôn một cái vào mặt anh.

Nếu trời có tình sẽ không để đôi tình nhân chia lìa.

Thật may mắn.

( Hoàn toàn văn)
Anh Đã Tìm Em Rất Lâu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10.0/10 từ 35 lượt.
loading...