Anh Cưới Em Đi Mà

C20: Chương 20

189@-

Đi thi thì hỏng bét, lại còn bị bắt gian lận đưa tới trước mặt Ngu Duy Sanh, sau đó vì áy náy trong lòng, không vượt qua được rào cản tâm lý nên đã khai tuốt tuồn tuột hành động gian lận ra. Khóc lóc đến là thảm thiết, còn mơ mơ màng màng ngốn hết nửa cái bánh ngọt.

Sầm Tinh biết mình đã làm mọi thứ rối tung lên.

Nhưng khi cậu cẩn thận viết xong bức thư kia, rồi tự tay đưa cho Ngu Duy Sanh, thì lại cảm thấy hình như những thất bại đã qua cũng không có gì to tát.

Dù có bị điểm liệt thì cũng không thể ngăn cậu tiếp tục cố gắng kể từ giờ phút này.

Ngu Duy Sanh đối xử với cậu dịu dàng, săn sóc và tốt bụng đến thế. Cậu càng nhìn anh thì càng thấy thích anh thêm. Những yêu thích đó, đều trở thành động lực của cậu. Cậu có thể vì nó mà bỏ ra thật nhiều. Tỉ như thời gian, sức lực, cũng như một vài nỗi buồn có thể đoán trước.

Cậu nghiêm túc tự vạch ra cho mình phương hướng hành động. Đầu tiên là không được khóc lóc suốt ngày nữa. Chỉ biết khóc thôi, chẳng ai yêu nổi cả, không theo đuổi được người ta. Không ai có thể bằng lòng yêu đương với một người lúc nào cũng mặt ủ mày chau. Cậu càng tích cực, càng tỏa sáng, thì khi Ngu Duy Sanh nghĩ đến cậu cũng sẽ thấy vui vẻ, chứ không phải đau đầu nhức óc.

Điều thứ hai đại khái là chăm chỉ học hành nhỉ. Điều thứ ba thì chưa biết, sẽ bắt đầu suy nghĩ từ bây giờ.

Sau khi đi gửi thư về xong, Sầm Tinh đi vòng vòng trong phòng hơn nửa tiếng, lại gửi thêm cho Ngu Duy Sanh một tin nhắn nữa.

— Hôm nay em sẽ tự lấy uống sữa bò uống trước khi đi ngủ. Anh ngủ ngon!

Điều thứ ba tạm thời được quyết định, đó là cố gắng trưởng thành hơn.

Hôm sau đến lớp, Sầm Tinh nghênh đón một tin dữ.

Cô Diêu rất tin tưởng cậu, nhưng dù sao việc chuyền giấy trong phòng thi là vi phạm kỷ luật. Cậu và Hoắc Hành Chi đều phải bị cảnh cáo một lần cho nhớ.

"Chỉ cần sau này không phạm sai lầm gì, thì sau nửa năm sẽ được hủy bỏ." Cô Diêu an ủi hai người họ, "Hủy bỏ rồi thì không bị đưa vào hồ sơ đâu, không ảnh hưởng gì đến sau này cả."

Hai người chột dạ, tất nhiên sẽ không kháng nghị. So với sự buồn bực và áy náy của Sầm Tinh thì tâm trạng Hoắc Hành Chi lại không tệ. Bởi vì Thi Văn*, người đã tố cáo bọn họ cũng sẽ bị kỷ luật chung. Lý do là vì âm mưu gian lận nhưng không thành công.

*Chương trước tác giả để là Thi Văn, nhưng chap này lại là Thi Mẫn, mình vẫn để là Thi Văn nhưng nếu nhân vật này tiếp tục xuất hiện thì mình sẽ fix sau nha.

Vị Alpha trung niên nghiêm túc kia là giáo vụ của trường, cực kỳ nghiêm khắc, không chứa nổi một hạt cái trong mắt, đối xử bình đẳng với tất cả mọi người.

Hoắc Hành Chi chưa bao giờ là người khiêm tốn, có thù thì nhất định phải báo.

Sau khi thông báo của trường được đưa ra trong buổi họp lớp vào thứ sáu, cậu ta đứng trước cả lớp vỗ tay thật mạnh, hô lên: "Đáng đời cái tên tiểu nhân tố cáo hãm hại bọn tôi". Các bạn học xôn xao nhìn nhau, châu đầu ghé tai, huyên náo đến nỗi cô Diêu đau hết cả đầu.



Tối đó khi ăn cơm, Sầm Tinh đã thuật lại hết mọi chuyện cho Ngu Duy Sanh nghe.

Ngu Duy Sanh nghe giọng nữ điện tử kể xong câu chuyện một cách đầy hứng thú. Sau đó anh hỏi Sầm Tinh: "Em cũng vui đúng không?"

Sầm Tinh thành thật gật đầu.

Hầu hết mấy lời của Hoắc Hành Chi đều là nói bậy, nhưng chuyện Thi Mẫn muốn cậu ta chuyền đáp án là thật. Sau đó Hoắc Hành Chi kể cho Sầm Tinh nghe, cậu ta đã từng giúp Thi Mẫn trong giờ thi không chỉ một lần. Không ngờ người này được lợi nhưng không biết nhớ ơn, coi đó trở thành điều hiển nhiên. Bị từ chối một lần thì chuyển sang thù ghét.

"Cái bạn này kỳ cục quá, thật đáng ghét."

Sầm Tinh dùng di động cảm thán với Ngu Duy Sanh.

Ngu Duy Sanh gật nhẹ đầu, như có điều suy nghĩ, nhưng không lên tiếng.

Sầm Tinh nhận ra quan điểm của mình có phần thiên vị nên có phần chột dạ, cẩn thận tìm cách "chữa cháy".

"Em biết mình bị tố cáo là vì mình làm sai trước, không nên đổ hết trách nhiệm lên đầu người khác."

Ngu Duy Sanh hơi bất ngờ, sau đó cười ra tiếng.

"... Không cần nghiêm khắc với bản thân mình quá đâu." Anh vừa nói vừa lắc đầu, "Bạn của em đã nói dối ngay trước mặt giáo viên, hôm đó anh cũng nói dối rằng đã nhìn thấy tờ giấy. Em có cảm thấy bọn anh là người xấu không?"

Sầm Tinh lắc đầu ngay lập tức. Cậu cảm thấy Hoắc Hành Chi và Ngu Duy Sanh đều rất thông minh, giỏi giang hơn cậu nhiều, chẳng trách họ được điểm cao. Lúc đó cậu y chang tên ngốc, chẳng biết làm gì ngoài khóc lóc, quá vô dụng.

Ngu Duy Sanh lại hỏi: "Nếu người đã tố cáo các em không yêu cầu bạn em giúp gian lận, chỉ vô tình phát hiện các em chuyền giấy trong giờ thi xong đi báo lại với giáo viên, thì em có thấy cậu ấy là một người tốt bụng đầy lòng chính nghĩa không?"

Sầm Tinh nghe vậy thì hơi chần chừ.

Trong trường hợp đó thì cậu bạn kia hoàn toàn không làm gì sai cả. Nhưng, nó vẫn làm cậu thấy khó chịu.

"Vẫn cảm thấy người này rất đáng ghét đúng không?"

Sầm Tinh cụp mắt, khẽ gật đầu.


"Hôm đó anh đã muốn nói với em rồi," Ngu Duy Sanh nói, "Trên đời này có rất nhiều chuyện, không có tiêu chuẩn tuyệt đối để đánh giá chúng là tốt hay xấu, phần lớn đều rất chủ quan. Em có thể ích kỷ hơn một chút, đừng tự tạo áp lực cho bản thân. Gặp phải kẻ hãm hại người khác mà không lợi ích gì cho bản thân, thì căm ghét là chuyện bình thường, không cần thấy có lỗi."



"Quên đi," Ngu Duy Sanh cười một tiếng hơi bất đắc dĩ, "Tiếp tục làm một em bé ngoan cũng tốt mà."

Sầm Tinh nhíu mày, nghiêng đầu suy nghĩ kỹ một hồi, mới gõ vào điện thoại.

"Ý anh là em nên ích kỷ và xảo quyệt hơn một chút à?"

Ngu Duy Sanh bị cậu chọc cười to: "Sao vào miệng em lại nghe kỳ cục vậy nhỉ?"

Sầm Tinh tiếp tục nhíu mày tự hỏi.

"Không nói mấy này nữa," Ngu Duy Sanh đổi chủ đề câu chuyện, "Đã có điểm thi rồi à?"

Sắc mặt Sầm Tinh lập tức suy sụp. Cậu ủ rũ gõ điện thoại.

"Môn Toán không đạt ạ."

Ngu Duy Sanh cũng không bất ngờ. Bài thi anh nhìn thấy hôm đó, cho dù mỗi chữ "giải" đều được cho điểm, nội dung phần điền vào chỗ trống hoàn toàn chính xác, thì cũng không đạt nổi điểm trung bình.

"Vậy là không có phần thưởng hả?" Anh cố ý nhún vai với Sầm Tinh, làm ra vẻ tiếc nuối.

Chẳng biết sao vẻ mặt Sầm Tinh bỗng trở nên rất nghiêm túc. Cậu để đũa xuống, ngồi ngay ngắn, hai tay cầm điện thoại nhanh chóng nhập chữ.

"Nếu em đạt môn Tiếng Anh thì có thể nhận một phần thưởng nhỏ không?"

"Phần thưởng nhỏ? Ngu Duy Sanh cười hỏi cậu, "Ví dụ như?"

Phần thưởng ban đầu là một buổi hẹn hò, nếu nhỏ hơn thì tính kiểu gì? Hẹn hò ở nhà? Hay là cùng ra ngoài ăn tối một bữa?

Sầm Tinh nhanh chóng liếc anh một cái, giữ tư thế nghiêm túc tiếp tục gõ chữ.


"Ví dụ như, đổi lấy một cơ hội thử thách lại, kiểu kiểu vậy."

Cứ phải gọi là y đúc những gì Ngu Duy Sanh đang nghĩ tới.

Anh giả vờ giả vịt do dự một lúc, gật đầu: "Được thì được đấy. Nhưng đợt thi sau vẫn còn một tháng nữa lận, thời gian dài như vậy, ít nhất cũng phải khó hơn một tí chứ nhỉ? Chỉ đạt thôi là chưa đủ, ít nhất phải cao hơn mười điểm mới được."

Nét vui vẻ trên mặt Sầm Tinh loáng cái mất tăm, chân mày nhanh chóng chau lại. Hiển nhiên là cậu không đồng ý với cái yêu cầu mới này.

"Cả một tháng trời lận đó," Ngu Duy Sanh cũng cố ý nhíu mày với cậu, "Một tháng tăng mười điểm, đâu khó đâu đúng không? Sao Tinh Tinh không tự tin vào bản thân mình như vậy nhỉ?"

Sầm Tinh rầu thối ruột.

Một lát sau, cậu lại bắt đầu gõ.

"Nhưng mà, nếu lần này môn tiếng Anh có thể đạt điểm trung bình, đối với em mà nói cũng là một việc rất tuyệt vời và khó có thể làm được mà."

Ngu Duy Sanh suy nghĩ một lúc, gật đầu: "Nói cũng đúng nhỉ."

Sầm Tinh mong đời nhìn về phía anh.

"Anh thương lượng với em một chuyện nhé." Ngu Duy Sanh nói.

Sầm Tinh gật đầu ngay tắp lự.

"Sau này dùng phần mềm này để nói chuyện thì có thể lược bớt mấy thán từ đi," Ngu Duy Sanh cười nói, "Nghe hơi khó chịu."

Sầm Tinh chớp chớp mắt, cúi đầu nhìn điện thoại.

"Vậy cứ như này đi. Nếu lần này tiếng Anh đạt thì điểm tiếng Anh tháng sau giữ nguyên không tăng thêm, được không?" Ngu Duy Sanh hỏi.

Sầm Tinh chép miệng, không quá bằng lòng, tiếp tục cò kè mặc cả với anh.

"Vậy không hợp lý chút nào, môn Toán thêm mười điểm với em còn khó hơn ấy."

Cậu phát âm thanh xong, đột nhiên nhớ ra gì đó, nhanh chóng chọt chọt màn hình mấy cái nữa rồi lại bấm nút phát.

"Như vậy không hợp lý, thêm mười điểm toán với em càng khó hơn.

Ngoan muốn chết. Dù sao lần này đạt điểm trung bình môn tiếng Anh đối với cậu mà nói là điều không thể, Ngu Duy Sanh cũng không muốn kỳ kèo với cậu nữa bèn nhượng bộ.


"Vậy được rồi. Nếu thật sự đạt môn Anh thì cả môn Anh lẫn môn Toán đều không cần tăng điểm." Anh nói, "Nể tình Tinh Tinh nghiêm túc đến vậy, vậy thì thư thả cho em thêm chút nữa. Bất kể lần này môn tiếng Anh có đạt điểm trung bình hay không, anh đều sẽ cho em một cơ hội mới, được chứ?"



Ngu Duy Sanh nhận ra có gì đo không đúng, khẽ nhíu mày: "Có điểm môn Anh rồi à?"

Sầm Tinh đột ngột đứng dậy, xoay người chạy nhanh về phía cầu thang. Cậu chạy lạch bạch lên lầu, vào phòng chừng nửa phút rồi lại vọt về như tia chớp, trong tay còn cầm theo bài thi.

"Em đạt thật à?" Ngu Duy Sanh ngạc nhiên.

Sầm Tinh không che giấu, gương mặt dạt dào niềm hạnh phúc, đẩy bài kiểm tra đến trước mặt anh.

"... Xem ra anh lo thừa rồi." Ngu Duy Sanh vừa nhận lấy vừa lắc đầu liên tục, "Thế mà đã biết lừa anh rồi đấy. Trẻ con học hư đúng là nhanh thật."

Bài kiểm tra định kỳ được chấm theo thang điểm 100, trong ô điểm số ở đầu bài thi, nét chữ màu đỏ ghi "61".

Sầm Tinh đứng trước mặt anh, hai tay chắp lại để sau lưng, cơ thể uốn qua uốn lại. Cả người không thể giấu đi sự phấn khích.

Ngu Duy Sanh nhanh chóng nhìn lướt qua vài câu hỏi, ngẩng đầu hỏi: "Câu này sao lại chọn C?"

Sầm Tinh cúi người nhìn vào câu anh chỉ hồi lâu, nét mặt do dư, có mấy phần chột dạ.

Ngu Duy Sanh hiểu ngay, ăn may rồi. Lần này có thể đạt điểm trung bình hoàn toàn dựa vào may mắn thôi.

Tuy nhiên may mắn cũng là một phần của thực lực. Thân là phụ huynh tạm thời, chuyện đã đồng ý với bạn nhỏ thì nhất định phải giữ lời.

"Được rồi," Ngu Duy Sanh gật đầu, trả bài thi lại, "Tiếp tục cố gắng."

Ngu Duy Sanh vốn tưởng tâm trạng tốt thì cậu sẽ ăn ngon miệng hơn, nhưng chẳng mấy chốc đã nhận ra là không phải thế.

Sầm Tinh rất vội. Cậu nóng lòng muốn ăn nhanh cho xong, giành giật từng giây để mau về phòng học bài.

Đào Bạch Bách:

Nội tâm Ngu Duy Sanh: Lo cho Tinh Tinh quá, cứ sợ bé ngốc này ở ngoài bị người ta bắt nạt thôi.

Sự thật là, chỉ có mỗi anh là kẻ bắt nạt ở đây.

【 P/s: Vì cùng bối cảnh với hai phần trước nên có một số thiết lập ABO hơi bị quên đề cập đến... Ví dụ như kỳ phát tình pheromone đồ đó. Khi cần thiết sẽ mô tả rõ ràng trong phần nội dung chính, bạn nào chưa đọc có cần mình nói trước một chút không?



Anh Cưới Em Đi Mà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Anh Cưới Em Đi Mà Truyện Anh Cưới Em Đi Mà Story C20: Chương 20
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...