Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện Po

Chương 5


Tôi nhìn hắn với đôi mắt rưng rưng. 


Hắn đúng là kẻ xấu xa, dám lấy mẹ tôi ra để uy h**p tôi. 


Chắc chắn sau khi mẹ tôi phẫu thuật xong, nếu tôi muốn rời bỏ hắn, hắn lại lấy an toàn của mẹ tôi ra để đe dọa cho mà xem.


Hắn lau nước mắt cho tôi, mùi hương dễ chịu trên người hắn thoang thoảng xâm nhập vào khứu giác khiến tôi thoáng chốc có chút thần hồn điên đảo. 


Có lẽ đây cũng là một phần thiết lập của cuốn truyện.


Giọng hắn vẫn còn vương chút khàn khàn: “Thích diễn vai nữ chính khổ mệnh đến thế cơ à?”



Tôi ngơ ngác nhìn hắn. 


Hắn kéo tôi dậy, giúp tôi nặn kem đánh răng, còn rót sẵn cả nước súc miệng cho tôi nữa.


10


Xem đi, nhìn hắn có vẻ cao lãnh, khó gần, lời nói cũng lạnh lùng, kiệm lời như vàng như ngọc, nhưng khi chăm sóc người khác lại vô cùng dụng tâm.


Tôi nhìn hai chúng tôi đang cùng nhau đánh răng trong gương mà lòng đau như cắt. 


Sau này hắn sẽ cùng Kim Chi Chi chung sống hạnh phúc như vậy. 


Hắn chỉ coi tôi là kẻ thế thân mà thôi.



Hắn làm mùng một, tôi làm mười lăm.


Lúc hắn nắm tay tôi đi xuống lầu, mẹ của Kim Chi Chi đã ngồi sẵn ở phòng khách. 


Thấy chúng tôi đi xuống, bà ấy quan tâm hỏi: “Tri Chi, con đã thấy khá hơn chút nào chưa?”


“Không cần bà phải giả nhân giả nghĩa.” 


Tôi trừng mắt nhìn bà ấy: “Bà cứ yên tâm đi, chỉ cần Hà Khiên Chu chịu thả tôi ra, tôi sẽ đi ngay lập tức! Tuyệt đối không gây ra bất cứ mối đe dọa nào cho con gái bà đâu.”


Kim phu nhân cạn lời nhìn tôi, rồi quay sang hỏi thái tử gia: “Sao mắt con bé lại đỏ hoe thế kia?”


Thái tử gia đối xử với mẹ của Kim Chi Chi rất lễ phép, giọng nói ôn hòa đáp.



Mẹ Kim nhìn tôi bằng ánh mắt như đang nhìn một kẻ thiểu năng, giọng điệu cũng trở nên lạnh lùng.


“Ngân Tri Chi, nếu con đã chiếm vị trí của con gái tôi, vậy thì mau uống bát canh này đi để mau khỏe lại. Nhà con rể tôi không thể nuôi một cô giúp việc yếu đuối như con được.”


11


Hốc mắt tôi lập tức đỏ bừng. 


Tôi nhớ tới mẹ mình vẫn đang ở trong bệnh viện chờ tiền thuốc men. 


Nếu mẹ tôi còn khỏe mạnh, chắc chắn bà cũng sẽ quan tâm tôi như vậy.


Mẹ Kim thấy thế liền kéo tay tôi: “Cái con bé này, động một chút là khóc, không lẽ bị trầm cảm rồi sao? Có muốn đi bệnh viện kiểm tra không?”


“Mẹ ơi không sao đâu, lúc chưa bị ngộ độc nó cũng đã thích diễn rồi, còn nhất định phải diễn mấy vai trong phim Quỳnh Dao cơ.”



Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện Po
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện Po Truyện Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện Po Story Chương 5
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...